Chương 3: Không nhận ra anh

Sau khi xuống máy bay và đi một mạch đến cổng sân bay ở Vienna, Diệp Sênh vẫn còn bàng hoàng, không chân thực như thể vừa bị ai đó đánh một phát vào đầu.

Tấm danh thϊếp màu đen trong tay cô có chút phiền toái, cô lật ra phát hiện phía sau có một dãy số màu bạc, Diệp Sênh đoán chắc hẳn là số điện thoại di động của anh.

Vậy anh đưa danh thϊếp cho cô, là muốn làm cái gì?

Hy vọng cô gọi cho anh, hay chỉ là phép lịch sự để lưu nó vào trong điện thoại, đặt nó cùng với nhóm số điện thoại mà cô có thể không bao giờ gọi trong đời.

Diệp Sênh thở dài, ai mà ngờ được chuyện này lại xảy ra.

Diệp Sênh tự hỏi, sao lúc đó cô lại chia tay với anh, đơn giản là do sự ngăn cản của ba mẹ.

Cô và anh học cùng cấp ba, bị ba mẹ phát hiện cô đang yêu đương, suýt nữa bị đánh gần chết, sau đó còn bị cấm túc, cắt tiền tiêu vặt. Mẹ cô hoặc là không làm, đã làm phải làm đến cùng, vì vậy bà buộc tất cả dây điện thoại cố định ở nhà vào eo, mang ra ngoài chơi mạt chược và khiêu vũ ở quảng trường! Cô lại không có phương tiện liên lạc nào khác, cũng không thể từ tầng sáu nhà mình nhảy xuống để gọi điện thoại công cộng.

Thế là mối tình đầu bé nhỏ của cô bị bóp chết ở trong nôi, như mọi người nói, chẳng có kết quả tốt đẹp gì.

Ba mẹ yêu cầu cô phải cam kết thi tốt vào đại học, tuyệt đối không được yêu đương ở cấp ba, tuyệt đối không gặp lại chàng trai đó và phải thi đỗ vào một trường đại học tốt. Dựa trên nguyên tắc làm một người con gái hiếu thảo, lại nghĩ ba mẹ nuôi cô cũng không dễ dàng gì, vì vậy cô đã bị đồng hóa sau một số giáo dục tư tưởng sâu sắc. Phải biết rằng, trong khu vực nhỏ nơi cô sống, sinh viên đại học là rất hiếm.

Sau khi nghe ba mẹ tận tình khuyên bảo, Diệp Sênh không liên lạc với Tô Mân Vấn nữa.

Chờ đến khi cô được bỏ lệnh cấm, quay trở về trường thì Tô Mân Vấn đã chuyển trường rồi.

Nhưng nếu muốn hỏi cô, tại sao lại không nhận ra Tô Mân Vấn thì cô có một trăm cái miệng cũng không thể nói rõ ràng.

Khi đó, Diệp Sênh không có bất kỳ sở thích nào, nhưng cô đặc biệt thích xem phim hoạt hình, từ hoạt hình trong nước đến hoạt hình nước ngoài cô vô cùng mê mẩn, mỗi ngày đều không rời mắt khỏi TV.

Kết quả là khi xem TV cô càng ngày càng đến gần, càng ngày càng gần, cuối cùng mắt cô bị hỏng luôn.

Khi còn bé cô rất sợ bị đánh, ba mẹ cô rất nghiêm khắc, nên cô không dám nói ra sợ bị ba mẹ đánh, độ cận thì không ngừng tăng, trước khi đi khám mắt cô liền học thuộc bảng đo thị lực, rồi nói dối về độ cận của mình.

Cô sợ ba mẹ sẽ tước đi niềm vui duy nhất của cô là xem TV.

Sau một lần nói dối như vậy, cô đã nói dối trong vài năm, đeo một chiếc kính không phù hợp với độ cận của mình.

Cũng may ba mẹ sinh ra cô đã thông minh, từ nhỏ cũng không vì không nhìn rõ bảng mà không làm bài tập, vì thế mà năm nào cô cũng là học sinh ba tốt.

Khi cô gặp Tô Mân Vấn, đó chính là một trong những khoảnh khắc mông lung, mơ hồ nhất trong đời cô.

Nói thật khi hai người yêu nhau, từ đầu đến cuối cô đều không nhìn rõ mặt anh. Nhìn xa thì không nhìn rõ, nhìn gần thì ngại ngùng, còn hôn nhau thì... không cần nhìn.

Huống hồ nhiều năm thế này, cô thay đổi không ít, huống chi Tô Mân Vấn...

Ừm... Vì vậy không nhận ra thì cũng bình thường thôi.

Diệp Sênh thở phào nhẹ nhõm, những thứ này bây giờ không quan trọng, quan trọng là bản thảo của cô!

Diệp Sênh đi về phía khách sạn mà nhân viên cung cấp. Đứng trước khách sạn Hotel Sofitel Vienna Stephansdom, khóe miệng Diệp Sênh giật giật, cô thì mệt lên mệt xuống còn cậu ta thản nhiên ở đây hưởng thụ cuộc sống!

Cô kéo hành lý đi vào trong, đi về phía số phòng cần tìm, đến trước cửa phòng, cô bấm chuông, một lần không được liền bấm lần hai cho đến khi người bên trong ra mở cửa cho cô thì thôi.

Nhuế Khiêm ngạc nhiên: “Chị Diệp Sênh.”

Cậu còn chưa kịp đóng cửa, Diệp Sênh đã đi vào.

Diệp Sênh cất hành lý đi, cởϊ áσ khoác ngoài, đi lên gõ hai cái vào trán Nhuế Khiêm: “Tiểu tử này lại chạy đến chỗ này để hưởng thụ cuộc sống! Bản thảo đâu!”

Nhuế Khiêm cười cười đùa giỡn: “Không phải là hưởng thụ cuộc sống, mà là con đường âm nhạc soi sáng giúp em đẩy nhanh tiến độ.”

Diệp Sênh nghe vậy không khỏi tức giận, sau đó gõ vào đầu cậu hai cái, nói: “Đẩy nhanh tiến độ, đẩy nhanh tiến độ, đẩy nhanh tiến độ cái đầu cậu! Xem tôi có đánh chết cậu không!”

Nhuế Khiêm chạy nhanh đến nỗi Diệp Sênh không thể đuổi kịp, cô đành cầm chai nước trên bàn rót cho mình một cốc nước, uống một ngụm.

Diệp Sênh đặt cốc nước xuống, chỉ vào tóc của Nhuế Khiêm gặng hỏi: “Cái đầu trắng kia của cậu là như thế nào?”

Nhuế Khiêm vuốt tóc, lén lút hỏi: “Chị Diệp Sênh, đẹp trai không? Em là đang theo trào lưu của thời đại!”

Diệp Sênh giận đến cực điểm, cậu còn nhỏ như vậy mà dám chạy vòng quanh thế giới, không sợ bị lừa sao!

“Đẹp cái đầu cậu! Ngày mai nhanh chóng theo tôi trở về!”

Diệp Sênh bóp nhẹ cái eo của mình, ngày ngày phải ngồi máy bay, eo cô sắp gãy đến nơi rồi, may mắn là công ty chịu trách nhiệm về chi phí, bằng không xem cô có đánh chết tên tiểu tử trước mặt này không.

Diệp Sênh ngoắc ngoắc ngón tay, lạnh lùng nghiêm túc nói: “Bản thảo.”

Nhuế Khiêm chột dạ mắt nhìn xung quanh: “Ừm... vẫn...”

“Nói cho tôi biết, cậu đã vẽ xong chưa?” Diệp Sênh giả bộ cười nói.

“Chị…”

Thấy cậu ta đi tới, Diệp Sênh liền nhéo tai cậu.

“A...a...a..., đau… đau… đau...” Nhuế Khiêm la lên.

Diệp Sênh giáo huấn: “Tôi nói cho cậu biết, làm nũng cũng vô dụng thôi.”

“Em biết rồi… biết… biết rồi ạ...”

Diệp Sênh giảm lực tay một chút: “Hiện tại cậu vẽ cho tôi, vẽ xong liền theo tôi về nước.”

“Vâng… vâng ạ...”

Diệp Sênh thả tay ra, Nhuế Khiêm liền xoa xoa cái tai, nghịch ngợm cười nói: “Chị... chị giúp em được không?”

Diệp Sênh bất đắc dĩ thở dài: “Được, mau vẽ đi, tôi giúp cậu dán giấy chấm.”