Chương 48

Minh lạc ‘A’

một

tiếng, Cảnh Hạo như vậy làm nàng nhất thời

không

biết

nói

tiếp như thế nào, nếu là Cảnh Hạo lãnh đạm trước kia ngược lại nàng cảm thấy ở chung tự nhiên hơn chút. Mặc dù Minh lạc

đãtrải qua kiếp trước, còn gả cho người ta, nhưng chưa trải qua

một

đoạn tình cảm chính thức nên

khôngcó kinh nghiệm gì, mà Cảnh hạo lại có ân với nàng, thậm chí chiếm

một

góc kí ức của nàng, nàng đối với

hắn, cũng

không

thể đuổi như nam nhân bình thường ái mộ nàng.

Nhưng sau khi nàng trọng sinh

một

lòng nghĩ báo thù nên với chi tiết

sẽ

phá lệ nhạy cảm.

Nàng

đi

đến trước cửa sổ

nói

“ Thế tử, tửu lâu này chắc là Tây Phiền vương phủ dùng để thu thập tình báo a? tiểu nữ dường như

không

thích hợp biết việc này.”

Mặc dù gian phòng khá lớn, thanh

âm

nói

chuyện của hai người cũng

không

lớn, nàng cũng

đã

cho Thanh Diệp ra ngoài, hẳn Thanh Diệp và Diệp Ảnh

không

nghe được cuộc đối thoại của họ nhưng cẩn thận

một

chút vẫn tốt.

Tửu lâu này ở kinh thành coi như cũng rất nổ danh, phong cảnh ưu nhã, có rất nhiều thương nhân thậm chí quan lại đều thích tới ngồi

một

chút,

nói

chuyện làm ăn, nếu đây là sản nghiệp của Tây Phiền vương phủ, việc này Thanh Diệp và Diệp Ảnh cũng

không

biết để mình trực tiếp

đi

vào, nghĩ đến việc này người ngoài cũng

không

biết.

Cảnh Hạo nhìn Minh Lạc,

không

biểu lộ gì, chỉ có chút mạn bất kinh tâm: “ nàng từ

nhỏ

đã

giữ miệng như bưng, cho nên có gì

không

tốt cũng

không

nói.”

Khi còn bé nàng rất hồn nhiên ôn hòa, hiền hậu, đối với người bên cạnh rất tốt, nên người quen biết

không

ít,, nhưng khi

hắn

chân chính để bụng quan sát nàng mới phát

hiện

nàng ngây thơ nhưng

nóichuyện rất có chừng mực, chuyện nàng

không

muốn

nói

thì

không

ai có thế lấy nửa điểm tin tức từ nàng, hoặc nhìn ra nửa điểm mánh khóe.

Giống như chuyện lần nàng ngã xuống núi, lúc đó nàng mới bốn năm tuổi nhưng nàng đáp ứng

hắn

sẽkhông

nói

ra, nàng vậy mà

thật

đem mọi chuyện giấu diếm đến giọt nước

không

lọt, đến cả người chủ mưu là Chu thị và Chu gia cũng che giấu, tất cả mọi người đều cho rằng nàng bị kinh sợ nên

không

nhớ

rõ.

Kỳ

thật

nàng có rất nhiều ưu điểm nhưng

không

biết vì sao trước đây

hắn

không

chịu nhìn đến những thứ này.

Tránh nàng như hồng thủy, sau đó lại tự đem mình chìm vào.

hắn

nói

xong thấy nàng hơi nhíu mày, liền cười

một

chút, bổ sung “ A Lạc, tửu lâu này là tiên đế đưa cho phụ vương ta, là sản nghiệp của tiên đế khi còn là thái tử, cũng

không

phải chuyện gì quá cơ mật, là để ta ngày thường nắm chút tin tức bên ngoài, miễn cho ở trong cung chuyện gì bên ngoài cũng

không

biết, bị nuôi thành choáng váng. Tây Phiền vương phủ dẫn binh đối kháng tây vực, thủ vệ biên cảnh, bệ hạ

không

cần chúng ta có hùng tài vĩ lược nhưng vẫn phải dũng mãnh thiện chiến phân biệt phải trái, cũng

không

thể là đồ đần, tránh khi trở về Tây Phiền, vị trí thế tử bị các vị huynh đệ khác cướp

đi, tân Tây Phiền vương

không

có tình cảm nào với bệ hạ, người mà triều đình

không

biết thượng vị.”

“ mà phần lớn tin tức ở đây là về chuyện của thương nhân và tư nhân,

không

phải chuyện gì cơ mật, cho nên lúc phụ vương ta còn ở đây, tiên đế và phụ vương ta còn có phụ thân nàng thường xuyên cải trang đến đây chơi, cho nên nơi này phụ thân nàng cũng biết”

Phụ thân nàng, tâm Minh Lạc nhảy

một

cái, quay đầu nhìn

hắn, mà

hắn

luôn nhìn nàng nên cũng chú ý đến phản ứng của nàng.

Minh lạc

nói

: tình cảm giữa tiên đế và phụ vương thế tử rất tốt.”

Nàng luôn nghe ngóng chuyện của phụ thân khi còn sống, nghe

nói

phụ thân và Tây Phiền vương

hiệnnay năm đó đều là thư đồng của tiên đế, cảm tình rất tốt, nhưng tiên đế lại mệnh đại bá của nàng gϊếŧ phụ thân nàng.

Cảnh Hạo nhìn kỹ Minh Lạc, lần trước

hắn

vào cung thăm



tổ mẫu – Cảnh thái phi,



tổ mẫu

nói: “ lần trước Minh tam



nương tới, luôn

một

mực hỏi ta về chuyện xưa của phụ thân nàng, giống như nàng có chút chấp niệm với phụ thân, mặc kệ hôn thư trong tay Túc vương là

thật

hay giả nhưng nàng đáp ứng hôn

sự

với Túc vương phủ chắc có chút quan hệ với phụ thân nàng.”

Cho nên Cảnh hạo cố tình thăm dò chuyện năm đó của phụ thân Minh Lạc ở Vân châu, chuyện tiếp xúc của phụ thân nàng và Túc vương năm đó,

hắn

cảm thấy những tiếp xúc đó chưa đủ để nghĩ đến việc định ra hôn ước.

hắn

nói: “ Ân, các triều đại tình cảm của thế tử Tây Phiền vương và hoàng đế đều rất tốt. Tiên đế mưu tính sâu xa, nếu luận tính tình

thì

phụ vương ta và phụ thân nàng hợp nhau hơn.”



nói

đến việc này, a lạc, năm đó phụ thân nàng ở Vân châu xảy ra chuyện,

một

vị thϊếp thân thị vệ bên cạnh phụ thân nàng bị trọng thương, được

một

vị thương nhân ở tây Phiền

đi

ngang qua cứu giúp, lưu lạc đến tây Phiền, vì

hắn

bị trọng thương về sau lưu lại bệnh

không

thể trở về quân, cho nên lưu lại Tây Phiền lấy vợ sinh con. Vị thị vệ này từ

nhỏ

theo phụ thân nàng nên có quen biết phụ vương ta, cho nên sau khi phụ vương ta vô tình nhìn thấy

hắn

liền mời

hắn

về võ đường Tây Phiền làm

một

giáo tập. ta

đãcho người

đi

hỏi thăm

hắn

về chuyện hôn ước của nàng và Túc vương,

hắn

là thϊếp thân thị vệ của phụ thân nàng, nếu năm đó phụ thân nàng và Túc vương định ra hôn ước,

hắn

không

có khả năng

khôngbiết.”

Thị vệ này ở Tây Phiền thay tên đổi họ, người ngoài chỉ biết

hắn

đến từ kinh thành,

không

tri kỉ, những chuyện này là lúc

hắn

đang

tra chuyện xưa của phụ thân Minh Lạc ngoài ý muốn biết được.

Sắc mặt Minh Lạc đột nhiên thay đổi.

Cảnh hạo lại hiểu lầm nguyên nhân Minh Lạc biến sắc,

hắn

cười khổ

nói

“ bất quá ta

đã

nghe

nói

chuyện của cữu cữu nàng và Thừa Ân công phủ. A lạc, nguyên bản nàng

không

nguyện ý gả cho Túc vương, nhưng về sau nàng vẫn lựa chọn

hắn, kì

thật

hôn ước

không

phải nguyên nhân chủ yếu, chủ yếu là nàng muốn mượn thế lực của Túc vương báo thù cho mẫu thân nàng, đó là

sự

thật

sao?”

Minh bá Lượng từng tìm

hắn, hi vọng cùng

hắn

hợp mưu, dùng thủ đoạn để Minh Lạc

không

thể

khônggả cho

hắn, nhưng Cảnh Hạo dù thích Minh Lạc nhưng khinh thường dùng thủ đoạn đó để đoạt được nữ nhân, cho nên liền lấy lệ ứng phó Minh Bá Lượng.

hắn

vẫn muốn tìm cơ hội

nói

cho Minh Lạc để nàng đề phòng đại bá của nàng, nhưng

không

nghĩ tới lại phát sinh chuyện của Chu thị.

Cảnh Hạo xuất thân từ nơi có thế lực hỗn tạp như Tây Phiền vương phủ, nghĩ đến Minh Lạc khi còn bé

đã

gặp nạn, lại nghĩ đến những chuyện này, liền minh bạch chuyện của Minh gia sợ là

không

đơn giản như vậy, tình cảnh của Minh Lạc ở Minh gia sợ là cũng

không

tốt..

Tây Phiền vương phủ ở xa, mà coi như

hắn

trở lại Tây Phiền, thời điểm

hắn

chân chính nắm được tây Phiền vương phủ còn

không

biết là khi nào,

hắn

không

bảo hộ được nàng, cũng

không

giúp được nàng cho nên nàng chọn Túc vương Triệu Thành.

Biết nguyên nhân nàng

không

nguyện ý gả cho mình là cái này mà

không

phải vì nàng

không

thích mình càng làm cho người ta thống khố và

không

cam tâm

Minh Lạc

không

hiểu Cảnh Hạo

đang

xoắn xuýt chuyện này, nàng chỉ vô thức lắc đầu,

hiện

tại tâm chí nàng

đang

đặt

trên

người thϊếp thân thị vệ của phụ thân nàng,

không

có tâm

đi

giải thích nguyên nhân chân chính mình gả cho Triệu Thành.

Nàng

nói: “ thế tử, tiểu nữ và Túc vương

đã

đính hôn, hôn ước kia

thật

hay giả

không

quan trọng, cho nên vô luận tên thị vệ kia

nói

gì, xin thế tử chỉ làm như

không

biết. Thế tử nên biết mặc kệ hôn ước kia là

thật

hay giả cuối cùng vẫn

sẽ



thật, nhưng chuyện này náo lên

sẽ

đẩy tiểu nữ, Tây Phiền vương phủ và Túc vương gia lên đầu sóng ngọn gió,

sẽ

có càng nhiều lời đồn đại truyền ra ngoài, cũng làm cho quan hệ giữa Túc vương phủ và tây Phiền vương phủ xuất

hiện

khe hở.”

Nàng

không

muốn để Cảnh hạo nhìn ra nàng bất thường, để tránh phức tạp cho nên cũng

không

hỏi thăm Cảnh hạo về người thị vệ kia.

Giáo tập ở võ đường Tây Phiền, với Triệu Thành muốn tra cũng

không

phải việc khó.

Chỉ là

không

biết việc này có liên lụy với tây Phiền vương, còn chuyện năm đó, tây Phiền vương đóng vai trò gì? Nàng đột nhiên nghĩ đến Triệu Thành từng

nói, năm đó trong nhóm người đuổi gϊếŧ

hắn

có rất nhiều người dị tộc. Bắc Cốt, Tây Vực đều có, tiên đế và đại bá nàng luôn định cư ở kinh thành, bọn

hắn

ngoại trừ sứ thần các nước cũng

không

tiếp xúc với người dị tộc nào, chớ

nói

chi đến sát thủ đẳng cấp, mà Tây Phiền vương phủ gặp gỡ nhiều nhất chính là dị tộc của dị quốc.

Minh Lạc càng nghĩ càng kinh hãi, vì vậy nàng

không

dám

nói

thêm câu nào với Cảnh Hạo.

Cảnh hạo nhìn sắc mặt nàng có biến dù cực lực trấn định nhưng

hắn

vẫn nhìn ra nàng bất an và kinh hoàng.

hắn

hiểu lầm, nghĩ là mình đoán trúng tâm

sự

của nàng, nghĩ là nàng e ngại Túc vương, điều này làm lòng

hắn

càng khó chịu.

hắn

nhìn nàng

nói: “A Lạc,

hiện

tại nàng và đại phòng Minh gia như nước với lửa, loại tình huống này đại bá phụ nàng

sẽ

không

để nàng thuận lợi gả đến Túc vương phủ, coi như nàng gả được đến Túc vương phủ, bọn

hắn

cũng

sẽ

ám hại nàng, nàng khó lòng mà phòng bị hết. A lạc, nàng theo ta

đi, mối thù của nàng, tương lai ta

sẽ

giúp nàng báo.”

Minh lạc giật nảy mình, có chút

không

hiểu nhìn

hắn,

hắn

là bị thần kinh à, sao đột nhiên lại

nói

câu này, nàng coi như cũng hiểu

hắn,

hắn

không

phải người lỗ mãng

không

biết làm chủ mình.

Nàng

nói

: “ Thế tử, ngài đừng quên, rất nhanh ngài cũng

sẽ

thành thân, sao có thể

nói

ra những lời này?”

Cảnh hạo cười lạnh: “ Ôn hỉ huyện chủ cũng

không

muốn gả cho ta, nàng ta

đã

sớm có người trong lòng. A Lạc, chỉ cần nàng nguyện ý, nàng chính là Ôn Hỉ, về phần Ôn Hỉ, ta

sẽ

an bài cho nàng ta và người trong lòng thân phận mới, để bọn họ song túc song phi.”

Minh Lạc:… khó trách

hắn

lại buồn giận như vậy. Việc này.. dù là ai cũng phiền muộn

đi.

Bất quá ý nghĩ của

hắn

cũng quá mức điên cuồng, nội tâm nàng có việc, mặc dù nội tâm

không

thấy xấu hổ nhưng cũng

không

muốn dây dưa với

hắn, liền thi lễ với

hắn, màng theo ý xấu hổ

nói: “ Thế tử, thời gian

không

còn sớm, tiểu nữ cần phải trở về. Lời thế tử hôm nay tiểu nữ coi như chưa từng nghe thấy.”

Nàng quay người định rời

đi, động tác của Cảnh hạo lại nhanh hơn nàng, nàng định quay người

hắn

liền đưa tay cầm tay nàng, Minh Lạc bị níu lại, ngón tay vô thức đặt

trên

vòng tay, nhưng cũng

không

ấn xuống, trong nháy mắt do dự nghe thấy thanh

âm

của Cảnh Hạo: “ A Lạc, ta

sẽ

không

bức nàng, đây là mai lệnh bài, lúc nào nàng muốn rời kinh hãy cầm nó đến tửu lâu này,sẽ

có người an bài cho nàng. Nhưng ta hi vọng nàng

sẽ

cùng ta về Tây Phiền, ta muốn nàng về tây phiền với danh nghĩa thế tử phi của ta”

Cảnh hạo

nói

xong buông tay Minh Lạc, mà

trên

tay Minh Lạc nhiều hơn

một

viên ngọc thiền màu bích.

Minh Lạc kinh sợ, nàng nhìn viên ngọc thiền kia, muốn trả cho

hắn,

nói

với

hắn

nàng

sẽ

vĩnh viễn

khôngcần dùng đến, nhưng nàng vừa ngẩng đầu

hắn

dường như

đã

đoán được nàng muốn

nói

gì, cho nên nàng vừa định mở miệng liền bị

hắn

đánh gãy.

Thanh

âm

hắn

khàn khàn

nói: “ A Lạc, nàng

đã

cự tuyệt ta. Vật này kì

thật

cũng

không

có bao nhiêu tác dụng, chỉ là tín vật để liên lạc, dù nàng

không

muốn rời

đi

cùng ta, tương lai thời điểm cần đến ta, nàng có thể dùng nó để tìm ta, cho nên coi như lễ vật giữa những người bạn cũng được.”

“ a Lạc, nàng

sẽ

không

muốn ta vì

không

biết tâm ý của nàng mà làm ra những chuyện

không

thể vãn hồi, cho nên có thể cho ta cơ hội biết tâm ý của nàng. Nàng nhận lấy nó, ta đáp ứng

sẽ

không

làm chuyện gì, làm liên lụy nàng. Mà đem quyền lựa chọn đặt trong tay nàng, lúc nàng cần ta mới ra tay.”

Ánh mắt mắt nhìn Minh Lạc đầy kiên định lại nguy hiểm, sâu trong đáy mắt cất giấu vẻ lo lắng còn có yếu ớt, mê mang.

Minh Lạc nghe hiểu ý

hắn.

Nàng biết

hắn

nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu nhìn thấy thần sắc này của

hắn, loại ánh mắt này,

hắn

vẫn luôn vũ trang cho mình rất tốt, xưa nay

không

lộ tâm tư của mình trước mặt người khác. Nàng nhịn

không

được nghĩ đến

một

ánh mắt như đêm tối khác.

Nàng hít sâu

một

hơi,

không

muốn tiếp tục lưu lại, cho nên cầm ngọc thiền, sau đó thi lễ với

hắn

quay người rời

đi.