Yêu Người Cùng Tên

5.33/10 trên tổng số 3 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
- Thứ 1 mình không phải nhà văn, mình thừa hưởng văn phong viết lách lại của thầy đồ ( tức bố mình) vì bố mình là giáo viên dạy văn. Mình vẫn đi làm như bao người khác, mình ko viết văn để kiếm sống,  …
Xem Thêm

Chương 3
Qua 1 đêm dài, 8h sáng mình thức. Cố oằn lưng mà ko thể dậy nổi. Bụng thì đau, thôi nằm cố 1 lúc nữa vậy. Giá như có người yêu, bây giờ có thể gọi để làm phiền, để nấu bữa sáng cho mình. Giá như… Ôi cái giá như, cuộc đời vốn dĩ bất công mà. Mình thì lao động quần quật không ngừng nghỉ, cách đây mấy năm nghe câu “lao động hăng say – tình yêu sẽ đến”, vậy mà năm nào cũng đóng thuế cá nhân đầy đủ, lao động hăng như trâu húc mả. Tình yêu của mình vẫn chưa tới, chưa thấy cái duyên đâu mà cái số nó đã lấn át hết cả duyên rồi.

Cuối cùng thì cũng lết ra khỏi giường được, thu dọn đống quần áo cho vào máy giặt, quét qua cái nhà. Chuông điện thoại reo.

– Anh dậy chưa vậy – e Trang gọi

– Dậy rồi, nhưng mà chưa tỉnh

– Vậy là chưa ăn sáng đúng ko?

– Ah, ờ, chẳng ai mua đồ ăn sáng cho, cũng chẳng có ai nấu cho.

– Anh muốn ăn không? Mở cửa đi e đang ở trước cửa nhà a này

– Cái gì cơ…..



Mình ra mở cửa, thấy cô bé cầm theo 1 bịch bánh mì, 1 hộp sữa to loại 1 lít, 1 gói xúc xích sống.

– Giỏi, quá giỏi, làm gì mà giờ này e ở đây, mới hôm qua bị tông xe, sáng ra đã đứng đây nhăn nhở rồi. Bố mẹ để cho e ra ngoài à.

– Hì hì, bố mẹ đi làm hết rồi, e trốn đi đấy. Với lại e đi taxi mà. E biết hôm nay a cũng nghỉ,đoán a ko có việc gì làm lại dí mắt vào cái máy tính, cho nên e quyết định sang đây chơi. Dùng máy tính nhiều mắt lồi ra như ốc bươu rồi kìa. Êu êu

– Thế thì tốt quá, có ô sin đến làm việc nhà cho mình rồi. Tuần trước đi công trình xong a về quê luôn. Mà chả biết tiểu thư có biết lau nhà với nấu cơm không nhỉ

– Lau nhà với nấu cơm thì biết, nhưng chả lẽ a bắt người ốm nấu à, e lại là khách nữa. Thôi a tự xử đi, hehe, e đi vòng vòng xem nhà a có gì chơi ko. À a ốp trứng với rán xúc xích lên nhé, e ăn với. Sáng h e chưa ăn đâu

– Ờ

Đúng thật là, sao lúc ở công ty thì nghiêm túc thế, đến nhà mình thì tự nhiên như ruồi. Đối phó với cô bé này cũng chẳng phải dễ. Thấy con bé chui vào phòng ngủ mình. Mà thôi kệ!

– Ra ăn sáng Trang ơi

– Vâng, e ra luôn

– Ăn xong là về luôn đấy nha, bố mẹ về lại ko thấy đâu lại cuống lên

– Chưa gì đã đuổi. Vâng- em đi cho anh vừa lòng, khách mà cũng đuổi, bảo sao người yêu còn chẳng có nói gì ế là phải. Hay anh là Gay, hí hí

– What… Thích về luôn hay ăn xong rồi về.

– E đùa thôi mà, hì hì, e ăn e ăn. Mà này a ơi, cái ảnh ở đầu giường anh…

Mình lấy miếng xúc xích đút vào mồm e ấy để khỏi phải nói.

– Ăn đi cho béo, hỏi nhiều

– Ko trả lời thì thôi, sớm muộn gì e chả biết, hehe

Mình im lặng, cũng chẳng dám nói thêm gì nữa. Nói gì thì nói, e nó đã để ý thì kiểu gì cũng mò ra được. Cái gì đến cũng phải đến thôi haizzzz

– Mà Trang này, sao e ko yêu ai đi, 23 tuổi rồi, ko yêu là phí tuổi thanh xuân đó!

– Anh đúng là khờ mà, bảo sao, nhiều khi e nói gì anh cũng tin. Người lớn gì mà tồ như trẻ con

– Ơ cái cô này, nói anh thế à. Không định lấy chồng hả?

– Lấy chồng á? Lấy chồng chỉ là đi chụp ảnh, mặc váy, với ăn cỗ, xong đếm tiền. Chán òm

– Tôi đang nghe cái gì vậy trời!

– Hì hì, mà thôi e đi về đây, a dọn dùm e đống bát đĩa kia nhé. Ở lại lúc nữa khéo anh lại ca thán. Người gì mà khó tính khϊếp.

– Ừ, e về đi, xuống dưới gọi taxi, chiều a đi lấy xe a đem qua nhà cho

– Vâng!

Cái cô bé này, chỉ có hành người khác thôi, đúng là tiểu thư, ở nhà chắc được bố mẹ chiều, nên đâm ra cái gì cũng biết, nhưng nghĩ cho cùng thì nhiều thứ chẳng biết cái gì, ngây thơ vô số tội. Sáng sớm qua chẳng giúp được cái gì, để lại đống bát đĩa cho mình rửa, ăn thì ko ăn, sữa đổ ra ko uống, bánh mì với xúc xích ăn được 1 nửa, trứng thì ăn mỗi lòng trắng. Cái miệng để ăn với để nói, cô nhóc này chỉ nói là giỏi.

Thu dọn nhà cửa đâu đấy xong ngủ nghỉ, 3 rưỡi chiều quần áo chỉnh tề để đi gặp đồ dở hơi tội đồ kia, nghĩ thầm quả này phải cho cô ta 1 phen ra trò mới được. Đến nơi thì cũng gần 4 giờ. Hỏi tiền thanh toán sửa cả 2 xe. Ông chủ bảo hết 500k 2 xe, còn con vespa bị xước thì phải hôm khác đến ông í bả rồi sơn lại chỗ xước cho, chứ giờ ko có thợ làm. Cô ta chưa đến nên mình cũng trả luôn. Kiếm quán cafe gần đó ngồi, tiện thể gọi điện cho cô ta.

– Alo ai đấy ạ

– Là cái người tông vào cô hôm qua đây. Sao! 4 giờ rồi mà ko thấy mặt mũi cô đâu vậy?

– Tôi còn đang làm, đã bảo anh hôm qua là hẹn nhau 5 rưỡi cơ mà.

– Có nghĩa là giờ cô bắt tôi phải chờ cô 1 tiếng 30 phút nữa

– Tùy anh, không chờ thì a về đi, ko lấy tiền thì về luôn đi!

– Cô tưởng tôi cần tiền của cô á. Đã sai lại còn lên giọng à. Bực mình!

Cô ta cúp máy luôn, đã thế ở lại gặp bằng được, phải làm căng, để con gái nó mà nhờn với mình 1 lần thì ko được. Sĩ diện đàn ông cơ mà. Ngồi im ở quán sửa xe đợi cô ta ko ra quán cafe nữa, 5h15 cô ta đi xe ôm đến. Mình đứng dậy.

– Kể ra cũng cô cũng có ý tốt, bắt tôi đợi hơn 1 tiếng, và cô đến sớm so với cái lịch hẹn của cô 15 phút, thiện chí gớm.

– Cho chết

– Gì cơ, cô bảo tôi chó chết á – Lúc đó mình không nghe kĩ

– Tai anh nghễnh ngãng à. Chú ơi cháu gửi tiền sửa xe với ạ, 2 xe này ạ!

– Cậu kia trả tiền rồi – Ông chủ sửa xe bảo

Cô ta quay sang mình

– Đồ lanh chanh, cầm đèn chạy trước ô tô.

– Này nha, tôi ko muốn lãng phí thời gian nên tôi trả cả, chút đi uống nước tôi đòi cho bằng hết. Đi theo tôi, đằng kia có quán cafe, đi rồi nói chuyện.

Cô ta lẳng lặng đi theo tôi, cái chân vẫn còn đi cà nhắc, mặc cái áo dài tay màu trắng với quần âu màu đen, trông cũng ra dáng dân công sở. Hôm nay cô ta để cột tóc búi rối, trông cũng xinh xắn. Để lộ ra cái cổ trắng ngần, lơ thơ vài sợi tóc bám sau gáy. Chẳng hiểu sao mình rất thích nhìn từ sau như vậy nữa. Ra đến quán cafe.

– Anh chị uống gì ạ – phục vụ hỏi

– Tôi uống nước cam

– 2 nước cam em ạ – thật ra mình ko thích nước cam lắm, nhưng cố tình để trêu ngươi cô ta xem sao?

– Đàn ông lại đi uống nước cam, yếu đuối – lại lẩm bẩm

– Kệ tôi, cô mà gọi tôi là đồ yếu đuối nữa cô biết tay tôi đấy nha.

– Tai thính phết nhở – tay bụm miệng cười

– Thôi, không cãi nhau với cô nữa, vào việc luôn, tôi cũng không có thời gian. Cô tính sao về chuyện hôm qua

– Tôi đúng là người có lỗi, anh xem hết bao nhiêu tiền tôi gửi, nhưng cũng tại anh chị 1 phần, chứ ko phải lỗi tại tôi hoàn toàn, xe tôi cũng hỏng, người cũng bị thương.

– Rồi, bây giờ thế này. Tiền viện hôm qua hết gần 3 triệu, cô xem hóa đơn rồi đấy, hóa đơn cô cầm, 3 phần ăn nhẹ lúc điều trị xong + với lúc cấp cứu 3 người. Tiền sửa xe hết 500k, nhưng thôi tôi bỏ qua tiền sửa xe, 2 triệu rưỡi tiền viện phí cô lo. Cô ta lôi ví ra, lục hết các ngăn được 3 tờ 500k, với 1 tờ 200k, tiền lẻ ko tính.

– Anh….có thể cho tôi nợ được không, ở đây tôi có gần 2 triệu thôi.

– Tôi ko có thói quen làm phước cho người không quen biết.

– Thật sự tôi vừa mới rời công ty cũ, chưa tìm được việc làm mới. Tôi hứa sẽ trả anh đầy đủ. Nhưng mà ai bảo ai kêu chở vào cái bệnh viện đó làm gì cho đắt, thiếu gì bệnh viện đâu – mắt rơm rớm, bối rối nhìn tội lắm

– Thì gần đấy có bệnh viện đó, với lại khám ở đấy sạch sẽ, chất lượng tốt.

– Nhưng anh phải biết khả năng chi trả của tôi có hạn thôi chứ

– Lúc đau còn nghĩ đến khả năng chi trả à, tôi trả hộ cô hết rồi đấy thôi, có mấy triệu cứ mặc cả, lèo nhèo.

– Có mấy triệu! Có mấy triệu mà anh đòi tôi kinh thế, sao ko làm từ thiện cho tôi luôn đi !

– Cô đang làm thơ đấy à, mơ đi. Tiền mồ hôi nước mắt của tôi, giờ lại bảo nạn nhân trả tiền viện phí cho người gây tai nạn à. Ngược đời

– Nhưng mà thật sự tôi rất khó khăn trong thời gian này – cô ta cúi mặt xuống , cốc nước cam còn nguyên

– Thôi không phải than nghèo kể khổ làm gì. Ở đây tôi cầm 1 triệu, cô cầm 700k kia về lo liệu mà tìm việc đi. Viết địa chỉ nhà, viết số điện thoại của người thân cô vào đây. Nói chung là bố mẹ, anh chị, ai có thể liên lạc được với cô thì cô viết vào. – Tôi đưa cho cô ta tờ giấy và cái bút

– Số tôi anh có rồi, còn số này là số của đứa em ở cùng phòng tôi.

– Em cô tên gì

– Ngọc

Tôi cầm điện thoại lên gọi vào số máy mà cô ta vừa viết

– Alo

– Ngọc à!

– Vâng, ai đấy ạ

– À, anh được đứa bạn nó cho số, nó thách anh gọi điện cho e ấy mà. Nó bảo e xinh đẹp, còn đố anh tán được em

– Anh nào vậy?

– Bí mật, thôi chào em nha!

Tôi tủm tỉm cười

– Đồ mặt trơ, anh không biết ngại là gì à – cô ta lại nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn

– À tất nhiên là không khi nói chuyện với cô, còn với người khác tôi ngại bình thường, nhiều lúc còn ngại dã man là đằng khác Mọi chuyện cũng xong rồi đấy nhỉ. Cô uống nước cam đi

– Không phải mời, tất nhiên đồ free là phải uống hết rồi, anh luôn giành trả tiền mà, lần này cũng trả nốt nhé

Cô ta cầm cốc nước cam lên ực phát hết luôn xong đặt cái cốc xuống bàn “cộp” 1 tiếng.

– Chào anh, tôi về

– Uhm, cô về đi. Chúc cô buổi tối ngon miệng.

Thế là cô ta quay ngoắt lại, vẫn ánh mắt đấy, làm tôi giật cả mình. Sau khi cô ta ra về, tôi ngồi 1 lúc nữa, trong tay cầm tờ giấy lên xem địa chỉ . Tính toán – từ nhà mình đi đến đó mất 2 km. Mà quên số điện thoại cô ta cho hôm qua còn chưa lưu. Tên cô ta cũng quên không hỏi. Thôi đặt bừa đi vậy. Có số điện thoại, có địa chỉ, từ nay có trò để chơi rồi. Lâu lắm mình không có hứng như bây giờ!

Thêm Bình Luận