Chương 6

Trong sách viết, đầu năm Kiến Nguyên thứ hai.

Công chúa tổ chức tiệc xuân ở phủ, có thích khách ám sát Thái tử. Bởi vậy Trưởng công chúa bị kinh sợ mà phát tác chứng tim đập nhanh.

Đúng lúc này nữ chính Giang Ứng Liên ra tay, dựa vào bảo tâm hoàn cứu trưởng công chúa tỉnh lại.

Cũng từ chuyện này Giang Ứng Liên không chỉ mạnh mẽ tạo cảm giác tồn tại, tiếng lành đồn xa mà còn khiến Thái tử thay đổi cách đối xử với nàng ta rất nhiều, sau này mới có cảnh tình cảm của hai người có gút mắc.

Chẳng qua việc Giang Ứng Liên móc viên bảo tâm hoàn ra này, Thẩm Tương Nghi cũng không nói cho Bùi Vấn An.

Nàng cũng không có tiếp xúc với Giang Ứng Liên kia, dù sao sau này nàng cũng muốn tránh xa người nơi thị phi này, như thế thì nữ chính có nổi bật hay không cũng không liên quan đến nàng.

Thẩm Tương Nghi từ trong vườn đi dạo trở về, làm bộ như không có chuyện gì ngồi xuống liền bị người khác lôi kéo hàn huyên.

“Thẩm tiểu thư, lâu rồi không gặp, gần đây cô đang làm gì vậy?”

Thẩm Tương Nghi nghe thấy vấn đề thế vẻ mặt táo bón cay đắng suy nghĩ.

Gần đây đang làm gì?

Nàng mới chết sau đó sống lại, còn đi xem hiện trường nữ chính Mary Sue “Tình cờ gặp gỡ” Thái tử, rất kí©h thí©ɧ.

Đương nhiên cái này không thể nói.

Vì thế Thẩm Tương Nghi hàm hồ nói: “À, cũng, cũng không, không làm gì, chỉ ở nhà.”

Thấy vẻ mặt nàng ngốc nghếch, đối phương lại không chịu buông tha nàng, dùng khăn che miệng cười nói: “Thẩm tiểu thư cũng thật biết đùa. Nhà họ Thẩm dòng dõi thư hương, gia đình có truyền thống học hành lâu đời, chắc chắn là sớm tối chầu chực rất có quy củ. Không giống ta đã đính hôn từ sớm mỗi ngày đều không có việc gì làm. Ai da, Thẩm tiểu thư cùng tuổi với ta nhỉ, sao năm nay vẫn không tính thành thân? Chắc không phải có cái... bệnh kín gì chứ? Có muốn ta đề cử một đạo sĩ cho ngươi... trừ ma quỷ?”

Được rồi, nói một đống như thế trọng điểm là mấy câu này đây.

Thẩm Tương Nghi nhìn trên búi tóc cao của đối phương cài đầy châu ngọc, sợ nàng ta cười cúi đầu một cái là cần cổ mảnh khảnh của nàng ta răng rắc gãy mất, quyết định nghiêm túc trả lời:

“Cái đó, cảm ơn ngươi đã quan tâm, ngươi vẫn không cần nhọc lòng lo lắng cho ta thì hơn. Nếu ngươi thích gả chồng như thế thì gả thêm vài lần, chúc ngươi con cháu đầy nhà nha.”

“…”

Nụ cười trên mặt nàng ta cứng lại.



Sau khi Thẩm Tương Nghi nói xong tự mình uống một ngụm trà rồi mới phát hiện không khí xung quanh có chút gượng gạo, nữ quyến xung quanh yên lặng chăm chú nhìn nàng, lại như thể trong lòng xúc động không còn ai dám tiếp lời.

Nàng cảm thấy có lẽ lời nói vừa rồi không hợp với khí chất dịu dàng hiền lành yên lặng của nàng cho lắm.

Vì thế Thẩm Tương Nghi hắng giọng ý đồ cứu vớt hình tượng một chút, quay đầu nói với nữ tử lúc nãy: “Ờm… Lục tiểu thư, ngày thường ngươi ở nhà làm gì thế? Có rảnh thì cùng nhau thêu hoa nha?”

Vẻ mặt của nàng ta càng phức tạp, oán hận cắn răng nói: “Thẩm tiểu thư, ta họ Vương.”

Thẩm Tương Nghi: “…”

“Ôi, ngươi câm im miệng đi.”

Tiểu tỷ muội ở bên vội kéo Thẩm Tương Nghi, cứ tiếp tục như thế người ta tham gia yến hội để kết bạn, còn nàng tham gia yến hội để kết thù.

“Hôm nay ngươi sao thế? Tâm trí không yên?”

Thẩm cô nương cúi đầu nhìn kẹo trên bàn tiệc.

Có lẽ là chưa bình tĩnh lại sau khi gặp Bùi Nhị.

Đời này khởi đầu không giống như dự đoán của mọi người, nàng chẳng qua là đi nghe lén Thái tử nói chuyện với Giang Ứng Liên, thế nào mà bản thân lại đυ.ng phải Bùi Nhị chứ?

Nàng buồn bực, nếu đời trước nàng có một nửa may mắn như này còn sợ không gả chồng được à?

Trong lúc nói chuyện, bình phong cẩm tú đối diện truyền đến giọng nam sang sảng.

“Là Thái tử.”

Tiếng các nữ quyến khe khẽ nói nhỏ không ngừng.

Bị nữ chính bám lấy một đoạn ở phía sau hoa viên quả nhiên Thái tử không đi tiếp tục tham gia yến hội nữa.

Thẩm Tương Nghi nhìn mắt Giang Ứng Liên sắp xuyên qua bình phong dán lên người Thái tử thì tự dưng có chút thương xót Tô tiểu thư ngã ngựa kia, ai ngờ được một lần ngoài ý muốn mà chức Thái tử phi tới tay lại bị người khác cướp mất cơ chứ?

Bóng người tứ phía lay động, hương son phấn bốn bề, đẩy chén đổi chung, nhìn món ngon trước mắt Thẩm Tương Nghi lại không dám động đũa.

Nàng siết cái ly nuốt nuốt nước miếng, ánh mắt quan sát bốn phía sít sao, vũ cơ trong đại sảnh nhẹ nhàng bắt đầu múa, cảnh ca múa thanh bình, chỗ nào có chút dáng vẻ sẽ có ám sát.

Lúc này một tiếng thét chói tai cắt ngang yến hội sang trọng ầm ĩ.



“Có thích khách!”

Nên tới cuối cùng cũng tới.

Trái lại nàng lại thở phào nhẹ nhõm.

Mà bên kia bình phong, Bùi Vấn An lạnh mặt vung chân đá văng người lao tới. Vũ cơ trên mặt đất thấy mọi chuyện bại lộ cũng không sợ hãi chút nào, lạnh nhạt nhìn cấm vệ lao đến đây, kiếm bén đổi hướng đâm vào ngực mình, máu tươi văng khắp nơi.

Tiếng gió sắc bén cùng tiếng mũi tên xẹt qua tai, trên bình phong bắn lên từng đóa hoa máu, tiếng xé vải vang lên, núi sông vẽ chạy dài trên bình phong cũng bị đạp đổ.

Từng cỗ thi thể lộ dưới ngọn đèn dầu, đôi mắt nhóm vũ cơ quyến rũ mất đi ánh sáng, trên người cắm đầy mũi tên, tỏa sáng lạnh buốt.

Máu tươi dần nhuộm vạn dặm non sống vốn quý báu, màu máu chảy xuôi trong dòng nước, đỏ đến ghê người.

Cấm vệ quân bao vây đại điện từ bên ngoài, giáp sắt đều mang theo hơi máu. Thái tử cầm kiếm đứng giữa những thi thể đẫm máu, cúi đầu xem xét, sắc mặt nghiêm trọng: “Kêu người của Điện tiền ty qua đây, tra rõ từng kẻ, ai cũng không được đi!”

“Không hay rồi, trưởng công chúa nói người bị suyễn không thở được!”

Một tiếng kêu của tỳ nữ xuyên qua đại sảnh.

Bùi Vấn An nghe thấy câu này vẻ mặt lạnh căm, nhìn khuôn mặt không còn giọt máu của trưởng công chúa như suy tư gì đó.

Thái tử đi vài bước gian nan đến bên trưởng công chúa: “Cô mẫu?”

“Mau, mau đi mời thái y!”

Quan nội thị run run rẩy rẩy nằm dưới đất: “Thái tử, Thái y viện hôm nay nghỉ hưu mộc, các thái y đang làm nhiệm vụ đều vào cung bốc thuốc cho bệ hạ rồi ạ.”

Lòng ai cũng nguội lạnh, thế này sẽ xảy ra chuyện lớn.

Cũng cần có thời gian để triệu các y quan của Thái y viện, Trưởng công chúa giây lát đã suyễn không ra hơi. Trưởng công chúa tuổi cũng cao, hàng năm ốm yếu bệnh tật, lần này nếu chẳng may, xuân yến vui vẻ chẳng phải sẽ biến thành tang yến à.

“Thái Tử, trưởng công chúa đây là bị chứng tim đập nhanh, phải mau uống thuốc mới được, chỗ ta có bảo tâm hoàn bào chế từ phương thuốc cổ truyền, Thái tử có thể thử xem.”

Âm thanh này hấp dẫn tầm mắt của mọi người, chỉ thấy một nữ tử bước ra, vẻ mặt nàng ta bình tĩnh khác với người thường.

Ánh mắt Thái tử sững sờ, đây không phải Giang Ứng Liên vừa rồi thì là ai.