Chương 48: Trồng dưa (hạ)

Editor: ChieuNinh

Ngày kế, sáng sớm, Thạch Lai Phúc qua loa ăn xong điểm tâm liền đi qua Thạch Lai Qúy, nói vài câu cùng Thạch Lai Qúy. Thạch Lai Qúy vừa nghe thì

mừng rỡ, một mẫu khoai lang coi như là ruộng cạn cũng có thể thu hoạch

được mấy trăm cân. Nghe ý tứ đại ca, huynh đệ nhà mẹ đẻ đại tẩu chắc

chắn sẽ không thiệt thòi cho mình, lại nói, chờ Thúy nhi sinh xong,

dưỡng tốt thân thể, mình và Thúy nhi đều có thể đi chỗ đó làm công, một

tháng cũng được một lượng bạc đó, lại không ít, liền đồng ý: "Nhưng mà

ca, đệ nghĩ, một mẫu thì nửa mẫu trồng khoai lang, còn dư lại nửa mẫu

trồng trọt chút ít lương thực, như vậy cũng đỡ phải năm sau chúng ta đi

ra ngoài mua lương."

Tuy Thạch Lai Phúc muốn khuyên đệ đệ mình

toàn bộ trồng dưa, nhưng mà cũng không nên nói thẳng, nương tử mình nói

năm nay có thể đại hạn... Liền gật gật đầu, dù sao nửa mẫu khoai lang

cũng là đầy đủ rồi, lại nói chuyện phiếm một lát, hỏi một chút Thạch Lai Qúy có thiếu gì không, không cần phải ngượng ngùng, chúng ta huynh đệ

ruột thịt, giúp đỡ lẫn nhau rồi trở về phòng.

Kể cho Tằng Tử Phu, Tằng Tử Phu cười nói: "Nói tính chàng nôn nóng còn không thừa nhận, vừa mới sáng sớm đã đi nói. Dù sao cái này nữa mẫu trồng khoai lang, vậy là đủ rồi. Như vậy cũng được, hôm nay nghỉ ngơi cho tốt, nghỉ ngơi xong,

sang mai chúng ta kéo Vương ca cùng nhau đi thị trấn mua chút ít hạt

giống rau dưa. Rồi để cho Tử Cường đi tiệm gạo mua năm túi gạo lớn, hai

túi lớn bột mì, những thứ lương thực phụ khác chúng ta cũng nên tự mua

một ít. Còn có đồ gia vị muối gì đó, đều mua một ít, dù sao thứ này để

được lâu, cũng không sợ hư mất."

Thạch Lai Phúc ân một tiếng:

"Vậy chúng ta lại đi nằm?" Tằng Tử Phu hừ một tiếng nói: "Muốn nằm chàng đi nằm đi, ta còn phải làm quần áo mới cho ba bánh bao nhỏ. Đã vào

xuân, trời cũng dần ấm áp rồi, cũng nên làm chút ít áo đơn cho ba bánh

bao, quần áo cũ năm trước mặc đều bung chỉ cả, trẻ con đều lớn nhanh."

Thạch Lai Phúc cười ngây ngô nói: "Nương tử, nàng lại yêu thích búp bê như

vậy? Bằng không chúng ta lại sinh hai đứa?" Tằng Tử Phu đẩy đầu Thạch

Lai Phúc một cái: "Muốn chết, còn để cho ta sinh, sinh hai đứa còn không biết đủ là thế nào, lại nói chúng ta còn có Diệp Tử, chàng thật sự coi

ta là heo sao?"

Thạch Lai Phúc ôm Tằng Tử Phu cười nói: "Nếu nàng là heo, ta chính là heo đực, hắc hắc." Tằng Tử Phu lấy tay chọt chọt

trán của Thạch Lai Phúc: "Đi lấy vải vóc tới cho ta, còn có, dọn dẹp

phòng cho sạch sẽ." Thạch Lai Phúc liền vội vàng gật đầu đồng ý, động

tác nhanh nhẹn, cũng làm Tằng Tử Phu khanh khách cười to: "Phúc ca,

chàng cũng biết vui đùa như thế từ bao giờ."

Thạch Lai Phúc cười

nói: "Nương tử, ta chính là muốn dỗ nàng vui vẻ." Tằng Tử Phu có hơi cảm động nói: "Uống chút nước trước đi, người này thật là, mỗi ngày đều

phải uống ít nhất tám chén nước, như vậy thân thể mới có thể tốt." Thạch Lai Phúc miệng cười toe toét gật gật đầu.

Tiểu Bùn một tay lôi

kéo Cỏ Nhỏ, một tay lôi kéo Tiểu Diệp Tử, ba bánh bao nhỏ xiêu xiêu vẹo

vẹo đi đến trước giường. Ba bánh bao trăm miệng một lời nãi thanh nãi

khí nói: "Nương, người ở đây đang nói cái gì đó?" Tằng Tử Phu thả thêu

thùa trong tay ra, hôn nhẹ ba bánh bao Tiểu Bùn, Cỏ Nhỏ, Tiểu Diệp Tử

cười nói: "Nương làm quần áo mới cho các con, thích không?"

Ba

bánh bao lại nãi thanh nãi khí trăm miệng một lời nói ‘thích’, nhìn

khuôn mặt tươi cười của ba cái bánh bao trước mắt, quả thực Tằng Tử Phu

cảm giác mình làm gì cũng đều đáng giá! Cho dù có cực khổ hơn nữa, lại

mệt mỏi hơn cũng có ý nghĩa!

Tiểu Bùn buông tay Cỏ Nhỏ và Tiểu

Diệp Tử ra ôm lấy đùi Tằng Tử Phu: "Nương, con là ca ca, Cỏ Nhỏ và Tiểu

Diệp Tử là muội muội đúng hay không?" Không đợi Tằng Tử Phu trả lời, Cỏ

Nhỏ ở một bên cũng mặc kệ, cũng lao đến chen lấn một bên Tiểu Bùn nói:

"Nương, con là tỷ tỷ, Tiểu Bùn là đệ đệ đúng hay không?"

"Ta là ca ca."

"Ngươi là đệ đệ."

"Ngươi là muội muội."

"Ta là tỷ tỷ."

"Ngươi không phải, là muội muội."

"Tỷ tỷ."

"Muội muội."

"Tỷ tỷ."

Tằng Tử Phu vuốt vuốt huyệt thái dương, nhìn Tiểu Diệp Tử nhu thuận đứng ở

một bên, giơ tay lên nhẹ nhàng chọc chọc trán nhỏ của Tiểu Bùn và Cỏ

Nhỏ: "Nhìn các con một cái, nhìn xem Tiểu Diệp Tử ngoan ngoãn hơn kìa."

Kết quả hai cái bánh bao nhỏ trăm miệng một lời nói: "Bởi vì Tiểu Diệp Tử

là muội muội, muội muội phải nghe lời ca ca tỷ tỷ nói nha." Tằng Tử Phu

đổ mồ hôi, đành phải ôm Tiểu Bùn tới nói: "Tiểu Bùn là nam tử hán, phải

biết vâng lời, tỷ tỷ Cỏ Nhỏ sinh ra sớm hơn so với Tiểu Bùn chúng ta,

cho nên Cỏ Nhỏ là tỷ tỷ."

Cỏ Nhỏ đứng ở một bên nghe xong lời

Tằng Tử Phu nói, vui vẻ lộ ra một má lúm đồng tiền: "Đúng vậy, đúng vậy, ta là tỷ tỷ, ha ha ha, ngươi chính là đệ đệ, phải gọi tỷ tỷ."

Tiểu Bùn trong ngực Tằng Tử Phu không vui vểnh cái miệng nhỏ lên, Tằng Tử

Phu cười nói: "Miệng nhỏ của Tiểu Bùn chúng ta vểnh lên, cũng có thể

treo một chai nước tương rồi. Tiểu Bùn của chúng ta là nam tử hán, nam

tử hán hẳn là nhường cho nữ hài tử nha. Huống chi theo đạo lý chính là

Cỏ Nhỏ là tỷ tỷ, Tiểu Bùn nhà chúng ta coi như là tiểu nam tử hán, cần

phải bảo vệ tỷ tỷ và muội muội."

Tiểu Bùn tiếp tục không vui nói: "Không phải nói, ca ca bảo vệ muội muội sao? Vừa rồi nương còn nói con

là nam tử hán, hiện tại lại nói là tiểu nam tử hán rồi, nương không

thích con..." Nói nói liền xoạch xoạch rơi nước mắt rồi, đáng thương

nhìn Tằng Tử Phu. Tằng Tử Phu thấy vậy có chút đổ mồ hôi: "Ai nói nương

không thích, nương thích nhất là Tiểu Bùn... lại." Còn chưa nói xong, Cỏ Nhỏ ở một bên lại làm nũng: "Nương, người không thích Cỏ Nhỏ và muội muội sao..."

Tằng Tử Phu nhìn Cỏ Nhỏ tức giận bất bình và Tiểu Diệp Tử yên lặng đứng ở một bên đã rơi hạt đậu (nước mắt), quả thực cảm thấy nhức đầu, sờ lên huyệt thái dương, sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt

cứng rắn nói: "Ba người các con nương đều thích, nương đều thương nhất.

Nếu nương hỏi các con, là yêu thích nương nhiều hơn, hay là yêu thương

cha nhiều hơn, các con trả lời thế nào hả?"

Cỏ nhỏ và Tiểu Diệp

Tử đối mặt liếc mắt nhìn nhau, không lên tiếng, Tiểu Bùn cũng cúi đầu.

Cuối cùng Tiểu Bùn của chúng ta nói ra một câu kinh người: "Trước mặt

người nào nói thương người đó." Quả thực là sấm sét đánh ngã Tằng Tử

Phu, trả lời thực hiện đại!

"Tiểu Bùn, nương nói con là tiểu nam

tử hán nhà chúng ta, là vì trên con còn có cha của con à, không phải con sùng bái nhất là cha con sao? Cha con chính là đại nam tử hán!" Tiểu

Bùn gật gật đầu nói: "Tiểu Bùn sùng bái nhất là cha rồi, cha có thể giơ

Tiểu Bùn lên cao thật cao. Nhưng mà Tiểu Bùn thì không giơ cha lên cao

được. Nếu Tiểu Bùn giơ cha lên cao giống như vậy, thì cha có thể cùng

vui vẻ với Tiểu Bùn rồi." Tằng Tử Phu nghe xong lời Tiểu Bùn nói, tưởng

tượng ra, chờ Tiểu Bùn trưởng thành, Thạch Lai Phúc đã là một ông lão

rồi, bị Tiểu Bùn giơ lên cao cao.... Sau đó ‘kinh hỉ’ phấn chấn? Cái

cảnh tượng kia... Có chút chờ mong!

Tằng Tử Phu nói theo Tiểu

Bùn: "Đúng vậy, cho nên Tiểu Bùn phải ngoan ngoãn nghe lời, không được

khi dễ tỷ tỷ và muội muội. Ai nói chỉ có ca ca bảo vệ muội muội, đệ đệ

cũng phải bảo vệ tỷ tỷ, nói thí dụ như tiểu cữu cữu của con, phi thường

bảo vệ nương nha."

Tiểu Bùn mở to hai mắt: "Thật vậy chăng? Tiểu

cữu cữu, Tiểu Bùn rất yêu thích tiểu cữu cữu đó, tiểu cữu cữu luôn làm

cho Tiểu Bùn nhiều món đồ chơi rất đẹp, Vương ca ca rất là hâm mộ Tiểu

Bùn rồi. Còn có ca ca tỷ tỷ nhà bác cũng đặc biệt hâm mộ Tiểu Bùn."

Cỏ Nhỏ ở một bên cũng không cam chịu yếu thế nói: "Đúng vậy, đúng vậy, Cỏ

Nhỏ cũng yêu thích tiểu cữu cữu, tiểu cữu cữu sẽ làm búp bê gỗ cho Cỏ

Nhỏ."

Tiểu Diệp Tử cũng lộ ra khuôn mặt tươi cười gật gật đầu,

nhỏ giọng nói: "Tiểu Diệp Tử cũng yêu thích tiểu cữu cữu, tiểu cữu cữu

làm bươm bướm cho Tiểu Diệp Tử, cũng đẹp, tiểu cữu cữu còn nói, về sau

Tiểu Diệp Tử có thể xinh đẹp giống như bươm bướm vậy."

Tằng Tử

Phu nhìn ba hài tử đều lộ ra khuôn mặt tươi cười, cũng cười nói: "Đúng

vậy, Tiểu Diệp Tử chúng ta dịu dàng nhất, xinh đẹp nhất rồi, Cỏ Nhỏ cũng đáng yêu, cũng xinh đẹp. Cỏ Nhỏ lớn nhất, về sau phải chiếu cố đệ đệ và muội muội nha. Tiểu Bùn làm tiểu nam tử hán thì phải bảo vệ tỷ tỷ và

muội muội nữa. Tiểu Diệp Tử chúng ta nhỏ nhất, phải nghe lời ca ca tỷ tỷ nói. Các con phải đoàn kết yêu thương, chăm sóc lẫn nhau, có được

không?"

Ba bánh bao nhỏ trịnh trọng gật đầu! Tằng Tử Phu cầm lấy

vải vóc đã cắt xong theo thứ tự ướm thử lên người cho ba bánh bao nhỏ,

hài lòng gật gật đầu, nhìn thoáng qua ‘những vì sao’ sáng lấp lánh của

ba bánh bao nhỏ nói: "Thích quần áo mới không? Vậy thì phải ngoan ngoãn

nghe lời đó, nếu không nương sẽ không cho các con, sẽ đưa cho những đứa

trẻ khác."

Ba bánh bao nhỏ vội vàng nói mình sẽ ngoan ngoãn nghe

lời, Tiểu Bùn một tay lôi kéo Cỏ Nhỏ, một tay lôi kéo Tiểu Diệp Tử, hoạt bát chạy ra ngoài. Tằng Tử Phu ở phía sau hô: "Chú ý an toàn, đừng ngã

sấp xuống." Tằng Tử Phu ngồi ở trên giường, cầm lấy kim chỉ trong tay,

ngẫm lại chuyện vừa rồi, buồn cười lắc đầu, cuộc sống như vậy thật đúng

là ấm áp!

Hai ngày nay Thạch Lai Phúc và Thạch Lai Qúy đi sớm về

tối đi cày ruộng, làm tơi đất. Tằng Tử Phu biết rõ hai người rất vất vả, anh nông dân là cực khổ nhất lại nghèo khó nhất, cho dù là hiện đại hay là cổ đại thì cũng vậy. Tằng Tử Phu âm thầm làm quyết định, nhất định

phải nghĩ cách chuyển hết người một nhà tới sống trong huyện thành. Tối

thiểu nhất không thể để cho Tiểu Bùn chịu khổ như vậy, còn có Cỏ Nhỏ và

Tiểu Diệp Tử, đều là bảo bối trong lòng mình. Phải biết rằng nữ nhân

thời đại này, cũng phải xuống đất làm việc, vừa nghĩ đã cảm thấy đau

lòng.

‘Tư thục Thư Hương’ của Lý Sở Hà đã ‘thanh danh lan xa’,

vài thôn lân cận đều đưa hài tử tới học. Bây giờ tính toán một chút đã

có ba mươi bảy hài tử, Lý Sở Hà và Lý Quang xuân thương lượng một chút,

không thể lại thu thêm nữa. Nói cho cùng hài tử nhiều hơn, một người

không thể trông nom hết được, đến lúc đó làm hại thế hệ sau sẽ không

tốt. Nông dân không ai giàu có, đều là nắm chặt dây lưng quần, ăn mặc

tiết kiệm cung cấp cho hài tử học chữ, chính là hi vọng hài tử có thể

đọc sách hay khảo chút công danh, vật lộn đọ sức tìm tiền đồ tốt! Mình

không thể vì kiếm tiền, liền thu hài tử lung tung.

Đến ngày, mầm

giống khoai lang được gieo xuống dưới đất, khoai lang là đồ tầm thường,

cũng không cần người ta tận lực đi chăm sóc, chỉ cần có thời gian thong

thả chú ý là được rồi, một chút cũng không bận tâm. Làm xong hai mẫu của mình, Thạch Lai Phúc liền qua giúp đỡ lại nữa mẫu lương thực của Thạch

Lai Qúy, hai huynh đệ đồng tâm hiệp lực, nên cũng thoải mái rất nhiều.

Thạch Thúy Cúc bắt đầu giả mập mạp phù thủng lên, Lý Quang Xuân bắt mạch nói

là thể chất có vấn đề, chờ hài tử sinh ra thì tốt rồi. Đến đây Thạch

Thúy Cúc và Thạch Lai Qúy xem như an tâm, Thạch Thúy Cúc lôi kéo tay

Tằng Tử Phu: "Trong bụng này đúng là mạng của ta, mấy ngày nay tự nhiên

thân thể tồn tại bệnh phù mập giả tạo, thật sự là lo lắng chết ta, tốt

quá, tốt quá." Tằng Tử Phu an ủi vỗ vỗ tay Thạch Thúy Cúc: "Đừng lo

lắng, ngươi thả lỏng tâm tình, bằng không đối với sinh trưởng của hài tử cũng không tốt, mỗi ngày tâm tình tốt, hài tử cũng có thể cảm thụ

được." Thạch Thúy Cúc dùng sức gật gật đầu.

Tằng Tử Phu hiểu được trong lòng Thạch Thúy Cúc suy nghĩ cái gì, hiện tại bên cạnh mình vây

quanh ba cái bánh bao nhỏ. Thạch Lý thị yêu thích đến ngậm trong miệng

sợ tan đi, nâng niu trong lòng bàn tay còn sợ rớt. Nàng ta có áp lực,

hiện tại có con, Thạch Lý thị đối với nàng mới xem như cho sắc mặt vui

vẻ. Nàng ta thực sự sợ đến lúc đó hài tử xảy ra vấn đề, sau này mình ở

tại Thạch gia sẽ không sống khá giả rồi, cũng sợ làm cho Thạch Lai Qúy

thất vọng, đến lúc đó lại lấy thêm một bình thê, dù sao trong ba tội bất hiếu không có hậu là tội lớn nhất!