Chương 29

Chương 29: Cô muốn đi

“Có thể sẽ tạm thời nhàn rỗi

một khoản thời gian” Sinh con

xong, cũng phải có một khoảng

thời gian tôi không thể đi làm, dứt

khoát chờ em bé lớn một chút rồi nói.

“Cũng đúng!” Cô ấy suy nghĩ

một chút nói: “Đi theo Phó Thắng

Nam cực khổ nhiều năm như vậy,

đúng là phải nghỉ ngơi một khoảng

thời gian thật tốt, cũng may mấy

năm nay tớ để dành ít tiền, đủ cho

hai ta tiêu xài.”

Tôi bật cười: “Đừng lo, cho dù

ly hôn với Phó Thắng Nam, tớ vẫn

có tiền tiết kiệm.” Biệt thự là ông

nội để lại, ly hôn nhất định Phó

Thắng Nam sẽ cho tôi, chỉ sợ tôi sẽ

không cần mua, chuyện cổ phần

của công ty, tôi còn chưa nghĩ ra

nên xử lý thế nào.

Nói đùa vài câu, tôi cúp điện

thoại, khoanh tay trước ngực, đứng

trước cửa sổ sát đất ngắm phong cảnh.

Cuộc sống sau này phải trải

qua thế nào, quả thực phải nghĩ một lát.

Chẳng hiểu sao trong không

khí hơi lạnh, tôi xoa xoa cánh tay,

quay đầu lại chuẩn bị tìm áo khoác,

bất thình lình thấy Phó Thắng Nam

cả người lạnh như băng đứng phía

sau tôi.

Tôi hoảng hốt đến cả người đổ

mồ hôi lạnh: “Anh… Anh không đến

công ty sao?” Cũng không biết

anh đã đứng đây bao lâu, vừa rồi

tôi nói chuyện với Vũ Linh, anh có

nghe thấy hay không.

Đôi mắt đen của anh nhìn tôi,

âm u lạnh lẽo: “Tính toán tới đâu rồi?”

Anh vừa hỏi, tôi không khỏi

sửng sốt, xem ra anh đã nghe được

đôi chút: “Tới đâu cái gì?” Tôi muốn

giả bộ hồ đồ, chột dạ hỏi một câu.

Thấy anh lạnh lùng đi về phía

mình, tôi có chút hoảng hốt, trong

đầu nhất thời không biết nên giải

quyết thế nào, chợt ôm lấy bụng

dưới nhíu mày nói: “Ôi chao, em

đau bụng quá.”

Nói xong liền thuận thế ngồi

xổm xuống.

Bước chân của anh dừng lại,

sau đó anh đi tới bên cạnh tôi, kéo

tôi dậy, cau mày nói: “Đến bệnh viện.”

Thế này có được tính là tự lấy

đá đập chân mình không?

“Không được.”

Trong lúc nhất thời tôi từ chối

quá nhanh, mắt anh hơi híp lại, nhìn

tôi với vẻ thâm ý càng lúc càng

dày: “Thẩm Xuân Hinh, hình như

cô rất không muốn đến bệnh viện

thì phải?”

“Không phải.” Nói tới đây, trên

mặt tôi không khỏi có thêm chút

đau buồn, đỏ mắt nhìn anh nói:

“Em sợ cảm giác không biết gì nằm

trên bàn mổ.”

Rõ ràng cơ thể anh cứng lại,

một lúc lâu sau, anh chợt đưa tôi ra

khỏi phòng ngủ.

Tôi tưởng là anh muốn đưa tôi

đến bệnh viện, nắm tay áo anh, đỏ

mắt nói: “Phó Thắng Nam, em thật

sự không muốn đến bệnh viện.”

Hơn nữa cũng không phải đau

bụng thật.

“Xuống dưới ăn chút gì đó.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt trong trẻo

nhưng lạnh lùng còn mang theo

chút bất đắc dĩ.

Trong lúc nhất thời, tôi không

nói được trong lòng có cảm giác gì,

hôm qua anh giải vây, hôm nay

thỏa hiệp, dưỡng như anh không

còn lạnh lùng như vậy nữa.

Người là động vật cực kỳ tham

lam, một khi nếm được chút ngon

ngọt thì càng muốn có được nhiều

hơn, cuối cùng muốn chiếm thành

của mình.

Đặt tôi xuống bàn cơm, anh

vào phòng bếp một lúc, lúc ra

ngoài bưng theo một bát gì đó.

Tôi tưởng là cháo, nhưng

không ngờ rằng là trứng gà đường

đỏ, trong lúc nhất thời ánh mắt tôi

phức tạp nhìn anh, anh lãnh đạm

nhìn tôi, sau đó trầm giọng nói:

“Lát nữa Tuấn Anh sẽ đến khám

bệnh cho cô, tạm thời cô không

cần tới công ty, tuy rằng dự án bên

viện trường Lâm đã hoàn thành

nhưng cô vẫn phải chịu tổn thất do

mình gây ra, hôm nay tạm thời

không cần đến công ty, nghỉ ngơi

cho tốt đi.”

Dứt lời, anh mặc áo khoác vào,

cầm chìa khóa xe rồi ra ngoài.

Tôi có chút sững sð trong giây

lát, anh… bắt đầu từ khi nào đã

thay đổi thái độ với tôi? Từ khi biết

tôi mang thai.

Nhìn trứng gà đường đỏ trong

bát, một lúc lâu sau tôi vẫn không

động đậy.

Lúc Trịnh Tuấn Anh đến, tôi

vẫn đang thất thần.

Anh ta nhíu mày, nhìn tôi một

cái nói: “Bây giờ cô không cần cố

gắng ăn những thứ này, không cần

ăn kiêng, muốn ăn gì cũng được,

thai nhi không yếu ớt như thế.”

Nghe thấy giọng nói của anh

ta, tôi mới hoàn hồn, ngước mắt

thấy anh ta cầm theo hộp thuốc

đứng cạnh bàn ăn nhìn tôi.

Tôi vội vàng đứng lên nói:

“Anh đến rồi à.”

Anh ta sững sờ, cũng không

nhiều lời, đưa hộp thuốc trong tay

cho tôi nói: “Thuốc này một ngày

ba lần, dùng trong hai mươi mốt

ngày, lần sau cô đừng uống rượu

nữa, rượu sẽ khiến thai nhi phát

triển chậm hoặc có dị tật, ngoài ra,

có lẽ cô nên bắt đầu tới bệnh viện

lưu hồ sơ và kiểm tra thai kỳ.”

Tôi gật đầu, nhận hộp thuốc

trong tay anh, nói: “Cảm ơn anh.”

Vốn dĩ đã dặn dò xong, anh ta

định đi, nhưng dừng một chút, anh

ta nhìn tôi nói: “Tình hình hiện tại

của cô, e là tạm thời không đi được,

có lẽ cô nên thẳng thắn với Thắng

Nam, cậu ta muốn giữ lại đứa bé,

tất nhiên sẽ giải quyết những

chuyện khác.”

Tôi hiểu ý anh ta, những

chuyện khác chính là chuyện của

Lâm Hạnh Nguyên.

Đối với chuyện của Lâm Hạnh

Nguyên, tôi không nói nhiều, tôi

chưa từng hỏi đến chuyện của Phó

Thắng Nam và Lâm Hạnh Nguyên,

nhưng lần này tôi không khỏi nhìn

Trịnh Tuấn Anh nói: “Có lẽ Phó

Thắng Nam rất yêu cô Lâm nhỉ?”

Trịnh Tuấn Anh di tới sofa ngồi

xuống, nhìn tôi một cái rồi nói:

“Chuyện này không liên quan tới

yêu, nếu như cô muốn ở bên

Thắng Nam thì hãy thẳng thắn

chuyện này với cậu ta, cậu ta có

cách giải quyết của mình.”

Cách gì?

Lời này tôi không hỏi ra, mỗi

người đều có suy nghĩ riêng của

bản thân, tôi không biết cách trong

miệng Trịnh Tuấn Anh là gì, nhưng

tôi biết, nói cho cùng, đứa bé này là

của một mình tôi.

Phó Thắng Nam vốn dĩ chẳng

yêu thương gì tôi, nếu ông nội còn

sống, tôi có thể dùng ông nội để

trói chặt Phó Thắng Nam vài năm,

nhưng ông nội không còn nữa, tôi

không có lòng tin có thể giữ được

anh bao lâu.

Dùng đứa bé để mạo hiểm

không phải lựa chọn sáng suốt.

Trầm mặc một lúc, tôi nói:

“Chuyện đứa bé làm phiền anh rồi,

những chuyện khác, tôi có tính

toán của mình, cảm ơn bác sĩ

Trịnh.”

Có lẽ cảm thấy tôi không

nghe lọt tai những gì anh ta nói,

Trịnh Tuấn Anh hơi nhíu mày,

không nói gì nữa.

Anh ta thờ dài bảo: “Buổi

chiều tôi còn có việc, cô nhớ uống

thuốc, tôi đi đây.”

Tiễn anh ta đi, tôi không ăn

bát trứng gà đường đỏ mà Phó

Thắng Nam nấu, trong dạ dày hơi

khó chịu, có lẽ thời gian mang thai

còn ngắn nên tôi không có phản

ứng nôn nghén, nhưng quả thực tôi

không muốn ăn.

Quay về phòng ngủ tiếp tục

nằm một lát, chuông điện thoại của

tôi vang lên, là một số xa lạ, tôi nghe máy.

Bên kia đầu dây điện thoại,

một lúc lâu sau mới nói: “Là tôi,

Lâm Hạnh Nguyên.”

Tôi sững sờ, nhíu mày: “Cô

Lâm tìm tôi có chuyện gì?”

“Chúng ta nói chuyện đi. Tôi

gửi địa chỉ cho tới cho cô rồi.”

Dứt lời, không cho tôi cơ hội

phản bác, cô ta đã cúp điện thoại.

Tôi có chút không hiểu giờ

phút này Lâm Hạnh Nguyên tìm tôi

làm gì?

Có điều, xem ra cơ bản có liên

quan tới Phó Thắng Nam.

Nhưng, dựa vào đâu mà cô ta

nói muốn gặp tôi thì tôi phải vội

vàng đi gặp? Nhìn địa chỉ Lâm

Hạnh Nguyên gửi tới, tôi ung dung

chụp màn hình lại, gửi cho Phó

Thắng Nam, đồng thời bổ sung

thêm một câu: “Cô Lâm hẹn em

nói chuyện, em sợ đi một chuyến

lại đánh cô ấy, cho nên từ chối rồi.”

Tin nhắn gửi đi một lát, Phó

Thắng Nam lập tức gọi điện tới.

Nhận điện thoại, tôi dựa vào

ban công trong phòng ngủ nhìn

phong cảnh ngoài cửa sổ, xem như

nhàn nhã nói: “Tổng giám đốc Phó,

có chuyện gì sao?”

Thốt ra lời này, tôi có thể phát

hiện, rõ ràng người đàn ông bên kia

điện thoại hơi nhíu mày, có chút

không vui: “Cô đang ở đâu?”

“Ở nhà”

“Ù” Dừng một chút, anh mỡ

miệng: “Ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi.”

Tôi gật đầu: “Em biết rồi.”