Chương 23

Chương 23: Em không trả thù anh

“Phó Thắng Nam” Tôi mở

miệng, nhìn lướt qua chai Whiskey

đã trống rỗng trên bàn, tên này

uống như vậy cũng không sợ dạ

dày không chịu nổi.

Nghe thấy giọng nói của tôi,

hàng mi đen dài của anh hơi run

lên, hé mắt ra, ánh mắt của anh

lạnh lùng lãnh đạm nhìn tôi.

Không biết có phải vì tôi quấy

rầy anh hay không, bầu không khí

vốn yên bình chợt có thêm chút

lạnh lẽo, ánh mắt anh nhìn tôi cũng

trở nên chán ghét.

Anh khẽ mở đôi môi mỏng

của mình ra, giọng nói trầm thấp vô

tình: “Cút!”

Tôi biết anh không muốn nhìn

thấy tôi, tôi thở dài, đi tới bên cạnh

anh, mð miệng nói: “Phó Thắng

Nam, anh uống nhiều quá rồi,

chúng ta về nhà thôi.”

Anh hơi nheo mắt, nhếch

miệng lên, mang theo vài phần

châm chọc: “Nhà ư?” Trong giọng

nói có khinh thường: “Vậy mà gọi là

nhà sao?”

Tôi nhíu mày, vốn dĩ tôi mang

thai đã dễ nổi nóng, nếu là bình

thường, nhất định tôi sẽ để mặc

anh sỉ nhục, nhưng lần này tôi

không khỏi nhấn mạnh: “Không gọi

là nhà thì là gì? Phó Thắng Nam,

nếu anh không muốn nhìn thấy em,

em sẽ gọi điện thoại cho Lâm

Hạnh Nguyên, gọi cô ấy tới đón

anh, chỗ Vũ Linh còn phải làm ăn,

ông chủ lớn như anh không thiếu

tiền, đừng làm ảnh hưởng tới việc

buôn bán của cậu ấy.”

Cổ tay tôi chợt bị anh nắm lấy,

gần như trong nháy mắt, anh kéo

tôi lên đùi mình, hai tay vòng lên eo

tôi, sau đó ngón tay thô ráp thò vào

trong cổ áo của tôi một cách thô

bạo, giọng nói lạnh lùng và miỉa

mai: “Chỗ có cô không được xem

là nhà, cùng lắm là… Nhà trọ.”

Dứt lði, bàn tay của anh hung

hăng bóp tôi.

Tôi đau đến mức nhíu mày, lửa

giận trong lòng cũng không khỏi

tăng thêm một xíu, kéo tay anh ra,

nhìn anh, giận dữ nói: “Nếu là nhà

trọ thì sau này đừng về nữa, ký

thỏa thuận ly hôn, sau này chúng

ta phân chia rõ ràng, không ai can

thiệp vào chuyện của ai nữa.”

“Á!” Bất thình lình, anh cắn lên

vai tôi, đau đến mức tôi chảy cả

nước mắt.

“Thế nào? Lấy được tiền rồi,

nhà cũng đã có, cổ phần công ty

cũng có thì cô định cách tôi thật xa

hả?” Anh ôm chặt tôi, cười vô cùng

lạnh lùng: “Thẩm Xuân Hinh, tình

yêu của cô thật là rẻ mạt, mới đó

mà đã chuẩn bị lấy lại rồi.”

Nhìn anh như vậy, say bí tỉ, tôi

có chút đau đầu, tôi nói nhảm với

một con ma men làm gì?

Dẫn lửa giận trong lòng xuống,

giọng nói tôi dịu đi đôi chút, ôm lấy

mặt anh rồi nói: “Phó Thắng Nam,

trễ rồi, trở về với em, nhé?”

Anh không lên tiếng, nhắm

mắt dựa lưng vào sofa, nhưng tay

vẫn chưa buông ra.

Không biết anh đang nghĩ gì,

tôi dừng lại một chút, nói tiếp: “Nếu

anh không muốn về với em, để em

gọi điện cho Lâm Hạnh Nguyên

nhé, gọi cô ấy tới đón anh, được

không?”

Dù sao anh cũng không muốn

quay về biệt thự, có lẽ trong

khoảng thời gian này, anh đang ở

chỗ của Lâm Hạnh Nguyên, để anh

ở lại đây quả thực sẽ ảnh hưởng

đến việc buôn bán của Vũ Linh, tôi

dứt khoát mờ túi xách, lấy điện

thoại ra, chuẩn bị gọi cho Lâm

Hạnh Nguyên.

Chỉ là, điện thoại còn chưa gọi

đã chợt bị rút đi.

“Bốp!” sau đó chính là tiếng

điện thoại bị ném ra xa.

Tôi ngẩn người, quay đầu lại

nhìn Phó Thắng Nam, gần như sụp

đổ: “Phó Thắng Nam, rốt cuộc anh

muốn làm gì?”

Không đi với tôi, không để

người ta tới đón, là muốn chết ở đây hả.

“Về nhà!” Bất thình lình, anh

thốt ra hai chữ, thuận tay bế tôi lên,

loạng chà loạng choạng ra ngoài.

Tôi bị hành động của anh dọa

sợ, trong bụng còn có đứa bé, bất

cần bị anh đánh rơi một cái, tôi hối

hận cũng không kịp.

Bám chặt lấy anh, tôi không

dám dùng những lời quá nặng, chỉ

có thể mỡ miệng nói: “Phó Thắng

Nam, anh uống say rồi, anh thả em

xuống trước đi, em tự đi được, em

vừa phẫu thuật xong, té một phát

sẽ có chuyện đấy.”

Cơ thể anh chợt cứng đờ,

không biết tại sao, đôi mắt đen

thâm thúy sâu kín nhìn tôi, khó

hiều nói: “Là vì trả thù tôi sao?”

Tôi sững sờ, thật sự không biết

anh đang nói gì, lắc đầu bảo:

“Không phải, em không có trả thù

anh, em yêu anh như vậy, sao lại trả

thù anh được, anh thả em xuống

trước đi, chúng ta ngoan ngoãn về

nhà được không?”

Vốn dĩ tôi cho rằng anh còn

muốn làm hành động mạo hiểm gì

nữa, không ngờ rằng anh lại vâng

lời đặt tôi xuống đất, sau đó đôi

mắt đen sâu kín nhìn tôi nói: “Về nhà.

Tôi hơi nhức đầu, đỡ anh nói:

“Được. Về nhà!”

Cũng không biết rốt cuộc

người này đã uống bao nhiêu, tôi

run rầy đỡ anh xuống lầu, Vũ Linh

khoanh tay trước ngực, đứng trước

quầy bar nhìn tôi hỏi: “Cần tớ giúp

không?”

Tôi lắc đầu, nhìn cô ấy nói:

“Anh ấy thanh toán chưa?”

Vũ Linh trợn mắt nhìn tôi một

cái: “Quán bar của tớ sắp thành

của anh ta luôn rồi, còn thanh toán cái rắm”

Cả người Phó Thắng Nam dựa

vào người tôi, tôi không nghiên cứu

kỹ ý những lời này của cô ấy, khẽ

gật đầu, đỡ Phó Thắng Nam rời

khỏi quán bar.

Tốn nhiều công sức mới đưa

được anh lên xe, ngồi trên xe, tôi

thờ cả buổi mới bớt mệt, sau lưng

đổ rất nhiều mồ hôi, quần áo ẩm

ướt hết rồi.

Cuối cùng tôi cũng biết tại sao

lại nói phụ nữ có thai yếu ớt,

chuyện nhỏ xíu như vậy mà tôi như

đứt rời thành từng mảnh.

Nhìn người đàn ông ngồi bên

cạnh, đôi mắt anh khép hờ, không

có cay nghiệt lạnh lùng như

thường ngày, ngược lại trong bóng

đêm có vẻ dịu dàng hơn một chút,

lông mày anh tuấn, đường nét lập

thể, giống như được ông trời đặc

biệt ưu ái, có tiền có sắc, dáng

người cân đối, cực phẩm trong cực

phẩm.

Trong lúc tôi nhìn anh rồi có

suy nghĩ kỳ lạ, đột nhiên, anh mở to

mắt, bốn mắt nhìn nhau, trong lòng

tôi thoáng giật thót, rối tung lên.

“Á!” Tôi thật sự không kịp

phản ứng, mùi rượu nồng nặc

mang theo hương thuốc lá đặc

trưng của người đàn ông tràn ngập

đầu óc của tôi, đầu lưỡi bị anh cắn

nhẹ một lúc lâu, tôi bị đau.

Thu hồi suy nghĩ, sao tự nhiên

Phó Thắng Nam lại hôn tôi?

Hơn nữa còn hôn sâu như vậy,

tôi có chút không thờ nồi, trong

đầu vang lên tiếng “ong ong” oxi

gần như bị rút cạn, anh mới buông

tôi ra.

Tôi sửng sốt, không rõ lắm

nhìn anh, lúc này anh không còn

cay nghiệt lạnh lùng, ngược lại ánh

mắt phức tạp, nhưng vẫn sâu

không lường được.

“Phó Thắng Nam…”

“Đứa bé, cô phải trả lại cho

tôi” Anh đột ngột thốt ra những lời

này, sau đó lại dựa ra sau ghế,

nhắm mắt lại.

Ngớ ngác trong chốc lát, tôi

ngần người, không biết anh ngủ rồi

hay là nhắm mắt dưỡng thần, trong

một lúc tôi không phân biệt được,

dứt khoát khởi động xe, trực tiếp

trở về biệt thự.

Trong lòng tôi luôn quanh

quần câu nói: ““Đứa bé, cô phải trả

lại cho tôi” kia của Phó Thắng Nam.

Trong lòng anh không phải rất

bài xích đứa bé này sao?

Nghĩ tới đây, trong lòng tôi có

chút phức tạp.

Suy cho cùng, Lâm Hạnh

Nguyên là trách nhiệm mà cả đời

anh không thể buông bỏ, đừng nói

anh quan tâm Lâm Hạnh Nguyên,

cho dù không quan tâm, anh cũng

sẽ không bỏ mặc Lâm Hạnh

Nguyên.

Nếu như để anh biết tôi giữ

đứa bé lại, chỉ sợ tình cảnh càng

khó, vốn chỉ là gút mắc giữa ba

người, thêm một đứa bé, e rằng

càng khó hơn.

Tôi chọn rời đi là kết quả tốt

nhất, ít nhất kết quả là tất cả đều

Vui Vẻ.

Xe dừng bên dưới biệt thự, tôi

có chút mệt mỏi, đưa Phó Thắng

Nam từ lầu một lên lầu hai thật

không phải chuyện đơn giản.