Chương 17

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 17

Tác giả: Lục U U

Edit: Alex

_____________

Trời vừa hửng sáng, Họa Đường đã từ từ tỉnh lại.

Tối qua Triệu Nghị đã gửi cho cô lịch trình của Chu Dư, bảo rằng hôm nay thu gameshow, cần phải để Chu Dư đi sớm một chút.

Chu Dư là người mới trong giới, cơ hội làm việc rất hạn chế, lần này đều nhờ đạo diễn Trần đã từng hợp tác giới thiệu giúp.

Chương trình gameshow này vừa phát sóng không lâu, ratings bình bình, nhưng dù sao cũng là gameshow được trình chiếu trên truyền hình, tỉ suất lộ diện cao hơn những gameshow trên mạng.

Trùng hợp là đạo diễn Trần và nhà chế tác chương trình này là bạn tốt lâu năm, nghe nói tiết mục cần vài diễn viên mới, liền đề cử Chu Dư.

Cơ hội hiếm có, Họa Đường ngáp một cái, đẩy đẩy người bên cạnh, nhỏ giọng gọi: “Chu Dư, dậy thôi em.”

Chu Dư trước giờ vốn ngủ không sâu, nhưng hôm nay có vợ nằm trong lòng, bèn vùi đầu vào cổ Họa Đường như làm nũng, kiểu gì cũng không nỡ dậy

“Còn không dậy nữa thì tối nay tiếp tục ngủ sàn nha.” Họa Đường nhìn ra người này mè nheo chơi xấu, lại sợ quấy nhiễu đến Họa Công Chúa còn đang ngủ say, đành phải tiến sát đến bên tai đối phương, nhẹ giọng nói, “Chị không ngủ cùng nữa đâu.”

“Vợ.” Chu Dư miễn cưỡng gọi một tiếng, sau mới ngoan ngoãn mở mắt, mếu máo nói, “Muốn ôm vợ, không muốn dậy.”

Vợ cô vừa thơm vừa mềm, chỉ ôm có một buổi tối làm sao mà đủ.

“Được rồi.” Họa Đường xoa xoa đầu cô nàng, “Chờ tối, tối về lại ôm.”

Chu Dư không ngờ Họa Đường sẽ đáp lại, lập tức vui vẻ, lại nhịn không được mà lui ra sau một chút, muốn nhìn rõ vẻ mặt chị lúc này.

“Mau dậy rửa mặt đi.” Họa Đường chịu không nổi ánh nhìn chăm chú ấy, bèn vươn tay đẩy người vào phòng tắm.

Có lẽ là do thói quen hình thành từ khi còn ở võ quán nên động tác rửa mặt của Chu Dư rất nhanh chóng. Chưa đến tám phút, cô đã thay xong quần áo đứng ngay cửa. Họa Đường nhân lúc Chu Dư rửa mặt đã hâm nóng mấy cái bánh bao đông lạnh cùng một hộp sữa bò, gói kĩ rồi đưa sang.

Chu Dư lúc nhận lấy bữa sáng còn thoáng sững sờ, thấy Họa Đường không hề có ý định thay áo ngủ thì trong lòng đột nhiên đăng đắng.

“Vợ, không đi làm với em sao?” Chu Dư cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi giày một cách mất mát.

Tối qua lúc nhận được điện thoại của Triệu Nghị, Họa Đường rõ ràng đã hứa sẽ đi cùng, nhưng bây giờ chị lại đột nhiên đổi ý.

“Giận đấy à?” Họa Đường buồn cười chọc chọc tay Chu Dư, nghiêm túc giải thích, “Trễ một chút chị lại qua với em. Tiểu Công Chúa phải đi học, chốc nữa chị phải đưa con bé đến trường trước.”

Chu Dư lập tức như được trấn an, nâng đôi mắt lấp lánh lên nhìn Họa Đường, ngay cả bàn tay cầm lấy bữa sáng cũng vui vẻ mà vung vẩy không ngừng.

“Mau đi đi, Triệu Nghị giục rồi đấy.” Bị cảm xúc của Chu Dư ảnh hưởng, Họa Đường khi nói chuyện cũng mang mấy phần ý cười.

“Tạm biệt vợ.” Chu Dư liếc mắt nhìn Họa Công Chúa trên giường, lại bồi thêm một câu, “Thích vợ.”

Nói xong, không đợi Họa Đường đáp lại, cô lập tức xoay người chạy ra cửa.

Sao lại có người nhát đến vậy cơ chứ? Cố tình lại thích nói mấy lời buồn nôn.

“Đồ ngốc.” Họa Đường thầm mắng một câu, dõi mắt nhìn theo đến khi bóng dáng Chu Dư khuất sau chỗ rẽ hành lang mới nhẹ tay đóng cửa lại.

*

Trường Họa Công Chúa học cách nhà không xa, đi bộ chỉ cần mười phút.

Ăn sáng xong, Họa Đường dẫn Họa Công Chúa đi học như thường lệ. Nếu là ngày khác, Họa Công Chúa đã sớm nhão nhão dính dính mà kể lể chuyện thú vị trong lớp cho cô nghe, nhưng hôm nay lại không quá thích hợp. Họa Công Chúa như mất hồn, rất nhiều lần đi trên đường gập ghềnh thiếu chút nữa đã té ngã.

Lại một lần nữa đỡ lấy Họa Công Chúa bị đá vướng chân, Họa Đường nhịn không được cất giọng hỏi: “Họa Công Chúa, em lo nghĩ cái gì vậy?”

“A?” Họa Công Chúa sực tỉnh. Trẻ con không giấu được điều gì, cô nhóc gật đầu rồi lại lắc đầu, sau đó ấp úng nói, “Em không có nghĩ gì.”

“Thật không đó?” Họa Đường không tin nhướng mày, “Trẻ con nói dối thì không được làm công chúa đâu.”

Họa Công Chúa suy cho cùng vẫn chỉ là một cô bé đơn thuần, tin tưởng vào chuyện cổ tích, vừa nghe chị nói vậy đã sợ đến mức không dám giấu giếm điều gì.

“Họa Đường, buổi sáng chị nói chuyện với Chu Dư, em nghe hết rồi.” Họa Công Chúa xoắn ngón tay, như vừa làm chuyện gì xấu, “Xin lỗi.”

Cô với Chu Dư?

Họa Đường cẩn thận ngẫm nghĩ một lúc, may mà hôm nay không có nói cái gì quá khác thường.

“Nhưng mà Họa Đường,” Họa Công Chúa lại cất giọng, “Sao chị lại lén em đi làm vợ của Chu Dư?”

Họa Đường nghẹn lời, lập tức cảm thấy tất cả công tác tâm lý mình vừa xây dựng triệt để sụp đổ. Cô và Chu Dư đúng là chưa nói chuyện riêng tư gì cấm trẻ em, nhưng Chu Dư vẫn gọi cô là vợ, vậy xem ra đúng là không quá phù hợp.

“Em nghe hết rồi sao?” Họa Đường đau đầu, “Thật ra chuyện này không phải như em nghĩ đâu.”

Nhưng giải thích chứng hoang tưởng cho một đứa trẻ tám tuổi thật sự không dễ dàng.

“Họa Đường, chị thành vợ của Chu Dư rồi sau này còn thích em sao?” Họa Công Chúa lại muộn phiền, sợ Họa Đường sẽ chuyển sự nuông chiều của mình sang cho Chu Dư.

“Ngu ngốc.” Nhìn ra sự buồn rầu ấy, Họa Đường cười véo mặt cô nhóc, “Sau này dù chị thành vợ của ai thì vẫn sẽ luôn thích em.”

Họa Công Chúa nhấp nhấp môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em cũng sẽ luôn thích Họa Đường.”

“Có điều em phải hứa với chị chuyện này.” Họa Đường ngừng một chốc, “Quan hệ của chị với Chu Dư, tạm thời em đừng nói cho mẹ biết.”

Trong truyện cổ tích, người chia rẽ tình yêu đích thực thường là cha mẹ của nhân vật chính. Họa Công Chúa rất cảm thông, cũng tỏ vẻ thấu hiểu với yêu cầu của Họa Đường.

“Họa Đường, em sẽ không nói cho mẹ. Em không còn là con nít ba bốn tuổi nữa. Em sẽ bảo vệ chị, không cho mẹ chia rẽ hai người.”

Họa Công Chúa ngưỡng đầu nói xong liền xoay người, hùng hồn nện bước vào trường học.

Họa Đường buồn cười, nghĩ Chu Dư còn đang đợi cô, bèn kêu taxi đến đài truyền hình.

Gameshow trong nhà, trường quay ở ngay đài truyền hình thành phố B. Họa Đường đi theo địa chỉ mà Triệu Nghị đưa, khó khăn lắm mới tìm được phòng phát sóng, nhưng bước vào lại phát hiện giữa sân chỉ có MC cùng mấy người mặc đồ đóng giả thú bông, có vẻ là đang bàn bạc cho tiết mục tiếp theo. Họa Đường không tiện nghe lén, định bụng vòng qua, đi vào hậu trường tìm Chu Dư.

Nào ngờ cô vừa mới lướt ngang đám người đã cảm thấy có thứ gì đè nặng, ngay sau đó là một đống lông xù bao quanh.

Đối phương là một con hổ nhung sọc vàng đen khỏe mạnh, kháu khỉnh, lúc này ôm Họa Đường, đầu còn dụi lung tung trên vai cô làm nũng.

“Chu Dư, sao em lại mặc đồ thú vậy?” Họa Đường duỗi tay đẩy đẩy cái đầu hổ đang tựa vào mình, không chút do dự mà đoán ra ngay người đang ở bên trong.

Chú hổ ôm cô đột nhiên cứng đờ, mãi một lúc sau mới truyền ra giọng rầu rĩ: “Sao vợ lại biết là em?”

“Đồ ngốc.”

Bởi vì chỉ em mới có thể chú ý đến chị đầu tiên trong đám đông.

_____________