Chương 16

VỢ TÔI ĐÁNG YÊU NHẤT QUẢ ĐẤT - CHƯƠNG 16

Tác giả: Lục U U

Edit: Alex

_____________

Trong phòng trọ nhỏ hẹp im ắng đến dị thường.

Chu Dư cùng Họa Công Chúa ngồi đối mặt nhau, mắt to nhìn mắt nhỏ, không ai chịu lên tiếng trước. Họa Đường cảm thấy đau đầu, bèn lấy kẹo que chuẩn bị cho Họa Công Chúa cất trong ngăn tủ ra.

Bình thường ở nhà quản rất nghiêm nên nhóc con mê kẹo vô cùng, chuyện bao lớn cũng chỉ cần cho viên kẹo là dỗ được.

“Họa Công Chúa, lúc đi có nói với ba mẹ không?” Họa Đường đưa kẹo cho cô nhóc, lại tiếp tục lải nhải, “Trước kia đã giao kèo rồi mà, đêm hôm không được chạy lung tung ra ngoài. Có gì nói với chị một tiếng, chị qua đón.”

Họa Công Chúa nhìn Họa Đường với ánh mắt khó tin, rồi méo miệng, nước mắt lại muốn rơi.

“Sao vậy?” Họa Đường duỗi tay véo gương mặt phúng phính của em gái, “Sao cảm giác lại béo nhỉ?”

Nước mắt Họa Công Chúa lập tức vỡ đê. Cô nhóc mếu máo hít mũi, lên án: “Họa Đường, chị không muốn em đến tìm, còn nói em béo. Chị hết thương em rồi phải không?”

“Nè, vị dâu tây.” Họa Đường lột sẵn giấy gói kẹo.

Trẻ con tám tuổi chẳng giận hờn lâu. Họa Công Chúa nhận lấy kẹo que, đảo mắt đã quên mất sự bất mãn vừa rồi.

“V...” Mắt thấy Họa Công Chúa mυ"ŧ kẹo đến mê mẩn, Chu Dư cũng nhìn sang.

Tiếng “vợ” vừa đến bên miệng đã bị Họa Đường trừng mắt, đành phải nuốt vào.

“Giờ chị muốn đi tắm, em sẽ trông chừng em gái chị đàng hoàng đúng không?” Họa Đường nói, rồi giơ tay xoa đầu Chu Dư, “Không được ăn hϊếp em đó.”

Chu Dư gật đầu, trông theo Họa Đường vào phòng tắm, vừa xoay người đã gặp ngay Họa Công Chúa đang hung hăng nhìn chằm chằm mình.

“Chị tên gì đó?” Họa Công Chúa ngẩng đầu, tay chống nạnh, hiển nhiên vẫn nhớ lời Họa Đường dặn không cho chỉ ngón tay vào người khác.

“Chu Dư.” Chu Dư thuận thế hạ thấp người, để tầm mắt ngang hàng với cô nhóc.

“Chị với Họa Đường là bạn tốt thật sao?” Họa Công Chúa lại hỏi.

“Ừ.” Chu Dư ứng tiếng, lại bổ sung một câu, “Nhưng mà không tốt bằng em với chị ấy.”

“Thật không?” Họa Công Chúa cất cao âm điệu, giọng thoáng vẻ hớn hở, “Nhưng mà chỉ lại nạt em, nói em béo, còn chê em ngu ngốc, nói không có công chúa nào tự nhận mình là công chúa.”

Chu Dư cười cười, cẩn thận tiến sát đến bên tai cô nhóc, thì thào: “Nói em biết một bí mật. Thật ra á, Họa Đường lúc nhỏ cũng từng tự xưng là công chúa.”

Lúc ấy cô mới lên năm hai, mẹ vừa qua đời, trong nhà không có tiền, không mua nổi văn phòng phẩm, chỉ có thể sử dụng vở cùng bút cũ các chị em họ dùng còn thừa lại.

Có một lần, bạn nữ ngồi bàn trước cô mất cục tẩy mới, tìm một vòng vẫn chẳng thấy đâu, bèn vu khống nói cô trộm, một hai túm cô đến văn phòng tìm giáo viên.

Đang là giờ giải lao giữa tiết, hai người lôi kéo suốt một đường, bạn nữ kia lại lớn giọng, khiến rất nhiều người chú ý. Mọi người đều nhiệt tình xúm vào mắng “ăn trộm”.

Chu Dư đã không nhớ rõ lắm cảm giác lúc ấy thế nào, chỉ biết là uất ức đến tột đỉnh, cô chỉ có thể mở to mắt, một giọt lệ cũng không rơi được.

Chính ngay lúc đó, lần đầu tiên Họa Đường xuất hiện trong cuộc đời cô.

Trong tay chị cầm một cục tẩy mới, trực tiếp đưa cho bạn nữ đang hùng hổ kia, nói chỗ chị đây rất nhiều tẩy, có thể cho xài thoải mái.

Cô bé kia nhận đồ, không làm khó dễ Chu Dư nữa, vui vẻ quay lại lớp học. Mà Chu Dư nhìn Họa Đường, chỉ cảm thấy tay chân luống cuống, cả buổi mới rặn ra được một câu, sao chị lại giúp em.

Câu trả lời của Họa Đường, Chu Dư vẫn luôn nhớ đến tận bây giờ.

Chị đáp rất hiển nhiên, thậm chí chẳng cần suy nghĩ sâu xa. Chị nói bởi vì chị là công chúa nha, công chúa thì trời sinh nên giúp đỡ người khác.

Họa Đường lúc đó cũng không lớn, cho nên lúc này Chu Dư thấy Họa Công Chúa thì bất giác lại nhớ đến bộ dáng Họa Đường năm xưa.

“Chị là cô công chúa thiện lương nhất trên đời.” Chu Dư xoa xoa đầu Họa Công Chúa, “Em cũng sẽ như vậy.”

Họa Công Chúa lập tức đỏ mặt, quay đầu hét lên: “Không cho chị sờ đầu. Chỉ có Họa Đường mới được sờ!”

Lát sau, Họa Đường bước ra từ phòng tắm, bất ngờ thấy được Chu Dư cùng Họa Công Chúa hòa thuận ngồi bên nhau nói chuyện phiếm...

“Chu Dư, chị biết chân của Cô bé Lọ Lem bao lớn không?”

“Lớn cỡ chân em.”

“Chu Dư, chị biết giọng Ariel hay cỡ nào không?”

“Hay cỡ giọng em.”

“Vậy khi nào Công chúa ngủ trong rừng mới kết hôn với Công chúa Bạch Tuyết?”

“Hả? Sao hai người họ lại kết hôn?”

“Vì cả hai đều cần một cái hôn nha.”

Trong suy nghĩ của Họa Công Chúa thì muốn hôn là phải kết hôn. Vừa vặn Công chúa ngủ trong rừng và Công chúa Bạch Tuyết có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Chu Dư sửng sốt, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

Họa Đường buồn cười lắc đầu, bước đến hỏi Họa Công Chúa: “Tối nay em muốn làm Công chúa ngủ trong rừng sao?”

Họa Công Chúa gật gật đầu, lại do dự hỏi: “Em làm Bạch Tuyết có được không?”

“Được.” Họa Đường chỉ chiếc đồng hồ báo thức đặt trên bàn, “Nhưng Bạch Tuyết chín giờ là phải đi ngủ.”

Họa Công Chúa: “...”

Bình thường Họa Công Chúa cũng hay đến đây, hai chị em nằm trên giường đơn không thấy gì, nhưng hôm nay có thêm Chu Dư, chiếc giường con lung lay như muốn sập kia của cô trông thật khó có thể chịu được sức nặng của ba người.

Có lẽ là nhìn ra sự khó xử của Họa Đường, Chu Dư chủ động xung phong ngủ sàn nhà, còn lấy cớ nói trời quá nóng, ngủ sàn mát mẻ hơn.

Họa Đường đau lòng, còn đặc biệt lôi tấm đệm dày mùa đông mới dùng ra lót trên đất, nằm lên cũng mềm hơn một chút.

Phân chia chỗ nằm xong, Họa Đường tắt đèn, dỗ Họa Công Chúa đi vào giấc ngủ. Hẳn vì đã lăn lộn cả đêm nên Họa Công Chúa vừa dính gối đã nhắm mắt say giấc nồng. Nhưng Họa Đường lại trằn trọc. Trong lòng cô nghĩ đến Chu Dư, nhịn không được mà ló đầu khỏi mép giường, nào ngờ lại đυ.ng ngay ánh mắt sáng bừng của người kia.

Thành phố B là một thành phố không ngủ. Dù trong phòng đã tắt điện nhưng ngoài cửa sổ vẫn sáng rỡ ánh đèn.

Họa Đường nhìn Chu Dư, không biết vì sao lại đột nhiên cười cong mắt. Cô nghĩ đến vở Romeo và Juliet mình từng xem, chỉ là khoảng cách giữa cô và Chu Dư lúc này chỉ có ba mươi centimet độ cao chiếc giường.

“Ngủ không được à?” Họa Đường nhỏ giọng hỏi.

Chu Dư không đáp mà vươn tay về phía này.

Họa Đường giật mình, một lúc sau mới hiểu được Chu Dư đây là đang gọi cô xuống.

Chín giờ tối ở thành phố B, trên đường vẫn tấp nập người qua lại. Những kẻ độc thân còn đang đau khổ kiếm tìm đối tượng để chia sẻ ánh trăng, mà Chu Dư chỉ giang hai tay đã ôm được ánh trăng của riêng cô vào lòng như ý nguyện.

_____________