Chương 37: Tự lập và kiêu hãnh

Chứng kiến nhiều người thề nguyện sống chết bên nhau rồi lại lần lượt rời xa nhau, cô thầm nghĩ, nếu sau này có chẳng maykhông đến được với anh, không biết cô phải sống như thế nào nữa, bởi tình yêu cô dành cho anh dường như là tất cả những gì cô có.

Rồi một ngày, họ chia tay thật. Không có quá nhiều nước mắt và dằn vặt tự phía cô, dường như nỗi đau là một thứ gì đó không đậm sâu và khủng khϊếp như cô vẫn tưởng tượng.

Cô dành thời gian để chăm sóc bản thân và theo đuổi những gì mà khi còn bên anh cô chưa bao giờ nghĩ tới. Cô vui vẻ và thanh thản một cách vô cùng tự nhiên chứ không hề miễn cưỡng. Cô tự hỏi, phải chăng tình cảm lúc trước trao cho anh không phải là tình yêu, bởi thế nên cô mới cảm thấy nhẹ lòng đến như vậy.

Sau rồi cố mới hiểu, cô đã yêu anh thật lòng, cũng đã quên anh thật lòng. Chỉ là cô mạnh mẽ đến nỗi cô đón nhận mọi thứ một cách thản nhiên đến chính mình cũng không tin được. Và cũng bởi đôi khi người ta quen với việc khuếch đại tổn thương của mình, khiến bản thân tự đày đọa và khiến người khác ảo tưởng về chính nỗi đau mà họ đang mang.

Thật ra chẳng có cô gái nào là không thể tự chăm sóc cho mình, tự mình sống tốt, chỉ là họ muốn trở nên bé nhỏ, yếu ớt trong vòng tay che chở của người đàn ông mình yêu mà thôi.

Chẳng thế mà khi tình yêu đó chẳng may kết thúc, con gái có thể trở mình tự tin, mạnh mẽ và độc lập tới mức khó tin.

Đa phần con trai sẽ tiếc nuối khi thấy hình ảnh một người-yêu-cũ hoàn toàn khác như vậy. Họ nghĩ rằng nỗi đau làm cô gái thay đổi thành một con người khác.

Nhưng họ nhầm, thực ra kinh nghiệm và thương tổn giúp con gái nhận ra họ sống tốt nhất khi được là chính mình: Tự lập và kiêu hãnh.

Hóa ra là em đã sống những ngày tháng không anh

Yên lành và thản nhiên hơn là em vẫn nghĩ.

Không ồn ào, đắm say, không ngọt ngào, thi vị,

Cuộc sống chẳng còn anh bình lặng đến không ngờ...



Hóa ra chuyện chúng mình chỉ như một giấc mơ,

Giọt nước mắt đã khô khi em trở mình về thực tại.

Không còn buồn lo, không còn sợ hãi,

Thứ không thuộc về mình có đáng phải vậy không?



Hóa ra là em có thể một mình chống chọi với mùa đông

Những vấn vương trong lòng không còn vì anh mà sống dậy,

Bước chẳng hẫng nhịp nào khi vô tình chợt thấy.

Bóng hình anh chung lối bóng một người.



Hóa ra sao tất cả em vẫn là em thôi.

Vẫn nguyên vẹn tiếng cười, vẹn nguyên thương nhớ,

Vẫn dành trọn trái tim và từng nhịp thở

Cho kẻ bước tới sau, kẻ biết giữ ân tình.



Hóa ra quên một người không có phải không anh?