Chương 2: Nổi giận đánh kim chi

Edit: Diệp Nhược Giai

Đầu hạ, cửa sổ đều mở ra, gió thổi vào làm lay động tấm màn ngọc, tạo ra

âm

thanh leng keng thanh thúy dễ nghe.

Mộ Khanh Hoàng đặt khuỷu tay

trên

gối tre, nửa nằm

trên

trường tháp bằng gỗ tử đàn khắc hoa, mặt cúi xuống, nhớ lại những chuyện kia.

Lúc tỉnh dậy vào giờ ngọ, thấy mình ở chốn này, nàng có cảm giác dường như

đã

trải qua mấy đời, vật đổi sao dời, giống như là

một

giấc chiêm bao về tương lai, nàng chết cháy trong gian nhà này, mà cũng giống như là thời gian quay lại, nàng chết rồi trùng sinh.

Trang Chu mộng điệp, điệp mộng Trang Chu (1), hóa ra cảm giác trong đó quả

thật

vấn vương đến thế.

(1): Trang Chu mộng hồ điệp là tên người ta đặt cho

một

đoạn văn trong sách Trang Tử của Trung Quốc. Đoạn văn này rất nổi tiếng, nó

đã

trở thành

một

điển tích thường dùng trong văn chương xưa ở Trung Quốc và Việt Nam. Nội dung là: Có lần Trang Chu nằm mộng thấy mình hóa bướm vui vẻ bay lượn, mà

không

biết mình là Chu nữa, rồi bỗng tỉnh dậy, ngạc nhiên thấy mình là Chu.

không

biết mình là Chu nằm mộng thấy hóa bướm hay là bướm mộng thấy hóa Chu.


Ngọc Loan bưng

một

chén trà xanh rón rén

đi

đến, thấy

trên

mặt Mộ Khanh Hoàng

không



một

chút vẻ tươi cười nào, đôi môi mím lại, lông mi dài rũ xuống tạo thành bóng râm nơi mắt, trong lòng liền cảm thấy đau.

"Quận chúa, nô tỳ hỏi thăm rồi, quận mã về phủ, cũng giống như mọi khi, đầu tiên là

đi

đến phòng chính để thỉnh an lão tổ tông.” Ngọc Loan đặt chén trà xuống bàn con ở bên cạnh giường,

nói.

“Lão tú bà kia là lão tổ tông nhà ai, bà ta cũng xứng sao.” Mộ Khanh Hoàng ngẩng đầu nhìn Ngọc Loan, vươn ngón tay ra chọc chọc vào giữa trán nàng, “Nha đầu ngốc.”

"A?" Ngọc Loan bị mắng mà bối rối.

Mộ Khanh Hoàng cũng

không

giải thích cho nàng hiểu, vẻ mặt nghiêm túc, nghiêm khắc

nói: “Nha đầu ngốc,

không

có lệnh của ta, tuyệt đối

không

cho em tự chủ trương nữa.”

Ngọc Loan sợ hãi quỳ xụp xuống, vẻ mặt đưa đám

nói: "Quận chúa, nô tỳ

không

có."

Nhìn Ngọc Loan hoạt bát xinh đẹp, Mộ Khanh Hoàng ôm nàng vào trong lòng, vỗ vỗ lên mái tóc nàng, xúc động than

nhẹ,

nói: “Nha đầu tốt.”

Cả gương mặt đều chôn trong khuôn ngực mềm mại của quận chúa, Ngọc Loan hơi đỏ mặt, nhưng lại biết

rõ,

không

phải là nàng

đã

làm sai chuyện gì nên bị mắng, mà hình như là nàng

đã

làm được chuyện tốt gì đó nên được quận chúa

yêu

thích.

Ngọc Loan tỉ mỉ suy nghĩ

một

lần về chuyện tốt mà mình

đã

làm gần đây nhất, trừ chuyện luôn luôn chú ý về những nơi mà quận mã

đã

đi, rồi trở về bẩm báo với quận chúa,

thì

cũng

không

có chuyện gì khác đáng để khen ngợi mà.

"Quận chúa, người ôm khiến nô tỳ thở

không

nổi nè.”

đã

không

làm chuyện gì sai phạm, Ngọc Loan liền buông lỏng, làm nũng với Mộ Khanh Hoàng.

Mộ Khanh Hoàng bật cười, vỗ vỗ đầu Ngọc Loan rồi mới buông nàng ra.

Ngọc Khê thu tiểu y

đã

được phơi nắng của Mộ Khanh Hoàng, ôm trong ngực bước vào, thấy cảnh này liền ngây ngẩn cả người, trong lòng tranh đấu, suy nghĩ xoay vòng vòng,

không

biết nên phản ứng như thế nào.

Mộ Khanh Hoàng thấy dáng vẻ ấy của Ngọc Khê, cười ra tiếng, "Đừng có nghĩ bậy.”

Ngọc Khê thở phào

nhẹ

nhõm, trong nháy mắt vừa rồi nàng còn tưởng rằng quận chúa bị quận mã thương tổn quá nặng nên đổi sở thích nữa chứ.

"Gọi vài bà tử cường tráng

ẩn

núp đợi trong hành lang, nếu lát nữa Lục Mạo đến, nghe tiếng ném chén trà của ta, lấy đó làm hiệu lệnh, ta vừa ném chén trà

thì

các ngươi lập tức vọt vào bắt Lục Mạo lại.”

Ngọc Khê khϊếp sợ há to miệng, ngơ ngác nhìn Mộ Khanh Hoàng.

Mộ Khanh Hoàng lại

nói: “Từ hôm nay trở

đi, Lục Mạo chính là kẻ thù của bản quận chúa, các ngươi nhớ



cho ta.”

Ngọc Loan lại "A"

một

tiếng, "Quận chúa

không

thích quận mã sao?"

"không

thích." Mộ Khanh Hoàng nhìn về phía cửa, có

một

người

đi

ngược ánh mặt trời tới đây,

hắn

mặc

một

bộ trường sam màu trắng bạc in hình trúc xanh, bên hông buộc đai lưng màu đen thêu hoa khảm ngọc bích, bao lấy dáng người cao to thon gầy của

hắn, càng tôn lên vẻ thư hương nho nhã của

hắn.

không

phải Lục Mạo

thì

là ai.

Ngọc Khê Ngọc Loan liếc mắt nhìn nhau

một

cái rồi lập tức lặng lẽ lui ra ngoài chuẩn bị.

Lục Mạo đặt

một

tay sau lưng,

đi

đến gần, mặt lạnh lùng, ánh mắt ngậm sương, nhìn Mộ Khanh Hoàng

không

giống như nhìn thê tử mà giống như nhìn kẻ thù mà suốt đời

hắn

cực kỳ chán ghét.

Bóng dáng của Lục Mạo bao trùm lên người Mộ Khanh Hoàng, Mộ Khanh Hoàng phải ngẩng đầu mới có thể thấy



mặt

hắn, bởi vì là người có học, khí chất của

hắn

có vẻ thanh cao sáng sủa, gương mặt thanh tú cao ngạo.

Lúc

hắn

mười tuổi

thì

đứng đầu trong đám học trò, mười lăm tuổi

một

bài thơ thuận nghịch độc (1) nộp cho quan chủ khảo khiến danh tiếng của

hắn

lan xa trong giới trí thức, mười tám tuổi thi đỗ trạng nguyên, hoàng tổ phụ bổ nhiệm

hắn

làm quan tu soạn trong Hàn lâm viện, thiếu niên đắc chí, tiền đồ như gấm hoa.

(1) Thuận nghịch độc hay hồi văn là bài thơ có thể đọc xuôi bình thường từ câu đầu cho đến câu cuối nhưng cũng bài thơ đó, nếu đọc ngược lên từ chữ cuối câu cuối và chấm dứt bài thơ với chữ đầu câu đầu

thì

bài thơ vẫn đúng niêm luật, vần điệu và có ý nghĩa.


Đây chính là Lục Mạo mà nàng thích,

một

nam nhân tài hoa hơn người, thanh phong lãng nguyệt.

Năm nàng tám tuổi, hoàng tổ phụ

yêu

mến tài hoa của

hắn, đem nàng định cho

hắn. Khi đó, mặc dù nàng

không

hiểu được gì nhiều, nhưng vẫn cảm thấy vui sướиɠ hư vinh, bởi vì tất cả mọi người đều hâm mộ nàng.

Vì vậy, kể từ năm tám tuổi, nàng chỉ biết, phu quân của nàng là Lục Mạo.

Khi nàng dần dần trưởng thành, có tình ý của

một

người thiếu nữ, liền quang minh chính đại ký thác tất cả tình ý lên

trên

người

hắn. Khi đó

hắn

đang

phong quang tễ nguyệt (1), mỗi lần gặp

hắn

đều

sẽ

cảm khái vì sao thế gian này lại có

một

nam nhân khuynh thế như vậy chứ, tim

sẽ

luôn đập “bình bịch bình bịch”, mặt đỏ, miệng lưỡi vụng về, chẳng

nói

được câu gì. Nàng chỉ có thể thẳng lưng, bày ra dáng vẻ cao quý của

một

quận chúa, ngồi ngay ngắn cẩn thận.

(1) Phong quang tễ nguyệt: Cảnh tượng tươi mát, sáng sủa đẹp đẽ.

Chẳng biết từ bao giờ, nàng

đã

yêu

hắn

sâu sắc vô cùng.

Trải qua đau đớn khi bị lửa đốt cháy, bây giờ gặp lại Lục Mạo, trong lòng nàng chỉ còn lại khinh thường, tình

yêu

đều

đã

tiêu tan, còn hận

thì

nàng cũng khinh thường hận

hắn.

Ở trong lòng nàng, Lục Mạo từng thiêng liêng biết bao nhiêu

thì

nay lại ti tiện bấy nhiêu.

“Sai tên ăn mày đến làm nhục Phượng Lâu Xuân, có phải là ngươi làm hay

không?" Lục Mạo lạnh giọng chất vấn.

Mộ Khanh Hoàng lười nhìn

hắn

tiếp, đưa tay bưng chén trà lên, thản nhiên

nói: "Là ta."

"Ngươi!" Lục Mạo nâng tay muốn tát Mộ Khanh Hoàng.

Mộ Khanh Hoàng bỗng dưng ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén, mạnh mẽ ném chén trà lên người

hắn, "Lục Mạo ngươi dám!"

Tiếng hô vừa phát ra, chỉ trong

một

cái chớp mắt, Ngọc Khê Ngọc Loan liền dẫn nhóm bà tử cường tráng xông vào.

không

một

lời thanh minh, năm sáu bà tử dồn sức đánh lên người Lục Mạo.

Lục Mạo vốn bị Mộ Khanh Hoàng bức lui mấy bước, còn chưa hồi phục lại từ trong khϊếp sợ của việc "Mộ Khanh Hoàng cũng dám cầm chén trà ném ta",

thì

đã

bị nhóm bà tử thối tha đè ra đất, chỉ lộ mỗi cái đầu.

“Láo toét, các ngươi đều muốn chết phải

không? Còn

không

buông ra ta!" Lục Mạo tức đến mức mặt xanh mét, nghiêng đầu nhìn về phía Mộ Khanh Hoàng, vẫn lãnh ngạo thanh cao như cũ, "Mộ Khanh Hoàng,

một

phụ nhân có lòng dạ độc ác như ngươi, đời này đừng hòng mơ tưởng ta

sẽ

yêu

ngươi."

Mộ Khanh Hoàng lạnh lùng nhếch đuôi mắt lên, liếc xéo Lục Mạo, “Vẫn còn nằm mơ à, còn tưởng rằng ta

sẽ

luôn luôn dung túng ngươi. Lục Mạo, ta

nói

cho ngươi biết, lúc ta

yêu

ngươi, ngươi là bảo bối, lúc ta

không

yêu

ngươi, ngươi ngay cả cỏ cũng

không

bằng. Lại còn muốn đánh ta, ai cho ngươi lá gan lớn như vậy? Ngươi dám chạm vào

một

đầu ngón tay của ta, ta liền chặt đứt cặp móng của ngươi!”

Đời trước bị tát vào mặt, đó là do nàng bị bất ngờ,

không

kịp đề phòng. Đời này còn muốn đánh sao, mơ

đi.

Nhớ đến đời trước, sau khi bị đánh, nàng còn chưa đòi lại được,

thật

sự

là càng nghĩ càng nghẹn khuất, liền

nói: "Ngọc Loan, vả miệng

hắn

cho ta."

Ngọc Loan bỗng dưng trợn tròn mắt, lập tức hưng phấn xắn tay áo.

một

tiếng mệnh lệnh này, thực

sự

là quá hợp lòng nàng, nàng

đã

muốn tát

hắn

mấy cái

thật

mạnh từ lâu rồi. Cái thứ gì vậy, ngày ngày chọc cho quận chúa vì

hắn

mà phải ưu sầu chán ăn.

Chẳng qua, xét theo

sự

coi trọng mà quận chúa dành cho quận mã, trước khi động thủ Ngọc Loan còn cẩn thận hỏi lại

một

lần, "Quận chúa, đánh

thật

đó nha?”

"Đánh." Mộ Khanh Hoàng nâng nâng cằm, ý bảo Ngọc Loan ra tay.

"Được rồi!"

"Tiện tỳ ngươi dám!" Lục Mạo hoảng hốt, sắc mặt xanh xanh trắng trắng.

Cùng

một

lúc, Ngọc Loan vừa “chát chát” tát Lục Mạo hai cái, hai hàng lông mày đen dựng thẳng lên, vừa hung dữ

nói: "Nô tỳ dám đấy, quận mã ngươi có thể làm gì nô tỳ chứ, nô tỳ có quận chúa làm chỗ dựa đấy, đúng

không

quận chúa?"

Ngọc Loan quay mặt nhìn về phía Mộ Khanh Hoàng, dò hỏi.

Mộ Khanh Hoàng mỉm cười gật đầu, "Bản quận chúa làm chỗ dựa cho ngươi, đánh!"

Ngọc Khê ổn trọng, thấp giọng nhắc nhở: "Quận chúa, đánh quận mã rồi phải giải quyết hậu quả thế nào cho tốt? Chỉ riêng lão tổ... tổ mẫu của quận mã cũng

đã

không

chịu để yên rồi.”

Nhìn Lục Mạo bị đánh đỏ hết cả mặt nhưng lại sống chết cắn răng

không

chịu cầu xin, Mộ Khanh Hoàng im lặng cân nhắc

một

lúc rồi

nói: "Ngọc Loan dừng tay

đi, ném

hắn

ra ngoài.

hiện

giờ ta

không

muốn nhìn thấy

hắn, bẩn mắt."

Lục Mạo vừa được tự do, thoáng cái lật người từ

trên

mặt đất đứng dậy, chỉ vào Mộ Khanh Hoàng, chửi ầm lên: "Ngươi là đồ độc phụ vô liêm sỉ!"

Mộ Khanh Hoàng cười lạnh

một

tiếng, lười trả lời

hắn, trực tiếp nháy mắt với nhóm bà tử, nhóm bà tử lập tức bày ra tư thế hổ đói sói vồ, làm cho Lục Mạo sợ co cẳng, vừa chạy ra ngoài vừa hung ác quẳng lại

một

câu, "Mộ Khanh Hoàng, ngươi chờ đó cho ta!"

Mộ Khanh Hoàng bỗng dưng hất đổ mâm đựng trái cây

trên

bàn con, sầm mặt

nói: "Hóa ra bao nhiêu năm qua ta lại

đi

thích cái thứ như thế.”

Đáng tiếc, đến tận lúc chết

đi, nàng mới hết hy vọng.

hiện

tại nàng ảo não muốn tự đâm hai mắt, tự khoét tim mình, hận chính mình có mắt

không

tròng, có tim cũng như

không.