Chương 16

Màn đêm yên ắng tĩnh mịch

Từng đợt làn gió lạnh lẽo vi vυ"t, khiến cho người tâm trạng thoát chốc phức tạp

Tần Mặc đứng ở ban công tầng 3 nhìn xuống, đôi mắt hoa đào lạnh lùng xuyên thấu màn đêm, đôi mắt đẹp đến kinh người

Xung quanh mang theo mùi hương men rượu thơm nồng cảm giác ngửi thôi cũng cảm thấy say khướt. Anh một thân tây trang không chỉnh tề, quần áo lỏng lẻo, hiện lên cơ ngực rắn chắc, trông cực kỳ gợi cảm

Ngón tay xinh đẹp thon dài trắng bệt tựa như tranh vẽ nâng ly rượu đỏ như máu lên nhâm nhi từng ngụm

Hắn từ trên nhìn xuống, một chiếc xe Mercedes-Maybach Exelero màu đen đậu trước cổng

Người đàn ông áo sơ mi trắng nổi bật xuống xe. Nhanh nhẹn mở cửa xe cho 1 cô gái

Đôi mắt đào hoa khẽ híp lại

Trông không rõ biểu tình, nhưng vô cùng lạnh lẽo

Tần Mặc một thân cao lớn chống tay lên ban công nhìn họ

Anh nhìn Ninh Viên Viên cuời vô cùng xinh đẹp chào tạm biệt người đàn ông

Ninh Viên Viên đứng đưa lưng về phía cánh cổng lớn. Cô vẫy tay đi vào

Ninh Cảnh Thiên mỉm cười ôn nhu sau một giây nụ cười thoáng chốc trở vô tình lãnh khốc, hắn đưa mắt nhìn người đàn ông ở trên tầng 3

Bốn mắt giao nhau

Đáng sợ đến kì lạ, Tần Mặc không hoảng hốt đáp trả lại ánh mắt của người chú của 'vợ' mình

Khuôn mặt đẹp như tạc tượng đẹp đến kinh hồn, hắn khẽ cong cong đôi mắt

"Tại sao tôi phải nghe lời anh, đó là chú tôi"

Tần Mặc giọng điệu kiên quyết, cứng rắn nói:"Đã là người phụ nữ có chồng thì ít tiếp xúc với nam nhân lại"

Gì?

Người phụ nữ có chồng?

Ít tiếp xúc nam nhân?

Không được tiếp xúc với chú mình?

Hắn ta đang nói tiếng người à?

Một vạn câu hỏi xoay quanh cô, đột nhiên cô đơ ra như một con ngốc

Ninh Viên Viên kiên nhẫn lặp lại:"Đó là chú tôi?"

Cô cong cong khoé môi cười nhạt:"Người phụ nữ có chồng? Anh nói vậy không cảm thấy hổ thẹn à? Bộ anh tưởng cầm cái tờ giấy đó là tôi liền là vợ anh chắc?"

Tần Mặc mím môi

Ninh Viên Viên tàn nhẫn nói tiếp:"Đợi ông khỏe lên chúng ta liền bàn tiếp chuyện ly hôn, tôi không cần biết mẹ đã nói gì. Chúng ta vốn dĩ không có tình cảm thì không cần ràng buộc với nhau như vậy. Anh yên tâm, chúng ta li hôn rồi thì không cần phải chia tài sản gì đó đâu nên anh cứ giữ lấy "

Nét mặt hắn trở nên lạnh lẽo đến quỷ dị

Ninh Viên Viên đột nhiên cảm thấy sợ hãi, không biết mình có chọc trúng chỗ điên của hắn không?

Ánh mắt hắn quá ranh mãnh, cô không nhìn thấu được. Cảm giác của cô như thể ánh mắt ấy sẽ nuốt chửng cô vậy

Cô cảm thấp bé như một con thỏ trước mặt hắn, người đàn ông trước mặt được ví như một con sói đáng sợ

Ninh Viên Viên cảm thấy áp lực nhân đôi

Má ơi, đáng sợ

Cô không nói gì nhanh chóng chạy vụt lên lầu. Khoá chặt cửa

Ninh Viên Viên thở phào nhẹ nhõm, Quất Quất từ đâu vẫy đuôi chạy đến liếʍ mặt cô

Ninh Viên Viên hơi giật mình

Ôm chầm lấy chú chó, cô dụi mặt vào. Cảm giác ấm áp quay quanh cơ thể

Quất Quất vui vẻ le lưỡi vẫy đuôi trông rất vui vẻ

Tần Mặc bị bỏ mặc dưới lầu, vẫn trơ mắt nhìn cô chạy đi khuất không còn bóng dáng đâu. Hắn xoa ấn đường, ngồi bệt trên chiếc ghế sofa

Ngửa đầu nhìn lên trần nhà

Hắn càng thật không thể hiểu chính mình

Anh nhìn bộ dạng nhỏ bé của cô run rẩy trước mặt anh. Vốn dĩ rất sợ anh, cô lấy đâu ra can đảm đối mặt vậy?

Không chỉ vậy, thậm chí liên tục mấy lần bật lại hắn

Ninh Viên Viên ghét bỏ hắn

Cho dù hắn có làm gì cô cũng không rung động, thậm chí còn ghét hắn hơn

Lúc nãy còn cười đến nhu tình nhìn người đàn ông khác. Quay qua một giây lại nhìn hắn như ma quỷ, giống như chỉ cần nhìn mặt hắn lại khiến cô xù gai

Nhớ lại những cảnh tượng gặp hai người đột nhiên mở cửa phòng ra ở hành lang, chạm mặt nhau. Cô chỉ cần thấy anh là lập tức cả người phát sợ

Hồi trước còn bảo yêu hắn da diết

Bây giờ thậm chí nhìn mặt nhau là muốn xông lên đánh vài trận. Chẳng lẽ Ninh Viên Viên là loại người thay lòng đổi dạ, hay cô muốn làm vậy để thu hút sự chú ý của hắn?

Ánh mắt của Tần Mặc càng lúc càng lạnh lẽo, anh âm trầm nhìn về phía tầng 2

Ninh Viên Viên bị Quất Quất quấn đến đau đầu

Thân hình chú chó to lớn, cứ dính vào người cô. Khiến Ninh Viên Viên mém nữa ngã xuống

Cô thở dài nhìn nó, nó hưng phấn vẫy đuôi ngồi nhìn cô

Một chó một người nhìn nhau, ngu ngơ đến buồn cười