Chương 16: Cửa cung sâu như biển (2)

Trở lại Phù Dung viện Tử Oánh đứng bên cửa sổ nhìn tuyết ngoài trời rơi ngày càng nhiều,

trên

mặt đất rất nhanh

đã

phủ

một

lớp tuyết dày.

“ Tiểu thư, sao lại xuống giường?” Đào nhi trực đêm nghe thấy động tĩnh tiến vào, thấy Tử Oánh

đi

chân trần đứng bên cửa sổ.

Vội vàng

đi

giày cho Tử Oánh lại phủ thêm

một

lớp áo choàng da hồ ly “ Tiểu thư người tội gì phải như vậy? Làm thân thể lạnh như vậy,

không

phải chỉ có chúng ta đau lòng” lúc nâng mắt nhìn Tử Oánh

thì

nước mắt

đã

giàn rụa.

“ Tiểu thư…”

Tử Oánh nâng tay đánh gãy lời Đào nhi muốn

nói

“ Đào nhi, theo ta

đi

dạo, mấy khi mới gặp được tuyết rơi lớn như vậy.”

Đào nhi im lặng

một

lát “ Vâng, nhưng tiểu thư phải mặc thêm xiêm y.”

Tử Oánh lắc đầu “ Ta

không

lạnh.”

Tuyết vẫn rơi rất nhiều, Tử Oánh

không

để Đào nhi bung dù, mang theo

một

đèn l*иg, hai người đánh thức ma ma trực đêm ở cửa hông, dặn

không

cần khóa cửa, thân ảnh được bao phủ bởi ánh đèn trong đêm tuyết. Mai lâm ở

một

góc hẻo lánh phía tây Thẩm phủ, nàng

đi

qua hơn nửa phủ, đôi giày cũng ẩm nhưng Tử Oánh giống như

không

phát

hiện

vẫn

đi

về phía trước.

Thất tha thất thểu đến Mai Lâm, Tử Oánh dừng lại “ Đào nhi, đem đèn l*иg chiếu cao

một

chút “ Đào nhi nghe lời, ánh sáng mông lung từ đèn l*иg chiếu vào đóa hoa mai phía

trên,

không

biết sao Tử Oánh nhìn cảnh này những oán khí tích tụ trong lòng vơi

đi

rất nhiều.

Tĩnh lặng hồi lâu Tử Oánh mới

nói

với Đào nhi

đang

đông lạnh bên cạnh “ Đào nhi, về thôi. Việc đêm nay đừng để các nàng biết.” Nàng

không

hy vọng Tân ma ma lo lắng.

“ Vâng, tiểu thư.” Đào nhi

không

nói

một

câu dư thừa nào, đỡ Tử Oánh trở về.

Sau khi tắm rửa Tử Oánh nằm

trên

giường nhìn hoa văn

trên

đỉnh màn, nghe tiếng gió vù vù bên ngoài bất giác

đi

vào giấc ngủ.

Hôm sau tỉnh lại Tử Oánh nhìn hoa mai cắm trong bình Cảnh Thái Lam bất giác mỉm cười.

Tân ma ma vấn cho Tử Oánh kiểu tóc Sơ nguyên bảo kế, Tử Oánh nhìn bản thân trong gương đồng cười cười “ Đào nhi mang bộ diêu hoa mai cho ta.”

“ Vâng, tiểu thư.”

“ Tiểu thư, nhìn người như vậy có tinh thần hơn rất nhiều.” Tân ma ma nhìn Tử Oánh mang trâm hoa mai, tinh thần tựa hồ rất tốt.

“ Muội muội có việc vui, tất nhiên phải trang điểm

thật

tốt.” Tử Oánh nhếch môi. Bên ngoài tuyết

đã

ngừng, đập vào mắt là

một

mảnh tuyết trắng, Tử Oánh hít

một

hơi

thật

sâu,

đi

dọc hành lang đến Vạn Cúc đường.

Uyển

âm

ngủ đến khi tự tỉnh mới đến Vạn Cúc đường thỉnh an, Lão phu nhân cũng

không

nói

gì mỉm cười để nàng ngồi xuống. Dưới mắt Lão phu nhân có cuồng thâm, nghĩ đến chắc đêm qua cũng

không

ngủ ngon.

“ Tỷ tỷ.” Uyển

âm

thỉnh an Lão phu nhân xong lại hành lễ với Tử Oánh, hù cho Tử Oánh vội vàng tránh

đi, cung kính hành lễ với Uyển

âm

“ Gặp qua Quý nhân”

“ Tỷ tỷ làm vậy, muội biết để mặt ở đâu?” tuy Uyển

âm

nói

thế nhưng

trên

mặt lại toàn ý cười.

Tử Oánh

không

nói

gì, tiếp tục bóp chân cho Lão phu nhân, Lão phu nhân nhìn Uyển

âm

dặn dò:

“ Ngày sau tiến cung muốn đem theo người nào?”

“ Hồi tổ mẫu, Bích Nguyệt và Biển Xanh hầu hạ cháu

gái

đã

quen, cháu muốn mang các nàng tiến cung.”

“ Đây là điều đương nhiên. Vào cung cũng

không

thể

một

mình, vẫn nên mang theo người có thể sử dụng, Bích Nguyệt và Biển Xanh

không

tệ, hôm nay để các nàng nghỉ

một

ngày về thăm thân nhân của các nàng.”

“ Đa tạ ân điển của tổ mẫu.” Uyển

âm

cười như mặt trời tháng ba “ Cháu

gái

còn có

một

chuyện…”

Lão phu nhân phất tay đánh gãy lời Uyển

âm



đã

phái người

đi

đón Hoàng di nương.”

Uyển

âm

tươi cười đến đáy mắt, cung kính hành lễ với Lão phu nhân.

“ Hai ngày này muốn ăn gì, làm gì

thì

cứ

nói

với tổ mẫu. Đến cùng

thì

vào cung cũng

không

có phương tiện…” Lão phu nhân cẩn thận dặn dò

một

lần, đến khi

không

còn gì để

nói

mới để Uyển

âm

lui ra “ Di nương của ngươi rất nhanh có thể về,

đi

xuống

đi.”

“ Cháu

gái

cáo từ.”

Tử Oánh luôn cúi đầu bóp chân cho Lão phu nhân, đến khi Uyển

âm

đi

rồi mới ngẩng đầu.

“ Tam nha đầu, khổ cho con rồi.” Lão phu nhân vuốt tóc Tử Oánh.

Mũi Tử Oánh chua xót, ngày thường Lão phu nhân đối đãi với nàng và Uyển

âm

không

có gì sai biệt, chung quy là do nàng

không

hiểu chuyện,

không

đến thỉnh an, Lão phu nhân bị bệnh nàng cũng chỉ mỗi ngày đến xem,

nói

chuyện. Trong lòng Lão phu nhân lại thương nhớ nàng.

“ Trước kia ngươi

không

hiểu chuyện, ta

không

có ý tưởng muốn cho ngươi vào cung,

hiện

giờ lọt vào mắt Thái Hậu, lại phát sinh ra loại chuyện như này.Tuy trọng đại nhưng vẫn có cách đưa ngươi vào cung tuy nhiên như thế trong phủ

sẽ

tổn thất rất lớn.”

“ Tổ mẫu, cháu

gái

minh bạch.” Tử Oánh tựa đầu vào đầu gối Lão phu nhân, ánh mắt trống rỗng nhìn phương xa, nàng

thật

sự

phải buông tha sao?

“ Mẫu thân ngươi là nữ tử quật cường, Lão gia sau khi muốn nâng Hoàng di nương vào,

không

lâu sau lại có Uyển

âm. Mẫu thân ngươi nuốt

không

trôi cục tức, sau đó

không

cho phép lão gia tiến vào phòng nàng, sinh hạ ngươi cũng

không

thay đổi. Ta thường nghĩ nếu mẫu thân ngươi

không

quật cường như vậy,

nói

không

chừng ngươi sớm

đã

có huynh đệ để dựa vào.” Lão phu nhân giống như hồi

nhỏ

vỗ lưng an ủi nàng.

Mẫu thân, nếu mẫu thân còn sống

thì

thật

tốt.

“ Tổ mẫu nhất định

sẽ

tìm cho ngươi

một

gia đình tốt.”

Trở lại Phù Dung viện, Tử Oánh cảm giác giống như nằm mơ, nàng dường như mới ngủ ở chỗ Lão phu nhân, ngủ tận

một

canh giờ. Chắc là do hôm qua

đi

Mai Lâm quá muộn.

Buổi chiều, Vận Điềm đến phủ tìm Uyển

âm, Tử Oánh cũng lười ra ngoài, ở Phù Dung viện luyện chữ.

đã

tạm thời

không

phải vào cung, nàng lại ham thích sở thích trước kia.

Tiểu nha hoàn báo lại, Vận Điềm tặng Uyển

âm

rất nhiều trang sức, đều có giá trị xa xỉ, Tử Oánh gật đầu tiếp tục luyện chữ.

Xảo nhi lấy mấy lượng cho tiểu nha hoàn mua đường ăn, quay đầu lo lắng nhìn Tử Oánh.

Tử Oánh làm như

không

phát

hiện

“ Đừng nhìn ta với vẻ mặt đó, có câu thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng. Chẳng qua là tạm thời

không

thể vào cung mà thôi.”

Xảo nhi nghe xong

thì

tin tưởng, cao hứng rời

đi.

Tử Oánh đặt bút trong tay xuống, nhìn ngoài cửa sổ, chỉ mong tất cả vẫn còn đường vãn hồi.

Thái hậu khi biết Hoàng Thượng ở Bạch Lý tự sủng hạnh Uyển

âm

thì

bực bội

không

thôi. Thứ nhất bà kiêng kị Hoàng Thượng

đã

biết

sự

tình, thứ hai đây là lần đầu tiên Hoàng Thượng công khai ngỗ nghịch bà.

Từ khi Hoàng Thượng còn

nhỏ

bà luôn quản lý nghiêm khắc, Hoàng Thượng cũng

không

chịu thua kém, đến bây giờ vẫn luôn hiếu thảo với bà, lại

không

thể tưởng tượng nổi,



nương bị bà mở miệng trách phạt, Hoàng Thượng lại sủng hạnh còn phong làm Quý Nhân.

“ Cổ Hoa, lần này Hoàng Thượng là muốn đánh vào mặt ai gia.” Bị gọi tên là Đỗ ma ma bên cạnh Thái Hậu “ Nương nương, lần này Hoàng Thượng cũng chỉ là vô ý.”

“ Vô ý? Ai gia

không

cảm thấy như vậy, ngươi

nói

có phải Hoàng Thượng…”

“ Nương nương.” Đỗ ma ma đột nhiên hạ giọng “ Hoàng Thượng là con của người, sao có thể cố ý làm vậy?”

Thái Hậu

không

nói

gì,

thật

lâu sau mới

nói

“ Cứ vậy

đi, chờ khi tuyển tú lại chọn thêm vài



nương vừa mắt.”

“ Nương nương, Thẩm Uyển

âm



một

đích tỷ, cũng là người có tâm địa. Người xem…”

“ Nhìn xem

đi.” Thái Hậu nhắm mắt.

Sau khi Hoàng Hậu hồi cung

không

tránh được bị Huệ phi ám phúng vài câu. Liễu quý phi cung kính thỉnh an

không

nói

gì ngồi

một

bên. Hoàng hậu nhìn Liễu quý phi vĩnh viễn mang bộ dáng chuyện

không

liên quan đến mình, trong lòng tính kế.

“ Quý phi, Bản cung thấy Trường Nhạc cung

không

đủ náo nhiệt,

không

bằng để Thẩm quý nhân chuyển vào làm bạn với ngươi?” Thái Hậu

không

thích Uyển

âm, đến lúc đó Hoàng Thượng chán ghét Uyển

âm

từ đó cũng

sẽ

lây sang chán ghét Liễu Hành Tư?

“ Nô tỳ tuân chỉ.” Quý phi đứng dậy phúc thân rồi lại ngồi xuống

không

nói

chuyện.

Hoàng Hậu bị nghẹn

một

phen, quay đầu nhìn các phi tần ngồi bên dưới, đều xinh đẹp

không

gì sánh nổi. Trong hậu cung

sẽ

càng ngày càng có nhiều mỹ nhân nhưng như thế

thì

sao? Nàng là Hoàng hậu, là người duy nhất có thể đồng huyệt với Hoàng Thượng!

Giao đãi vài công việc trong cung, Hoàng Hậu phất tay để các vị phi tần lui ra.

Từ Phượng Nghi cung

đi

ra, ấn theo phân vị Quý phi rời

đi

Huệ phi mới đứng dậy

đi

theo, lỗ mũi còn “ Hừ”

một

tiếng, thanh

âm

mặc dù

không

lớn nhưng Thục phi và Hiền phi cũng nghe được.

“ Muội muội trong cung của ta mới có mấy loại hoa mới, muội có muốn đến xem” Hiền phi

nói

với Thục phi

“ Tỷ tỷ mời sao muội có thể

không

đi?” Thục phi thân thiết kéo tay Hiền phi.

Thục phi, Hiền phi

đi

rồi, Vinh tần

đang

được sủng ái đứng dậy rời

đi.

Đêm đông gió lớn, ngày mai chính là ngày Uyển

âm

vào cung.

một

đêm này Tử Oánh

không

ngủ, nhìn chằm chằm đỉnh màn ngẩn người.

Uyển

âm

và Hoàng di nương cũng to

nhỏ

cả đêm, hôm sau nàng ta cũng có cuồng thâm, phấn miễn cường mới có thể che khuất nhưng lại

không

ảnh hưởng chút nào đến sắc đẹp của nàng ta.

Đây là lần đầu tiên từ sau trung thu Tử Oánh gặp Hoàng di nương, thoạt nhìn bà ta gầy

đi

rất nhiều chắc ăn

không

ít khổ. Nhìn kỹ dưới mắt còn có rất nhiều nếp nhăn, so với trước

thì

già

đi

rất nhiều.

Hoàng di nương hành lễ với Tử Oánh, lôi kéo tay nàng hỏi han phảng phất như chưa từng phát sinh chuyện gì.

“ Uyển

âm, phụ thân

không

cầu con làm rạng rỡ tổ tông, chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được rồi.” Lão gia nhìn nữ nhi xinh đẹp lo lắng dặn dò.

“ Phụ thân, nữ nhi biết” Uyển

âm

cũng chảy hàng lệ “ Tổ mẫu nhất định phải bảo trọng thân thể. Di nương cũng phải bảo trọng…”

Thái giám tới đón Uyển

âm

có chút

không

kiên nhẫn, Uyển

âm

kịp thời dừng lại cung kính dập đầu với Lão gia và Lão phu nhân ba cái.

“ Phụ thân, tổ mẫu, di nương, Uyển

âm

cáo từ.”

“ Cung đưa Quý Nhân.” Lão gia, lão phu nhân quỳ xuống tiễn đưa Uyển

âm