Chương 9: Đánh cược

Tôi không đoán được anh đang nghĩ

gì, chỉ khẽ gật đầu xem như đồng ý.

Có đôi khi còn người rất hèn mọn, hèn

mọn một cách vô lý, với tôi, có lẽ tôi đã

quen với việc phục tùng yêu cầu của Phó

Thắng Nam, mặc kệ trong lòng tôi cực kỳ

kháng cự.

Xe chạy vào nội thành, vốn dĩ tôi cho

là Phó Thắng Nam sẽ đưa tôi về biệt thự,

không ngờ rằng anh lại trực tiếp đưa tôi

đến bệnh viện.

Mùi thuốc sát trùng lan tràn mọi ngóc

ngách trong bệnh viện, tôi không thích

nhưng cũng chỉ có thể đi theo phía sau

Phó Thắng Nam tiến vào phòng bệnh của

Lâm Hạnh Nguyên.

Lâm Hạnh Nguyên đang truyền dịch,

vốn dĩ cô ta đã là một người đẹp bệnh tật,

bây giờ nằm trên giường bệnh trắng thuần,

ánh mắt càng trong trẻo, khiến cô ta càng

có vẻ nhỏ xinh.

Thấy tôi và Phó Thắng Nam cùng

nhau tiến vào, ánh mắt cô ta nhìn tôi lạnh

thêm một chút, một lúc lâu sau mới nhìn

sang Phó Thắng Nam nói: “Em không

muốn gặp chị ta!”

Giống như không còn trẻ con, vẻ mềm

mại đáng yêu đã biến mất, ngược lại nhiều

thêm chút lạnh lùng và căm hận.

Phó Thắng Nam đi về phía cô ta, nửa

ôm cô ta từ trên giường lên, cọ cằm vào

trán cô ta trấn an: “Đề cô ta tới chăm sóc

cho em mấy ngày, đó là chuyện cô ta phải làm”

Thân mật, cưng chiều, cảnh tượng này

khiến thần kinh tôi đau đớn.

Vốn dĩ Lâm Hạnh Nguyên còn muốn

nói gì nữa, nhưng một lát sau, cô ta ngửa

đầu nhìn Phó Thắng Nam, cười yếu ớt nói:

“Được, em nghe lời anh.”

Hai người em một câu anh một câu đã

quyết định việc tôi đi hay ở.

Nói đến cũng buồn cười, tôi vậy mà

không hề nói một câu, hoàn toàn nghe

theo sự sắp xếp của bọn họ.

Phó Thắng Nam bận rộn nhiều việc,

tuy rằng anh không có mặt ở tang lễ của

ông cụ, nhưng dẫu sao anh cũng là người

nhà họ Phó, có rất nhiều chuyện phải qua

tay anh. Phải quản lý tập đoàn Phó Thiên

lớn như vậy, anh không có bao nhiêu thời

gian ở lại bệnh viện với Lâm Hạnh Nguyên.

Người có thể ở lại chăm sóc Lâm

Hạnh Nguyên, hình như cũng chỉ có thể là tôi.

Rạng sáng lúc hai giờ, ban ngày Lâm

Hạnh Nguyên ngủ quá nhiều, buổi tối

không ngủ được nữa, trong bệnh viện

không có dư giường chiếu, tôi chỉ có thể

ngồi vào ghế dựa cạnh giường.

Thấy tôi chưa ngủ, cô ta nhìn tôi nói:

“Thẩm Xuân Hinh, cô quá hèn mọn rồi.

Nghe thấy câu này, nhất thời tôi không

biết nên nói gì, rũ mắt nhìn chiếc nhẫn

trong tay, một lúc lâu sau mới ngước mắt

nhìn cô ta: “Không phải yêu chính là như

thế à?”

Cô ta nở nụ cười, không rõ ràng cho

lắm, lát sau mới hỏi: “Cô mệt không?”

Tôi lắc đầu, mấy chục năm cuộc đời,

làm sao không mệt cho được? Tôi chỉ là

yêu một người mà thôi.

“Có thề rót cho tôi cốc nước không?”

Cô ta mỡ miệng, hơi nhồm dậy dựa ra sau.

Tôi gật đầu, đứng dậy rót nước cho cô

ta.

“Không cần thêm nước lạnh, nóng

một chút sẽ tốt hơn” Cô ta nói, không

nghe ra bao nhiêu cảm xúc.

Rót nước xong, tôi đưa cho cô ta,

nhưng cô ta không nhận, chỉ nhìn tôi rồi

bảo: “Tôi cảm thấy cô rất đáng thương, rồi

lại cảm thấy cô thật đáng buồn, vốn dĩ

chuyện đứa bé không thề trách cô, nhưng

tôi vẫn không nhịn được đầy hết trách

nhiệm và thù hận lên người cô.”

Tôi không biết lời này của cô ta có ý

gì, chỉ đưa nước cho cô ta: “Cần thận bỏng.”

Cô ta nhận cốc nước, chợt kéo tôi lại,

xuất phát từ bản năng, vốn dĩ tôi định rụt

tay, đôi mắt đen của cô ta nhìn tôi chằm

chằm, nói: “Đánh cược đi, xem thử cuối

cùng anh ấy có đau lòng cho cô hay không”

Tôi sững sờ, tầm mắt cũng nhìn thấy

người đàn ông đứng trước cửa ra vào,

không biết anh đã đến đây từ lúc nào. Lâm

Hạnh Nguyên nhìn tôi, vẻ mặt hời hợt:

“Dám không?”

Tôi không nói gì, mặc cho cô ta đồ

nước nóng hồi xuống mu bàn tay của mình,

đau thấu tim gan, giống như bị vạn con

kiến cắn xé.

Tuy im lặng, nhưng vụ cược này, tôi đã

tham gia.

Lâm Hạnh Nguyên buông cốc nước,

mặt mũi tràn đầy vô tội nói: “Thật xin lỗi,

em không cố ý, cốc nước nóng quá, không

cần thận làm đồ, chị không sao chứ?”

Câu này rất già dối. Tôi rút tay về, nén

đau lắc đầu: “Không sao!”