Chương 37: Bình tĩnh rồi bàn lại

Bầu không khí trong phòng

ngủ như đóng từng lớp băng

mỏng, rét lạnh tận xương, tôi cúi

đầu, không nhìn anh.

Một lúc lâu sau, anh nhẹ

nhàng hít vào một hơi, sau đó

giọng nói trầm thấp lạnh lùng mở

miệng: “Nghỉ ngơi thật tốt, chờ cô

bình tĩnh, chúng ta bàn lại sau.”

Không để tôi nói một câu dư

thừa, vừa dứt lời, anh đứng dậy rời

khỏi phòng ngủ.

Đêm nay Phó Thắng Nam rời

khỏi biệt thự, mà tôi trắng đêm

không ngủ.

Dù vậy, khi mặt trời lại mọc,

chúng tôi vẫn phải mỡ mắt, tiếp tục

cuộc sống.

Một đêm không ngủ ngon, tôi

mang theo cơ thể mệt mỏi đến

công ty, Hoàng Nhược Vi thấy sắc

mặt tôi vàng như nến, trạng thái

không tốt lắm thì có chút lo lắng

hỏi: “Giám đốc Thẩm, có phải tối

qua cô thức đêm đọc tài liệu

không? Thật ra việc kiểm toán

công ty không khó như vậy, cô

không cần quá áp lực, cơ thể cô

vừa khỏe lại, phải giữ gìn sức

khỏe.”

Tôi gật đầu, đầu hơi ong ong,

xem xong báo cáo tài chính của

tập đoàn Phó Thiên, tôi cũng đọc

kỹ báo cáo tài chính của Kiểu

Dương.

Thấy tôi ngáp mãi, Hoàng

Nhược Vi rót cho tôi một tách cà

phê, mở miệng nói: “Phải rồi, giám

đốc Thẩm, việc kiểm toán của

công ty cụ thể giao cho An Cường

hay là Tinh Kỳ làm?”

Nhắc tới vấn đề này tôi lại đau

đầu, hôm qua người đàn ông trung

niên kia yêu cầu tôi tổ chức đấu

thầu, cũng không yêu cầu cụ thể

chuyện gì.

Địch ð ngoài sáng, tôi ở trong

tối, suy nghĩ một chút, tôi mờ

miệng hỏi: “Kiểm toán cần đại khái

bao lâu?”

“Mấy năm qua đều là khoảng

nửa tháng, có lẽ năm nay ít nhất

cũng phải một tháng.” Hoàng

Nhược Vi nói xong, cầm tư liệu

kiểm toán mấy năm qua đặt lên

bàn tôi.

Tôi nhìn thoáng qua, thật sự

có chút đau đầu, mờ miệng nói:

“Năm nay chúng ta còn bao nhiêu

thời gian?” Công ty cần công khai

lên mạng báo cáo tài chính sau khi

kiểm toán hằng năm xong, tập

đoàn Phó Thiên là công ty niêm

yết trên sàn chứng khoán, không ít

người chơi cổ phiếu và nhà đầu tư

đều đang chờ xem.

“Không nhiều lắm, còn nửa

tháng, nhưng Phó Thiên có công ty

con ở những tỉnh khác, tuy rằng

giám đốc Thẩm không cần tới từng

công ty con, nhưng phải đi vài

công ty, nếu không thì không thể

biết rõ tình hình cụ thể.”

Tôi gật đầu, cất tài liệu, nhìn

đồng hồ, đã giữa trưa rồi, tôi nhìn

Hoàng Nhược Vi nói: “Tôi cũng cần

gặp tổng giám đốc của Tinh Kỳ, cô

hẹn giúp giúp tôi trước, tốt nhất là

nhanh lên.”

“Vâng.” Dừng một chút, cô ấy

hỏi: “Cô có muốn gặp tổng giám

đốc của An Cường không?”

Vốn dĩ tôi không định gặp

người này, nhưng nghĩ tới chuyện

tối qua, trong lòng tôi không khỏi

phỏng đoán, có phải là An Cường

vì mối làm ăn này nên mới…

Suy nghĩ một lát, tôi hỏi: “Gặp,

hôm nay người của bọn họ lại đến à?”

“Còn đang chờ trong phòng

khách dưới lầu.” Dừng một chút,

Hoàng Nhược Vĩ nói: “Là tổng giám

đốc của An Cường, Lư Hải Thiên.”

Tổng giám đốc đích thân tới

đây? Xem ra việc kiểm toán của

tập đoàn Phó Thiên thật sự có thể

kiếm không ít lời.

“Cô giúp tôi đặt chỗ ð nhà

hàng gần đây.” Tôi đứng dậy, cầm

theo túi xách nói: “Cố gắng nhanh

một chút, tôi sẽ xuống dưới gặp vị

tổng giám đốc Lư này.”

“Vâng.” Trả lời một tiếng,

Hoàng Nhược Ví vội vàng rời khỏi.

Tôi ra khỏi văn phòng, trực

tiếp đến sảnh tiếp khách của tòa

nhà Phó Thiên, tập đoàn Phó Thiên

có quá nhiều văn phòng, đủ tài

chính nên đã bố trí một phòng

khách sang trọng thoải mái để tiếp

khách, sẵn tiện tiếp đãi khách quý

tới chơi.

Vào sảnh tiếp khách, tôi nhìn

thấy một người đàn ông trung niên

đang ngồi trên sofa đen kiểu cổ

điển, giữa trưa, mọi người đều vội

vàng đi ăn cơm, vì vậy cũng không

có nhiều người, cộng thêm mặt

mày Lư Hải Thiên anh tuấn, cho dù

đã trung niên nhưng cũng không

đến mức toàn là mỡ.

Nhìn thấy tôi, ông ta đứng dậy,

mỉm cười đi tới chỗ tôi, đưa tay bắt

tay tôi nói: “Giám đốc Thẩm, chào

cô, tôi là người sáng lập của công

ty kiểm toán An Cường – Lư Hải

Thiên, thật vui vì có thể gặp cô.”

Tôi cười, chào hỏi ông ta, nói:

“Thật ngại quá tổng giám đốc Lư,

gần đây có chút bận rộn, thực sự

không có thời gian, để ông đợi lâu

rồi.” Đưa tay lên nhìn đồng hồ, tôi

nói với ông ta: “Bây giờ vừa khéo là

lúc ăn trưa, tổng giám đốc Lư có

muốn ăn trưa với tôi không?”

Ông ta cười yếu ớt, gật đầu

nói: “Vậy làm phiền giám đốc

Thẩm rồi.”

Đưa đẩy một phen, hai người

đều không nhắc tới chuyện công

việc, đến nhà hàng Hoàng Nhược

Vi đã đặt sẵn, Lư Hải Thiên ngược

lại không chủ động đề cập đến

chuyện kiểm toán.

Ông ta chỉ kể mấy chuyện lý

thú trong cuộc sống cho tôi, thoạt

nhìn như hai người bạn nói chuyện

phiếm với nhau, ông ta không nhắc

tới công việc, tất nhiên tôi cũng

không mở miệng, yên lặng nghe

ông ta nói.

Một lúc lâu sau, ông ta nhìn tôi

hỏi: “Nghe nói việc kiểm toán của

tập đoàn Phó Thiên năm nay là do

giám đốc Thẩm chịu trách nhiệm

đúng không?”

Tôi gật đầu: “Công ty lên sàn

chứng khoán, công việc quá nhiều,

tổng giám đốc Phó và tổng giám

đốc Kiều cơ bản đều không có thời

gian, vì vậy việc này chỉ có thể tạm

thời do tôi nhận.”

Ông ta cười nói: “Mấy năm

qua việc kiểm toán của tập đoàn

Phó Thiên đều do An Cường phụ

trách, năm nay…”

Đoạn phía sau ông ta không

nói, tất nhiên tôi cũng biết, nhẹ

nhàng cười bảo: “Tập đoàn Phó

Thiên và An Cường hợp tác nhiều

năm, theo lý mà nói phải do An

Cường nhận, nhưng hợp đồng của

An Cường và tập đoàn Phó Thiên

đã tới hạn, dựa theo lệ cũ, tập đoàn

Phó Thiên chúng tôi sẽ tổ chức

đấu thầu lại, đương nhiên, tôi rất hy

vọng lần đấu thầu này An Cường

có thể tiếp tục hợp tác với tập

đoàn Phó Thiên chúng tôi.”

Chủ đề nói đến đây xem như

đã kết thúc, Lư Hải Thiên nghe

xong nhẹ nhàng cưỡi, giáo dục tốt

đẹp khiến ông ta tao nhã nói:

“Đúng vậy, An Cường cũng rất

mong được hợp tác với tập đoàn

Phó Thiên.”

Cơm nước xong xuôi, tiễn Lư

Hải Thiên, Hoàng Nhược Vi đi theo

phía sau tôi nói: “Giám đốc Thẩm,

không phải việc kiểm toán năm

nay tổng giám đốc Phó định giao

cho Tỉnh Kỳ làm ư? Tại sao phải mở

đấu thầu lại?”

“Nếu như không đấu thầu, tập

đoàn Phó Thiên không chỉ đắc tội

với An Cưỡng mà còn đắc tội với

những công ty kiểm toán khác, An

Cường là công ty lâu năm, mấy

năm nay bọn họ đều hợp tác với

tập đoàn Phó Thiên chúng ta, nếu

đột nhiên chấm dứt, cô cảm thấy

bọn họ sẽ không làm ầm ï việc

kiểm toán mấy năm trước của tập

đoàn Phó Thiên hả?”

Gặp Lư Hải Thiên, tôi còn có

một nguyên nhân khác là muốn

xem thử, có phải Lư Hải Thiên liên

quan tới chuyện tối qua hay không,

nhưng vừa rồi thấy sắc mặt của

ông ta sau khi nghe tôi nói đấu

thầu, hình như cũng không bằng

lòng lắm, như vậy, chuyện tối qua,

có lẽ không liên quan tới ông ta.

Nhưng cũng không thể hoàn

toàn loại trừ, chỉ có thể chậm rãi

quan sát.

Hoàng Nhược Vi gật đầu, hơi

nhíu mày: “Vậy tại sao tổng giám

đốc Phó…”

“Tại sao không nói sớm ư?”

Tôi ngắt lời cô ấy, nhìn cô ấy nói:

“Phó Thắng Nam không chỉ quản

lý một mình tôi, tập đoàn Phó

Thiên to lớn, nếu mọi chuyện anh

ấy đều nói rõ, vậy anh ấy nuôi

nhiều người như vậy làm gì? Dứt

khoát tự mình đi làm là được.”

“Nhưng cô là vợ của anh ấy.”

Tôi buồn cười, nhìn cô ấy nói:

“Quả thật tôi là vợ của anh ấy,

nhưng không nói đến việc, anh ấy

không hài lòng về người vợ là tôi,

cho dù hài lòng, anh ấy của là tổng

giám đốc của tập đoàn Phó Thiên,

ð công ty chúng tôi là quan hệ cấp

trên cấp dưới, nếu tôi ngu ngốc tới

mức chuyện gì cũng chờ anh ấy

chỉ rõ, chẳng bằng anh ấy để tôi về

nhà, trực tiếp làm mợ chủ nhà họ

Phó cho thoải mái hơn một chút.”

Trên đời làm gì có người trời

sinh thông minh khôn khéo, chỉ là

sau khi âm thầm cắn răng chịu hết

cực khổ mới từ từ tích lũy được

kinh nghiệm mà thôi.

Trờ lại văn phòng, Hoàng

Nhược Vi hẹn tổng giám đốc của

Tỉnh Kỳ buổi tối dùng cơm, về

chuyện đêm qua, tôi không kể cho

bất kỳ ai, một mình giấu trong lòng.

Cũng may ở công ty không có

chuyện gì đặc biệt, tôi không cần

chạm mặt với Phó Thắng Nam, tôi

không biết kế tiếp anh sẽ giải

quyết chuyện của chúng tôi như

thế nào, điều duy nhất tôi có thể

làm chính là làm tốt công việc của mình.