Chương 36: Bàn điều kiện

“Đúng, chỉ cần cô Thẩm đồng

ý, tôi cam đoan với cô Thẩm, cô và

đứa bé trong bụng cô sẽ rất an

toàn, sẽ không đề cô xảy ra chút

chuyện ngoài ý muốn nào.” Ông ta

nói chắc chắn.

Tôi không khỏi nhíu mày: “Dựa

vào đâu mà tôi phải tin ông?”

“Cô Thẩm, bây giờ cô chỉ có

thể tin tôi.” Lời này khiến người ta

cực kỳ khó chịu.

Nhưng, lúc này tôi chỉ có thề

tự ra tay cứu lấy bản thân trước,

nhìn ông ta, tôi gật đầu nói: “Được.”

Ông ta nở nụ cười: “Vậy thì đã

quyết định rồi đấy.”

Nói xong, ông ta mới ra hiệu

cho tên gầy vừa rồi bịt mắt tôi lại,

tôi nhíu mày: “Có cần thiết

không?”

Bên tai truyền tới tiếng cười

của ông ta: “Cô Thẩm yên tâm,

chúng tôi đưa cô tới thế nào thì sẽ

đưa cô về thế đó.”

Sau đó tôi bị dẫn tới một chiếc

xe, trên đường di lỗ tai tôi cực kỳ

nhạy, nhưng không bao lâu tôi đã ngủ say.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi vẫn ở

trong hầm xe, hơn nữa còn ở trên

xe của mình, mọi thứ xung quanh

vẫn không thay đổi, những chuyện

xảy ra vừa nãy giống như một giấc mơ.

Tôi lấy điện thoại ra xem giờ,

đã mười hai giờ, vì vậy trong hai

tiếng vừa nãy, tôi đã trải qua một

trận sinh tử ư?

Trong lòng còn có chút sợ hãi,

tôi không ở lại hầm xe quá lâu, trực

tiếp khời động xe trở về biệt thự.

Trong lòng chất chứa phiền muộn.

Trở lại biệt thự, tiến vào phòng

khách, tôi nhìn thấy người đàn ông

đang ngồi bên trong đọc tài liệu,

trong đầu không khỏi xuất hiện

tiếng nam nữ hòa vào nhau kia.

“Oe.” Không kịp thay giày, tôi

trực tiếp chạy vào toilet, ghé vào

bồn rửa tay nôn oe, ban nãy đã nôn

không ít, bây giờ căn bản không

nôn ra được gì.

“Ăn cái gì rồi?” Bên tai truyền

tới giọng nói trầm thấp lạnh lùng

của người đàn ông.

Cả người tôi run rầy, trong dạ

dày cực kỳ khó chịu, anh tiến lên

đưa tay vuốt lưng tôi, những giọng

nói phát ra trong đầu càng khiến

tôi cảm thấy ghê tờm hơn, tôi chợt

ngầng đầu, đẩy anh ra.

Mặc kệ gương mặt lạnh như

băng của anh, tôi trực tiếp chạy lên

lầu hai.

Khóa trái cửa phòng ngủ, ngửi

thấy hơi thờ buồn nôn trong phòng,

tôi lại mờ toàn bộ cửa sổ, thay hết

toàn bộ vỏ chăn gối trên giường.

“Cốc cốc cốc” Bên ngoài

truyền tới tiếng gõ cửa dồn dập:

“Thầm Xuân Hinh, mở cửa.” Giọng

nói của người đàn ông lạnh như băng.

Trong đầu tôi toàn là giọng

nam nữ hòa vào nhau, dạ dày và

ngực khó chịu cực kỳ, bài xích toàn

bộ giọng nói bên ngoài.

Cố gắng loại bỏ toàn bộ

những thứ thuộc về anh trong

phòng ngủ, dọn sạch tất cả, tôi lại

cảm thấy trên người mình buồn

nôn, cởϊ qυầи áo ra tiến vào phòng

tắm, mở vòi sen tới mức tối đa, hận

không thể rửa sạch tất cả những

chỗ từng bị anh chạm vào.

“Âm” Tiếng động rất lớn vang

lên bên ngoài, tôi co lại trong

phòng tắm, khóa kín cửa phòng

tắm, tôi biết nếu Phó Thắng Nam

muốn vào, nhất định sẽ có vô số

biện pháp.

Quả nhiên, không bao lâu, anh

đã phá cửa bên ngoài, giọng nói

thô bạo lạnh lùng: “Thẩm Xuân

Hinh, cô đang làm gì vậy?”

Anh đứng trước cửa phòng

tắm, giọng nói trầm thấp phẫn nộ.

Tôi chặn cửa, thậm chí không

muốn nghe thấy giọng nói của anh

dù chỉ một xíu: “Phó Thắng Nam,

em không muốn gặp anh, cầu xin

anh, cầu xin anh cách xa em một chút.”

Là buồn nôn, thật sự buồn

nôn, nếu như không nghe thấy

những âm thanh đó, tôi có thể thôi

miên bản thân, nhưng lần này tôi

không làm được, cho dù tôi tự

thuyết phục bản thân đừng nhớ tới

hình ảnh anh và Lâm Hạnh Nguyên

hòa vào nhau bao nhiêu lần, nhưng

trong đầu tôi cứ liên tục lặp lại

những thứ đó.

“Thẩm Xuân Hinh, mờ cửa, có

chuyện gì chúng ta mặt đối mặt

mà nói.” Giọng nói của anh rất lạnh,

lạnh đến mức có thể đóng băng.

Tôi lắc đầu, dạ dày và ngực

vẫn khó chịu vô cùng: “Chúng ta

không có gì để nói, cầu xin anh

cách xa em một chút.”

“Thẩm Xuân Hinh.” Bên ngoài

truyền tới giọng nói nghiến răng

nghiến lợi: “Đừng khiêu chiến điểm

mấu chốt của tôi. Được không?”

Tôi như muốn sụp đổ, hét to

với bên ngoài cửa: “Em bảo anh

cách xa em một chút, xa một chút,

anh không nghe thấy hả?”

“Âm” một tiếng, một lực khổng

lồ đập vào, cửa phòng tắm bị nện

đến lung lay sắp đổ, tôi hoảng sợ

vội vàng lùi về sau mấy bước.

Chỉ hai ba cái, cửa phòng tắm

đã bị phá tung, thân hình anh cao

lớn, cả người thô bạo tiến vào, đôi

mắt đen rét lạnh nhìn tôi núp bên

cạnh bồn tắm lớn.

“Thẩm Xuân Hinh, cô…” Thấy

tôi run rẩầy cả người, ánh mắt chán

ghét nhìn anh, phẫn nộ ban đầu

cũng tan biến vài phần.

Một lúc lâu sau, anh bước tới

bên cạnh tôi, dáng người cao lớn

ngồi xổm xuống, ngón tay thon dài

từ từ vươn về phía tôi.

Tôi sợ anh đυ.ng vào mình,

trong lòng cũng từ lúc anh tới gần,

mở miệng theo bản năng: “Đừng

đυ.ng vào em.”

Bàn tay vươn ra của anh

khựng lại giữa không trung, lạnh

lùng giữa đầu lông mày lan ra

không khí xung quanh: “Nói cho tôi

biết, đã xảy ra chuyện gì?”

“Phó Thắng Nam, chúng ta ly

hôn đi được không? Chúng ta ly

hôn đi, em không cần gì hết, chỉ

cần anh đồng ý ly hôn” Tôi mờ

miệng, giọng nói đã vô cùng nghẹn ngào.

Sắc mặt vốn đã khó coi của

Phó Thắng Nam lại càng u ám tới

tột cùng, anh nhìn tôi, ánh mắt sâu

thằm dừng lại trên gương mặt tôi:

“Thầm Xuân Hinh, cô biết cô đang

nói gì không?”

“Em biết” Đương nhiên tôi

biết, tôi nhịn hai năm, ấm ức hai

năm, nhưng không thích chính là

không thích, có ôn hòa hơn nữa

cũng không phải là yêu.

Cổ tay chợt bị anh tóm lấy,

sau đó cả người tôi bị kéo ra khỏi

phòng tắm, anh đầy tôi ngồi xuống

giường, quấn khăn tắm lên người

tôi, sau đó nửa ngồi trước mặt tôi,

hai tai ôm tôi thật chặt, ngửa đầu

nhìn tôi, giọng nói trầm thấp kìm

chế: “Nói cho tôi biết, rốt cuộc đã

xảy ra chuyện gì?”

Anh bình tĩnh, mặc dù tôi nói

không lựa lời, nhưng anh luôn có

cách bình tĩnh lại.

Tôi lắc đầu, mắt đã đỏ lên,

giọng nói khàn khàn: “Phó Thắng

Nam, anh yêu em không?” Tôi

không biết tại sao mình lại hỏi vấn

đề này, nhưng tôi đã hỏi.

Cơ thể của anh cứng lại trong

giây lát, lông mày anh tuấn hơi cau

lại, ánh mắt thâm thúy nhìn tôi:

“Thẩm Xuân Hinh, yêu không phải

chỉ là nói ngoài miệng.”

Nhưng anh lại nói với Lâm

Hạnh Nguyên, ngực tôi đau đớn,

suýt chút nữa đã hét ra câu đó.

“Không phải bằng lời nói thì là

gì?” Tôi không kìm được nước mắt

của mình, giọng nói nghẹn ngào:

“Phó Thắng Nam, em biết, anh

không thích em đúng không?”

“Thẩm Xuân Hinh.” Giọng anh

trầm thấp kìm nén: “Nói cho tôi

biết đã xảy ra chuyện gì? Tại sao

đột nhiên cô muốn ly hôn, có được không?”

“Em không thích anh, em thật

sự không yêu anh chút nào hết.”

Mắt tôi đỏ lên, cơn đau trong tim

lan tràn: “Em không yêu anh như

anh tưởng tượng, em còn trẻ,

quãng đời còn lại còn vô số cơ hội

đi tìm người mình yêu, vì vậy,

chúng ta ly hôn đi, cho nhau tự do,

có được không?”

Từ khi gặp Phó Thắng Nam,

tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có một

ngày bản thân mình lại chủ động

xin rời khỏi anh.

Tôi cho rằng, chỉ cần tôi đủ cố

gắng, giao trái tim cho anh, tình

yêu cho anh, cơ thể cho anh, một

ngày nào đó anh sẽ thấy, sẽ quay

đầu lại nắm tay tôi, nói cho tôi biết,

chúng ta hãy sống thật hạnh phúc.

Nhưng đời người có quá nhiều

chuyện không chắc chắn, tôi quên

mất, trên thế giới này có rất nhiều

thứ có thể dựa vào cố gắng của

bản thân mà đạt được, nhưng riêng

chỉ có tình yêu là không.

Trong đời người, có thể gặp

được người cũng yêu mình, chính

là thượng đế ban ân, đa phần mọi

người đều là cầu mà không được.