Chương 33: Xấu hồ đối diện

Kề tới đây, đột nhiên anh dừng

lại, tôi không nhịn được tò mò trong

lòng, ngẩng đầu nhìn anh hỏi: “Sau

đó thì sao?“ Bởi vì vừa khóc nên

giọng cực kỳ khàn.

Thấy tôi chủ động hỏi, khóe

miệng anh hơi nhếch lên, lộ ra chút

ý cười, nhẹ nhàng đặt lên trán tôi

một nụ hôn.

Anh tiếp tục kể: “Sau đó tôi và

ông nội một mạch trốn về nước, vì

chạy nạn nên rất chật vật, trên

đường đi chúng tôi gặp được một

cặp anh em, bọn họ từ thủ đô đến

biên giới để làm ăn. Trên đường

chạy nạn, tất cả tiền bạc và giấy

chứng nhận của tôi và ông cơ bản

đã mất sạch, vì vậy chỉ có thể vay

tiền cặp anh em này để về nước,

nhưng không ngờ rằng đám dân

liều mạng kia lại đi theo chúng tôi,

sau đó còn liên lụy đến cặp anh em ấy”

Tôi nhìn anh hỏi: “Là Lâm

Hạnh Nguyên và anh trai cô ấy à?”

Anh gật đầu: “Lúc đó Lâm Trí

Lân bị thương ở tim, tôi đưa cậu ấy

về nước điều trị mấy ngày, vốn dĩ

có thể trị khỏi, sau đó xảy ra vài

chuyện, sau khi cậu ấy đi đã giao

Hạnh Nguyên cho tôi chăm sóc.”

“Anh em bọn họ cứu hai người,

tại sao ông nội không đồng ý

chuyện của anh với Lâm Hạnh

Nguyên?” Theo lý thuyết, ông nội

có thể đồng ý cho tôi và Phó

Thắng Nam, tại sao không đồng ý

Lâm Hạnh Nguyên? Dù sao cô ta

xuất hiện sớm, hơn nữa anh em cô

ta còn cứu bọn họ?

Thấy tôi trợn tròn mắt nhìn

mình, anh đột nhiên cười hỏi:

“Không khó chịu nữa à?”

Đây là lần đầu tiên anh cười

với tôi, dịu dàng trong trẻo, không

có lạnh lùng thô bạo, chỉ có vui vẻ.

Tôi ngần người, trong chốc lát

hơi lúng túng, giãy khỏi ngực anh

nói: “Anh vẫn chưa trả lời em.”

“Những chuyện đó không

quan trọng nữa, muộn rồi, chúng ta

nên đi ngủ.” Vừa nói, anh vừa kéo

tôi vào ngực, đặt tay tôi lên người

anh, giọng nói khàn khàn trầm

thấp: “Thẩm Xuân Hinh, đốt lửa,

cũng nên dập.”

Tôi lập tức mờ to mắt nhìn,

không thể tin nhìn anh, mặt xấu hồ

đến đỏ bừng, tên này.

“Em vẫn chưa bình phục.” Tôi

mờ miệng, giọng nói nhỏ như muỗi.

Hơi thờ anh có chút nặng nề.

Đêm nay, tôi xấu hổ đối diện

với… Giằng co cả đêm, cho đến

nửa đêm mới kết thúc, anh ôm tôi

tắm rửa sạch sẽ rồi mới ôm tôi ngủ

Say.

Sáng sớm, ánh nắng xuyên

qua khe hờ của cửa sổ sát đất

chiếu vào phòng, điểm sáng loang

lổ rơi đầy đất, lốm đa lốm đốm như

ánh nến.

Tối qua ngủ quá muộn, Phó

Thắng Nam có việc phải tới công

ty trước, tôi lề mề cả buổi mới từ

trên giường ngồi dậy, nhìn phòng

ngủ lộn xộn không chịu nổi, còn

mớ hồ lộ ra hơi thờ mờ ám tối qua.

Từng cảnh tối qua bất giác

hiện lên trong đầu, khiến người ta

lúng túng.

Tôi không hề biết, Phó Thắng

Nam còn có một mặt như vậy.

Hôm nay phải tới công ty, chờ

tôi sửa soạn xong đã gần mười giờ

rồi, không kịp ăn sáng, tôi trực tiếp

lái xe tới công ty.

Đỗ xe trong gara, lúc vào

thang máy thì xui xẻo gặp phải

Kiều Cảnh Thần, trong tay anh ta

và thư ký đều ôm một xấp tài liệu,

thấy tôi, anh ta khinh thường cười

lạnh.

Kiều Cảnh Thần châm chọc

nói: “Giám đốc Thẩm còn chưa

ngồi lên vị trí CEO mà đã bắt đầu

ra vẻ tổng giám đốc rồi, tập đoàn

Phó Thiên sắp đồi thành tập đoàn

Thầm Thiên hả?”

Tập đoàn Phó Thiên vốn lập

nghiệp từ bất động sản, mấy năm

nay mới mắt đầu lấn sang những

thị trường khác. Vốn dĩ Kiều Cảnh

Thần cũng điều hành công ty của

riêng mình, nhưng vì muốn đưa tập

đoàn Phó Thiên lên sàn chứng

khoán cần tài chính chèo chống,

cho nên tập đoàn Kiều Dương và

tập đoàn Phó Thiên đã sáp nhập.

Kiều Cảnh Thần là cổ đông lại

quản lý công ty, tuy rằng tôi cũng

là cổ đông, nhưng không có bao

nhiêu cổ phần công ty, hơn nữa số

cổ phần này là do ông cụ Phó để

lại, mặc dù dưới danh nghĩa của tôi,

nhưng quyền sử dụng cơ bản đều

nằm trong tay Phó Thắng Nam.

Không phải ngay từ đầu tôi đã

ngồi vị trí giám đốc này, là trong hai

năm qua lần mò bò lên, đương

nhiên trong mắt người ngoài, tôi có

thân phận mợ chủ nhà họ Phó,

muốn leo lên cũng không khó.

Trong mắt Kiều Cảnh Thần, tôi

chỉ dựa vào Phó Thắng Nam nên

mới có thể ngồi vào vị trí giám đốc

này, vì vậy anh ta cực kỳ chướng

mắt tôi.

Nhìn lướt qua tài liệu trong tay

anh ta, là hồ sơ báo cáo về khoa

học kỹ thuật máy tính từ cấp dưới

của anh ta, xem ra gần đây lại có

sản phẩm mới sắp tung ra thị

trường.

“Tổng giám đốc Kiều nghiêm

trọng hóa vấn đề rồi, tập đoàn Phó

Thiên này vĩnh viễn là tập đoàn

Phó Thiên, một giám đốc nho nhỏ

như tôi chỉ khó chịu trong người

nên xin nghỉ hai ngày mà thôi, có

thể khiến tổng giám đốc Kiều quan

tâm như vậy, Thầm Xuân Hinh tôi

thật sự cảm kích, nhưng tôi thấy

công việc của tổng giám đốc Kiều

rất bận rộn, vẫn nên quản tốt

chuyện của mình thì hơn, trong

lòng để ý nhiều chuyện, khó tránh

khỏi sẽ phạm sai lầm.”

Trong thang máy chỉ có ba

người chúng tôi, tôi không muốn

để ý anh ta, chỉ là dù sao thư ký

của anh ta cũng ở đây, cứ cãi vã với

anh ta như vậy, tôi rất mất mặt.

Thang máy mở ra, anh ta nuốt

mấy lời châm chọc muốn nói lại,

cuối cùng chỉ lạnh lùng liếc tôi một

cái rồi ra ngoài.

Tôi trở lại phòng làm việc của

mình, còn chưa ngồi xuống, Hoàng

Nhược Vi đã tiến vào, nhìn tôi nói:

“Giám đốc Thẩm, tổng giám đốc

Phó gọi cô tới phòng làm việc của

anh ấy một chuyến.”

Mông tôi còn ngồi chưa nóng,

sao Phó Thắng Nam biết tôi tới

công ty rồi?

Dằn nghỉ ngờ trong lòng

xuống, tôi gật đầu bảo: “Được, lát

nữa tôi lên.”

Văn phòng của Phó Thắng

Nam.

Cả một khu làm việc lớn

không có bất kỳ ai, vừa trống trải

vừa yên tĩnh, tôi bíu môi, hoàn cảnh

thế này cũng chỉ có Phó Thắng

Nam ở được.

Nhìn lướt qua một vòng, thấy

Trần Văn Nghĩa đang ở trong văn

phòng làm gì đó với máy tính, tôi đi

tới, gõ cửa phòng thư ký.

Nghe thấy động tĩnh, anh ta

ngước mắt lên nhìn, thấy là tôi, anh

ta hơi ngần người, nói: “Giám đốc

Thẩm, tổng giám đốc đang ở

phòng làm việc của tổng giám đốc

Kiều, lát nữa sẽ quay lại.”

Tôi gật đầu: “Anh làm việc tiếp

đi.”

Sau đó tôi tiến vào phòng làm

việc của Phó Thắng Nam, tìm

quyền sách trên giá sách, ngồi ở

khu vực tiếp khách đọc. Từ khi dự

án của viện trường Lâm hoàn

thành, xuất hiện một đống chuyện

nên công ty không tiếp tục sắp xếp

dự án gì cho tôi.

Lần này Phó Thắng Nam bảo

tôi lên, hơn phân nửa là để giao

công việc cho tôi trong khoảng

thời gian tiếp theo.

Nhưng nghĩ tới ý định của tôi

trong khoảng thời gian này, trong

lúc nhất thời tôi lại bắt đầu rối rắm,

nếu Phó Thắng Nam vẫn lạnh lùng

với tôi thì hay rồi, có điều dạo gần

đây thái độ của anh thay đổi quá

nhiều, tôi bắt đầu do dự.

Đi vào lúc này, rốt cuộc có ý

nghĩa gì với tôi và đứa bé?

“Anh ba, năm đó lúc Lâm Trí

Lân ra đi anh đã nhận lời sẽ chăm

sóc cho Hạnh Nguyên thật tốt, bây

giờ anh làm vậy với Hạnh Nguyên

đã từng cân nhắc nỗi lo của Lâm

Trí Lân về Hạnh Nguyên chưa?

Hơn nữa, người phụ nữ Thẩm Xuân

Hinh kia căn bản không hợp với

anh.” Giọng nói này nôn nóng vội

vàng này, có thể nghe ra là Kiều

Cảnh Thần.

Tôi không nghe lén, chỉ là bọn

họ vừa khéo đi tới, còn nói lớn

tiếng như vậy, cho dù tôi không

muốn nghe cũng không được.

Phó Thắng Nam và Kiều Cảnh

Thần tiến vào văn phòng, nhìn thấy

tôi, Phó Thắng Nam nhướng mày:

“Đến đây từ bao giờ?”

“Mới đến” Tôi trả lời anh, liếc

mắt nhìn thoáng qua Kiểu Cảnh

Thần, thấy vẻ mặt anh ta thản

nhiên.

“Hai công ty dưới trướng Hạ

Vỹ vừa tung ra thị trường sản phẩm

mới trong tháng này, cô đi xem thử,

ngoài ra để ý hướng đi của Hoàng

Hiên.” Lời này là Phó Thắng Nam

nói với tôi, anh đưa văn kiện trên

bàn trong văn phòng cho tôi, tiếp

tục nói: “Ngoài ra sắp có đợt kiểm

toán thường niên của công ty, thời

hạn hợp tác ban đầu với An Cường

đã hết, cô đến phòng tài vụ nhìn

thử, nếu cần tiếp tục hợp tác thì cô

cứ làm, không tiếp tục hợp tác, cô

đến kiềm toán Tinh Kỳ bàn bạc với

tổng giám đốc của bọn họ là Trần

Húc Diệu.”