Chương 28: Hai anh chàng đều ăn giấm

Tôi không tin Mạc Dương Minh tôi không cưa đổ được người phụ nữ thối như cô.

Hạ Vy Vy nằm trên giường bệnh viện thở dài một hơi: "Haizzzz!" Mặt cô rất uể oải. Anh cười: "Thở dài cái gì." Cô lăn qua lăn lại: "Ở đây chán quá, em muốn xuất viện. Ba vẫn chưa tỉnh sao?"

Lăng Ngạo Thiên gật đầu, anh ôm lại, cô cứ lăn như vậy con của anh

chắc chết luôn ý: "Bác sĩ nói ngày mai sẽ tỉnh thôi." Anh nói.

Cô chống nạnh nhìn anh, anh hỏi: "Làm sao?" Cô đáng thương: "Em muốn

xuất viện, em muốn xuất viện a!" Lăng Ngạo Thiên bó tay, anh là cưng

chiều cô quá nên cô không nghe lời.

Anh nói: "Chiều chuộng em quá nên anh nói em cũng không nghe rồi có

đúng không?" Cô nghe liền úp mặt vào gối, tôi đây hờn dỗi đó, anh dỗ đi.

Anh đúng là đau cả đầu với cô vợ nhỏ này, bảo sao anh đi làm luôn lo

lắng, nhoi nhoi như vậy: "Được rồi, được rồi, xuất viện thì xuất viện."

Cô hớn hở gật đầu cười cười.

Cô bước xuống giường, anh kéo tay cô lại: "Em đi đâu?" Cô nói tự nhiên: "Thăm ba, qua xem ông ấy có ổn không."

Cô là lo cho ba của anh, anh khó chịu: "Vậy em không xem anh có ổn

không?" Cô bật cười, ngắt nhẹ mũi anh: "Anh ghen với ba luôn đấy!"

Anh ấm ức quá mà, cô không lo cho anh lại lo cho người khác. Lăng

Ngạo Thiên xoa đầu cô: "Được rồi, đi thăm ông ấy. Sau đó chúng ta về

nhà!"

Một chữ nhà của anh khiến cho cô cảm thấy hạnh phúc biết bao nhiêu.

Cô gật đầu, anh đi sát bên cô, đỡ cô. Cô và anh tiến vào phòng bệnh của

Lăng lão gia. Cô nói: "Nhìn một người tim con đập như vậy mà lại nằm ở

trên giường, em thấy mà xót xa. Thần Thần chắc rất buồn, thằng bé lại đi nghĩ mình hại mọi người như vậy."

Lăng Ngạo Thiên thở dài, anh cười khổ: "Ông ấy rất kiên trì, nhiêu

đây đối với ông ấy là không làm hại ông được. Ông nội của anh là người

sáng lập ra Lăng Đế, nhưng cũng phải có một phần của ông ấy đóng góp

ngày một tiến triển hơn.

Ông ấy làm như vậy chỉ vì mẹ anh, bản thân ông không muốn bà lấy ông

về mà bà sống cuộc sống không đầy đủ. Nhưng rất tiếc, có cố bao nhiêu bà vẫn ra đi, ra đi nhưng vẫn đau lòng khi biết ông nɠɵạı ŧìиɧ, chưa được

nghe câu trả lời hay giải thích từ ông ấy."

Hạ Vy Vy hiểu được những gì anh nói: "Em cũng không thể chấp nhận

chồng mình như vậy, kết hôn là sự tin tưởng lẫn nhau. Không hài lòng chỗ nào phải nói, qua lại sau lưng thì thiệt thòi nhất là người phụ nữ.

Ông ấy cho dù có yêu thương bà ấy đi chăng nữa nhưng việc như thế này khó mà tha thứ."

Đây là Hạ Vy Vy cô nói đúng, nếu như đến bây giờ bà ấy còn sống thì

ông có biết mình sai không? Hay ông vẫn lăn lộn trên giường với người

bạn thân nhất của bà? Hai người bà coi trọng lại như vậy sau lưng bà.

Ai chấp nhận được chứ. Bà biết nhưng lại chọn im lặng rồi ra đi mãi

mãi, người đau lòng, người căm hận ông nhất là Lăng Ngạo Thiên.

Trong mắt anh ông là người không có tình cảm, đừng tưởng trăng hoa là hay ho!

Nhưng khi ông bị tai nạn anh lại lo lắng như vậy, không thể hận nỗi ông.

Anh mĩm cười: "Nhưng mà tiếc quá anh không phải ông ấy." Anh nói nhỏ: "Người đàn ông Lăng gia yêu một người là yêu suốt đời suốt kiếp."

Sát thương cao quá, ực. Nói như vậy dễ khiến người ta gục lắm đó nhe!

Hạ Vy Vy nhìn anh, hehe.

Anh bồng cô, ế, cô la lên: "Ể, thả em xuống! Thả em xuống!" Cô giãy dụa. Anh ôm chặt: "Em mà cứ quậy là em chết chắc!"

Xì, cô im như hến, anh bồng cô ra cửa. Bảo tiêu cúi đầu chào, nhìn

hai người tình tứ, bảo tiêu thật là đau lòng. Cẩu lương này cũng quá là

...

Cô hỏi: "Anh bồng em đi đâu?" Lăng Ngạo Thiên: "Đưa em đi về nhà, không phải em muốn xuất viện sao? Hử?"

Cô vỗ tay bộp bộp, tất nhiên là cô muốn xuất viện, nằm ở đó miết chán chết đi được. Cô sẽ điên lên nếu cứ ở đây mất: "Đúng, đúng. Go go!"

Vừa tới biệt thự, khi cô đến gần cửa thì Lăng Thần đứng chờ ở bên

trong, cô vừa vào thì cậu nhóc hớn hở chạy đến bên cạnh cô: "Mommy,

mommy đã về." Cô gật đầu: "Đúng a. Ở đó chán quá với mommy nhớ bảo bối

lắm cơ." Cô cười.

Lăng Ngạo Thiên sau khi đưa cô về anh đến công ty ngay lập tức, Mạc

Dương Minh đã làm loạn hết cả lên rồi. Không thể chịu nỗi mà.

Lăng Ngạo Thiên bước vào phòng của Mạc Dương Minh, anh ngồi ở trên

ghế ung dung tự tại nói: "Cậu đừng có mà làm quá, công ty này của tôi

đang bị cậu làm rối hết cả lên."

Mạc Dương Minh âm u ngồi ở đó, bực bội, khó chịu. Anh thở dài: "Cậu

đây không hỏi tôi tại sao cứ quan tâm đến làm gì, chỉ mới mấy ngày tôi

không quản, tài liệu bị mấy người đó làm cho qua như vậy." Anh đúng là

bị tức chết.

Cô ta làm cho anh tức mà lên công ty càng tức điên hơn, dám qua mặt anh.

Lăng Ngạo Thiên cười: "Ồ! Cậu cũng biết mình là Giám đốc ở đây rồi à? Không, Phó tổng giám đốc mới đúng. Cậu không quản bao giờ, nhưng sao tự dưng hôm nay lại muốn quản chuyện công ty?"

Mạc Dương Minh đập bàn, tràn đầy tức giận, đành hậm hực nói: "Trước

mặt thì nói là ghét đàn ông sau lưng thì ôm ấp. Cmn đúng là quá trêu

người." Lăng Ngạo Thiên hỏi: "Ai?"

Mạc Dương Minh: "Còn ai vô đây, ngoài cô ta ra không ai có thể dám

chửi tôi. Cậu biết đó, người ta thèm khát mong muốn tôi còn không hết

mà!"

"Cậu thích cô ta?" Không phải chứ mới có hai ngày gặp nhau thôi mà để ý đến cô công chúa Quin Alice của nước Anh đó, đúng là nhanh quá rồi.

Anh hừ lạnh: "Tôi? Tôi đây mà thích cô ta, cậu xem như tôi mà dễ yêu

một cô gái như vậy thì sao giống với hình tượng của tôi." Anh lại nói

tiếp: "Tôi sẽ làm cho cô ta yêu tôi, tôi đây không tin cô ta không gục

đỗ."

Lăng Ngạo Thiên coi như anh nói cũng đúng đi, vậy... "Ờ, chỉ cô cô

gái tên Vương Huyên cậu mới yêu thôi." Mạc Dương Minh cứng đờ. Anh im

lặng.

Lăng Ngạo Thiên lập tức đứng dậy, anh quơ tay: "Tuỳ cậu. Tôi nói

trước cậu còn yêu cô ta thì đừng dính vào Quin Alice đó, Vy Vy mà biết

cậu đối xử cô ta như vậy thì tôi không binh nỗi cậu."

Mạc Dương Minh không nói gì, Lăng Ngạo Thiên từ từ bước ra sau đó đóng cửa, cạch.

Mạc Dương Minh nhìn lên trời, đám mây trôi bồng bềnh, yêu? 2 năm nay anh chẳng biết yêu là gì. Cần gì phải yêu.

Bên biệt thự cô và Lăng Thần đang chơi đùa với nhau, hai người cười

khúc khích. Đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang tới, là Quin Alice

gọi cho cô: "Lucy, tớ đây, hôm nay tớ nấu rất nhiều món ăn. Tối nay cậu

rảnh hãy đến ăn cùng nhé!"

Hạ Vy Vy: "Tớ biết rồi, tớ sẽ dẫn theo Thần Thần của chúng ta." Quin

Alice nhớ tới cậu nhóc đẹp trai đáng yêu đó thì lại muốn nhảy cả lên:

"Được, tớ chờ hai người."

Hạ Vy Vy nhắn tin cho anh, anh là ai thì mọi người cũng đã biết rồi: [Tối nay em qua nhà của Alice ăn, em sẽ dẫn theo Thần Thần]

[Anh cũng đi, em ở nhà chờ anh] Lăng Ngạo Thiên trả lời, tất nhiên là anh muốn đi. Lỡ khi có cái người Justin đó thì sao, anh lại muốn xem

anh ta có gì đặc biệt.

Cô cũng dịu dàng gõ bàn phím của điện thoại: [Vâng]

Hạ Vy Vy ngồi ở đó nhìn Lăng Thần chơi, cô nghĩ tới Doãn Tư Hào, từ

lúc anh gửi mail nói rằng mình đã đi ra nước ngoài lâu lâu lại chụp hình phong cảnh ở đó cho cô xem, Lăng Ngạo Thiên biết nhưng vẫn không cấm

cô, miễn sao cô đừng quá phận thì anh không làm khó. Tin tức cô và Lăng

Ngạo Thiên kết hôn cũng không thấy Doãn Tư Hào phản hồi lại, nó nổi đến

mức ai ai cũng biết.

Cũng như sự xuất hiện của Thượng Hữu Anh dần dần biến mất trong tâm

trí của cô. Cô mới nghĩ trong đầu lẽ cô kết hôn rồi Thượng Hữu Anh sẽ

không làm phiền cô, thế biết như vậy cô đã kết hôn từ lâu!

Dù gì so với Thượng Hữu Anh thì Doãn Tư Hào là người cô quý mến hơn..

Chiều tà, giờ này chắc Hạ Vy Vy và Lăng Thần đang chờ anh ở nhà. Anh

đứng dậy thu dọn đi về, đi xuống công ty thì thấy Mạc Dương Minh cũng đi ra.

Mạc Dương Minh: "Bây giờ tôi mới biết cậu về sớm như vậy." Lăng Ngạo

Thiên cũng điềm đạm đáp: "Quin Alice nấu ăn, kêu Vy Vy đến ăn cùng đồng

thời dẫn Thần Thần theo nên tôi cũng đi." Lỗ tai của Mạc Dương Minh dựng lên: "Tôi cũng đi."

Lăng Ngạo Thiên nhìn Mạc Dương Minh. Vẻ mặt không hiểu ý anh.

Mạc Dương Minh cười như không cười: "Cậu lấy lí do nào đó để tôi đi

cùng, ở nhà tôi cũng không có gì ăn nên tôi đành đi ăn ké đồ ăn của cô

ta." Lăng Ngạo Thiên gật đầu, anh chỉnh lại tay áo: "Được thôi."

Mạc Dương Minh bảo tài xế đi về để anh ngồi xe cùng Lăng Ngạo Thiên. Hai người bước lên xe và đi đến biệt thự của anh.

Hạ Vy Vy và Lăng Thần đứng ngoài cổng chờ anh, xe đặt đến chỗ cô,

Tống Thành đi xuống mở cửa cho hai người. Cô cười nói: "Lần sau anh chỉ

cần ngồi trên xe thôi là được rồi, tôi tự có thể lên, không làm phiền

anh đâu." Lăng Thần gật đầu tán thành: "Con cũng thấy vậy, con và mommy

có thể tự mở được chứ không như daddy."

Mạc Dương Minh ngồi ở phía trên kế tay lái, anh mờ cửa sổ: "Yo!"

Ý của cậu là hai người không khó gần hay kiêu ngạo giống anh. Luôn luôn tỏ ra vẻ mặt bất cần đời.

Lăng Ngạo Thiên bị con trai mình nói xấu mới đau chứ, Hạ Vy Vy cười

với Mạc Dương Minh, cô hỏi: "Anh cũng đi cùng sao?" Mạc Dương Minh nói

trống không, anh hơi nghẹn họng: "Là tôi không có gì ăn mà sẵn tiện cũng đối diện căn hộ của cô ta nên vào ăn luôn cũng tiện." Anh ho khụ khụ.

Vợ của Lăng Ngạo Thiên hỏi lắm thế không biết. Hai người bước lên xe, Lăng Thần ngồi ở giữa anh và cô. Cậu tràn đầy vui vẻ: "Gia đình chúng

ta có thể gọi là đang đi chơi cùng nhau đúng không mommy."

Cô hôn lên má phúng phính mềm mại hồng hào của cậu: "Đúng vậy đó!" Cậu chu cái mỏ ra định hôn lại cô, soạt.

Anh xách Lăng Thần lên, xin lỗi con trai, mommy là của daddy, daddy

đã đánh dấu chủ quyền rổi nhá! Anh sát khí đằng đằng nhìn về phía cô.

Kiểu như nói em lúc nào cũng hôn con trai nhưng lại chưa từng chủ

động hôn anh, rất là hiếm a! Muốn em hôn cũng khó khăn như vậy sao? Lăng Ngạo Thiên lấy ngón tay chỉ vào môi anh, anh nhìn cô bá đạo nói: "Hôn

anh" hôn một cái thôi!

Lăng Thần khoanh tay, hờn dỗi: "Thả con xuống! Thả con xuống! Sao lại xách con lên như vậy, mommy là của con." Cậu vùng vẫy giãy dụa, daddy

sao vậy mà lại xách cậu lên như món đồ.

Anh và cậu nhìn nhau, xẹt xẹt, một tia ánh nhìn tràn đầy tức giận của anh và cậu. Hai người truyền suy nghĩ tới cho nhau.

"Mommy của con nhưng cũng là vợ của ta."

Lăng Thần cười mỉa mai: "Tiếc quá nhưng mommy lại thích hôn con hơn

là daddy." Lăng Ngạo Thiên bị chọc tới tức muốn hộc cả máu ra, thằng

ranh con này được, ngon.

Lăng Thần nói: "Daddy, ngài thật mặt dày, ngài đã đánh rơi liêm sỉ

của một Đại ma vương." Ý cậu nói anh như vậy mà như đứa trẻ lên ba cầu

cô hôn.

Lăng Ngạo Thiên châm chọc: "Ta cần gì liêm sỉ nếu mommy của con hôn ta?"

Lăng Thần khoanh tay, cậu hứ một cái, hai cái má phồng ra hờn dỗi

anh. Daddy của cậu chơi dơ quá đi mà, dùng cách hèn hạ ỷ thân hình cao

lớn nên xách cậu như vậy.

Hạ Vy Vy nhìn hai người, cảnh này cũng rất quen nha, cô bật cười.

Hai người nhìn nhau không hiểu gì, sau đó cậu và anh nhớ tới lần đầu

tiên gặp, cả hai cũng đấu đá nhau như vậy. Anh cũng xách cậu lên.

Lăng Ngạo Thiên bồng cậu đặt giữa, anh và cậu cười theo cô. Cả ba đều cười khúc khích, tiếng vang ở trong xe.

Tống Thành chỉ mĩm cười nhìn cả ba, Mạc Dương Minh nhìn ra cửa sổ,

anh cũng cười nhẹ, anh hỏi Tống Thành: "Ba người họ luôn như vậy?"

Tống Thành gật đầu: "Vâng, Mạc tiên sinh. Thiếu gia và thiếu phu

nhân, tiểu thiếu gia rất hay như vậy, nhìn như một gia đình ấm áp."

Cơ mà gia đình này vốn dĩ thật sự ấm áp và hạnh phúc, ai nhìn vào mà

chẳng ghen tị. Người chồng đầy mị lực cuốn hút, cô vợ đầy quyến rũ và

xinh đẹp, người con thì đáng yêu và thông minh.

Mạc Dương Minh cứ nhìn ra ngoài, anh không nói gì. Cứ thế chạy đến Mạc Mộ.