Chương 17

Sau ngày đó giống như mọi chuyện đều chưa từng xảy ra, Cố Tiểu Mãn vẫn là Cố Tiểu Mãn, Mạc Thanh Hàn vẫn là Mạc Thanh Hàn, không có gì thay đổi. Điều này làm cho Cố Tiểu Mãn hoài nghi tính chân thật của nụ hôn kia.

Nếu nhất định phải nói đến sự bất đồng so với trước kia thì chính là, trong lòng Cố Tiểu Mãn đang giấu một bí mật. Một bí mật không thể nói.

Lễ Giáng Sinh sắp đến gần, Hội học sinh càng phát sinh thêm nhiều công việc. Cố Tiểu Mãn cùng Mạc Thanh Hàn đều rất bận rộn, ngày thường cũng ít có cơ hội nói cái gì với nhau.

Còn mười ngày nữa sẽ đến Giáng Sinh. Mấy hôm nay bởi vì bận quá, nên Cố Tiểu Mãn xin nghỉ phép ở quán cà phê, thời gian này nàng không có đến quán.

Hôm nay Cố Tiểu Mãn thật vất vả mới đem hết toàn bộ công việc làm xong, lúc trở lại Mạc gia, sắc trời đã hơi tối. Nghĩ thầm, Mạc Thanh Hàn ngày thường luôn ngủ sớm, chắc lúc này đã nằm ở trên giường. Kết quả là khi bước vào cánh cửa lớn Mạc gia, liền thấy Mạc Thanh Hàn vẻ mặt buồn ngủ ngồi trên ghế salon ở phòng khách, bên cạnh là người giúp việc vội vàng xách một cái vali đi ra.

“Nhị tiểu thư, hành lí này đem vào trong xe sao?”

“Không cần, để ở đây đi, ngày mai hẳn mang ra xe.”

Mạc Thanh Hàn mắt nhắm mắt mở nói, xem ra chịu đựng được tới lúc này đã là cực hạn của nàng.

“Tiểu Hàn, ngươi phải đi ra ngoài sao?”

Cố Tiểu Mãn nhìn cái vali to đùng kia, vẻ mặt nghi hoặc hỏi.

Mạc Thanh Hàn ngáp, nhìn Cố Tiểu Mãn trả lời:

“Ân. . . Kim Thiên tỷ tỷ đã gọi điện thoại tới, nàng nói hai ngày nữa nhà chúng ta có một cuộc họp rất quan trọng, hi vọng ta có thể tham gia.”

Cố Tiểu Mãn đưa tay cầm đống tài liệu đặt ở trên bàn, ngồi vào bên cạnh Mạc Thanh Hàn, khó hiểu hỏi:

“Tham gia? Vì sao nhà ngươi có hội nghị, ngươi muốn tham gia?”

Tìm được gối ôm lý tưởng, Mạc Thanh Hàn thật cao hứng, lập tức ôm lấy:

“Đúng vậy, hội nghị của gia tộc, nhưng mà cũng dính dáng nhiều thứ bên ngoài. Tham gia là một cơ hội để học tập, tương lai có thể rất tốt kế thừa sự nghiệp của Mạc gia.”

“Nhanh như vậy đã đi sao?”

Bị Mạc Thanh Hàn ôm, tim Cố Tiểu Mãn đập nhanh, mặt cũng không tự giác đỏ lên. Rõ ràng lúc trước cũng là ôm như vậy, nhưng từ khi. . .

Đột nhiên cảm thấy thực khẩn trương, còn có. . .cao hứng.

“Ân. . . Có thể nói là vậy. Lần này đi nhiều ngày, không thể mang Tiểu Mãn đi cùng.”

Đối phương đang híp mắt sắp ngủ nói như vậy.

“Sao? Đi bao lâu?”

“Đại khái. . . Một tuần. . .”

“. . .”

Một tuần sao. . . Nhìn nữ sinh đang ngủ trên người mình, Cố Tiểu Mãn nghĩ chính mình hẳn sẽ nhớ nàng. Không biết nàng có nhớ mình hay không.

Hôm sau, trời còn chưa kịp sáng, Mạc Thanh Hàn đã rời khỏi. Cố Tiểu Mãn mở to mắt, nhìn căn phòng trống rỗng, chiếc giường king size lúc này chỉ có một người nằm, cảm thấy thật nhỏ bé. Trước kia luôn bị Mạc Thanh Hàn đè nặng, làm mình gặp ác mộng, hiện giờ chỉ có một mình, có thể độc chiếm cái giường king size này. Nguyên bản phải là cảm thấy vui vẻ bay bổng. Nhưng Cố Tiểu Mãn lại cảm thấy được sự vắng vẻ cùng tịch mịch.

Mạc Thanh Hàn đi rồi, Cố Tiểu Mãn tạm thời quay lại nhà trọ của mình, nhà trọ cần được dọn dẹp qua một chút, gần đây do bận quá, đã lâu không có quét tước. Quan trọng hơn là, nếu ở một nơi không quá rộng, sẽ làm người ta cảm thấy bớt cô đơn.

Hèn gì, các nữ nhân đều thích một căn phòng nhỏ mà ấm áp. Bởi vì, nữ nhân đều rất dễ cô đơn.

Cố Tiểu Mãn lâu lâu lại nhìn nữ sinh bên cạnh mình đang cầm di động, chờ bạn trai gọi điện thoại. Chuyện này thực ấm áp, nhưng mà, Cố Tiểu Mãn hiện giờ cũng đang cầm điện thoại di động, chờ một người khác gọi đến. Bất quá là chờ một nữ sinh khác gọi điện thoại, loại chuyện này nghĩ tới vẫn cảm thấy thực buồn bực a.

Ngày hôm sau, Mạc Thanh Hàn gọi cho Cố Tiểu Mãn.

“Tiểu Hàn, ở bên kia có quen không?”

“Ân.”

“Ngủ có được không?”

“Ngủ không được.”

“A. . . Vậy làm sao bây giờ?”

“Không biết. . .”

“Vậy, Tiểu Hàn, ta hát ru cho ngươi nghe nha.”

“Ta không phải là con nít.”

“À ờ. . . Cũng phải. . .”

Sau đó tinh tế kể một ít về những chuyện xảy ra trong ngày.

Cố Tiểu Mãn nghe được đầu dây bên kia tiếng Mạc Thanh Hàn ngáp:

“Tiểu Hàn, ngươi mệt sao?”

“Ừ. . . Có chút buồn ngủ.”

“Vậy Tiểu Hàn ngươi ngủ đi.”

“Mà. . . Tiểu Mãn, ngươi hát ru cho ta đi.”

“. . .”

Cố Tiểu Mãn rối rắm. Ngươi nói ngươi không phải con nít mà?

“Đong đưa a đong đưa, đong đưa a đong đưa. . .” Cuối cùng vẫn là xướng lên khúc hát ru.

(hát ru kiểu gì đây =)] )

Kết quả, mỗi ngày buổi tối, Mạc Thanh Hàn đều đúng giờ gọi điện đến, kêu Cố Tiểu Mãn hát ru cho mình. O(╯□╰)O

Nhớ mong một người là như thế nào? Là người kia vừa mới đi, đã mong họ sớm trở về.

Ngày thứ sáu, Cố Tiểu Mãn mong nhớ Mạc Thanh Hàn càng thêm trọng. Nguyên bản giống như dòng suối vậy, đang chảy chầm chậm, đột nhiên tăng tốc độ, hận không thể lập tức nhìn thấy Mạc Thanh Hàn.

“Tiểu Hàn?”

Vì thế buổi tối lúc gọi điện thoại, Cố Tiểu Mãn rốt cục nhịn không được hỏi:

“Ngươi có nhớ ta không?”

“Nhớ a.” Đối phương trả lời rất bình tĩnh, làm cho Cố Tiểu Mãn có chút khổ sở.

“Vậy, nhớ như thế nào?”

“Mỗi ngày đều nghĩ tới. Lúc ngủ càng nghĩ tới nhiều hơn.”

“.……”

“Tiểu Mãn cũng nhớ ta sao?”

“Nhớ, mỗi ngày đều nhớ. . .”

Dừng lại chút, lại thêm vào một câu:

“Lúc ngủ càng thêm nhớ.”

Sau đó là trầm mặc.

“Tiểu Hàn.” Cố Tiểu Mãn lại đánh vỡ sự im lặng.

“Ừ?”

“Ta thích ngươi.”

“……… ”

Bên kia Mạc Thanh Hàn không có tiếng động.

“Ngươi có thích ta không?”

Cố Tiểu Mãn cảm thấy được tim sắp nhảy ra ngoài.

“Ta cũng thích ngươi a.”

“Thật sao?”

“Thật sự.”

Cố Tiểu Mãn ôm di động nở nụ cười. Ngươi cũng thích ta nha! Thì ra ngươi cũng thích ta nha! Tuy rằng ta biết, thích của ngươi, cùng với thích của ta, kỳ thật không giống nhau.

Ngày thứ tám, Mạc Thanh Hàn đã trở lại, Cố Tiểu Mãn vừa tan học liền chạy về Mạc gia. Kết quả, người đầu tiên mà Cố Tiểu Mãn gặp không phải Mạc Thanh Hàn mà là Mạc Ảnh Hàn, Mạc gia Đại tiểu thư.

Gương mặt của Mạc Ảnh Hàn cùng Mạc Thanh Hàn rất giống nhau, giờ phút này gương mặt kia đang nhìn Cố Tiểu Mãn, lạnh lùng.

Cố Tiểu Mãn bị gió đông ập tới đập vào mặt, chỉ hi vọng là mình đi nhầm cửa. Nhưng mà thực đáng tiếc, chuyện này hiển nhiên chỉ là vọng tưởng.

“Tiểu Hàn đi tắm rồi.”

Băng sơn mỹ nhân nói như vậy, trong thanh âm mang theo một tầng sương.

“Vâng. . . Ân, a, vậy.., là như thế này a, ách, ta, không phải, ta lên đây. . .”

“. . .”

Mạc Ảnh Hàn nhìn chằm chằm Cố Tiểu Mãn, ánh mắt lạnh như băng, không nói tiếng nào.

Qủa nhiên là lãnh mỹ nhân! Thật là lạnh chết người.

Run rẩy run rẩy run rẩy! Cố Tiểu Mãn nhanh như chớp chạy lên lầu.

Trong phòng, Mạc Thanh Hàn vừa mới tắm xong, quấn một cái khăn tắm, trên người vẫn chưa khô nước. Cố Tiểu Mãn bước vào phòng, lập tức thấy bộ dáng này của Mạc Thanh Hàn, thiếu chút nữa phun máu mũi. Khó khăn lắm mới nhịn được.

Tiểu Hàn a Tiểu Hàn! Không cần mỗi lần gặp mặt đều thử thách sự chịu đựng của ta như vậy.

“Tiểu Mãn?”

Thấy Cố Tiểu Mãn đỏ mặt đứng đó không nói lời nào, Mạc Thanh Hàn tiến lại gần, lo lắng nói:

“Làm sao vậy Tiểu Mãn? Mặt đỏ như vậy, bị sốt sao?”

Tay đặt trên trán Cố Tiểu Mãn.

A A A A A A A A A A ~~~~~~ Cố Tiểu Mãn trong lòng gào thét, thét đến tê tâm liệt phế. Cùng lắm là không đầu hàng, không có kêu thành tiếng, cố gắng nhịn xuống.

“Không có. . . Tại vì, vừa rồi, ách, chạy tới đây, cho nên có hơi mệt, ách. . . Có hơi mệt, ha hả, có hơi mệt.”

Ngôn từ loạn xạ nói ra.

Mạc Thanh Hàn chần chừ trong giây lát, nhưng vẫn kéo tay Cố Tiểu Mãn hướng đến cái giường king size kia, vừa đi vừa nói:

“Vậy, Tiểu Mãn, mau tới đây nghỉ ngơi một chút.”

“Tiểu Hàn, vừa rồi ta ở dưới lầu, hình như gặp tỷ tỷ của ngươi.” Tim đập, hỏi.

“Ừ, tỷ tỷ của ta đã về.”

Mạc Thanh Hàn ngồi bên cạnh Cố Tiểu Mãn, nhẹ giọng trả lời.

Cố Tiểu Mãn ngồi nghiêm chỉnh, hai người giờ phút này dựa vào nhau thật sự rất gần. Mạc Thanh Hàn không có mặc quần áo, như trước vẫn là quấn khăn tắm, tóc xõa xuống, trên người mang theo nhiệt khí ẩm ướt, mông lung, làm người ta mơ màng.

Cố Tiểu Mãn nhìn thoáng qua Mạc Thanh Hàn, liếc mắt một cái, liền không cẩn thận thấy được ngực của Mạc Thanh Hàn.

“Ực ~~” (ˉ﹃ˉ) nước miếng. Hút.

Tuy rằng đã bọc một lớp vải trắng, nhưng mà nửa kín nửa hở như vậy mới càng làm cho người ta muốn phạm tội a ~~

“Vậy thì…. . .”

Cố Tiểu Mãn nhanh chóng nghiêng đầu sang chỗ khác, cố gắng không đế ánh mắt của mình nhìn đến trên người Mạc Thanh Hàn:

“Tiểu Hàn, ngươi trước nên mặc quần áo vào đi?”

“Mặc quần áo? Sao vậy?”

“. . .”

Sao vậy á?. . . Nói như thế nào bây giờ! Chẳng lẽ nói, nếu ngươi không thay quần áo, ta sẽ phun máu mũi sao? Này này này, nàng làm sao dám nói ra?

“Ách. . . Hiện tại trời lạnh như thế, mặc dù có hệ thống sưởi nhưng vẫn là mau thay quần áo đi, bị cảm sẽ không tốt.”

“Ừ. . . Ta biết rồi.” Thụy mỹ nhân đứng dậy thay quần áo.

Cố Tiểu Mãn ngồi yên một chỗ, tuy rằng đầu không hề cử động, nhưng nghe phía sau truyền đến âm thanh tất tất tác tác, Cố Tiểu Mãn cũng biết là người kia đang thay quần áo. Ánh mắt không tự chủ được di chuyển một chút, đầu cũng hơi xoay một chút, với tốc độ thật chậm rãi, hướng đến chỗ Mạc Thanh Hàn. Sau đó, qua khóe mắt thấy được Mạc Thanh Hàn chỉ mặc qυầи ɭóŧ.

Óa!

Lập tức xoay đầu lại. Trong lòng giãy dụa giãy dụa, đạo đức cùng du͙© vọиɠ đang không ngừng giao đấu.

Ách. . . Dù sao cũng đều là con gái, nhìn một chút cũng không có vấn đề gì, ừ, xem một chút thôi mà.

Vì thế lại chuyển động đầu, Mạc Thanh Hàn đã chọn được đồ ngủ, chuẩn bị mặc vào.

Thót tim đợt hai!

Lại nhanh chóng quay đầu.

Thật khẩn trương, thật khẩn trương. Cố Tiểu Mãn rối rắm không hiểu, rõ ràng trước kia còn cùng nhau ngủ khỏa thân, hiện tại như thế nào mà ngay cả nhìn thôi cũng sợ muốn chết?!

Được! Một lần cuối thôi, nhìn một lần cuối cùng, xong lập tức liền đi ngủ! Nhất định đây sẽ là lần cuối cùng!

Xây dựng tâm lý vững chắc xong, Cố Tiểu Mãn mãnh liệt quay đầu.

“!!!”

Thấy được “phần trên” của thụy mỹ nhân mở rộng trước mặt.

Rống rống rống! Thiếu chút nữa lên cơn sốc.

“Tiểu Mãn? Cổ của ngươi không thoải mái sao? Nãy giờ cứ không ngừng xoay qua xoay lại.”

“. . .”

Làm cho nàng cứ như vậy rối rắm đến chết đi!