Chương 16

Tìm lão nhân nhà mình nói chuyện, kết quả là, trừ bỏ mang một đầu đầy hắc tuyến ngoài ý muốn, Cố Tiểu Mãn cái gì cũng không có được.

Qủa nhiên, tìm lão nhân nghe giảng về tình yêu đúng là một việc ngu ngốc!

Cố Tiểu Mãn một bên rối rắm, một bên hướng Hội học sinh đi đến. Bởi vì gần đây sắp Giáng sinh, cho nên Hội học sinh phi thường bận rộn, chính mình lại thuộc nhóm tuyên truyền, cho nên càng thêm bận rộn.

Cố Tiểu Mãn đẩy cánh cửa phòng ra, theo bản năng tìm kiếm thân ảnh Mạc Thanh Hàn.

Kết quả người muốn tìm thì không tìm được, lại thấy một đám người đang vây quanh cửa sổ.

“. . .”

Cố Tiểu Mãn 囧. Này, không phải nói sắp đến lễ Giáng sinh sao? Không phải nói các thành viên Hội học sinh phải bận tối tăm mặt mũi giống nhau sao? Như thế nào. . . Nhìn đám người vây quanh bên cửa sổ, chổng mông, không hề có chút hình tượng nào.

—_—||| nàng càng nghĩ càng không nhìn ra, bọn họ đến tột cùng là bị làm sao vậy?

“Ây ~~ Tiểu Mãn tới rồi! ~(≧▽≦)/~”

Người đầu tiên phát hiện ra Cố Tiểu Mãn là Lâm Hiểu, kích động ngoắc ngoắc tay về phía Tiểu Mãn:

“Đến đến đến! Tiểu Mãn mau tới đây! Có chuyện vui để xem nè!”

Vẻ mặt đầy biểu tình dụ dỗ.

“. . . Cái gì vậy?”

Cố Tiểu Mãn nhắm mắt theo đuôi tiêu sái tiến lên.

“Tiểu Hàn đó! Vừa rồi nàng cùng Giang Tiết đi ra ngoài.”

“Whatt?!”

Những lời này của Lâm Hiểu đã thành công trong việc hấp dẫn sự chú ý của Cố Tiểu Mãn.

“Ha hả, bọn họ hiện tại ở dưới lầu. Nghe nói! Bọn họ lần này đóng phim chung đã nảy sinh tình cảm ~~ ai cũng nói như vậy.”

Nói xong, vội vàng đem Cố Tiểu Mãn kéo đến cửa sổ, cùng nhau ghé vào, ngón tay chỉ phương hướng, ý bảo Cố Tiểu Mãn nhìn kỹ.

Cố Tiểu Mãn ghé người vào cửa sổ, nhìn hai người đang đứng dưới tán cây anh đào.

Mạc Thanh Hàn cùng Giang Tiết đứng chỗ đó, bởi vì khoảng cách hơi xa nên không thấy rõ vẻ mặt hai người họ, thành ra cũng không biết bọn họ lúc này đang nói cái gì.

Nhìn thân ảnh Giang Tiết, giờ phút này, Cố Tiểu Mãn rốt cục đã nhớ ra, lí do vì sao mình thấy Giang Tiết có hơi quen mắt.

Bởi vì trước đó không lâu, nàng cũng từng giống như hôm nay, ghé người trước cửa sổ, nhìn hai người bọn họ, chính là cái lúc mà nàng thấy bọn họ đứng dưới tán cây.

Lúc ấy, Cố Tiểu Mãn thấy Mạc Thanh Hàn cầm trong tay một phong thơ, đưa cho Giang Tiết.

Hôm đó, gió nổi lên, thổi mái tóc xoăn dài của Mạc Thanh Hàn cùng góc váy bay lên, nàng đứng dưới tàng cây anh đào, gương mặt bạch ngọc chưa từng có nhiều biểu tình, dùng đôi mắt đen láy nhìn Cố Tiểu Mãn. Tất cả những điều đó Cố Tiểu Mãn đều ghi tạc trong lòng.

Hôm nay, Cố Tiểu Mãn cũng đứng bên cửa sổ, Mạc Thanh Hàn cùng Giang Tiết như trước đứng phía dưới. Nàng vẫn là nhìn Mạc Thanh Hàn, nhìn thật kỹ thân ảnh đó, chú ý nhất cử nhất động của người kia.

Mạc Thanh Hàn thích Giang Tiết sao? Nếu nàng không thích Giang Tiết, ngày đó hẳn sẽ không đưa thư tình cho Giang Tiết?

“Ủa? Tiểu Mãn? Ngươi không xem sao?”

“Không xem.”

“Tiểu Mãn ngươi đi đâu vậy?”

“Trở về phòng học ngủ!”

“Ôi chao?! Tiểu Mãn, chuyện hay như vậy không xem thật uổng quá?!”

Cố Tiểu Mãn quay đầu lại, lạnh lùng buông lời:

“Các ngươi, thật là nhàn rỗi nhỉ?”

“~~~~(>_<)~~~~” Tiểu Mãn đột nhiên biến sắc mặt rồi! Trở nên thật là khủng khϊếp a ~~~

Cố Tiểu Mãn có thể cảm nhận được, giờ phút này sắc mặt mình nhất định là cực kỳ khó coi, dọa mọi người xung quanh nhìn thấy chỉ muốn trốn tránh.

Nếu có thể, Cố Tiểu Mãn cũng không muốn dùng vẻ mặt dọa người như vậy, nhưng mà tâm tình như thế này. . . Qủa nhiên rất khó khống chế.

“Bà chủ ~~~”

Nhóm nhân viên trong quán hoảng sợ, cẩn thận lui bên người chủ quán.

“Tiểu Mãn rốt cục bị làm sao vậy bà chủ ~~~ thật là khủng khϊếp ~~~ toàn thân đều tỏa ra sát khí, cái gì vậy nè?”

Lập Hạ gắt gao bắt lấy một tấm khăn trải bàn, hướng đến phía trước mà chạy, nàng không muốn bị sát khí nuốt chửng đâu!

“Oa a a! Bà chủ, ta chịu không được, ta muốn nhảy lầu ~~” U U gạt lệ.

Không khí bi thương kia đã lan truyền sang mọi người sao?

“Nguyệt Nguyệt, ngươi đến xem Tiểu Mãn đã ổn chưa?”

Bà chủ vẻ mặt thống khổ, nàng không muốn tất cả nhân viên của quán đều đi tự sát tập thể a.

Nguyệt Nguyệt nhíu mày:

“Ách. . . Phỏng chừng phải một thời gian ngắn, chúng ta đành phải nén bi thương thôi.”

“Ta không muốn oa a a ~~~”

Ngay lúc ấy cửa tiệm “Đinh linh linh”, là âm thanh của tiếng chuông ở cửa. Cố Tiểu Mãn đột nhiên ôm đầu, bỏ chạy.

“??!!”

Nhân viên trong quán không hẹn mà cùng nhìn về phía kia.

“Cứu tinh. . .”

Rốt cục cũng đến a a ~~~~

“Tiểu Mãn đâu?”

Mạc Thanh Hàn tìm kiếm một vòng cũng không thấy Cố Tiểu Mãn, cuối cùng khó hiểu mở miệng hỏi đám nhân viên đang lui bên trong kia. . . cùng chủ quán.

Ngón tay đồng loạt chỉ vào nơi Cố Tiểu Mãn vừa chạy đi. Tuy rằng hiểu được, vạn nhất Cố Tiểu Mãn mà biết mình bị bán đứng, nhất định sẽ nổi điên. Nhưng nếu để Cố Tiểu Mãn tiếp tục duy trì ám khí như thế kia, chỉ sợ tất cả các nàng đều không sống nổi nữa.

Cho nên, thà sống nhục còn hơn chết vinh!

Một đám người không có lương tâm, không chút do dự chỉ vào cửa sau của quán. Đồng loạt nói:

“Vừa đào tẩu ra đó!”

“Đào tẩu?”

Mạc Thanh Hàn vẻ mặt không hiểu:

“Tiểu Mãn sao lại chạy trốn?”

Lắc đầu lắc đầu.

Mạc Thanh Hàn nhíu mày, đuổi theo.

. . .

Cố Tiểu Mãn thật cẩn thận bước đi ở Mạc gia.

Nàng trở về hơi chậm, bởi vì hiện tại nàng không muốn cùng Mạc Thanh Hàn một chỗ. Nhưng do buồn ngủ, Cố Tiểu Mãn không tự chủ được đã quay lại, một phần trở về là vì nàng biết nếu mình không quay về, Mạc Thanh Hàn nhất định sẽ phái người đến bắt nàng. Hơn nữa. . . Nếu như mình không quay về, Mạc Thanh Hàn sẽ ngủ không được đi? Nàng không nỡ a. . .

Phát hiện nguyên nhân cuối cùng của việc trở về này, Cố Tiểu Mãn càng thêm rối rắm. Hết thuốc chữa, hết thuốc chữa, đã biết quay về là hoàn toàn hết cứu được rồi a ~~

Đầu không ngừng ngó trái liếc phải, xác định Mạc Thanh Hàn không có ở bên trong đại sảnh, Cố Tiểu Mãn vì thế yên tâm đi đến cái ghế sofa dài bên trong, cũng không có bật đèn, ngồi ở đó ngẩn người.

Nàng suy nghĩ rất nhiều, nghĩ tới lần đầu tiên mình và Mạc Thanh Hàn gặp mặt, rồi lại lần thứ hai gặp mặt, tiếp tục lần thứ ba quỷ dị gặp mặt, sau đó là rất nhiều lần gặp mặt nữa. Nàng vẫn không nghĩ ra, bản thân mình rốt cục là từ khi nào mà cảm giác đối với Mạc Thanh Hàn đã không còn giống ban đầu?

Rõ ràng ngay từ đầu, nàng đối với Mạc Thanh Hàn sợ nhiều hơn là thích. Chẳng lẽ mình thật sự là một tên háo sắc? Chỉ vì Mạc Thanh Hàn xinh đẹp nên liền thích sao? Nhưng mà, nếu là như vậy, thì tại sao mình lại không thích công chúa Tang Linh của Bản gia, so với Mạc Thanh Hàn còn đẹp hơn?

Cố Tiểu Mãn càng nghĩ càng nhập tâm, cho nên đèn trong đại sảnh mở hồi nào cũng không hay biết.

“Vì sao hôm nay lại chạy trốn?”

Âm thanh lành lạnh của Mạc Thanh Hàn vang lên trong đại sảnh trống trải, trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Ôi trời ơi!”

Cố Tiểu Mãn giật nảy mình, từ ghế salon nhảy dựng lên, mở to mắt nhìn Mạc Thanh Hàn đứng ở phía sau.

Nàng đứng ở đó từ khi nào?

“Vì sao hôm nay lại chạy trốn?

“Ta. . .”

Bị Mạc Thanh Hàn lạnh lùng nhìn, Cố Tiểu Mãn đột nhiên chột dạ không dám nói lời nào. Nghĩ muốn nói là mình không có trốn, nhưng lại không có dũng khí thốt ra.

“Tiểu Mãn là thấy ta nên mới trốn, đúng không?”

“………”

Muốn lắc cũng không dám mà gật cũng không dám.

“Tại sao?”

“. . .”

“Tại sao?”

“. . .”

Cố Tiểu Mãn không dám nói, Mạc Thanh Hàn càng hỏi dồn dập. Mỗi một lần hỏi, nàng càng tiến tới gần Cố Tiểu Mãn thêm một chút. Mà Mạc Thành Hàn càng tới gần, Cố Tiểu Mãn càng muốn khóc.

“Tại sao?”

Mạc Thanh Hàn rốt cục đã tới trước mặt Cố Tiểu Mãn, gương mặt trắng trẻo biểu tình thản nhiên làm Cố Tiểu Mãn đoán không ra, giờ phút này Mạc Thanh Hàn đang nghĩ gì. Nàng cũng muốn biết “Vì sao” như vậy đến tột cùng là vì sao.

“Ta không biết. . .”

Nàng đang nối dối, ngay cả mình cũng không tin tưởng được bản thân mình. Chính là nàng không dám nói thật.

Bởi vì ta thích ngươi. Nói như vậy, nàng không dám. Luôn mồm khuyên mấy khách nhân trong quán là “Nếu thích thì phải nói ra”, nhưng khi chính mình rơi vào tình huống đó lại trở thành một kẻ nhát gan. Nàng không dám nói ra, nàng không đủ dũng cảm để đối mặt với hậu quả. Nàng sợ phải nghe Mạc Thanh Hàn cự tuyệt, nàng sợ chính mình hoàn toàn mất đi hi vọng. Cho nên thà cứ giấu ở trong lòng, ít nhất như vậy cũng có thể tự ban cho chính mình chút ảo tưởng.

Tuy rằng ảo tưởng đó lúc sau, ngoại trừ mất mát cùng tịch mịch, nàng cái gì cũng không còn.

“Tại sao !! “

Mạc Thanh Hàn không muốn nghe Cố Tiểu Mãn nói dối, phút chốc thét lên. Thanh âm làm Cố Tiểu Mãn cả kinh ngã ra trên ghế salon.

Mạc Thanh Hàn tiến tới ngồi trên người Cố Tiểu Mãn, hai tay ôm lấy bả vai đối phương, kề sát mặt lại. Cặp mắt đen láy nhìn chằm chằm Cố Tiểu Mãn, không cho nàng có cơ hội trốn tránh. Các nàng như vậy là quá gần, gần đến nỗi làm Cố Tiểu Mãn thấy được thần trí của mình giống như bị đôi mắt kia hút lấy. Trống rỗng.

“Hôm nay vì sao lại muốn chạy trốn?!”

Nàng hỏi như vậy, hơi thở ấm áp tất cả đều phả ra trên mặt Cố Tiểu Mãn.

“Ngươi. . . Thích Giang Tiết sao?” Cố Tiểu Mãn bị đặt dưới thân, thì thào hỏi như vậy.

“Cái gì ?”

“Bọn họ nói, ngươi thích Giang Tiết. . .”

Cố Tiểu Mãn cảm thấy được chính mình sắp sửa khóc. Nàng không biết mình đã mở lời nhưthế nào, cũng không biết lúc này mình đang nói cái gì. Giống như khả năng giao tiếp đã hoàn toàn mất đi, lời nói thốt ra hoàn toàn không khống chế được.

Mạc Thanh Hàn ngồi trên người Cố Tiểu Mãn, nàng không rõ ý tứ trong câu hỏi của Cố Tiểu Mãn:

“Cái gì?”

“Bọn họ nói, ngươi thích Giang Tiết. . . Ngươi. . . Thích Giang Tiết sao?”

Thì thào lặp lại, nói đi nói lại cũng là cùng một ý.

“Giang Tiết thích ta, không phải ta thích Giang Tiết.”

Mạc Thanh Hàn vừa nói ra những lời này, nước mắt Cố Tiểu Mãn liền thi nhau rơi xuống. Bởi vì thích mà đối phương lại không biết nên sinh ra ủy khuất, còn bởi vì bản thân mình thích lại không dám nói ra khỏi miệng.

Mạc Thanh Hàn lần đầu tiên thấy Cố Tiểu Mãn khóc, nhất thời luống cuống, leo xuống khỏi người Cố Tiểu Mãn, tay không ngừng rút khăn giấy giúp Cố Tiểu Mãn lau nước mắt.

“. . .”

“Tiểu Mãn. . .”

“. . .”

“Ngươi chính là vì vậy nên hôm nay mới chạy trốn sao?”

Vừa lau nước mắt cho đối phương vừa hỏi.

“. . .”

Không nói gì, chỉ gật đầu.

“Sao vậy?”

Khó hiểu, vẫn như trước khó hiểu.

“. . . Ta. . . Không biết. . .”

“. . .”

Khó có được lần này Mạc Thanh Hàn không hỏi đi hỏi lại, thân thủ ôm lấy Cố Tiểu Mãn:

“Ta không có thích Giang Tiết, chính là Giang Tiết thích ta.”

Lặp lại câu trả lời ban nãy. Nàng có thể cảm giác được, mình ôm lấy người kia có một chút run rẩy.

Mạc Thanh Hàn nhẹ nhàng cúi đầu.

Cố Tiểu Mãn phút chốc mở to hai mắt.

Đôi cánh hoa kia hạ xuống? Mềm, cứ như vậy mềm mại?

Là một. . . Nụ hôn. Một nụ hôn đến từ thụy mỹ nhân.