Thư Kí Tình Yêu

Chưa có ai đánh giá truyện này!
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Suất Vũ Sâm là người đàn ông độc thân hoàng kim được người người mơ ước. Tướng mạo anh tuấn cùng vóc người cao ngất, là trang bị cơ bản của hắn. Có nhà có xe cùng với nghề nghiệp có thu nhập cao, là g …
Xem Thêm

Người đàn ông mà Âu tỷ giới thiệu, quả nhiên điều kiện rất tốt. Tuy rằng trước đó cô đã xem qua ảnh chụp, nhưng ảnh và người thật có chút chênh lệch, hơn nữa sau khi nói chuyện với nhau, đối tượng thân cận của cô so với ảnh chụp càng thêm thu hút. "Cô so với ảnh chụp càng đẹp hơn." Khương Tự Đạt điềm đạm mỉm cười nói, tuy là khen ngợi, nhưng lại tuyệt không ngả ngớn, ngữ khi rất chân thành làm cho người ta không khỏi đỏ mặt. "Cám ơn." Lạc Tiểu Huân thầm nghĩ trong lòng, người đàn ông này điều kiện tốt không chê vào đâu được, là tiến sĩ kinh tế từ Mỹ trở về, gia thế bối cảnh đều tốt, có phong thái của một quý ông, ăn nói lại phù hợp, đàn ông như vậy, thực dễ dàng làm cho phụ nữ có thiện cảm. Nhưng mà, cô nhất định không thể làm cho đối phương có thiện cảm, cô đã chuẩn bị tốt để lưu lại ấn tượng không tốt cho đối phương, để cho anh ta chủ động cự tuyệt mình. Như thế, cô sẽ không phải gánh vác trách nhiệm cự tuyệt đối phương, cũng có cái để nói với Âu tỷ. "Tôi chỉ là có kỹ thuật trang điểm tốt thôi, tẩy trang đi, sẽ nhìn thấy da mặt tôi rất xanh xao, tôi trước khi trang điểm với sau khi trang điểm kỳ thật khác biệt rất nhiều." "Cô rất khiêm tốn, tôi nhìn không ra cô có trang điểm đâu." Ai, sớm biết vậy hôm nay đã trang điểm thật đậm đến dọa người. Ngày thường, chỉ cần là đối mặt với người lạ, một bộ ứng đối thân thiết cùng với chiêu bài tươi cười của cô, đã đủ để xã giao, mà cử chỉ ôn hòa lịch sự cùng với khí chất uyển chuyển hàm súc của cô, luôn khiến cho người ta có ấn tượng tốt. Bất quá hôm nay cô quyết định phải làm ngược lại. "Cô muốn ăn gì ?" Cô cầm thực đơn lên xem, cố ý kinh hô: "Oa, đắt thật đấy, đây là ăn cơm hay là cướp tiền a." Hắn cười nói: "Đầu bếp của nhà hàng này rất nổi tiếng, nguyên liệu dùng để nấu ăn cũng rất cao cấp, cho nên giá có cao một chút, cô muốn ăn gì cứ gọi, tôi mời." Cô cố ý giả bộ vẻ mặt chiếm tiện nghi: "Thật sao ?" Hắn gật đầu. "Muốn ăn gì, tha hồ chọn." "Kia làm sao có thể không biết xấu hổ chứ, bất quá anh đã nói như vậy, tôi mà cự tuyệt thì rất không nể mặt anh rồi." Thích tha hồ chọn phải không, được! Cô chọn, là gấp hai lần người bình thường, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của đối phương. Đây là một nhà hàng cao cấp, đến phục vụ cơm cũng rất cao cấp, một thục nữ lúc đi thân cận, sẽ không gọi nhiều đồ ăn, cũng sẽ không ăn như hổ đói. Cô chẳng những một lần chọn liền vài món, mà còn hùng hổ ăn thịt, hùng hổ uống rượu, tuyệt không kiêng dè bày ra bộ dáng tham ăn trước mặt hắn, cách ăn này quả nhiên làm cho đối phương nhìn đến trợn mắt há mồm. "Ợ, ăn ngon no quá." Cô thỏa mãn vỗ vỗ bụng, còn không quên lấy tăm xỉa răng. A,dọa tới đi ? Một bữa cơm này, người đàn ông này chắc hẳn đã đem số điểm của cô trừ hết phân nửa rồi. Khương Tự Đạt suy nghĩ sâu xa nhìn cô: "Cô nhìn qua rất thanh tú, cá tính lại tựa hồ như không phải như vậy ?" Cô nhún nhún vai. "Đại khái vậy, kỳ thực tôi rất cẩu thả." Cô cố ý muốn trưng ra vẻ mặt thô lỗ trước mặt hắn, để cho hắn hiểu được, cô tuyệt đối không thanh tú, muốn tìm tiểu thư khuê các ư, thỉnh tìm người khác đi. "Âu tỷ nói cô là một cô gái rất đặc biệt, là loại tôi sẽ yêu thích, ngay từ đầu tôi vốn không tin, nhưng mà sau khi nói chuyện với cô xong, tôi phát hiện chị ấy nói rất đúng." Gì ? "Làm sao có thể, tôi kỳ thật nói chuyện rất thẳng thắn, một chút cũng không quyến rũ." "Tôi lại cảm thấy sự thẳng thắn của cô thật đáng yêu." Hả ? "Vốn tôi còn lo buổi thân cận ngày hôm nay rất khó chịu, không thể tưởng tượng được rằng nói chuyện với cô lại có thể nhẹ nhàng thoải mái đến như vậy." Thoái mái? Không phải chứ. "Tôi kỳ thật không dễ ở chung, anh đừng để bề ngoài của tôi lừa gạt." Hắn lắc đầu: "Tôi đã nhìn ra, cô tuyệt đối không làm ra vẻ, hảo sảng, lại thẳng thắn, cũng không để ý đến ánh nhìn của người khác, tôi rất thích như vậy." Hả hả hả ? Cô trừng to mắt, giống như đang nghe thấy hắn nói bằng tiếng của người ngoài hành tinh nào đó, hắn không phải thích loại tiểu thư khuê các, có khí chất sao ? Khương Tự Đạt kéo kéo nới lỏng caravat trên cổ áo, còn đem tay áo xắn lên., còn nở một nụ cười kem đánh răng của người da đen với cô. "Sớm biết không cần phải gò bó như vậy, tôi đã chẳng phải giả bộ vất vả như thế làm gì." Hắn trực tiếp lấy tay cầm lấy một miếng thịt dê, há mồm cắn thật to. "Ăn cơm, phải mở miệng to ra ăn thì mới ngon, cô nói có đúng không ?" Ý tứ chính là, kỳ thật hắn cũng chẳng phải loại người tao nhã nho nhã cái gì, mà là một kẻ thô kệch, trước mặt cô, hắn rốt cục cũng không phải làm bộ. Cô ngây ngốc nhìn hắn, đột nhiên ý thức được không ổn, ánh mắt người đàn ông này nhìn cô, lại tăng thêm chút nhiệt tình. "Tôi không chỉ thô lỗ, lại còn rất lơ mơ, anh nếu nghĩ tôi rất tốt, anh sẽ phải hổi hận." Lời của cô, làm cho Khương Tự Đạt bật cười thành tiếng, trái lại còn dùng ánh mắt thú vị mới mẻ nhìn cô chằm chằm. " Sảng khoái, tôi rất thích nói chuyện với cô không quanh co lòng vòng rất đặc biệt, tôi tin rằng chúng ta nhất định sẽ rất phù hợp." Có lầm hay không a! Trăm ngàn không cần phóng điện với cô, sẽ dọa đến cô mất ! Nhìn hắn con người kiểu mẫu như vậy, nói chuyện nhã nhặn mềm mại, cậu nệ có lễ, vốn tưởng rằng người như thế là thích con gái ngoan ngoãn, cho nên cô mới cố ý biểu hiện thô lỗ, không câu nệ tiểu tiết, không thể ngờ rằng đây cũng không phải con người thật của hắn?! Cô cúi mắt, tránh khỏi ánh mắt nhiệt tình của hắn, nghĩ xem làm thế nào để tống cổ hắn đi bây giờ, không ngờ bàn tay to đã úp lên tay cô, làm cho cô kinh ngạc ngẩng đầu. "Có lẽ em sẽ cảm thấy đường đột, nhưng hãy tin tôi, tôi rất ít đưa ra thỉnh cầu với người khác nhanh như vậy, tôi hy vọng có thể kết giao với em, tôi thích, chính là những cô gái không câu nệ tính tình thẳng thắn giống như em." "Không được đâu." Cô vội vã lắc đầu, giống như nóng lòng muốn thu hồi lại bàn tay đang bị hắn cầm chặt. "Em không thích tôi ?" "Không phải, mà là ----" "Không chán ghét tôi là tốt rồi, tôi sẽ khiến em hiểu rõ con người tôi, rất nhanh sẽ thích tôi." Hắn lại nở nụ cười kem đánh răng của người da đen, một nụ cười vừa hồn nhiên chói mắt lại tự tin. Nguyên bản là hy vọng nhà trai sẽ cự tuyệt, nhưng sự tình lại phát triển đến thế này, cô không thể không tàn nhẫn mà cự tuyệt hắn. "Khương tiên sinh." "Gọi tôi Tự Đạt." Cô hít sâu một hơi, nghiêm mặt nói: "Khương tiên sinh, tôi phải nói với anh, tôi ----" tầm mắt lơ đãng nhìn thấy một bóng người quen thuộc, làm cho cô thần sắc đại biến, nói còn chưa xong, liền theo phản xạ trốn dưới bàn. Gặp quỷ! Cả người Lạc Tiểu Huân ở trong trạng thái kinh hoàng, cô sở dĩ hành động khác thường như vậy, là vì cô bị một thân ảnh quen thuộc dọa đến ----- Suất Vũ Sâm đang đứng ở hướng 10 giờ, cô sợ tới mức tim muốn bắn ra ngoài, làm sao có thể chết một cách tử tế đây, hắn cũng đến chỗ này ăn cơm? Tuy nói đi đêm lắm có ngày gặp ma, nhưng mà cô mới đi đêm có một lần nha, nếu như bị hắn bắt được cô cùng với một người đàn ông khác đang thân cận, với tính tình của hắn, khẳng định sẽ cực kỳ phẫn nộ, cho dù cô không cố ý, nhưng hắn nhất định phi thường phi thường để ý, cô biết mà. "Em đang làm gì vậy ?" Khương Tự Đạt cúi thắt lưng, vẻ mặt kinh dị nhìn cô đang núp dưới bàn. Cô từ trong kinh hoàng hoàn hồn lại, đúng rồi, cô còn phải giải quyết củ khoai lang nóng bỏng tay này nữa! "Tôi đang tìm đồ." "Tìm đồ? " "Đúng vậy, tôi đang tìm thứ đồ tôi đánh rơi." Cô làm bộ bận rộn quỳ rạp trên mặt đất tìm kiếm. "Em làm rơi cái gì ? Tôi tìm giúp em." "Không, không cần, anh cứ ngồi đi, đừng khiến người khác chú ý, nhanh lên." Cô khẩn trương nói, vội vã muốn đẩy Khương Tự Đạt đang chui dưới bàn trở về, mắt nhìn chăm chú. Cô lại hít một hơi , bởi vì cô nhìn thấy Suất Vũ Sâm đang quay mặt về hướng bọn họ, hiển nhiên là bị sự khác thường chỗ bọn họ thu hút sự chú ý, hại cánh tay cô vốn đang đẩy Khương Tự Đạt ra lại vội vàng kéo trở về, giống như một tấm bình phong che khuất chính mình. Động tác này của cô, ngược lại khiến hai người xích đến khá gần, hơi thở như hoa lan thanh khiết thổi trên mặt hắn, làm hắn nhất thời tâm hồn xao động, nhịn không được thơm lên cái miệng nhỏ nhắn mềm mại của cô một cái. Cô che miệng lại, mở to mắt trừng hắn. Mới không cẩn thận một chút, đã để hắn hôn trộm rồi, cô vừa sợ lại hoảng, gấp đến độ muốn giậm chân. "Anh, anh làm sao có thể ------“ "Thực xin lỗi, tôi thật sự kìm lòng không được." Cô biết người đàn ông này hiểu lầm, nghĩ rằng cô cố ý làm như vậy với hắn, lại không biết nên giải thích với hắn thế nào, bây giờ quan trọng nhất, chính là nhất định không thể để Suất Vũ Sâm nhìn thấy cô. "Cầu xin anh trở về chỗ ngồi trước được không ? Xin anh đấy." Cô đã mở miệng cầu hắn, hắn nào có thể không đồng ý, vì thế hắn ngồi trở lại trên ghế. Thật sự là một cô gái đáng yêu, lần đầu tiên hắn gặp được một cô gái thú vị như vậy, hoàn toàn khác với những cô gái hắn đã gặp trước đây, không mảy may hiếm lạ trước bối cảnh gia thế của hắn. "Tự Đạt." Khương Tự Đạt sửng sốt, quay đầu lại, nhìn thấy đối phương, kinh hỉ nói: "Hắc, Vũ Sâm." Hai người nhìn thấy đối phương, đều vui vẻ bắt tay nhau, không ngờ sẽ ngẫu nhiên gặp mặt ở đây. "Khéo như vậy, cậu cũng tới đây ?" "Vừa tan họp xong, tôi đưa khách hàng tới đây dùng cơm, cậu thì sao?" "Tôi đang đi thân cận ." Suất Vũ Sâm nhướn mi: "Cậu đến công ty mà tôi giới thiệu ?" Khương Tự Đạt gật đầu. "Vốn là tôi chỉ định thử một lần, muốn coi xem thân cận có cảm giác như thế nào, hơn nữa Âu tỷ lại là bạn bè với cậu, cho nên tôi mới để chị ấy sắp xếp cuộc hẹn lần này." Suất Vũ Sâm tò mò nhìn xung quanh: "Nữ nhân vật chính của cậu đâu ?" "Để tôi giới thiệu với cậu một chút." Khương Tự Đạy cúi người xuống, muốn mời nữ nhân vật chính dưới bàn đi ra gặp người, nhưng dưới bàn không có lấy một bòng người, không khỏi ngẩn ngơ. Hắn nghi hoặc nhìn xung quanh, tìm kiếm bóng dáng của cô, thấy hắn như vậy, Suất Vũ Sâm không khỏi nghi ngờ hỏi: "Làm sao vậy ?"
Thêm Bình Luận