Chương 42: Tiểu Thiếu Gia Làm Gà Xào Lòng Địa Tam Tiên

- Lặng lẽ phát một cái weibo? Đm, quan hệ của bọn họ chuyển biến nhanh thật, ảnh đế còn đăng status thanh minh cho Giang Dĩ Trạch nữa?

- Tôi sốc quá, thật là vi diệu! Tôi đang nghi ngờ không biết có phải Giang Dĩ Trạch lấy trộm điện thoại của Đường ảnh đế hay không?

- Hahaha, tôi thì thấy bình thường, sao mọi người cứ nghĩ sâu xa vậy, chẳng liên quan gì đến quan hệ cá nhân của bọn họ cả, biết đâu do đoàn phim có lời nhờ ảnh đế lên tiếng thì sao? Hoặc đơn giản chỉ là, Đường Cảnh Đồng rất tốt bụng?

- Ừm, tôi cũng thấy vậy, nếu Giang Dĩ Trạch bị thương thật, nam thần của tôi lại là người tốt như vậy, cho dù hai người không thân thì cũng anh ấy cũng chỉ nói đúng sự thực mà thôi.

- Đường Cảnh Đồng thật là tốt bụng.

- Mấy người ném đá Giang Dĩ Trạch bảo cậu ấy làm trò đâu rồi, nhục chưa hahaha.

Đến Đường Cảnh Đồng còn lên tiếng xác nhận thì không thể là tin vịt được.

- Tôi hơi hoang mang, thế rốt cuộc quan hệ giữa hai người kia là tốt hay không tốt?

edit bihyuner beta jinhua259

...!

Giang Dĩ Trạch xem xong bài đăng lập tức hiểu được dụng ý của Đường Cảnh Đồng.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía ảnh đế, thấy anh vẫn đang tập trung thảo luận kịch bản với Trương Quyển.

Đúng vậy, Đường ảnh đế là người cực kỳ tốt bụng.

Giang Dĩ Trạch sung sướиɠ cười toe toét.

Tuy rằng có mấy cái bình luận rất kỳ cục nhưng những gì bọn họ nói đều không sai, ít nhất Giang Dĩ Trạch đồng ý với quan điểm này.

Các cảnh quay còn lại diễn ra suôn sẻ, Giang Dĩ Trạch từ chối đề nghị lái xe đưa mình về của Lâm Tiểu Lộ, cậu chỉ trầy một miếng da, không phải tàn phế, vẫn có thể tự lái xe được.

Trên đường về, Giang Dĩ Trạch lại tiện đường ghé qua siêu thị mua thực phẩm và hoa quả tươi.

Thấy chủ nhân đánh xe vào gara, Lục Lục đang lăn lộn trên bãi cỏ vội co bốn cái chân ngắn ngủn múp míp chạy về phía cậu.

Giang Dĩ Trạch ngồi xổm xuống ôm lấy nó.

Cậu ôm chó nhỏ chơi ở ngoài sân một lát, cảm giác trở về nhà có người bầu bạn thật tuyệt, nhưng đã đến giờ nấu cơm.

Giang Dĩ Trạch cho Lục Lục ăn trước sau đó mới xuống bếp chuẩn bị cơm tối.

Hôm nay bị thương nên Giang Dĩ Trạch cảm thấy phải tự an ủi bản thân một bữa thật ngon!

"Chào cả nhà, bây giờ tôi bắt đầu nấu cơm nhé, tối nay chỉ ăn một mình nhưng muốn ăn ngon một chút cho nên..."

Giang Dĩ Trạch tươi cười nói chuyện với fan, đôi mắt long lanh tỏa sáng: "Hôm nay tôi sẽ làm một bữa phong phú nha haha...!Gà xào lòng này, địa tam tiên* này, ngoài ra còn có canh sườn hầm nữa."

*địa tam tiên là một món chay gồm cà tím, ớt xanh và khoai tây, tên món này có nghĩa là "3 báu vật của trái đất"

- A a a, chỉ nghe chủ phòng lên menu tôi đã đói bụng rồi!

- Niềm vui mỗi buổi tối của tôi là đây, nhanh lên nha chủ phòng ơi, tôi đã order đủ món về rồi.

- Giang Giang, nghe nói hôm nay cậu bị ngã trong lúc quay phim, có thật không thế, có nghiêm trọng lắm không?

- Cái gì cơ? Chủ phòng bị thương à?

- Tôi cũng vừa đọc tin, thế nên cậu mới hầm xương bồi bổ đúng không, hahaha...!

- Thương Trạch bảo quá!

...!

"Mọi người đừng lo, chỉ là trong lúc quay phim bị ngã trầy đầu gối thôi, không có gì to tát, uống hai liều tiêu viêm là ổn rồi."

Giang Dĩ Trạch đang rửa nguyên liệu, liếc mắt thấy comment liền mỉm cười giải thích.

Nhắc đến thuốc giảm sưng tiêu viêm cậu mới đột nhiên nhớ ra, túi thuốc và bông băng đều để trên xe Đường Cảnh Đồng, lúc tan làm cậu đã quên không cầm theo!

Tiểu thiếu gia định gọi điện hỏi xem Đường Cảnh Đồng đã về nhà chưa để cậu lái xe qua lấy thuốc, nhưng suy đi nghĩ lại cảm thấy có vẻ sẽ làm phiền đối phương.

Chỉ là không uống thuốc một đêm thôi mà, chắc không có vấn đề gì đâu ha.

Nghĩ vậy Giang Dĩ Trạch không rối rắm nữa, quyết định để sáng hôm sau mới lấy thuốc, bây giờ thì cậu nên bắt tay vào nấu cơm thôi.

Trước khi rửa rau củ cậu đã cắm sẵn cơm, bây giờ sẽ nấu món sườn hầm.

Món này cần phải nấu khá lâu, bình thường phải mất 1 2 tiếng mới ninh được bát canh ngon, Giang Dĩ Trạch quyết định dùng nồi áp suất để rút ngắn thời gian, đại khái chỉ mất khoảng 40 phút mà thôi.

Rửa sạch miếng sườn, chần sơ qua nước sôi có pha thêm rượu gia vị để khử mùi tanh, vớt sạch bọt sau đó cho vào nồi áp suất.

Củ cải trắng cắt khúc thả chung vào nồi sườn, thêm vài lát gừng tươi, hạt tiêu xay, một thìa giấm trắng, đổ nước ngập miếng sườn, đậy nắp đun khoảng nửa tiếng.

Kế tiếp là món gà xào lòng lợn.

Lòng già của lợn tuy đã được chủ quầy làm sạch sẵn nhưng Giang Dĩ Trạch vẫn cẩn thận rửa thêm vài lượt nước, sau đó cắt khúc vừa miệng; một con "gà chạy bộ" rửa sạch chặt thành miếng nhỏ.

Lần lượt cho vào nồi, thêm nước, rượu gia vị, hành gừng chần qua để khử mùi.

Bật bếp, cho dầu hạt cải vào một cái chảo to, xào lòng già trên lửa lớn đến khi mùi thơm bốc lên thì tiếp tục cho gừng tỏi băm, tương đậu bản, ớt ngâm, hạt tiêu, một thìa bột gia vị vào chảo đảo đều.

Đợi vài phút cho lòng già ngấm gia vị thì cho thịt gà vào, thêm xì dầu, muối, đường trắng.

Cuối cùng rót thêm 1 lon bia vào chảo, đậy nắp đun tiếp khoảng 20 phút.

Trong lúc chờ đợi, Giang Dĩ Trạch tranh thủ luộc giá đỗ, thái mộc nhĩ thành sợi sau đó cho ra một bát lớn làm phần nền cho món gà xào lòng.

Địa tam tiên là món chay rất dễ chế biến, chỉ mất vài phút là Giang Dĩ Trạch đã xào xong.

https://youtu.be/u5k672B0JMQ

Canh sườn sắp ninh xong, Giang Dĩ Trạch mở nắp vớt bọt và dầu thừa trên bề mặt.

Nước canh đậm đặc sóng sánh, mùi thơm của sườn lợn thoang thoảng nơi đầu mũi, Giang Dĩ Trạch nếm thử sau đó nêm thêm một chút gia vị.

Lúc này gà xào lòng đã gần hoàn thiện, chỉ cần nhấc chảo đổ gà và lòng đã xào chín vào bát giá và mộc nhĩ, rắc thêm rau thơm vừng trắng lên trên là xong.

Bê toàn bộ món ăn lên bàn, đầu tiên cậu múc một bát canh sườn để dùng trước, vừa rồi chỉ mới ngửi mùi thôi mà dạ dày đã réo ầm cả lên.

Cậu cẩn thận dùng thìa sứ múc một ngụm canh còn nóng hổi, thổi nhẹ vài hơi sau đó từ từ thưởng thức.

Vị ngọt của nước ninh sườn bắt đầu lan ra trong miệng.

Tươi ngon, thơm nồng, đậm đà vị xương.

"Ừm, canh uống rất ngon, tiếc là không thể mời mọi người nếm thử."

Món ăn là do bản thân tự nấu nhưng Giang Dĩ Trạch không có ý định khiêm tốn mà tự khen ngợi chính mình, nhất thời phòng livestream sôi sục.

- Chủ phòng trêu ngươi tôi đúng không? Tức chết tôi rồi, cho tôi ăn với!!!

- A...A...A chủ phòng là thần thánh phương nào vậy, nấu đồ ăn gì cũng thơm ngon, thèm quá đi mất.

- Gà xào lòng nhìn thật hấp dẫn, mlem, tôi muốn gắp một miếng quá!

- Lại là một ngày tự tra tấn bản thân, huhuhu...!

- Trạch bảo của chúng mình làm món gì cũng ngon.

- Đêm hôm khuya khoắt lại phải đi order đồ ăn, mẹ nó, ăn hết cả tháng lương rồi.

...!

"Khà khà, không sao không sao, mọi người không ăn được thì để tôi ăn giúp, chén này tôi cạn trước, mọi người cứ tùy tâm nhé."

Giang Dĩ Trạch rất thoải mái mỗi khi trò chuyện với người xem, vừa lúc bát canh đã nguội bớt, cậu làm bộ như đang nâng bát rượu lên miệng, một hơi uống cạn.

Ngon đến nỗi mắt híp cả lại, thật thỏa mãn!

Ngay khi cậu chuẩn bị chuyển sang món tiếp theo thì chuông cửa vang lên.

*đoán xem ai đến nào

Tiểu thiếu gia đứng dậy nói: "Mọi người chờ chút nhé, hình như có khách đến, tôi ra ngoài một lát."

Cậu mở cửa, người đến là Đường Cảnh Đồng, trong tay anh còn xách theo túi thuốc lúc chiều bác sỹ kê cho, rõ ràng là mang đến cho cậu.

"Cậu quên lấy thuốc."

Đường Cảnh Đồng đưa túi thuốc cho tiểu thiếu gia.

"Cảm ơn tiền bối, muộn thế này còn phiền anh chạy tới đây một chuyến, thật ra sáng mai tôi lấy cũng được mà." Giang Dĩ Trạch nhận lấy nói cảm ơn.

"Không có gì, tôi về đây."

Ảnh đế liếc mắt một cái lập tức xoay người chuẩn bị rời đi.

Nhưng chưa kịp nhấc chân đã bị đối phương kéo tay trở lại.

Anh chậm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm cánh tay mình đang bị cậu giữ lấy, bàn tay tiểu thiếu gia nhỏ nhắn, mấy ngón tay trắng trắng nộn nộn.

"Còn chuyện gì sao?" Đường Cảnh Đồng nhướng mày hỏi.

Giang Dĩ Trạch vừa rồi đột nhiên nhớ ra một chuyện, đang định hỏi thì thấy đối phương đã xoay người chuẩn bị đi mất.

Cậu thò tay tóm lấy người theo bản năng, lúc này mới hơi xấu hổ buông ra, mỉm cười nói:

"Tiền bối, anh ăn cơm tối chưa?" Giang Dĩ Trạch hỏi.

Cơm tối.

Đường Cảnh Đồng nghĩ, anh quả thật đang chuẩn bị dùng bữa, vừa mới nấu nước sôi sau đó mở livestream của Giang Dĩ Trạch, anh định xem tiểu thiếu gia mukbang sau đó trộn một bát bột yến mạch ăn qua bữa.

Sau đó ảnh đế nghe tiểu thiếu gia kể chuyện vết thương hôm nay, còn nhắc đến thuốc tiêu viêm giảm sưng, sực nhớ ra túi thuốc của cậu vẫn còn để trên xe mình.

Đường Cảnh Đồng quyết định không ăn vội, lái xe đưa thuốc trước.

Thấy anh lắc đầu, Giang Dĩ Trạch lại mời mọc:

"May quá, hôm nay tôi nấu hơi nhiều món, nếu tiền bối không ngại thì cùng ăn nhé? Vẫn như hôm qua, đảm bảo không để lộ mặt anh trong phòng livestream."

Đường Cảnh Đồng không để ý chuyện này, thậm chí nhờ xem livestream mà anh sớm biết cậu nấu món gì cho tối nay, đương nhiên anh không từ chối lời mời.

Giang Dĩ Trạch quay lại bàn ảnh điều chỉnh góc máy một chút, sau đó chỉ chỗ cho Đường Cảnh Đồng ngồi xuống bên cạnh.

Xong xuôi cậu mới nói với khán giả: "Bạn tôi vừa tới đưa thuốc, hiện tại tôi mời anh ấy dùng cơm chung...!Cả nhà đợi chút nhé, tôi xới thêm cơm cho anh ấy sau đó sẽ quay lại tiếp tục trò chuyện với mọi người."

Phòng livestream:

- Không nhiều lời, xin hỏi chủ phòng có tuyển thêm bạn không, một mình tôi có thể cân hai (dựa trên thể lực và lượng cơm nhé!)

- Tôi nữa +1, cho tôi ứng tuyến nữa, một người bạn ngọt ngào là tôi đây.

- Huhuhu, hâm mộ quá, gato với bạn của Giang Giang, tôi cũng muốn được ăn cùng cậu ấy, huhuhu!

- Tôi thấy có gì đó đáng nghi, người bạn này chính là vị tiền bối hôm qua đúng không? Giờ này xông đến nhà người ta khẳng định là cố tình cọ cơm!

- Gà xào lòng, địa tam tiên, canh sườn ninh, ọt ọt...!dạ dày đang réo.

$$$ Bởi Vì Yêu tặng Giang Dĩ Trạch một quả pháo hoa rực rỡ $$$

...!

Giang Dĩ Trạch xuống bếp lấy cơm, lúc quay lại phát hiện rất nhiều người tặng quà cho cậu.

Tiểu thiếu gia tươi cười cảm ơn từng người, sau đó mời Đường Cảnh Đồng dùng bữa.

Cậu đã đói lắm rồi, nhất là sau khi uống một bát canh làm ấm bụng kí©h thí©ɧ dạ dày, hiện giờ khẩu vị tăng cao, nhìn món gì trên bàn cũng muốn ăn.

Đầu tiên cậu gắp một miếng lòng xào, mặt trên còn phủ một lớp dầu cay hồng hồng, sau khi bỏ vào miệng có cảm giác tê dại đầu lưỡi.

Lòng xào chín tới cho nên rất mềm mà không bị dai, mùi vị được giữ nguyên, giòn giòn sật sật, độ mặn vừa phải, thơm mùi ớt ngâm.

Ngon nuốt lưỡi!

Giang Dĩ Trạch không chút do dự lại gặp thêm một miếng lòng đẫm sốt đặt lên bát cơm, sau đó cậu lùa một miếng cơm kèm theo miếng lòng vào miệng, thỏa mãn híp cả mắt..