Chương 26: Áo sơ mi hoa và quần ống loe

Nếu cha mẹ vợ đều ở đây thì Diệp Nhượng cũng ngoan ngoãn chấp nhận sắp xếp mà ngủ ở lầu hai của một căn nhà trúc, dưới lầu chính là chú béo phụ trách nấu cơm cho mọi người.

Đêm đã rất sâu nhưng Diệp Nhượng vẫn không ngủ được. Con gấu trúc béo ú trằn trọc trên giường tre khiến cái giường kẽo kẹt vang không ngừng.

Một lát sau anh nghe thấy sàn nhà vang lên tiếng thùng thùng, chú béo trèo lên ghế và cầm chổi chọc trần nhà: “Này tầng trên, một con gấu trúc độc thân như cậu có thể thành thật ngủ được không? Đừng có lăn lộn để giường phát ra cái tiếng kỳ cục đó nữa……”

Lăn lộn ra tiếng gì?

À…… Diệp Nhượng lập tức hiểu ra và dở khóc dở cười.

Thương tộc đúng là thẳng thắn, não bộ cũng thoáng đãng rộng mở… nhưng cũng cực kỳ không đứng đắn.

Gấu trúc họ Diệp: “Thực xin lỗi.”

Nói xin lỗi xong anh nằm trên giường bất động.

Vừa rồi anh không ý thức được mình tạo ra tiếng động quấy nhiễu giấc ngủ của chú béo ở dưới lầu. Nhưng anh có một ưu điểm đó là một khi đã nhận thức được sai lầm của mình thì sẽ không cãi chày cãi cối. Cho dù mất mặt anh cũng xin lỗi, không hề gây sự.

Diệp Nhượng cũng không cáu.

Anh nghiêm túc tuân thủ lời dạy của người đời, dễ giận chính là biểu hiện của việc không chín chắn. Một người ưu tú hẳn có thể khống chế được cảm xúc của mình và tồn tại một cách hòa bình với thế giới.

Vừa tự hỏi những điều linh tinh anh vừa thϊếp đi.

Sau ba ngày bị cuộc đời trêu chọc đến điên đảo, dù có Hoa Thanh Nguyệt ở bên cạnh làm bạn nên bề ngoài có thể không thấy mệt nhưng linh hồn anh quả thực đã cực kỳ mệt mỏi.

Cứ thế anh ngủ một đêm không mộng mị.

Ngày hôm sau ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu lên người, Diệp Nhượng cảm giác được ấm áp trên làn da và chậm rãi mở hai mắt.

Ánh mặt trời chói mắt, bên ngoài là tiếng bọn nhỏ vui đùa ầm ĩ, còn có tiếng chú béo nấu ăn trong bếp lách cách.

A…… là khói lửa nhân gian.

Mình đã trở lại rồi sao?

Diệp Nhượng ngẩng đầu liếc một cái nhưng một cái liếc mắt này khiến cả đời này anh cũng không quên được.

A, anh đã trở lại, đã khôi phục thân thể con người nhưng anh vẫn bị thân thể mình lóe cho suýt mù mắt.

Anh, một con người hiện đại có thể diện lúc này đang dang tay chân nằm hình chữ đại (大) trên giường trúc —— và không mặc quần áo, đến qυầи ɭóŧ cũng không có.

Đã thế vào sáng sớm người anh em của anh còn cực kỳ phấn chấn mà dâng trào dựng thẳng, cực kỳ vênh váo tự đắc và kiêu ngạo.

Diệp Nhượng: “A!! Mắt mình! Mắt mình!!”

Quá cay mắt!

Tuy đang nhìn bản thân, đáy lòng cũng mang theo vui vẻ vì người anh em vẫn nguyên vẹn nhưng ——

Lúc này mới sáng sớm, lại ở trong nhà cha mẹ vợ mà bản thân lại hưng phấn thế này, quá mất mặt, quá mất mặt! Mấu chốt nhất và khiến người ta khủng hoảng nhất chính là tối hôm qua anh có một đống lông mềm nên ngủ mà không thèm đắp chăn!

Đêm qua Hoa Thanh Nguyệt cẩn thận hỏi anh có cần chăn không vì sợ đêm anh sẽ cảm lạnh.

Nhưng lúc ấy anh trả lời thế nào nhỉ?

À, anh nói, không sao, anh không lạnh.

Lúc ấy anh còn tưởng mình vẫn mặc quần áo trên người!!

Ai biết được trời cao đùa bỡn anh xong còn lột sạch cả người anh nữa.

Diệp Nhượng: “…… Mình đúng là cái chày gỗ.”

Anh vỗ vỗ đầu mình.

Sao có thể quên cái đức hạnh khốn nạn của trời cao chứ!

Diệp Nhượng đang vỗ đầu hối hận lại nghe thấy tiếng bước chân lộc cộc lên lầu và tiến về phía này cực nhanh.

Diệp Nhượng gấp đến độ hô to: “Đứng lại!”

Hoa Thanh Nguyệt đã mở cửa và mang theo vẻ mặt chờ đợi hưng phấn hỏi: “Diệp Nhượng, anh biến trở về chưa?!”

Sau đó Hoa Thanh Nguyệt chỉ cảm thấy mình đang nhìn thấy cái gì đó “Đáng sợ”. Nhưng vèo một cái Diệp Nhượng đã lăn xuống giường trong tình trạng không mảnh vải.

Diệp Nhượng: “Đáng chết!”

Sao chỗ này không có mảnh vải nào nhỉ! Đến cái rèm cũng là bằng trúc vì thế anh đành quỳ rạp trên mặt đất và để người anh em của mình chịu thiệt.

Hoa Thanh Nguyệt: “……”

Cô tưởng mình hoa mắt thế là xoa xoa mãi vẫn chỉ thấy giường tre trống không lắc lư. Xuyên qua khe hở của cái giường cô thấy một thứ gì đó trắng bóng, cái mông lộ ra độ cong đáng yêu.

Hoa Thanh Nguyệt: “…… À.”



Cô mang theo vẻ mặt mất hồn mà run rẩy đi ra ngoài, đóng cửa kỹ sau đó nói vọng vào: “Em đi lấy cho anh cái chăn.”

“Em lấy quần áo cho anh!” Diệp Nhượng sửa đúng.

Hoa Thanh Nguyệt: “Quần áo…… A! Quần áo! Chờ em chút! Anh ơi ——”

Diệp Nhượng: “Anh không mặc quần áo của anh vợ đâu!”

Không mặc quần áo của anh mình ư? Hoa Thanh Nguyệt lập tức chuyển giọng: “Ba ơi ——”

Diệp Nhượng bị dọa mồ hôi đầy đầu: “Thực xin lỗi!! Vẫn để anh mặc quần áo của anh trai em thì tốt hơn đó!”

Cô nàng này mạch não đúng là khác người.

Hoa Thanh Nguyệt tìm được Hoa Tê Vân và gào: “Khẩn cấp, anh mau đi cứu mạng!”

Trong đầu Hoa Thanh Nguyệt toàn là mấy hình ảnh không phù hợp với trẻ em. Tụi nó như kính vạn hoa xoay vòng trong đầu cô vì thế vừa thấy anh trai cô đã không kịp nghĩ gì, tay trái chỉ chỉ, tay phải khua múa mà chít chít nói một đống hỗn độn. Cô còn hoảng tới độ vừa nói tiếng phổ thông vừa nói tiếng Thương tộc.

Hoa Tê Vân căn bản không hiểu cô nói gì nhưng thấy em gái gấp gáp như vậy anh vẫn bình tĩnh đưa cái đùi gà mới trộm được cho Hoa Thanh Nguyệt.

“Được, biết rồi, đùi gà này là của em đó, được chưa?”

Chủ trại của Thương tộc có định mức gà, vịt, thịt, cá, dầu, gạo cho mỗi người. Hoa Tê Vân thường xuyên ở thành phố làm việc và không về trong tộc ăn cơm nên đương nhiên không có phần đùi gà. Mấy ngày trước anh trộm là phần của cha mình nhưng hôm qua Đại Vu đã về nên anh lập tức bị đá ra ngoài.

Quả nhiên chú béo nhanh chóng phát hiện tên trộm đùi gà và đuổi theo đòi tiền.

“……” Hoa Tê Vân, “Cháu lấy để hiếu kính em gái mà.”

“Ai quan tâm cậu lấy đùi gà cho ai, mau đưa tiền đây.”

Hoa Tê Vân đành phải bỏ tiền.

Hoa Thanh Nguyệt giơ đùi gà, hệ thống ngôn ngữ rốt cuộc cũng khởi động lại thế là cô nói một hơi: “Anh, cho em mượn một bộ quần áo!”

Hoa Tê Vân là ai, anh vừa thông minh lại cực kỳ tinh tế nên lập tức hiểu quần áo này là cho người nào dùng.

“Được thôi.” Hoa Tê Vân lấy từ trong tủ quần áo của mình một cái sơ mi hoa, một cái quần ống loe, loại quần thịnh hành của đám lưu manh vào thập niên 80 ấy.

“Đây nè.”

Hoa Thanh Nguyệt ghét bỏ nói: “Có bộ nào đứng đắn hơn không?”

Hoa Tê Vân: “Em đang nói anh mình không đứng đắn hả?”

Hoa Thanh Nguyệt: “…… Có bộ nào hiền huệ hơn không?”

Hoa Tê Vân: “Anh là thiếu niên phản nghịch, bất lương vì thế em muốn lấy thì lấy, nếu không muốn em đi mà tìm a ba mượn đồ. Nếu còn dám kén cá chọn canh thì trả đùi gà đây.”

Hoa Thanh Nguyệt lập tức cắn một miếng đùi gà sau đó túm quần áo chạy.

Hoa Tê Vân ở phía sau gào thật to: “Qυầи ɭóŧ anh sẽ không cho cậu ta mượn, dù có cho mượn cậu ta cũng không mặc, cứ để cậu ta mặc thế đi!”

Trong nháy mắt quần chúng ăn dưa ở một góc sân của Thương tộc lập tức sửng sốt, ngay sau đó ánh mắt bọn họ đồng thời đi theo Hoa Thanh Nguyệt và nhìn về phía căn nhà trúc Diệp Nhượng đang ở.

“Không mặc qυầи ɭóŧ.”

“Không có qυầи ɭóŧ.”

“Cứ thế mặc.”

Thôi rồi, Diệp Nhượng đã bị đánh đúng trọng điểm.

Hoa Thanh Nguyệt đứng ở cửa và dùng sức cầm quần áo ném cho Diệp Nhượng.

“Đa tạ.”

Diệp Nhượng cầm lấy quần áo nhưng Hoa Thanh Nguyệt lại thấy anh trầm mặc thật lâu thế là cô ngượng ngùng chọc chọc ngón tay.

Diệp Nhượng: “Này…… Là quần áo của ai thế?”

“Anh em.” Hoa Thanh Nguyệt lấy đùi gà ra và nhỏ giọng nói.

Diệp Nhượng lão gia di chuyển cái mặt cứng đờ, tay nhéo cái áo sơ mi hoa và không thể tưởng tượng được than: “Anh trai em…… có thẩm mỹ độc đáo quá.”

Chờ Diệp Nhượng mặc xong quần áo anh lại chậm chạp đứng lên sau đó ngồi xếp bằng trên mặt đất nói: “Em chờ anh thích ứng một chút đã.”

Anh không mặc qυầи ɭóŧ!

Lúc này ra ngoài cửa sẽ cần dũng khí thật lớn.

Đầu tiên anh cần yêu cầu bản thân quên đi chuyện mình không mặc qυầи ɭóŧ. Sau đó anh phải giả vờ không có chuyện gì xảy ra, trên người mình chính là quần âu, áo sơ mi khéo léo. Lúc ra ngoài anh sẽ phải tỏ vẻ tự tin, gặp ai cũng tươi cười lễ phép.

Bụng Diệp Nhượng kêu thầm thì giống như trong đó có một đống bồ câu đang kêu không ngừng.

Hoa Thanh Nguyệt thấy thế thì đưa cho anh cái đùi gà cô đã gặm một miếng.



“Đói bụng à?”

Diệp Nhượng nhìn vết răng của A Nguyệt trên cái đùi gà thì nhẹ nhàng nở nụ cười, mặt mày mềm mại.

Hoa Thanh Nguyệt nhìn chằm chằm anh thật lâu mới nói: “Vẫn là bộ dạng này của anh dễ coi nhất.”

“Cũng là Diệp Nhượng thế này ưu tú nhất.” Diệp Nhượng đón lấy cái đùi gà cô đưa và cảm ơn, “Thanh Nguyệt, mấy ngày nay cảm ơn em.”

“Mau ăn đi.” Hoa Thanh Nguyệt lui ra phía sau mấy bước và nghiêng đầu, vừa lòng đánh giá Diệp Nhượng.

Tóc tai anh hỗn độn, bộ dạng vẫn chật vật nhưng lại cực kỳ dễ nhìn và đáng yêu.

Diệp Nhượng ăn ngấu nghiến cái đùi gà. Sau khi sắp xếp lại cảm xúc anh đứng dậy nói: “Được rồi, chúng ta ra ngoài đi. Anh phải cảm ơn mọi người và chính thức ra mắt cha mẹ em một phen.”

Ánh mắt Hoa Thanh Nguyệt dời tới bộ quần áo trên người anh: “Cái kia…… Chuyện chính thức ra mắt ba mẹ em có thể để lúc khác cũng được. Lúc này anh vẫn nên ăn cơm sáng và mau về đi. Tối hôm qua chú Phó lại gọi, công việc không thể trì hoãn.”

“Em nói đúng.” Diệp Nhượng đi xuống lầu.

Vừa ngẩng đầu anh lại phát hiện người của Thương tộc trong sân đều mang theo nụ cười đầy thâm ý mà nhìn về phía anh.

Chuẩn xác mà nói thì bọn họ hẳn…… đang nhìn quần anh hả? Chẳng lẽ bọn họ nhìn ra anh không mặc qυầи ɭóŧ sao?

Không không không, anh không thể tự lạy ông tôi ở bụi này được. Bọn họ chẳng qua chỉ đang nhìn cái quần ống loe cổ lỗ sĩ này thôi. Chỉ cần mình đi đứng cẩn thận một chút, động tác nhẹ nhàng chút để cái quần không đong đưa là mình sẽ không bị lộ!

Cám ơn trời đất vì cái nhìn chăm chú của mọi người với Diệp Nhượng cũng không kéo dài lâu bởi vì cha của Hoa Thanh Nguyệt đã đi ra.

“Đại Vu đã dậy rồi à? Chào buổi sáng!”

“Chúc Đại Vu buổi sáng tốt lành!”

Diệp Nhượng khẩn trương nhìn qua thì thấy cha Hoa Thanh Nguyệt vẫn bịt mắt thế là anh nhẹ nhàng thở ra.

Thật tốt quá, hình tượng vừa không đứng đắn vừa buồn cười này không nên để cha vợ thấy.

Nhưng cha vợ không thấy còn mẹ vợ lại thấy hết.

Vu Nhàn đi theo chồng ra ngoài, vừa đi vừa vui vẻ nghịch tóc. Ai biết mới quay đầu bà lại thấy Diệp Nhượng trong bộ áo sơ mi hoa màu hồng cùng cái quần ống loe phết đất cực kỳ khoa trương thế là bà lập tức vui vẻ hỏi: “A, là đứa nhỏ này hả? Sau khi lớn lên cậu lại thành thế này à? A Hành, mau xem!”

Nói xong bà kéo băng vải bịt mắt của chồng xuống.

Diệp Nhượng: “……” Ối dì ơi, đừng làm thế mà.

Đại Vu nhàn nhạt nhìn anh. Vốn ông tưởng mình là người gặp qua việc đời sẽ không bị khϊếp sợ nhưng ai biết vừa thấy bộ dạng của Diệp Nhượng ông đã lập tức bỏ qua khuôn mặt của anh. Ông chỉ chú ý tới bộ quần áo kia và trong đầu lập tức nhảy ra mấy chữ: “Không đáng tin cậy.”

Lại nhìn kỹ một lúc ông mới nhảy ra ba chữ: “Thẩm mỹ kém.”

Qua một lát cảm thấy một thân quần áo này hơi quen mắt thế là ông nhớ lại và nhận ra con trai mình trước kia từng mặc bộ này thế là trong đầu lại hiện ra bốn chữ: “Không bằng Vân Tử.”

Bộ quần áo này Hoa Tê Vân mặc thì không có cảm giác khó coi, bởi vì vốn dĩ anh đã có bộ dạng lười biếng nhàn tản nên hợp với nó. (Truyện này của trang Rừng Hổ Phách) Nhưng Diệp Nhượng lại mang khí chất nghiêm nghị nên một khi mặc bộ quần áo này anh lại cho người ta cảm giác lãnh đạo quốc gia mặc quần áo hip-hop. Ai nhìn cũng sợ anh nói ra một câu “Vì nhân dân phục vụ!” gì gì đó. Anh cho người ta một loại cảm giác xã hội chủ nghĩa Cyberpunk.

Anh chàng họ Diệp nào đó mang vẻ mặt anh dũng hy sinh mà hiên ngang lẫm liệt đi tới trước mặt cha mẹ Hoa Thanh Nguyệt rồi cúi người thật sâu chào hỏi: “Cảm ơn cô chú, hôm nay hình tượng của cháu không tốt khiến mọi người chê cười. Về sau có cơ hội cháu nhất định sẽ tới chào hỏi sau.”

Lúc này mấy đứa nhỏ tối qua còn gọi anh là gấu trúc lập tức xông tới, đặc biệt là thằng nhóc lúc trước vác con búp bê gỗ Diệp Nhượng chạy khắp nơi. Cậu chàng chắp tay sau lưng rồi khom lưng nhìn chằm chằm mặt anh.

Xem xong rồi thằng nhóc con mới hừ một tiếng và xoắn mông chạy.

Mặt mũi khá xinh đẹp, chẳng trách chị A Nguyệt lại thích, hừ, không vui tí nào.

Có một cô nhóc chừng hơn bốn tuổi phát hiện anh chính là con gấu trúc đáng yêu biết nói hôm qua thế là lập tức méo miệng khóc rống lên: “Con muốn gấu trúc cơ…… không muốn ông chú này đâu.”

Diệp Nhượng thiếu chút nữa là nôn ra máu: “……”

Ông chú?? Rõ ràng lúc trước con bé này gọi Hoa Tê Vân là anh cơ mà, sao tới lượt mình lại thành ông chú nhỉ? Lại còn chê mình nữa chứ??

Hoa Tê Vân còn lớn hơn anh 4-5 tuổi cơ đấy, thật không biết xấu hổ!

Một đứa con trời luôn thuận lợi chưa bao giờ gặp khó khăn như Diệp Nhượng chỉ thấy tim mình hoàn toàn vỡ vụn ở Thương tộc.

Hoa Tê Vân ở bên cạnh cười hinh hích.

Diệp Nhượng ngẩng đầu nhìn về phía Hoa Tê Vân.

Đều tại quần áo của anh!

Hoa Tê Vân nhún vai: Không có cách nào. Người đẹp thì mặc cái gì cũng đẹp, quần áo không hợp người thì nên nghĩ lại xem có phải bản thân có vấn đề không.

Diệp Nhượng hoàn toàn bại trận.

------oOo------