Chương 7: Sao lại là cô?

Bây giờ đã gần 2h sáng, có biết bao người chăn êm nệm ấm, đang say giấc của mình. Nhưng cũng có những con người thì đang hì hục làm việc, thật đúng là hai thế giới khác nhau mà. Và Kha Uyển Hy là một trong những người ở cái vế thứ hai.

Nàng làm việc từ thứ 2 tới thứ 7, từ 10h tối đến 2h sáng hôm sau, tại một sòng bạc nổi tiếng trong thành phố, hoạt động về đêm của sòng bạc này thì rất nổi bật. Kha Uyển Hy nhà ta chỉ cần bưng nước, rượu, thức ăn và lấy một số thứ khác nếu khách yêu cầu. Nhưng tại sao nàng lại chọn làm ở đây? Đơn giản vì đa số những người giàu có, những khách Tây đều ra vào nhiều ở đây, cứ một người là tiếp hơn 100k, như vậy chẳng phải quá lời sao.

Nhưng không biết tại sao Kha Uyển Hy cứ thích cực khổ như vậy, làm việc ở đây với độ tuổi của Kha Uyển Hy cũng chỉ nhận được 4 triệu một tháng, thêm tiền tiếp nữa thì cũng lên khoảng được 6 triệu. Đó là cái số tiền mà ba mẹ Kha Uyển Hy có thể cung cấp cho nàng gấp 10 lần như thế.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, nàng mới chuyển ca trực rồi đi bộ về nhà. Từ chỗ làm về nhà nàng chỉ qua 2 ngã tư là tới, nên không tốn nhiều chi phí xe cộ. Vừa lúc này, Vũ Hàn Ân vừa đi tiệc cùng Quan Mẫn Tề về, lúc chạy vào hầm giữ xe đã thấy một cái dáng người nhỏ nhắn đang cước bộ vào tiểu khu nhà cô, thì đúng là Kha Uyển Hy chứ không ai khác. Âyy.... cái bạn này đi đâu mà giờ này mới về đây? Chắc đi lêu lỏng ở đâu rồi giờ này mới về. Vậy hỏi làm sao vào lớp là đầy mệt mỏi, nhưng tới tiết của cô thì kiểu nào cũng phải ngồi thẳng dậy nghe giảng. Vũ Hàn Ân nghĩ tới đây thì phì cười một tiếng. Kha Uyển Hy, em sợ tôi tới vậy sao?

Cô chạy xe vào hầm giữ xe, đỗ xong cô vẫn ngồi đó. Lấy điện thoại cập nhật vào hệ thống camera an ninh ở tầng của cô. Cô là chỉ muốn đảm bảo là Kha Uyển Hy đã vào nhà trước rồi, cô cũng như Kha Uyển Hy, không muốn đối phương biết chỗ ở của mình. Cô cũng không phải ghét bỏ gì Kha Uyển Hy, nhưng cô cho rằng bây giờ chưa phải là lúc. Với lại cả hai cũng đâu là gì của nhau, biết hay không cũng không quan trọng.

------------------------------------------------------------------------------------------

"Reng........Reng......."

"Vèo"..................

"Bốp"...................

Chiếc đồng hồ báo thức vừa reo lên đã bị Kha Uyển Hy ném đi một cách không thương tiếc. Tới bây giờ phải nói là nàng đã phải thay 3 chiếc đồng hồ rồi đấy. Đây dĩ nhiên là chiếc thứ 4.

Đối với Kha Uyển Hy mà nói thì chuyện cô đi học trễ cũng không phải chuyện gì xa lạ, ngay cả thầy cô trong trường cũng vậy. Nên các thầy cô nếu thấy nàng đi trễ thì cũng không nói gì. Chuyện này đã quá quen thuộc với nàng, nên mỗi lần nàng đến lớp, vừa cầm điện thoại bấm bấm, vừa đâm đầu đi thẳng vào chỗ ngồi của mình, chẳng quan tâm thầy cô là ai.

Hôm nay nàng cũng như mọi khi, vừa đi vừa cắm đầu vào điện thoại, vừa chuẩn bị bước vào lớp nàng đã đâm phải một vật cản, khiến nàng mất thăng bằng mà ngã ra sau. Nàng ngồi trên mặt đất đầy đau đớn, nàng giờ muốn xem ai to gan lớn mật đứng đó cản đường nàng. Vừa ngước nhìn lên, khiến nàng phải nhảy dựng lên ngay lập tức. Cô Vũ, sao lại là cô?

Kha Uyển Hy ngước nhìn lại lần nữa hy vọng đây không phải là lớp của mình, nhưng mọi chuyện đã đâu vào đấy. Vũ Hàn An đúng là cố tình đứng trước cửa chặn đường Kha Uyển Hy. Hôm qua đã ăn chơi tới hơn 2h mới về để cô thấy, rồi bây giờ lại đi trễ. Muốn vào lớp là chuyện hoàn toàn không thể.

"Đứng ngoài" - Kha Uyển Hy chưa kịp mở miệng giải thích thì Vũ Hàn Ân đã lạnh giọng buông một câu rồi xoay người bước vào lớp.

Xong Kha Uyển Hy nàng rồi, sao mình lại không xem thời khoá biểu trước chứ. Nếu nàng biết tiết đầu là của Vũ Hàn Ân, thì ngàn vạn lần nàng cũng không dám đi trễ. Nàng bây giờ mới lục lọi cặp lấy thời khoá biểu ra, Kha Uyển Hy tá hoả hơn khi biết cả 2 tiết đầu đều là của Vũ Hàn Ân. Phải đứng ngoài này hết 2 tiết sao? Chết mất thôi..............

RENG...........RENG.............RENG............

"Theo tôi" chuông ra chơi vừa reo lên Vũ Hàn Ân đã bước ra khỏi lớp, còn không quên buông một câu cho Kha Uyển Hy.

Kha Uyển Hy chỉ biết cắm đầu đi theo sau Vũ Hàn Ân, nàng biết bây giờ tốt nhất là nên im lặng.

-----------------------------------------------------------------------------

Vừa đặt giỏ xuống, Vũ Hàn Ân ngồi đó khoanh tay, hướng mắt lên người Kha Uyển Hy.

"Tôi nên tính sao với em đây?" - Vũ Hàn Ân nhướng mày lên hướng Kha Uyển Hy mà hỏi. Cô thật bực mình với thái độ của Kha Uyển Hy. Nàng đúng là giỏi, nhưng cứ cái thái độ xem thường giáo viên này thì đúng là không thể chấp nhận.

"Em....em ngủ quên nên đi trễ chút thôi mà cô. Em cũng đâu biết tiết đầu là cô đâu chứ." Kha Uyển Hy giờ mới dám mở miệng lên tiếng.

"Ý em là nếu không phải là tôi thì có thể đi trễ đúng không?" Còn dám trả treo với cô, Vũ Hàn Ân giờ đã sinh khí thật rồi.

Kha Uyển Hy giờ cũng không dám nói gì nữa, cứ mỗi lần nhìn lên bắt gặp ánh mắt của Vũ Hàn Ân khiến nàng phải run lên một cái. Vũ Hàn Ân đúng là một chút cảm xúc cũng không có. Kha Uyển Hy còn sợ rằng nếu nàng nhìn Vũ Hàn Ân thêm một chút nữa thì nàng sẽ bị đóng băng mất thôi.

"Tôi yêu cầu em chỉnh sửa thái độ của em lại, nếu không thì chính tôi sẽ trực tiếp bỏ quyền đi thi của em. Nghe rõ?" Vũ Hàn Ân thấy cái người đang trước mặt mình kia bắt đầu sợ rồi mới tiếp tục lên tiếng.

"Dạ nghe" Kha Uyển Hy giờ chỉ biết nghe theo Vũ Hàn Ân thôi, có cho nàng một trăm triệu nàng cũng không dám chống đối.

"Giờ cầm sấp đề này về làm, tổng cộng 30 bài, mai nộp đủ. Làm sao được thì làm. Giờ thì đi được rồi" Vũ Hàn Ân kéo trong hộp tủ ra một sấp đề, đưa cho Kha Uyển Hy.

"Cô à, nhưng..... nhưng em không đủ thời gian làm hết thời gian làm hết đâu cô." Kha Uyển Hy vừa nhìn đã muốn ngã ngửa về sau, nàng làm sao có đủ thời gian để làm hết. Nàng còn phải đi làm nữa a.

"Hai tuần nữa là thi vòng trường, chỉ chọn ra một người, bữa giờ em đã ôn được gì chưa mà giờ còn ý kiến gì?" Vũ Hàn Ân bực mình lên tiếng, cũng không thèm ngước lên nhìn Kha Uyển Hy.

Kha Uyển Hy cũng cảm nhận được Vũ Hàn Ân cũng có vẻ bực rồi nên cũng không dám lên tiếng gì nữa, liền xoay người rời đi.

Chạy khỏi đây càng nhanh càng tốt á, nàng thực sợ cái con người đó lắm rồi.

--------------------------------------------------------------------------

Em lặng thinh nhìn cô qua trục cos.

Sải bước dài trên hàm số trục sin.

Khi gặp cô trên điểm giao sin cos,

Lặng nhìn cô mà vỡ nát con tim.