Chương 6: Trực tiếp tôi bồi dưỡng em

Kể từ ngày đó trở đi, Kha Uyển Hy phải nói là né được Vũ Hàn Ân ở đâu thì né. Trong lớp của Vũ Hàn Ân, Kha Uyển Hy đúng là không dám đùa giỡn một chút nào. Nhiều lần Quan Mẫn Tề vô tình đi ngang qua bỗng thấy lớp im ắng quá, mà Kha Uyển Hy cũng ngồi yên ở đó không quậy phá gì. Nàng mới ngước nhìn xem ai mà cao tay quá vậy, thì bắt gặp ngay dáng người của Vũ Hàn Ân. Hàn Ân à, cậu làm cách nào mà trị được cái tên nhóc Kha Uyển Hy thế?

Đối với Kha Uyển Hy mà nói, nàng thực sự sợ Vũ Hàn Ân. Mặc dù Vũ Hàn Ân không nói không rằng một câu nào, nhưng khí thế áp người, toát ra đầy vẻ lạnh lùng đó cũng phải khiến Kha Uyển Hy e dè. Cứ mỗi lần đối diện hay tiếp xúc với Vũ Hàn Ân, Kha Uyển Hy lúc nào cũng cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Hôm nay, Vũ Hàn Ân bước vào lớp cũng như mọi khi. Cũng là một màu đen chủ đạo quen thuộc, cũng là một khí thế bức người đó. Chỉ cần nàng vừa bước vào là cả lớp lại im phăng phắc. Phải nói là Vũ Hàn Ân có khả năng khiến cả lớp im như tờ mà chẳng cần phải hé môi một tiếng.

"Tập vở để đầu bàn, kiểm tra 15 phút" - Vũ Hàn Ân bước vào, đặt cặp lên bàn , ngồi xuống rồi hướng lớp mà ra lệnh.

Ách..... Cái gì vậy? Chỉ mới học được hơn một tuần thôi mà kiểm tra cái gì. Cả lớp nghe xong đều nhốn nháo cả lên. Chỉ riêng mình Kha Uyển Hy là vẫn còn bình tĩnh ngồi ngáp ngắn ngáp dài ở đó. Ừ thì đúng, Toán có bao giờ gây khó dễ được cho nàng đâu chứ.

Nhưng khi Kha Uyển Hy vừa nhìn vào tờ đề đã khiến nàng tá hoả. Gì tới tận 4 câu là viết định nghĩa, chỉ có mỗi câu cuối cùng là bài tập ứng dụng. Kha Uyển Hy nàng dù là giỏi toán, nhưng chỉ biết áp dụng công thức vào bài mà làm, chứ có bao giờ thấy được hình ảnh nàng cầm sách vở lên mà học từng câu từng chữ trong cái định nghĩa đâu chứ.

Aaaaaa...... thôi thì cứ chém đại đi vậy. Làm xong câu bài tập cũng chỉ khiến nàng mất 5 phút. Giờ ngồi 10 phút chế ra định nghĩa của mấy cái câu này cũng là cả một vấn đề á. Hạ Đan ngồi kế bên cũng biết tại sao nàng lại ngồi như chờ chồng như vậy, nên Hạ Đan mới khều nàng kêu nàng xoay qua chép, nhưng chép chưa được hết câu đầu tiên thì đã hết giờ làm bài.

Kha Uyển Hy bắt đầu cảm thấy sợ rồi đây, cái câu bài tập kia nàng chắc chắn làm đúng cũng được có 6 điểm, đã vậy còn chưa ghi xong định nghĩa mấy câu kia nữa chứ. Lần này mà không trên 7 điểm thì đúng là mất mặt nàng quá mà. Huy chương vàng olmpic toán mà làm kiểm tra 15 phút như thế này đây. Ôi, nhục nhã quá mà......

Cả tiết học, Vũ Hàn Ân chỉ giảng một chút rồi cho cả lớp tự làm bài tập, còn mình thì ngồi chấm sấp bài kiểm tra kia. Ngó qua ngó lại thì cũng có 3 bài dưới 7, ai lại cả gan đến thế này đây, chẳng phải từ buổi đầu cô đã nói rồi sao. Ngó qua tên của ba con người đó, thì đập vào mắt cô chính là cái tên "Kha Uyển Hy". Ây, cái cô bé này, vì gì mà làm bài tệ đến như vậy đây, chẳng phải là huy chương vàng Olympic toán sao?

Hai người dưới bảy điểm kia thì cứ theo quy định của cô mà làm, cứ giao cho Quan Mẫn Tề xử lý. Còn cái cái bạn lớp trưởng Kha kia, thì đúng là phải tự mình ra tay rồi. Phiền phức quá đi mà.

Reng......Reng...........

Chuông tan học vừa reo lên Vũ Hàn Ân đã thấy một dáng người nhanh như bay, chạy ra khỏi cửa. Ây, cái bạn lớp trưởng này, định chạy đi đâu đây.

"Lớp trưởng Kha" - Vũ Hàn Ân hướng cái bóng dáng kia mà lên tiếng. "Lên văn phòng tôi có việc."

Nói xong rồi xách giỏ lên rồi xoay người rời đi.

Kha Uyển Hy lúc này đúng là sợ run thật rồi. Không biết chuyện gì sắp xảy đến với mình nữa đây?

------------------------------------------------------------------------------------

"Cốc".....

"Cốc".....

"Cốc".....

"Vào" vẫn là âm thanh băng lãnh quen thuộc đấy.

"Có chuyện gì vậy cô?" Kha Uyển Hy lên tiếng sợ sệt hỏi. Kha Uyển Hy khí thế bình thường đâu mất rồi. Sao cứ đứng trước Vũ Hàn Ân thì lại như một mèo nhỏ vậy.

Vũ Hàn Ân cũng không lên tiếng trả lời ngay, mà đem một tờ giấy đặt lên bàn chỉ vào, như bảo "Lại đây coi đi."

Kha Uyển Hy cũng hiểu ngầm được ý của Vũ Hàn Ân, nàng bước tới, vừa nhìn vào tờ giấy đã muốn thụt lùi về sao ba bước. Áchhh..... đó chẳng phải là bài kiểm tra vừa rồi của nàng sao. Nguyên một con điểm 6.5 đỏ chót đập vào mắt nàng. Ôi tiêu nàng thật rồi......

"Còn nhớ quy định của tôi hay không?" - Vũ Hàn Ân ngước nhìn Kha Uyển Hy mà hỏi.

Áchhh..... quy định gì? Tiết đầu tiên của Vũ Hàn Ân nàng đã ngủ say không biết trời đất thì làm sao biết được nàng nói gì cơ chứ. Mặc dù Hạ Đan cũng có kể lại một chút nhưng cũng đâu nghe nhắc tới mấy việc này.

"Aaa...cô à....cô cũng thừa biết là bữa đó là em không nghe gì hết mà." Kha Uyển Hy tỏ đầy vẻ đáng thương nhìn Vũ Hàn Ân. Ngoài cái câu "Mời ra khỏi lớp" bữa đó của cô ra em còn nghe được gì nữa đâu chứ.

"Tôi đây còn định cho em vào đội tuyển toán, mà với con 6.5 này thì tôi nên làm sao đây?" Từ đầu đến giờ Vũ Hàn Ân đã không nói thì thôi, nhưng khi đã nói thì đánh trúng ngay điểm yếu của Kha Uyển Hy.

" Cái này chỉ là kiểm tra 15 phút thôi mà cô." Kha Uyển Hy bây giờ đã hoàn toàn cúi đầu xuống, không dám ngước lên nhìn Vũ Hàn Ân.

"Em còn tính biện minh gì với tôi đây? Hay là để tôi chọn người khác vào đội tuyển. Cả trường này không chỉ mình em đâu." Mắt Vũ Hàn Ân vẫn dán chặt lên người Kha Uyển Hy, một tay thì gõ gõ bàn, khí thế vẫn áp người, gương mặt không biểu lộ một tí cảm xúc.

Nghe tới đây thì Kha Uyển Hy như chết đứng. Vào đội tuyển toán là mục tiêu hàng đầu của nàng, không lẽ bây giờ lại để mất cơ hội đó một cách dễ dàng như vậy.

"Em xin lỗi........Tại em đâu ngờ là có phần định nghĩa nữa chứ." Kha Uyển Hy với tính tình ngang bướng vẫn cố mở miệng chống chế.

"Vậy ý em chuyện này là do lỗi của tôi sao?" Vũ Hàn Ân khẽ nhướng mày, thật là sinh khí với cái người đang đứng trước mặt mình kia. Đã vào tới đây rồi, em vẫn cứ mở miệng lên cãi.

Cả hai rơi vào khoảng lặng, Kha Uyển Hy nãy giờ vẫn chưa dám ngẩng đầu nhìn Vũ Hàn Ân.

"Được rồi, chuyện này tôi không muốn thấy một lần nào nữa. Tôi cho em một cơ hội vào đội tuyển. Nhưng làm chuyện gì trái ý tôi, thì tôi không đảm bảo được vị trí của em trong đội tuyển đâu. Nghe rõ?"

"Dạ" đến lúc này Kha Uyển Hy mới dám ngẩng đầu lên nhìn Vũ Hàn Ân. "Ai bồi đưỡng đội tuyển vậy cô?"

"Trực tiếp tôi bồi dưỡng em. Sắp xếp thời gian rồi báo em. Không có việc gì nữa thì có thể đi." Nói xong nàng cầm viết lên làm việc của mình, không thèm ngó ngàng đến cái người đang đứng chết trân đằng kia.

Kha Uyển Hy lần này chết thật rồi, nàng không nghĩ tới việc Vũ Hàn Ân sẽ trực tiếp bồi dưỡng mình, nàng cứ nghĩ sẽ là một thầy cô nào khác cơ chứ. Vũ Hàn Ân chỉ mới về trường thôi mà, như vậy thì chẳng phải gặp nhau như cơm bữa sao. Thôi, chết Kha Uyển Hy nàng rồi.

—————————————————————————————-

Các bạn cho Au xin review nha.

Thanks mọi người.