Chương 41: Trong Góc (Sáu)

Ánh mắt Thương Chiết Sương ngừng lại, con ngươi phóng đại.

Lúc nàng đang hoảng hồn chốc lát, thân ảnh đó đã kéo thấp mũ áo choàng, ẩn vào trong bóng cây, hoàn toàn biến mất trong màn đêm.

Nàng không đuổi theo, mà đứng ngây người hồi lâu.

Một lát sau, nàng giơ tay lên.

Hiện tại bóng đêm tối tăm như vậy, nàng vẫn có thế nhìn thấy một mảng nhơ nhớp màu đỏ dính trên tay.

__Là máu.

Cơn gió thổi tới từng chút từng chút mùi máu tươi, nồng đến mức buồn nôn.

Nàng nghĩ đây có lẽ đều là máu của thân ảnh đó.

Thế nhưng, vì sao trong lòng đột nhiên có chút bất an như thế chứ?

Rõ ràng trên thân Hoài Lưu không có chút ác khí nào, rõ ràng nơi đây nhìn qua rất yên bình, tòa phủ đệ này cũng không có sát khí.

Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Mà thân ảnh đó là ai, từ đâu đến, tại sao bị trọng thương?

Từ trước đến nay Thương Chiết Sương không nằm mơ.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, ký ức lúc bé tựa như cơn mưa chậm rãi tiêu tán, nàng không quan tâm vì nàng không thích nhà của mình.

Hoặc nói rằng, căn bản nàng không cho là mình có nhà.

Cho nên nàng mới đến Không vực.

Trong giấc mơ là một mảng sương mù mơ hồ, nàng đi xuyên qua đó, không biết mình đến từ đâu, sẽ muốn đến nơi nào.

Hư ảnh trùng điệp hiện lên trước mắt nàng, nàng thấy có người cầm roi, thấy một chén thuốc nóng hổi, ngửi được mùi thảo dược tràn ngập đắng chát, nàng ngửi được máu tanh gỉ sét...

Tất cả tất cả đều chân thật đến thế, phảng phất chỉ cần nàng vươn tay ra liền có thể xốc chiếc màn sân khấu, xua tan sương mù để thấy rõ.

Thế nhưng dù cho nàng chạy thế nào, tránh né thế nào cũng không thể thoát khỏi đám sương mù như lưới giăng này.

Con ngươi đỏ tươi như thú xuất hiện trước mắt nàng.

Đôi mắt đó tựa vực sâu, như chân trời đen nhánh, không có ánh sáng, chỉ có tử khí quẩn quanh.

Mồ hôi thấm ướt vạt áo của nàng, tóc trên trán cũng đã ướt đẫm.

Hoài Lưu đứng bên cửa sổ nhìn cặp lông mày chau lại của nữ tử, trong mắt nổi lên hơi lạnh, thậm chí lẫn một chút phiền chán.

Khuôn mặt thanh tú có chút vặn vẹo, bên môi ngưng tụ nụ cười lạnh, nàng ta đặt lên bệ cửa sổ, muốn ló đầu vào xem xét thần sắc của Thương Chiết Sương.

Trên cổ tay đột nhiên đau đớn một lúc, tựa như có một lực lượng đi theo huyết mạch, đánh ngược vào trái tim phía trên.

Đôi mắt nhắm chặt của Thương Chiết Sương bỗng mở ra, sau đó hướng tới cửa sổ.

Chân trời đã xuất hiện ánh hồng, cửa sổ trống rỗng, không có một bóng người.

Nàng ngồi dậy trên giường, ấn vào huyệt Thái Dương, đầu còn nhức nhức.

Bài trí trong phòng giống hôm qua, buổi tối cũng không có người lui tới.

Thương Chiết Sương xuống giường, tay phải nặng nề nắm lấy cổ tay trái, đáy mắt hiện lên hung ác, sau đó càng mạnh mẽ ném cảm xúc lạnh nhạt cùng không sợ hãi đi mất.

Nàng không hiểu cảm xúc của bản thân, đáy lòng vẫn hoài nghi Hoài Lưu.

Ít ra ở nơi khác, nàng tuyệt đối sẽ không như thế.

Nàng có tự tin, nếu không phải ở đây khác thường, nàng cũng không có khả năng bị ảnh hưởng nặng đến vậy.

Bởi vì thế, nàng không hề lo lắng cho Tư Kính, dù sao hiện tại người trong trận hình như là nàng.



Nhưng trong mối quan hệ này, nàng lại phát hiện ra một chút quái dị mơ hồ, đối với Hoài Lưu, người hủy hoại vật nàng ta trân quý hay kẻ được nhờ để trấn áp nàng ta, đều là Tư Kính.

Vậy vì sao nàng ta phải bỏ qua địch nhân là Tư Kính ở bên ngoài, rồi tự đưa mình vào cái trận này?

Theo tình huống hiện này, không phải vì nơi đây không là nơi quan trọng nhất của Hoài Lưu, đó chính là vì thứ nằm trong tay Tư Kính mà nói vô cùng quan trọng với Hoài Lưu.

Hết thảy manh mối đến đây, tựa hồ bị chặt đứt.

Thương Chiết Sương nghĩ mãi không ra, nếu phu quân của Hoài Lưu, Tiêu Quan chuyển thế không phải là thứ trọng yếu nhất, vậy vì sao nàng ta lại quý trọng rừng trúc đó cùng tòa trúc kia.

Dù những vật đó thế nào, đều tựa như nơi ở kiếp trước của Hoài Lưu cùng Tiêu Quan.

Đột nhiên những chuyện liên quan đến Hoài Lưu phát sinh rất nhiều nghịch lý, xoay nàng một vòng.

Tiếng bước chân truyền đến, là Hoài Lưu gọi nàng đến dùng bữa sáng.

Thương Chiết Sương theo Hoài Lưu vào phòng hôm qua, Hứa Sơn Khinh đã ngồi bên cạnh bàn tròn, trên đó còn bày mấy món ăn cùng cháo.

Lần này nàng không biểu lộ cự tuyệt như lần trước, trực tiếp mục thêm một chén cho mình.

Xem như Hoài Lưu muốn gϊếŧ mình, cũng sẽ không dùng mánh khóe ngây thơ như hạ độc vào cháo đâu.

Lúc đang ăn, nàng ngẫu nhiên liếc về phía Hứa Sơn Khinh cùng Hoài Lưu, nhất cử nhất động của hai người này không khác những phu thê ân ái khác, khiến nàng khó nhìn ra bất kỳ sơ hở nào.

Tình yêu trong mắt Hứa Sơn Khinh không giả tạo.

Do mình và Tư Kính thường diễn kịch cùng nhau, lúc Thương Chiết Sương nhìn trộm cảm xúc của người khác luôn có thể nhìn thấy được ánh mắt của bọn họ.

Nếu chỉ là diễn, tình cảm chỉ phảng phất bên ngoài, dáng vẻ tươi cười cũng là giả.

Còn Hứa Sơn Khinh ở thời khắc này lại không như thế.

Nàng chuyển mắt tới nơi hướng mắt của Hứa Sơn Khinh.

__Là Hoài Lưu.

Ý cười trên mặt nàng ta khiến khuôn mặt tựa như hoa mùa xuân, nổi lên vẻ nhu hòa nhưng cảm xúc dưới đáy mắt chỉ là một mảnh lạnh lẽo.

Thương Chiết Sương làm như không nhìn thấy, thu hồi ánh mắt, ăn ngụm cháo cuối cùng trong chén.

"Có lẽ do đêm qua ngủ không ngon, đầu ta có hơi choáng, về phòng nghỉ ngơi trước đây." Nàng vẽ ra một lúm đồng tiền ngây thơ vô tội, tay ấn vào mi tâm.

"Hôm qua cô nương hôn mê rất lâu, thực sự nên nghỉ ngơi tốt."

Hoài Lưu vẫn cười như cũ, hiện tại Thương Chiết Sương cũng không có cách nào nhìn thấu được gương mặt mỹ lệ này.

Tất cả đều là giả.

Sau khi cáo từ, nàng chưa về gian phòng ngay, mà nhảy lêи đỉиɦ chóp của hành lang.

Nàng nghĩ, một phủ đệ lớn như vậy mà chỉ có hai người Hứa Sơn Khinh và Hoài Lưu, tìm manh mối sẽ không quá khó khăn.

Thăm dò được Hứa Sơn Khinh đang ngủ trong phòng, Hoài Lưu đang tưới hoa ngoài viện, nàng đánh lẻ xâm nhập vào thư phòng trước.

Vị trí đồ vật bày biện trong thư phòng này tương tự như căn phòng trúc một cách kỳ lạ.

__Bình sứ men xanh đặt bên cửa sổ đều giống nhau như đúc!

Thương Chiết Sương không giống Tư Kính sẽ tìm tòi tỉ mỉ từ trong ra ngoài căn phòng trúc trong bức họa, nhưng cách bài trí bên trong đó nàng sẽ không nhớ lầm.

Ánh mắt nàng di chuyển đến trên bàn.

Cái bàn đó vẫn bình thường, chỉ thiếu đi một bức họa mỹ nhân.

Trong một tích tắc, nàng tựa như tìm được thứ gì đã lọt lướt.

Nếu như thật sự phòng trúc đó như nàng nghĩ, là nơi kiếp trước Tiêu Quan và Hoài Lưu ở, nếu Hoài Lưu thật sự là tình nhân của Tiêu Quan, thì mỹ nhân trong bức họa vì sao không phải là Hoài Lưu!



Hứa Sơn Khinh là chuyển thế của Tiêu Quan, dung mạo thay đổi là lẽ thường, Hoài Lưu không đầu thai chuyển thế sẽ vẫn giữ được dung mạo lúc quen biết với Tiêu Quan.

Nói cách khác, người được vẽ trong bức họa không phải là Hoài Lưu.

Hoài Lưu sa vào nhân gian, không muốn đầu thai, thậm chí nguyên nhân biến thành lệ quỷ, tột cùng là gì?

***

Áng mây ở chân trời không ngừng chuyển động, từ trắng noãn đến ráng hồng, sau đó nhiễm thành màu chàm.

Dưới màn đêm, Thương Chiết Sương ngồi lặng im trên nóc nhà.

Ánh trăng xuyên qua tầng mây và sương mù, chiếu xuống một dải sáng trắng khiến bộ váy đỏ trên người nàng càng xinh đẹp nổi bật.

Ở trên nóc nhà vừa vặn có thể quan sát được toàn cảnh trong phủ.

Tòa phủ đệ này không có lầu các cao, tầm mắt lúc ngồi trên nóc nhà cũng phá lệ rộng rãi, cũng rất sáng tỏ.

Hoàng hôn vừa đi qua, cửa gỗ ở phía Đông phát ra tiếng vang nhỏ.

Thương Chiết Sương cụp mắt nhìn, liền thấy Hoài Lưu khoác một chiếc áo ngoài màu trắng muốt, chậm rãi bước chân trần ra khỏi phòng.

Thương Chiết Sương lặng lẽ vượt qua mấy nóc nhà, ẩn mình vào mấy cây đại thụ che trời ở phía đông.

Hoài Lưu đứng dưới ánh trăng, da thịt trắng bóng, tinh tế như sứ, thậm chí ánh mắt hiện ra vẻ nhàn nhạt lấp lánh khó nắm bắt.

Đôi mắt nàng ta trống rỗng có chút buồn man mác, sau đó dâng lên một cỗ hận ý nồng đậm, phảng phất có thể xé rách màn đêm.

Dưới ánh trăng như sương, nàng ta bỏ áo khoác ngoài của mình.

Áo choàng trắng muốt trượt xuống chân, tiếp theo là áo ngủ, sau đó là áσ ɭóŧ...

Hiện tại trước mặt Thương Chiết Sương là một nữ tử gần như hoàn toàn lõa thể.

Ánh mắt nàng khẽ lay động, nhưng vẫn không chuyển dời, bởi vì nàng nhìn thấy tay của Hoài Lưu chậm rãi đưa vào sau gáy.

Đầu ngón tay của nàng ta nhẹ nhàng vén sợi tóc sau gáy, sau đó hung hăng đâm vào gáy vén ra, phần da ngoài như da rắn lột xác chậm rãi rơi xuống.

Da thịt đỏ đầy máu đập vào mắt Thương Chiết Sương, nhưng nàng vẫn lãnh đạm như cũ.

Nàng nhìn thấy sau khi trút bỏ tấm da, máu thịt phía trên thân thể đó dày đặc oán khí.

Linh khí màu đen bao quanh thân thể màu đỏ tươi chập chùng, sôi trào, tựa như có gì đã muốn xông ra khỏi phong ấn trăm năm.

Tay trái của Thương Chiết Sương bất giác nắm chặt.

Nàng nhìn Hoài Lưu vứt hết quần áo và tấm da, rồi đẩy cửa về gian phòng.

Lúc này Hứa Sơn Khinh đã ngủ say.

Hoài Lưu đến gần giường, nhìn dung nhan trầm ổn của nam tử đang ngủ mơ, móng tay máu sắc bén thu rồi lại thả, nhưng vẫn không đâm vào sọ não của nam tử.

Nàng nghiêng đầu, dùng đôi tay xấu thảm đến không nỡ nhìn mơn trớn gương mặt của nam tử.

Sau đó dường như bị bỏng, phút chốc nàng tổn thương phóng ra cửa, muốn mặc lại quần áo cùng túi da.

Nhưng trong tích tắc, nàng vượt qua dự kiến của Thương Chiết Sương, quay đầu lại.

Đôi mắt mê mang hòa lẫn oán hận đối mắt với sự lạnh lẽo như băng của Thương Chiết Sương.

Thương Chiết Sương có thể cảm thấy, Hoài Lưu có hơi run rẩy.

Âm khí cùng linh lực trên dây tơ hồng ở cổ tay đột nhiên bừng lên, nhưng cỗ khí này lại không hướng về phía Hoài Lưu.

Thương Chiết Sương yên lặng nhìn đôi mắt của Hoài Lưu, thấy được một ảm đạm trong sự kinh hoảng giấu trong đôi mắt nàng ta.

Đó là một ngày nàng ta mãi mãi không thể quên.

Dường như Hoài Lưu có ý đem tất cả hồi ức liên quan tới mình nói với nàng, thông qua dây tơ hồng trên cổ tay của nàng.