Chương 49

Trong phòng bệnh, Tần nhị thúc lẳng lặng đứng nhìn Tiểu Hải.

Trước khi tiến vào, bác sĩ Vương Vĩ đã nói với hắn, hiện tại Tần Hải Dao ở bệnh viện, trên cơ bản đều lâm vào trạng thái hôn mê.

Mặc dù bác sĩ Vương Vĩ đã giải thích với hắn, đây có thể coi là một phản ứng khẩn cấp tự bảo vệ cơ thể, Tiểu Hải quá mệt mỏi, điều này có thể tránh được việc tiêu hao quá nhiều năng lượng, đó là điều tốt nhất cho nàng lúc này.

Nhưng trong lòng Tần Hải Long vẫn một mảnh mờ mịt.

Trước kia ở công ty, hắn cảm giác Tiểu Hải là một người tràn đầy tinh lực đặc biệt, hận không thể một giây đều phải bẻ thành hai để sử dụng, nhưng hôm nay, nàng đại khái là mệt mỏi rồi. Chỉ là bảo hộ bản thân như vậy, cùng cái xác không hồn có gì khác nhau?

Nguyễn Y Hàm bước vào, Tần Hải Long liếc cô một cái, mấp máy môi không lên tiếng.

Rốt cuộc hai nhà cách nhau một mối thù, tuy rằng trước mặt lão phu nhân vẫn như cũ liếc mắt nhìn nhau, cũng chưa từng biểu hiện ra cái gì dị thường.

Nhưng Nguyễn Y Hàm thật sự không muốn tiếp xúc với bất cứ ai của Tần gia, đây là điều mà Tần Hải Long và Tần Di có thể cảm nhận được.

Hắn nhìn Nguyễn Y Hàm đi tới trước giường bệnh, nhìn cô từ từ ngồi xổm xuống, nhìn tay cô nâng lên muốn vuốt ve Tiểu Hải một chút lại dừng lại giữa chừng.

Cuối cùng, hắn thấy Tần Hải Dao vẫn luôn hôn mê đột nhiên rơi lệ.

Chỉ là ngửi thấy được mùi hương quen thuộc kia......

Nàng liền biết cô tới.

Nguyễn Y Hàm dường như cũng không còn sức lực, một người ưa sạch sẽ như vậy lại ngồi bệch trên mặt đất bên cạnh giường bệnh, lẳng lặng nhìn Tần Hải Dao.

Một khắc kia, chấn động đó khiến Tần nhị thúc vĩnh viễn khó quên.

Hắn là một người đàn ông thô ráp, cả đời toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp, Tần nhị gia đối với tình cảm không phải khinh thường, chỉ là không có xem trọng như vậy, hắn trước nay đều cho rằng cái gì "Tử sinh khiết rộng" chỉ tồn tại trong tiểu thuyết, đó là dỗ dành cho những thiếu nam thiếu nữ mới lớn, nhưng hiện tại, nhìn hai người trước mắt.

Ngay cả khi một người tỉnh táo, một người hôn mê, các nàng vẫn như cũ là tâm hữu linh tê(*).

(*) Tâm hữu linh tê: những người yêu nhau thường sẽ mang suy nghĩ giống nhau.

Các nàng...... Thật giống như có thể cảm nhận được nỗi đau trong tim lẫn nhau.

Từ trong phòng bệnh chậm rãi rời khỏi.

Tần nhị gia đứng ở trước cửa sổ châm điếu thuốc, Nguyễn nãi nãi nhìn hắn: "Thế nào?"

Tần nhị gia hút một ngụm, gió thổi loạn tóc của hắn, nhàn nhạt nói: "Lão thái thái, các nàng hẳn là giống nhau. Trong miệng người khác hay gọi đó là định mệnh."

Nguyễn nãi nãi nhìn chăm chú Tần nhị gia, phải biết rằng tính cách lão nhị vẫn luôn trầm ổn, rất ít khi cảm tính nói như vậy.

"Các nàng không bỏ xuống được, lại tránh không thoát, cho dù có ly khai, cả đời này đều sẽ không có người khác."

......

Nguyễn Y Hàm vẫn luôn canh giữ ở trước giường bệnh, cô đã thật lâu không có bồi Tần Hải Dao như vậy.

Nàng gầy.

Gương mặt đều hóp vào trong.

Trước mắt đều là xanh xao, tóc dài hỗn độn, môi khô khốc trắng bệch.

Trong vòng vài ngày, nàng giống như già thêm mười mấy tuổi.

Bản thân lại làm sao không phải như thế?

Nguyễn Y Hàm nhìn nàng, đôi mắt vẫn luôn không có rời đi, cũng chỉ có ở thời điểm Tiểu Hải ngủ như vậy, cô mới có thể không kiêng nể gì nhìn nàng, lại nhìn nàng.

Nửa giờ sau.

Tần Hải Dao sâu kín tỉnh lại, nàng nằm mơ, trong mộng, nàng thấy Nguyễn Y Hàm.

Giống như rất nhiều lần trước đây, cô nói với Tiểu Hải rằng cô sắp đi công tác.

Tần Hải Dao liền cười xấu xa, đưa tay ôm lấy eo cô, đặt cơ thể cô lại gần với nàng, giống như cố ý: "A? Lại đi công tác, chị bỏ được em sao?"

Kể từ khi hai người ở bên nhau, các nàng liền như trẻ sơ sinh dính liền.

Đừng nói một tuần, chính là một phút một giây đều muốn ở bên nhau.

Nguyễn Y Hàm nhéo nhéo cái mũi của nàng, "Không cần câu dẫn chị, chờ chị trở lại."

......

Chờ cô trở lại.

Thời điểm Tần Hải Dao mở to mắt nhìn Nguyễn Y Hàm, tư duy còn có chút hỗn loạn, trong khoảng thời gian ngắn, nàng thế nhưng phân không rõ đây là cảnh trong mơ hay hiện thực.

Nguyễn Y Hàm nhìn đôi mắt của nàng, bốn mắt nhìn nhau, cô biết Tiểu Hải đang suy nghĩ cái gì, "Em tỉnh rồi."

Cô hiểu nàng.

Bởi vì cô cũng từng như vậy lần lượt ở trong mộng nhìn thấy Tiểu Hải bên cạnh.

Rất nhiều lần, cô sẽ lắc lư Tần Hải Dao trong giấc mơ và hỏi: "Có thật không? Tiểu Hải, có thật không?"

Sau đó, giấc mơ sẽ không ngừng cắn nuốt cô, ngay lập tức tỉnh lại.

Trong lúc nhất thời, tràn ngập nước mắt.

Tần Hải Dao nhìn Nguyễn Y Hàm, mấy ngày nay, lần đầu tiên ở trong bệnh viện, nàng không còn như một khúc gỗ nữa, nước mắt giàn giụa.

Cô tới rồi......

Cô tới xem nàng.

Nguyễn Y Hàm nhẹ nhàng lau đi nước mắt cho nàng, nỉ non nói: "Tiểu Hải, em có muốn ăn sinh nhật không?"

Sinh nhật lần thứ 25 của Tiểu Hải.

Các nàng tại đây một đời cư nhiên cũng nhanh như vậy liền vượt qua hơn nửa năm.

Tần Hải Dao nhìn Nguyễn Y Hàm, cô đối với nàng hơi mỉm cười: "Viện trưởng nói, chị có thể đưa em về nhà, ngày mai chúng ta ở bên ngoài ăn sinh nhật."

Tần Hải Dao nhìn chằm chằm Nguyễn Y Hàm, ánh mắt thẳng lăng lăng, sau một lát, nàng vươn tay xoa xoa hai mắt của mình.

Như muốn xác định lại một chút...... Này có phải sự thật hay không.

Tiểu Hải mặc bộ trang phục bệnh nhân này đã lâu.

Nguyễn Y Hàm giúp nàng cởi ra, mặc lại bộ quần áo cũ của nàng.

Cô giúp nàng chải đầu.

Cô giúp nàng lau mặt.

Hết thảy, các nàng như cặp vợ chồng già, phá lệ ăn ý.

Chỉ là đến cuối cùng, Tần Hải Dao nhìn Nguyễn Y Hàm đang sửa sang quần áo của mình trong gương, nhẹ giọng mở miệng, "A Hàm......"

Nguyễn Y Hàm "Ừm" một tiếng, cúi đầu nhìn nàng.

Tần Hải Dao nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng hỏi: "Là lần cuối cùng sao?"

Âm thanh nàng run rẩy, mang theo một tia hiểu rõ.

Nhân sinh của nàng, có lẽ thật sự chính là một tấn bi kịch, từ nhỏ đến lớn, phàm là điều nàng muốn có được đều sẽ mất đi.

Nước mắt của Nguyễn Y Hàm rơi xuống, cô nghẹn ngào: "Tiểu Hải, chị đã rất nỗ lực."

Hiện tại, các nàng có thể có được một khắc bình yên, nhưng khi những ký ức thống khổ đó hiện lên, các nàng còn sẽ giống như trước kia sao?

Nguyễn Y Hàm sợ hãi, sợ rằng các nàng sẽ gϊếŧ chết tình yêu của mình vì sự thù hận trong lòng.

Tằng kinh thương hải nan vi thủy

Trừ khước Vu Sơn bất thị vân.

(Đã qua bể thẳm khôn còn nước,

Ngoài chốn non Vu chẳng có mây).

Tần Hải Dao nhìn Nguyễn Y Hàm trong gương, "Em cũng nỗ lực quá."

Nàng rất nỗ lực, thậm chí hao phí hết thảy mọi thứ của mình, nhưng kết quả, vẫn như cũ chỉ là một giấc mơ.

"Chị nói, ngày mai là sinh nhật của em."

Tần Hải Dao nhìn đôi mắt của Nguyễn Y Hàm, âm thanh nàng thực nhẹ, giống như một cơn gió thổi qua liền sẽ bay mất: "Một ngày, liền ngày mai một ngày, A Hàm, chúng ta buông bỏ thù hận, buông bỏ hết thảy, hảo hảo ở bên nhau một ngày được chứ?"

Được chứ?

Nguyễn Y Hàm nước mắt thành hàng rơi xuống, cô cười trong nước mắt: "Được."

Một ngày......

Coi như biến ước mơ của các nàng thành hiện thực, vẽ nên một cái kết trọn vẹn cho tình yêu của hai người.

Thời điểm các nàng từ phòng bệnh ra tới, Nguyễn nãi nãi cùng Tần nhị gia đều thở phào nhẹ nhõm.

Nguyễn Y Hàm nhìn bọn họ, "Hai người về trước đi."

Cô đáp ứng Tiểu Hải rồi, ngày sinh nhật của nàng, cái gì cũng không nghĩ tới.

Cô muốn cùng nàng hảo hảo ở bên nhau một ngày.

Hết thảy đều tạm thời buông xuống.

Nguyễn nãi nãi nghi hoặc hỏi: "Vậy còn con?"

Bà bị chuyện lần trước dọa cho kinh hãi, sợ cháu gái lại làm ra cái gì ngoài dự đoán của mọi người.

Nguyễn Y Hàm nhìn Tần Hải Dao, nhẹ giọng nói: "Ngày mai con muốn cùng Tiểu Hải trải qua ngày sinh nhật."

Các nàng đã từng hy vọng nhất, chính là tìm một nơi non xanh nước biếc không có người quấy rầy sống hết quãng đời còn lại.

Hiện giờ, ái hận đã thanh toán xong, cho dù chỉ là giấc mộng cũng nên kết thúc tốt đẹp.

Nguyễn nãi nãi còn muốn nói gì đó, Tần nhị thúc nhìn bà: "Chúng ta đi thôi, lão thái thái."

Bà nội già rồi, nếu dựa theo tính cách thời còn trẻ, khẳng định sẽ không yên tâm, nhưng hiện tại, bà đối với Nguyễn Y Hàm chưa từng có nhiều yêu cầu, tâm nguyện duy nhất chính là cháu gái được sống tốt.

Tiểu Hải nói rất ít, hầu hết thời gian đều là nhìn Nguyễn Y Hàm.

Chỉ là khi nàng ký vào hóa đơn từ bệnh viện, bác sĩ điều trị Vương Vĩ nhìn nàng với đôi mắt không thể tin được.

Có lẽ người khác nhìn không ra Tiểu Hải có biến hóa, thậm chí còn lo lắng nàng trầm mặc.

Nhưng hắn chăm sóc cô những ngày này nên hiểu quá rõ về Tần Hải Dao, hắn cư nhiên ở trong mắt nàng thấy được ánh sáng.

Nguyễn Y Hàm đi ở phía trước, cô gọi điện thoại, Khương Trăn Nguyệt đã nhanh chóng lái chiếc xe việt dã màu đỏ của nàng tới, hôm nay nàng ăn mặc vô cùng quyến rũ, váy dài, khăn lụa, lại còn trang điểm đậm, vừa xuống xe, Khương Trăn Nguyệt nhìn đến Tần Hải Dao liền cười, "Tần tổng." Vẫn như trước.

Tần Hải Dao cũng mỉm cười với nàng ấy, giống như trước đây.

Lên xe.

Khương Trăn Nguyệt nhìn Nguyễn Y Hàm nhịn không được oán giận: "Tôi vừa mới trở về liền trở thành tài xế cho cậu, ngày mai trời sẽ mưa không biết sao? Vạn nhất đường núi trơn trượt thì làm sao bây giờ?"

Nguyễn Y Hàm châm một điếu thuốc, "Cùng lắm thì đem chiếc xe này phá hư thôi."

"Cái gì phá hư?"

Khương Trăn Nguyệt hừ lạnh, "Đúng rồi, có cần mua bánh kem không?"

Nguyễn Y Hàm: "Không cần."

Cô sẽ tự mình làm.

Cô nhìn Tần Hải Dao, nàng từ bệnh viện ra tới, cả người liền rất trống trải, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, tuy rằng có chút mờ mịt, nhưng tốt xấu gì cũng không còn vô hồn như lúc ở trong bệnh viện.

Xe chạy mấy giờ mới đến biệt viện khu nam.

Hầu hết người dân sống ở đây là dân địa phương, điều kiện sinh hoạt rất bình thường, nhưng người dân chất phác thật thà, thấy có xe lạ tiến vào, mọi người đều quay đầu lại tò mò nhìn xem.

Khương Trăn Nguyệt nắm vô lăng ngáp một cái, "Mọi người nhất định là tới xem thử tại sao lại có một mỹ nữ xinh đẹp như tôi hạ phàm, làm khuynh đảo chúng sinh."

Nguyễn Y Hàm trợn trắng, mắt thấy đã tới địa phương rồi, nếu dựa theo tính cách trước kia, cô nhất định sẽ cùng Khương Trăn Nguyệt ba hoa vài câu.

Nhưng hiện tại, cô không còn tâm tình kia nữa.

Khương Trăn Nguyệt chính là Khương Trăn Nguyệt, nàng không giống người thường.

Nguyễn Y Hàm đáp ứng qua với nàng, khi sự việc kết thúc, cô sẽ nói với nàng mọi chuyện.

Cô nói cho Nguyệt Nguyệt chính mình trọng sinh, vốn dĩ cho rằng Khương Trăn Nguyệt sẽ trợn mắt há hốc mồm, hoặc là dứt khoát không tin.

Nhưng một ngày kia, Khương Trăn Nguyệt chỉ uống một ngụm rượu, nhàn nhạt cười với cô: "Tôi đã từng có một sư phụ ở Tây Tạng." Đôi mắt nàng thâm thúy, giống như có thể mang theo cả bầu trời đầy sao: "Người đã nói với tôi, ở Tây Tạng, Đức Karmapa đáng kính đã từng nói rằng, thế giới này chỉ là một giấc mơ, những đứa con của bạn, những người đã ám ảnh suốt cuộc đời bạn, đó chỉ là một duyên phận, gia đình mà cả đời bạn không thể buông bỏ, chỉ là một hậu phương trong cuộc sống. Cảm xúc và danh vọng mà bạn đang theo đuổi chỉ là một bóng ma của sự tự ý thức. Khi tỉnh dậy từ một giấc mơ, nó sẽ trống rỗng, cả thế giới là của bạn, còn toàn bộ thế giới này đều trống rỗng."

Nàng nói xong, không được Nguyễn Y Hàm đáp lại, nàng liền quay đầu nhìn xem, Nguyễn Y Hàm cúi đầu, nước mắt từng giọt rơi trên mặt đất.

Khương Trăn Nguyệt vươn tay ôm lấy bả vai cô, "A Hàm, nếu không bỏ xuống được, vì cái gì không để mọi chuyện trôi qua? Cậu mất đi cha mẹ, nhưng Tần tổng đồng dạng cũng vậy, đó là thù hận đời trước."

Nguyễn Y Hàm nghẹn ngào, cô cắn môi nhẹ nhàng nỉ non: "Nguyệt Nguyệt, tôi biết, tôi đều biết. Chính là...... Tôi cũng không biết tôi bị làm sao vậy......"

Đạo lý đơn giản mỗi người đều hiểu, nhưng thật sự có thể buông xuống lại có mấy người làm được.

......

"Chỉ là làm người thật sự rất khó. Nếu còn có kiếp sau luân hồi, tôi xin đừng làm người."

"Em ấy đã từng hỏi tôi, nếu có kiếp sau, còn muốn gặp lại nhau hay không."

"Tôi nghĩ, nếu có thể, tôi muốn làm một con bướm đậu trên đầu ngón tay của Tiểu Hải, nhìn một cái, liền biết em ấy hạnh phúc."

"Gương vỡ lại lành...... Vết rách giữa chúng tôi quá lớn, tôi sợ đêm khuya nào đó, chúng tôi nhớ lại quá khứ đã từng tra tấn lẫn nhau, nhìn vết thương trước mắt tình yêu rồi sẽ sụp đổ....."

"Hoạn nạn nâng đỡ không bằng quên nhau chốn giang hồ, tôi sẽ buông em ấy ra."

......

Khương Trăn Nguyệt xuống xe, nàng cùng Nguyễn Y Hàm tùy tiện nói vài câu liền đi dọn hành lý, Tần Hải Dao xuống xe, bầu trời lúc này đã nhá nhem tối, nơi xa pháo hoa lượn lờ, tiếng chó sủa ở đường nhỏ nông thôn, bầu trời đầy sao, trong không khí tràn ngập hương vị bùn đất cùng cỏ xanh, không còn sự hối hả và nhộn nhịp của thành thị cùng mùi khói xe.

Mãi đến tận lúc này, nàng mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thừa nhận đây không phải là mộng.

Ở trên xe, nàng vẫn luôn không dám lên tiếng, sợ rằng lên tiếng sẽ phá vỡ giấc mộng này.

Bởi vì mơ thấy quá nhiều lần, nàng cũng không biết là thật hay giả.

Khương Trăn Nguyệt giúp các nàng đem hành lý lấy xuống, đơn giản nhìn nhìn khắp nơi, nàng đi đến sân bên cạnh cùng hàng xóm nói chuyện phiếm.

Nguyễn Y Hàm đã mua bốn cái tiểu viện nối tiếp nhau.

Lúc ấy Khương Trăn Nguyệt còn rất kỳ quái, hỏi cô: "Nguyễn tổng đây là muốn mở nông trại sao?"

Nguyễn Y Hàm không nói, chỉ có đôi mắt dần dần ướŧ áŧ, vừa thấy cô như vậy, Khương Trăn Nguyệt lập tức minh bạch.

Cùng trời dưới đất, cũng chỉ có một mình Tần Hải Dao mới khiến cô làm như vậy.

Tiểu Hải đã từng ở sinh nhật 25 tuổi đời trước, dựa vào lòng ngực cô làm nũng, Nguyễn Y Hàm hôn lên môi nàng: "Muốn ước nguyện không?"

Tiểu Hải cong môi, hai tay ôm lấy eo cô rồi ngửi mùi hương bạc hà trên người cô: "Nếu có thể, em hy vọng về sau chúng ta có thời gian, liền đi tìm một nơi nông thôn, mua bốn cái tiểu viện."

"Bốn cái?" Nguyễn Y Hàm véo cái mũi nàng, "Có chị còn chưa đủ sao? Tham lam như vậy."

Tần Hải Dao si ngốc mỉm cười, nàng hôn lên môi của Nguyễn Y Hàm, "Có chị, có hai ba người bạn tốt, có bà nội, có ba mẹ còn có Tiểu Mặc, chúng ta vĩnh viễn không bao giờ tách rời."

......

Nguyễn Y Hàm lúc ấy đã đáp ứng nàng nhưng vẫn khất nợ, chỉ là một lần thiếu nợ này lại lâu đến vậy.

Ban đêm ở nông thôn so với thành thị mát mẻ hơn nhiều.

Gió thổi qua, đặc biệt thoải mái.

Nguyễn Y Hàm và Tần Hải Dao cùng nhau bước vào, tuy rằng hai người đều không có giao tiếp, nhưng lại cực kỳ ăn ý.

Nếu là một ngày cuối cùng.

Đã nói, yêu hận tình thù đều đặt sang một bên.

Tần Hải Dao liền cũng không câu nệ, nàng đem áo khoác cởi ra, mang tạp dề vào, bắt đầu bận việc.

Nơi có pháo hoa, mới là nhà.

Nơi có người yêu, chính là nhà.

Tuy rằng lần đầu tiên tới, nhưng cả hai đều thực bận rộn với chuyện riêng.

Nguyễn Y Hàm bỏ bia vào thùng, gắp một viên đá, Tần Hải Dao đem đầu tóc cột lên, lộ ra chiếc cổ thon dài, mặt trên như cũ vẫn đeo một sợi dây chuyền bạch kim có chữ R.

Cảnh tượng này khiến đôi mắt Nguyễn Y Hàm như có cát dính vào, cô cúi đầu, ngâm tay vào xô nước đá, nỗ lực làm nước mắt sẽ không chảy xuống.

Món đầu tiên Tần Hải Dao làm là tôm tích xào tỏi, đó là món mà Nguyễn Y Hàm thích nhất, sau đó lại làm sườn xào chua ngọt, còn chuẩn bị thêm một dĩa rau trộn.

Ở bệnh viện, nàng vẫn luôn uống cháo, hoặc là ăn rất ít cơm, không phải nàng không muốn ăn, mà là Tần Hải Dao không có khẩu vị.

Hiện giờ, nàng ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, lại cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Nguyễn Y Hàm, Tần Hải Dao quay đầu nhìn Nguyễn Y Hàm nhoẻn miệng cười: "A Hàm, chúng ta thật hạnh phúc đúng không?"

Đừng khóc.

Nguyễn Y Hàm cắn môi, vành mắt phiếm hồng, một tay nắm ống quần, cực lực ẩn nhẫn: "Đúng vậy."

Cuối cùng các nàng cũng được trải qua cuộc sống như mong muốn.

Tới buổi tối.

Tần Hải Dao cũng trang điểm một chút, nàng không hy vọng hình ảnh cuối cùng lưu lại trong lòng Nguyễn Y Hàm là bộ dáng nàng tiều tụy bất kham.

Hai người ngồi ở đình viện, ba món một canh chuẩn bị bắt đầu ăn, Tần Hải Dao một tay cầm bình rượu, đột nhiên mở miệng.

Một lời mở miệng này lại làm đôi mắt của Nguyễn Y Hàm một trận ướŧ áŧ.

Dưới ánh trăng, Tần Hải Dao nhìn vào mắt của Nguyễn Y Hàm, khẩn cầu lại nhẹ giọng hỏi: "A Hàm, em tính thêm một ngày nữa là đến 12 giờ được không?"

Tuy rằng thời gian một ngày cũng không dài.

Nhưng nàng vẫn hy vọng xa vời.

Giấc mộng này, cho dù có dài thêm một phút nữa, nàng cũng vô cùng vui vẻ, để cho đến hết đời này, một chút dư vị tồn đọng cũng đủ rồi.