Chương 48

Cả đời này Tần Thấm làm quá nhiều chuyện ác, chết chưa hết tội.

Chỉ là bà ta chết quá mức thảm thiết, ngay cả đội trưởng đội trọng án vốn quen nhìn những vụ án hình sự nghiêm trọng cũng phải bàng hoàng, hắn nhìn người bên cạnh: "Người phụ nữ này quá độc ác."

Thiêu lửa toàn thân, mỉm cười nhảy xuống vách núi...... Nó sẽ đau đớn và tuyệt vọng cỡ nào.

Pháp y muốn đi lên kiểm tra thi thể Đoạn Tử, nàng là phụ nữ, tương đối mẫn cảm, sau khi nhìn thấy Tần Hải Dao sắc mặt tái nhợt, ngất đi trong vòng tay của Nguyễn Y Hàm liền nhẹ nhàng thở dài.

Dù thảm thiết đến đâu, chung quy bà ấy cũng chết, đau đớn chỉ là nhất thời.

Nhưng nỗi đau để lại cho người còn sống là vĩnh cửu.

Nàng đã quá quen với việc nhìn thấy người chết, đối mặt với thi thể, nàng mơ hồ có thể cảm nhận được thống khổ mà người chết phải trải qua, nhưng cái loại cảm giác này tác động vào người sống khiến cho con người muốn hỏng mất khấp huyết.

Nỗi thống khổ đã đánh gục hoàn toàn Tần Hải Dao, thời điểm bà nội và chú hai đuổi tới, nàng đã hôn mê bất tỉnh, bị 120 trực tiếp đưa đi.

Bao tải lớn cũng được mở ra, bên trong là Trịnh Nghị đã ngất xỉu, trong tay còn gắt gao nắm chặt một con dao găm, sắc mặt trắng bệch.

Vốn dĩ, Tần Thấm thực hiện hai kế hoạch.

Nếu đến cuối cùng, bà ta gϊếŧ không được Nguyễn Y Hàm, vậy sẽ để Trịnh Nghị động thủ, bà ta đã đáp ứng với Trịnh Nghị, chỉ cần hắn hoàn thành xong một việc này, bà ta sẽ đầu tư toàn bộ số tiền cuối cùng cho Trịnh Phát, làm hắn một nhà khởi tử hồi sinh.

Bao tải dính đầy xăng, lửa suýt chút nữa đem hắn đốt thành tro, trong không khí còn ngửi thấy mùi khét của tứ chi.

Đó là hương vị của cái chết, làm cho người sợ hãi.

Hiện giờ, hắn từ ranh giới giữa sự sống và cái chết nhặt một mạng trở về.

Trịnh Nghị bị dọa một trận kinh hãi, trong lòng không có suy nghĩ gì.

Hắn không dám, hắn sợ, hắn không bao giờ hy vọng xa vời là Trịnh Phát sẽ khởi tử hồi sinh.

Khởi tử hồi sinh nếu không có mạng ở lại thì hưởng thụ như thế nào?

Hắn đã mua nhà ở quê, chuẩn bị đưa ông nội trở về, không bao giờ đặt chân đến nơi này nữa.

......

Ở trên xe.

Sắc mặt của Nguyễn Y Hàm tái nhợt, vô lực dựa vào thành xe.

Bà ta đã chết......

Tần Thấm đã chết......

Cô đã báo được thù.

Từ sau khi trọng sinh, tâm tâm niệm niệm cuối cùng cô đã có được những gì cô muốn.

Lúc trước, thời điểm cô trở về, hao hết tâm tư muốn được đến còn không phải như vậy sao?

—— Chính tay đâm chết Tần Thấm báo thù rửa hận, làm Tần Hải Dao đau đớn đến chết.

Hiện giờ, cô đều đã làm được rồi.

Từ nay về sau, không bao giờ có người đến hại cô cùng bà nội nữa......

Không phải nên vui vẻ sao?

Nhưng trái tim của cô vì cái gì trống trải như vậy? Đôi mắt của Nguyễn Y Hàm mờ đi với cảm giác hư vô trống rỗng đó, ngơ ngẩn nhìn về phương xa.

Trong đầu cô, lăn qua lộn lại đều là hình ảnh Tần Thấm giơ súng lên đối mặt với cô đỏ bừng hai mắt.

Nếu...... Thật sự có thể liền như vậy kết thúc, cũng là một lựa chọn không tệ.

Trong xe.

Vương Lâm lái xe, Nguyễn nãi nãi cùng Tần Hải Long không nói nên lời.

Nguyễn nãi nãi đến bây giờ cũng không biết chuyện gì kí©h thí©ɧ cháu gái đột nhiên bỏ chạy, không màng tất cả muốn cùng Tần Thấm liều mạng, nhưng bà biết câu trả lời đằng sau chuyện này có thể sẽ kéo bà rơi xuống vực sâu.

Muốn biết sao?

Lấy năng lực của Nguyễn nãi nãi, bà chỉ cần muốn tra, tự nhiên cái gì cũng sẽ biết.

Biết được thì sao?

......

Tần Hải Long đem tầm mắt dừng ở trên người Nguyễn nãi nãi.

Con người trong cuộc đời này.

Có vài chuyện, nếu vẫn luôn bị kẹt trong tối, liền như vậy lừa gạt cả đời, rồi cũng sẽ qua.

Nhưng một khi đã biết, tâm, lập tức sẽ bị kéo vào vòng xoáy của thù hận.

Nếu Nguyễn Y Hàm không biết Tần Thấm gϊếŧ cha mẹ cô, nếu năm đó Tần Thấm thật sự tin rằng chồng mình là ngoài ý muốn bỏ mạng, nếu hai người họ không bị thù hận làm lu mờ khiến hoàn toàn thay đổi thì sẽ là một nhà hạnh phúc cỡ nào.

Nhưng trên đời này, làm gì có nhiều "nếu" như vậy.

Tần Hải Long nhìn thật lâu, một hàng lệ rơi xuống khóe mắt, lần trước khóc là thời điểm lão gia tử cùng đại ca không còn nữa, hiện giờ, hắn một lần nữa để lệ rơi tung hoành.

Hắn nhìn vào ghi chép của cảnh sát hiện trường, biết được thời điểm Tần Thấm chết có bao nhiêu quyết tuyệt cùng thảm khốc.

Nguyên nhân lớn của chuyện này là bởi vì hắn.

Nếu...... Hắn không đem hết thảy nói cho Nguyễn Y Hàm...... Nếu Tần Thấm cuối cùng tỉnh ngộ...... Lấy tính cách của Nguyễn Y Hàm, sẽ bỏ qua cho Tần Thấm đi.

......

Tình trạng tinh thần của Nguyễn Y Hàm vô cùng không tốt, cô đem mình một người nhốt ở trong phòng, Nguyễn nãi nãi đã gõ cửa rất nhiều lần, nhưng âm thanh gì cũng đều không có.

Bà lo lắng đau lòng lại sợ hãi, nhưng cũng không có cách nào.

Trải qua lần biến đổi lớn này, Nam Dương đã hoàn toàn xuống dốc, Tần Thấm mấy năm nay, trừ bỏ trả thù, thực sự dành hết tâm huyết cho sự nghiệp.

Hiện giờ, bà ta đã chết.

Không chỉ Tần gia bị thua lỗ nặng mà tất cả những việc kinh doanh bí mật của bà ta đều bị bại lộ.

Cảnh sát đã thành lập một đội đặc biệt liên hợp vượt qua các vùng miền, biên giới, sau hơn một tháng đã bắt giữ nhiều kẻ chủ mưu đứng sau.

Tần Hải Long có một lần hút thuốc cùng bà nội nói chuyện này, Nguyễn nãi nãi chống quải trượng, ngồi im trên ghế sô pha trong phòng khách.

Một điếu rồi lại một điếu, tới cuối cùng, Tần Hải Long cúi đầu, mờ mịt: "Lão thái thái."

Nguyễn nãi nãi nhìn hắn.

Tần Hải Long: "Con theo dõi cảnh sát hơn một tháng, kiểm tra rất nhiều người sau lưng Tần Thấm, gần như không có ngoại lệ, bọn họ đều đã bị bắt."

Ngay cả Ưng Địch, người sau đó cũng đầu hàng.

Hắn có lẽ đã hoàn toàn tỉnh ngộ, nhưng pháp luật không dung tình, những điều sai trái hắn đã làm trong quá khứ không thể xóa bỏ chỉ vì một sự thay đổi nhất thời.

Hắn sẽ phải trả giá.

"Nhiều người như vậy đều bị bắt, nhưng Tiểu Hải......" Tần Hải Long phun ra một ngụm khói, "Con thật sự lo lắng sợ con bé sẽ bị liên lụy, nhưng con phát hiện ra rằng Tần Thấm đã nuôi con bé ở nhà người khác. Từ nhỏ đã rất ít khi tiếp xúc với nó... Mặc dù loại tình yêu này rất không bình thường, cảnh sát khi điều tra cũng cảm thấy khó tin, nhưng... Tần Thấm đã che chở cho Tiểu Hải ở một mức độ nhất định nào đó."

Tất cả những chuyện này không liên quan gì đến Tần Hải Dao.

Kể từ ngày Tần Thấm xảy ra chuyện, Tần Hải Dao rất nhiều thời gian đều nằm trên giường bệnh.

Thân thể của nàng vốn dĩ đang trong tình trạng vô cùng tồi tệ, mà hiện giờ, mẹ nàng ở trước mặt nàng chết đi, trước khi nhảy vực, còn quay đầu nói với nàng: "Tiểu Hải, bảo bối của mẹ."

Một câu kia, quả thực là tuyệt sát.

Tần Hải Dao ngày ngày mơ thấy Tần Thấm, trong mộng, Tần Thấm hoặc là ôn nhu, hoặc là người đầy lửa, bà ta sẽ nhìn Tần Hải Dao mỉm cười thê lương: "Con là do ta mang thai mười tháng sinh ra, Tiểu Hải, con nhìn xem con đã làm cái gì?"

......

Còn ba ngày nữa là đến sinh nhật của Tiểu Hải.

Tần Hải Long thương lượng với Nguyễn nãi nãi một phen, quyết định ra nước ngoài trước để đón Tần Sơn cùng Hoàng Lan còn có Tần Mặc Mặc trở về, ngay sau đó, bọn họ thật cẩn thận đi gõ cửa phòng của Nguyễn Y Hàm.

Nguyễn Y Hàm luôn nhốt mình vào giấc ngủ sâu, rèm cửa trong phòng luôn được kéo chặt.

Hiện tại, đối với cô mà nói, cảnh trong mơ là biện pháp duy nhất giúp cô thoát khỏi thực tại.

Trong những giấc mơ, cô thường quay lại khoảng thời gian hạnh phúc nhất với Tiểu Hải, khi đó, giữa các nàng không có lừa gạt, không có nói dối, các nàng sẽ rúc vào nhau để ngắm bình minh cùng hoàng hôn, các nàng sẽ cảm thụ được nhiệt độ cơ thể lẫn nhau. Dù có chuyện lớn đến đâu, các nàng sẽ tiếp tục dựa vào nhau thế này.

Nhưng hôm nay......

Phải đối mặt như thế nào? Vẫn không nghĩ muốn đi đối mặt.

Nguyễn Y Hàm biết, Tiểu Hải nhất định sống không tốt.

Tuy rằng Tần Thấm không phải do cô gϊếŧ, nhưng lại bởi vì lời nói của cô mà nhảy xuống vách núi.

Nàng nên hận cô đúng không?

Còn ba mẹ của cô...... Cô lại nên hận ai đây?

Nguyễn nãi nãi gõ cửa hồi lâu cũng không có người trả lời, bà trầm mặc trong chốc lát, nhìn Tần Hải Long: "Con về trước đi, ta từ từ khiến nó thông suốt."

Trước đây, bên cạnh A Hàm bạn bè thật lòng vốn dĩ không nhiều lắm.

Tống Hòa đã tới một lần, nàng biết Nguyễn gia có biến hóa, ở cửa ngồi trong chốc lát lại rời đi.

Trước khi rời đi, nàng mỏi mệt nhìn Nguyễn nãi nãi: "Lão phu nhân, con cũng sắp tiếp quản công ty rồi."

Đã từng, bọn họ đều là những đứa trẻ ăn chơi trác táng được che chở dưới cánh chim của cha mẹ.

Hiện giờ, đối mặt với biến đổi lớn của Nguyễn gia, Tống Hòa cũng bắt đầu trưởng thành cùng thay đổi, nàng nhìn nhìn Nguyễn nãi nãi: "Ngài nếu có thể mở cửa, liền nói cho A Hàm, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, Cindy lập tức cũng từ địa phương cai nghiện ra tới, nếu cậu ấy có thể bước ra ngoài, chúng ta vẫn có thể cùng nhau vui vẻ như trước"

Giống như trước kia sao?

Thật sự còn có thể trở về sao?

Tới ban đêm.

Nguyễn nãi nãi nghe thấy tiếng khóc trong phòng.

Bà lúc này mới cắn chặt răng, tìm chìa khóa dự phòng, mở cửa ra.

Trong phòng, Nguyễn Y Hàm thân mình run rẩy, dường như nửa tỉnh nửa mê, rúc lại thành một đoàn, tràn ngập nước mắt, nỉ non.

"Không phải tôi...... Không phải tôi......"

"Đau...... Đau quá......"

Gần đây, cô bị cơn đau dữ dội hành hạ đến mức không thể hô hấp, tìm bác sĩ tới xem, cũng tiến hành một ít kiểm tra, bác sĩ đều nói không có chuyện gì.

Sau đó, vẫn là Nguyễn nãi nãi cố ý gọi bác sĩ tâm lý tới xem thử, hắn thở dài nói với bà: "Lão phu nhân, tình huống hiện tại của Nguyễn tổng, hẳn là phản ứng tâm lý sau khi bị kí©h thí©ɧ mãnh liệt, tôi cảm thấy ngài ấy......"

Bác sĩ dừng một chút, hắn dùng tay chỉ ngực mình, "Ngài ấy tựa hồ cảm thấy mình một lần lại một lần bị người đánh trúng trái tim, lại một lần nhảy vực."

Nhưng Nguyễn Y Hàm cự tuyệt uống thuốc, đây là một bệnh loại lý cực kỳ nghiêm trọng, giống như một sự tự ngược đãi bản thân.

—— Tôi rất đau, tôi cũng biết tôi rất đau, nhưng tôi muốn như vậy đi xuống, các người đều không cần giúp tôi chữa khỏi.

Nguyễn nãi nãi đã bật khóc khi nghe những lời của bác sĩ, bà nhìn lên trời, không hiểu tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này.

Có lẽ chính giọt nước mắt của bà nội đã làm thay đổi chút lý trí của Nguyễn Y Hàm, cô ngồi dậy khỏi giường, đi đến bên cạnh, nhẹ nhàng ôm lấy bà: "Bà nội."

Mở miệng run rẩy nỉ non.

Nguyễn nãi nãi chạy nhanh duỗi tay ôm lấy cháu gái, "A Hàm, con không cần như vậy, không cần như vậy được không?"

Cháu gái như vậy, bà tình nguyện không có công ty, không có gì hết, đều không hy vọng nhìn thấy cháu gái trở nên thế này.

"Nếu con không thích kinh doanh, bà nội đem hết thảy đều giao cho người khác được không? A Hàm, con phải sống tốt, con phải sống tốt." Nguyễn nãi nãi rưng rưng nước mắt nói.

Nguyễn Y Hàm dựa vào trong lòng ngực bà nội, cô im lặng rơi lệ hồi lâu, cuối cùng chỉ nói một câu khiến bà nội nghe vào cũng thấy khó chịu, "Con còn có bà nội, nhưng em ấy cái gì cũng đều không có."

Trước sinh nhật Tiểu Hải một ngày.

Nguyễn Y Hàm rốt cuộc cũng đến bệnh viện dưới sự thuyết phục của bà nội và chú hai.

Bởi vì sợ A Hàm lại chịu kí©h thí©ɧ, Nguyễn nãi nãi đưa cô đến gặp bác sĩ điều trị cho Tiểu Hải trước, bác sĩ Vương Vĩ mặc áo blouse trắng, cau mày: "Tình trạng của Tần tổng không được tốt lắm, nhất là về mặt tinh thần, mỗi đêm đều gặp ác mộng, bừng tỉnh liền vẫn luôn ôm chính mình ngồi đến hừng đông, đôi khi y tá thay băng cho nàng sẽ nghe thấy nàng nói những lời linh tinh đại loại như "Tôi làm tổn thương cô ấy, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi...."

Bởi vì là bác sĩ điều trị chính, cho nên Vương Vĩ lúc trước cũng ở cảnh sát bên kia tìm hiểu đại khái tình huống, hắn nhìn Nguyễn nãi nãi cùng Tần nhị thúc: "Thân thể có bệnh tôi có thể điều trị, nhưng tâm lý có bệnh...... Tôi cũng không giúp được gì. Tôi nhìn thông tin trên bệnh án, biết được ngày mai là sinh nhật của cô ấy."

Nguyễn nãi nãi cùng Tần nhị thúc gật gật đầu, Nguyễn nãi nãi nhìn Nguyễn Y Hàm đang im lặng dựa vào vách tường, mím môi.

Vương Vĩ gật gật đầu, "Tôi có thể nói cùng viện trưởng, kiến nghị các người đem Tần tổng đi ra ngoài một ngày, trở về với gia đình một chút."

Nói đến hai chữ "Gia đình", Nguyễn nãi nãi cùng Tần nhị thúc đều trầm mặc.

Gia đình sao?

Nàng đã sớm không có.

Vương Vĩ từ trong ngăn kéo lấy ra một chồng tài liệu, "Chúng tôi biết đây là yêu cầu của lão phu nhân. Việc này do các chuyên gia nổi tiếng trong nước và quốc tế chẩn đoán. Chúng tôi đưa ra kết luận rằng Tần tổng đã bị thương tổn trầm trọng về mặt tinh thần lẫn thể xác. Dù chữa trị như thế nào cũng không có hiệu quả, nguyên nhân chính là do cô ấy đã từ bỏ."

Vẫn luôn trầm mặc Nguyễn Y Hàm quay đầu nhìn Vương Vĩ, hắn đối diện với đôi mắt của Nguyễn Y Hàm, "Nguyễn tổng, là bản thân cô ấy không muốn sống nữa."

......

Tình cảm là tội lỗi, không ai không đau khổ.

Vương Vĩ đã từng chứng kiến

nhiều trường hợp bị tổn thương vì tình trong cuộc đời làm bác sĩ của mình, nhưng trường hợp cực đoan như Tần Hải Dao, vẫn là lần đầu tiên.

Bản thân người bệnh không muốn sống nữa.

Hắn cho dù là Hoa Đà(*) tái thế cũng cứu không được nàng.

(*) Hoa Đà (145 – 208) xuất thân từ huyện Tiêu, nước Bái thuộc Bạc Châu, tỉnh An Huy ( xưa kia là Dự Châu). Tự là Nguyên Hoá, ông nổi tiếng là một thầy thuốc cuối thời Đông Hán. Cùng Biển Thước, Lý Thời Trân và Trương Trọng Cảnh là Tứ đại danh y nổi tiếng bậc nhất trong lịch sử Trung Hoa.

Ba người nện bước trầm trọng đi tới cửa phòng bệnh.

Nguyễn nãi nãi trầm mặc nhìn cháu gái, Tần nhị gia có rất nhiều lời muốn nói đều không có phương tiện mở miệng.

Hắn biết, hiện tại đối với Tiểu Hải mà nói, Nguyễn Y Hàm chính là nguồn sống duy nhất của nàng.

Chỉ là...... Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, hắn như thế nào còn có thể cầu mong Nguyễn Y Hàm đi cứu Tiểu Hải?

Cô hôm nay có thể tới, đối với Tần gia đã là một ân huệ lớn.

Bọn họ làm sai trước, không thể trách Nguyễn Y Hàm lạnh nhạt.

Tần nhị gia đi vào trước xem Tiểu Hải, Nguyễn nãi nãi cùng Nguyễn Y Hàm ngồi trên băng ghế nghỉ ngơi.

Hai bà cháu trầm mặc hồi lâu.

Nguyễn Y Hàm nhìn Nguyễn nãi nãi: "Bà nội, người liền không muốn biết, con rốt cuộc vì cái gì một hai phải gϊếŧ Tần Thấm sao?"

Đây là điều cô luôn muốn hỏi, lại không dám hỏi.

Con người đều có tính tò mò, đặc biệt là bà nội, người vẫn luôn như một đứa trẻ to xác, không muốn cháu gái giấu bà bất cứ điều gì.

Nguyễn nãi nãi nhìn Nguyễn Y Hàm với đôi mắt không còn trong suốt: "A Hàm, bà nội đương nhiên muốn biết."

Ai không muốn biết?

Chỉ là......

Nguyễn nãi nãi sâu kín: "Ta số tuổi không nhỏ, thời gian còn lại không nhiều lắm, ta chỉ nghĩ phải hảo hảo bồi con...... Bà nội sợ hãi, sau khi ta biết sẽ lãng phí sinh mệnh vốn đã không còn dài. A Hàm, con còn trẻ, sẽ luôn cảm giác cả đời còn rất dài, còn có thể có được thời gian đi oán hận, đi dây dưa. Bà nội thì khác, nơi xa liếc mắt một cái đều có thể thấy được, cái gì yêu hận tình thù, bà nội đã sớm không muốn bận tâm đến nữa."

Nguyễn nãi nãi hiện tại chỉ hy vọng cháu gái của mình sẽ khỏe lại. Đây là điều duy nhất bà lo lắng.

Bà vỗ vỗ bả vai của Nguyễn Y Hàm, "Đi thôi, đến xem con bé. Mặc kệ ân oán đời trước, Tiểu Hải rốt cuộc đã cứu con, đừng để con bé chết như thế này, được không?"

Nước mắt che kín đôi ngươi đen nhánh, cổ họng của Nguyễn Y Hàm nghẹn ngào nói không nên lời, cô lê đôi chân nặng trĩu đứng dậy đi từng bước chậm rãi đến trước cửa phòng bệnh.