Chương 30: Trung khuyển tiến hóa sử (3)

Thời gian cứ thế trôi qua mười ngày.

Trong khoảng thời gian này, Đông Kình Trạm rốt cuộc biết được tên của tên tiểu tử nghèo trước mắt này.

Tên cũng không phải là hỏi được từ Đoạn Tĩnh Triết mà là trong lúc hắn vô ý thấy được thẻ công tác trên người tiểu tử nghèo này.

Đoạn Tĩnh Triết.... Đông Kình Trạm yên lặng mà đọc lại cái tên này, tà mị nở nụ cười.

Cái tên này rất hợp với cái tên ngốc trước mắt này, lại nghèo lại không biết biến báo.

Từ sau khi Đông Kình Trạm tỉnh lại, tổng cộng câu nói mà tiểu tử nghèo nói với hắn cũng chính là một câu kia "Có việc?"

Từ đó về sau, hắn ngay cả một câu cũng không nghe được từ miệng tên tiểu tử nghèo này, nếu như không phải trước đó nghe qua một câu, hắn còn tưởng rằng tên tiểu tử nghèo này là người câm đây!

Đông Kình Trạm tà mị nở nụ cười ẩn chứa một tia buồn bực, trong mười ngày này bất luận mình hỏi cái gì, làm ra động tĩnh gì, tên tiểu tử nghèo kia đều không có phản ứng lại, chỉ có cái hộp rách nát bên cạnh kêu lên, tên tiểu tử nghèo kia mới chuyển ánh mắt lên trên người mình, uy một chai thuốc dinh dưỡng là xong việc.

Sau đó sốt ruột bận rộn quay trở lại trước bàn thí nghiệm kia, xem ra lúc tiếp đãi mình thì không có sự tình sốt ruột xử lý như thế .

Tình huống như thế khiến trong mắt Đông Kình Trạm lóe ra một tia lãnh ý.

Cả người mấy ngày nay bị thương không thể động đậy, Đông Kình Trạm ngoại trừ trong lòng suy nghĩ đến kẻ phản bội trong đội ngũ chính là tâm tâm niệm niệm nghĩ cách làm sao đem tên tiểu tử nghèo trước mắt này băm ra thành tám mảnh, để giải trừ mối hận trong lòng mình.

Ngoại trừ hai ngày đầu Đông Kình Trạm ngoài mặt còn xoát độ tồn tại, sau đó liền thành thật hơn nhiều, biết hành động của mình căn bản sẽ không được đáp lại, vì thế mấy ngày sau đó đều đặc biệt an tĩnh.

Mỗi lần hắn thời khắc tẻ nhạt nhìn bóng lưng trước mắt thì hắn liền cảm thấy hàm răng của mình ngứa ngáy.

Thật vất vả chịu đựng đến ngày hôm nay, tâm tình Đông Kình Trạm cuối cùng cũng coi như khá hơn một chút.

Bởi vì thương thế của hắn rốt cuộc chuyển biến tốt, tuy rằng vẫn chưa thể tùy ý hoạt động nhưng bản thân ít nhất có thể đứng lên đi lại hai bước.

Sau khi đứng lên nhờ vào dựa vào cái bàn bên cạnh, Đông Kình Trạm con mắt ngăm đen lóe ra một tia ác ý.

Nếu mình có thể di chuyển, như vậy cái tên tiểu tử nghèo kia còn muốn lơ mình là điều không thể.

Đông Kình Trạm bản thân không ý thức được, từ trước tới nay chỉ suy nghĩ làm sao đối nghịch với đội quân Tinh Tế, làm sao cướp giật càng nhiều vật quý, tư duy của thủ lĩnh siêu trộm không hiểu sao mà bay đến một nơi kỳ quái.

Hắn hung tợn đỡ vào cạnh bàn, từ trên đó cầm lấy một cái thiết côn.

Hắn muốn cho tên tiểu tử nghèo này lơ mình thì hậu quả nghiêm trọng đến cỡ nào!

Ngay lúc Đông Kình Trạm một bước một na, thật vất vả sắp đến được phía sau Đoạn Tĩnh Triết thì cái tên tiểu tử nghèo kia bỗng nhiên quay người lại.

Từ trước đến nay không sợ trời không sợ đất đầu lĩnh băng trộm không biết tại sao bỗng nhiên có chút chột dạ.

"Ngươi làm gì?!" Đông Kình Trạm hung tợn mở miệng, nếu như không để ý hai mắt chột dạ kia, khí thế e sợ sẽ càng đầy đủ.

Đoạn Tĩnh Triết mặt không hề có cảm xúc nhìn hắn một lúc, sau đó có chút luống cuống quay về phía Đông Kình Trạm nói câu thứ hai: "Ta muốn đi giao công, ngươi chờ ta."

Đoạn Tĩnh Triết thời điểm nói câu này, bên trong ánh mắt có chút mờ mịt, bởi vì thời gian dài không giao tiếp với người khác trên mặt hắn hiện lên một tia đỏ ửng không tự nhiên.

Đông Kình Trạm nhìn cái mặt đỏ ửng kia trong lòng có chút nôn nóng, chân mày hơi nhíu lại, thầm nghĩ trong lòng, thực sự là khó coi chết được.

Đoạn Tĩnh Triết nói xong cũng chuẩn bị rời đi, trước khi đi dừng lại một chút, sau đó xoay người tìm đến thuốc dinh dưỡng mình vừa mua, đặt trên bàn thí nghiệm, sau đó yên lặng mà nhìn hai mắt Đông Kình Trạm, muốn nói điều gì đó nhưng có vẻ không tiện, cũng không chờ Đông Kình Trạm phản ứng, trực tiếp cầm mô hình giáp máy trong tay mình ra cửa.

Đông Kình Trạm nghĩ đến ánh mắt chứa thủy quang lóe ra vẻ vô tội, trong lòng có chút ngứa như bị cái gì gãi qua.

Sau khi trải qua lần này, Đông Kình Trạm kiên định hơn chờ thân thể hắn sau khi khỏi hẳn nhất định phải đánh sưng mặt mũi tên tiểu tử nghèo kia.

........

Đoạn Tĩnh Triết nắm trong tay mô hình giáp máy, dựa vào ký ức của nguyên thân tìm tới nhà xưởng, mặt không hề có cảm xúc đem thành phẩm trong tay giao cho xưởng trưởng.

Nguyên bản nguyên thân là cần mỗi ngày đến xưởng công tác thế nhưng từ sau khi xưởng trưởng đem thông báo chiêu sinh đưa cho hắn, liền đặc biệt cho phép hắn mang linh kiện về nhà lắp ráp, không cần mỗi ngày đến công xưởng đưa tin.

Cùng lúc đó, xưởng trưởng đưa cho hắn một chút tư liệu cuộc thi mà con trai hắn từng dùng qua, để hắn cố gắng học tập.

Thời gian chiêu sinh lần này còn khoảng hai mươi ngày, bởi vì ban giáp máy học viện Leith cũng không ở trên tinh cầu này, hắn còn muốn đi làm phi thuyền sớm một tuần.

Thời gian còn lại hắn liền không có tinh thần làm mô hình giáp máy, hắn nhất định phải tập trung lực chú ý đi xem tư liệu cuộc thi kia.

"Hài tử, đây là tiền lương lần này của ngươi, còn có mấy ngày ngươi nhất định phải xem thật kỹ tư liệu, tranh thủ thi đậu ban giáp máy học viện Leith." xưởng trưởng đem túi tiền đặt trên tay hắn, ngữ khí từ ái.

Đoạn Tĩnh Triết gật đầu, có chút cảm động cảm tạ đối với xưởng trưởng.

Hắn cảm giác được, tiền lần này so với trước đây còn nhiều hơn.

Trên đường đi về nhà, Đoạn Tĩnh Triết mặt không cảm xúc bỗng nhiên xuất hiện một tia gợn sóng, lông mày hơi nhíu lại.

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề.

Nếu như hắn đi tham gia cuộc thi tại học viện Leith, người nằm ngay đơ kia nên tính sao?

=============================

Editor có lời muốn nói: Dạo này ta bận chạy bài tập trên trường nên đừng hối chương mới.