Chương 22: Nữ vương bệ hạ

Anh sờ rất chậm, rất gợϊ ȶìиᏂ, bàn tay ấm áp tinh tế vuốt ve một đường đến đùi và mông. Từ góc độ của anh có thể nhìn được cảnh đẹp vô hạn dưới váy.

Qυầи ɭóŧ viền tơ, mảnh mai dán vào bên dưới cô, ở gần vị trí giữa, có một bóng mờ khả nghi, bên trên, mấy sợi lôиɠ ʍυ nhảy ra, xoắn lại, đáng yêu mà gợi cảm.

.

Ý cười trong mắt Thẩm Tây Thời càng sâu, xoa mông cô, cho đến khi chân của Tô Tử Khanh mềm nhũn, ngồi quỳ trên người anh.

“Aaaaa…”

Cô giật nảy mình, một tay cẩn thận cầm máy ảnh, một tay chống trước ngực anh để giữ vững cơ thể, cúi đầu nhìn Thẩm Tây Thời.

Cô đối diện với ánh mắt của anh. Ánh mắt anh dịu dàng, đáy mắt có du͙© vọиɠ u ám. Tô Tử Khanh cảm thấy ánh mắt kia mang theo lưỡi câu, cắm thẳng vào trong lòng cô.

“Anh người mẫu này, xin tự trọng cho…” Cô cũng cười chọc anh một chút. Tay nhẹ nhàng phủ lên bờ ngực anh, xúc cảm bóng mịn, thích đến không muốn buông tay. Lời nói ra lại đi ngược lại với hành vi.

Thẩm Tây Thời cầm máy ảnh của cô đặt sang một bên, nắm lấy tay kia của cô, đặt tới trước ngực mình. Sau đó, tay thuận theo bắp đùi, sờ lên bờ mông cô lần nữa.

Anh rất thích xoa quả đào nhỏ này, mượt mà, cong vυ"t lại đàn hồi cực tốt.

“Thợ chụp ảnh à, tôi cho cô xem hết rồi, giờ nên có qua có lại chứ. Cô cũng nên cởi ra cho tôi xem chút chứ nhỉ?” Vừa nói vừa kéo hai cánh mông sang hai bên mà xoa nắn.

.

Tô Tử Khanh bị cách xoa nắn đầy dục tình này làm xuân tâm kích động, qυầи ɭóŧ ướt một mảng, không nhịn được mà rên lên vài tiếng.

Cô đưa tay kéo dây buộc tóc xuống, mái tóc xõa ra, nửa xòa trên mặt cô. Cô cúi đầu nhìn anh, cười vén tóc qua một bên, lộ ra bên cổ thon dài.

Sau đó, tay cầm váy mỏng, kéo lên, hai tay vươn cao, cơ thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trắng nõn giãn ra, hứng nắng sớm như phát ra ánh sáng.

Trong mắt bọn họ đều có bóng hình nhau, xen lẫn du͙© vọиɠ nơi đáy mắt. Giống như muốn vò nát đối phương, ăn đi rồi nuốt vào bụng, nhưng lại không có ai làm động tác tiếp theo.

Cho đến khi Thẩm Tây Thời cầm nhánh tulip vừa rơi một bên, đặt đến bên môi cô.

Tô Tử Khanh cười, hôn một cái.

Sau đó,tulip đi xuống, lướt qua cằm cô, cổ, xương quai xanh, cho đến trước ngực, tới quả anh đào hồng hồng.

Tô Tử Khanh không cười được nữa.

Thẩm Tây Thời dùng cánh hoa màu trắng không ngừng trêu chọc quả nhỏ đáng yêu kia, khi xoa khi ấn, lại xoay nhánh hoa, dùng cành hoa quay vòng bên núʍ ѵú, cho đến khi hai quả nhỏ bị kí©h thí©ɧ mà đứng thẳng.

“Ưm…aa…” Tô Tử Khanh rêи ɾỉ, tay của anh rời khỏi cơ thể cô, chỉ dùng cành hoa mang theo hơi lạnh trêu chọc cô. Tô Tử Khanh cảm thấy mình biến thành đồ chơi của anh.

Anh kéo thảm len ở ghế sô pha qua, trải lên đất, ưỡn người, ôm cô ngồi dậy, sau đó đẩy ngã Tô Tử Khanh trên thảm.

Anh kéo thứ che đậy duy nhất còn sót lại trên người cô xuống, đồ lót nhỏ bị ném qua một bên, sau đó lại nhặt cánh hoa kia lên, chạm vào hoa huyệt của cô, nhẹ nhàng ma sát.

Có chút mát mẻ, có chút ngứa, nhưng rất rất nhiều sự trống rỗng ập tới.

“Em xem, hoa dính sương sớm, thật kiều diễm.” Thẩm Tây Thời đưa hoa tới trước mặt cô. Cánh hoa màu trắng bị ướt, dưới ánh mặt trời tỏa ánh long lanh.

Là mật dịch của cô.

“Ưm…” Cô đỏ bừng cả mặt, qua nắng sớm, nhìn Thẩm Tây Thời, ánh mắt trở nên mê ly.

Cô muốn khép chân lại, nhưng bị Thẩm Tây Thời tóm được, tách ra hai bên, gác trên đầu vai anh.

Sau đó, Tô Tử Khanh chỉ cảm thấy hơi thở nóng ướt phả lên cửa huyệt cô. Cửa huyệt cũng nóng lên.



Trời ạ! Anh, anh môi của anh chạm tới, sau đó là đầu lưỡi vừa vào vừa ra trong khe hoa của cô, trêu chọc, mυ"ŧ lấy, hút hết mật dịch trào ra của cô, nhưng lại làm nó chảy ra càng nhiều.

Tô Tử Khanh sướиɠ đến muốn kẹp chặt chân, nhưng vì đang gác trên vai anh nên không thành công. Eo cô bỗng co rúm lại, mạnh mẽ hơn bất cứ lần dạo đầu nào trước đây.

Một tay Thẩm Tây Thời ấn lên bụng nhỏ cô, một tay tóm lấy mông cô, cố định cô lại, khiến cô không cách nào thoát được.

“Đừng… ưm a… Đừng… a…” Tô Tử Khanh vừa thoải mái vừa ngượng ngùng. Kɧoáı ©ảʍ mạnh mẽ hơn so với bất kỳ lần nào trước kia. Chỉ cảm thấy đầu lưỡi linh hoạt tiến vào âʍ đa͙σ chặt khít của cô, dẫn ra càng nhiều dâʍ ŧᏂủy̠, làm cho lý trí cô cũng mờ dần.

“Chảy ra nhiều nước thế mà còn nói là không muốn à…” Thẩm Tây Thời liếʍ lên âʍ ѵậŧ của cô, thò ngón giữa ở tay phải vào âʍ đa͙σ của cô, lần mò trong nếp uốn của thành vách bên trong.

“A! Ưm a…” Tô Tử Khanh muốn dùng tay đẩy anh ra, lại bị anh bắt được. Nắm chặt cổ tay, cố định ở bụng dưới, khiến cô không động đậy được, chỉ có thể mặc cho anh muốn làm gì thì làm.

Đầu lưỡi nhanh chóng đẩy tới âm đế, tốc độ trên tay cũng tăng vọt. Tô Tử Khanh chỉ cảm thấy đến đỉnh điểm thì như có thứ gì phá vỡ, sóng nhiệt phun ra ngoài, cô hét lên một tiếng.

Thẩm Tây Thời thở hồng hộc, ngẩng đầu lên, cười, nhìn cô gái trần trụi trước mặt.

Cô ôm mặt, cả người run lên.

Thẩm Tây Thời kéo tay cô xuống, hôn cô một cái: “Trốn sao?”

Tô Tử Khanh chỉ cảm thấy mâu thuẫn, được anh hầu hạ đến thoải mái, nhưng lại không cam tâm bị anh dùng tay đùa giỡn thế này.

Cô thở gấp, vừa bình ổn lại, cũng cảm giác được Thẩm Tây Thời cầm lấy nhành hoa, cắm nó vào trong tiểu huyệt của cô, khẽ động.

Người đàn ông này, hôm nay muốn chơi chết cô hả?

Tiểu huyệt mẫn cảm vừa trải qua cao trào lại bị nhành hoa lành lạnh kí©h thí©ɧ. Cô không nhịn được nhẹ cong eo lên.

Quả nhiên nghe được tiếng cười khẽ của Thẩm Tây Thời.

Cười cái gì mà cười!

Tô Tử Khanh ôm cổ anh, ngồi dậy. Chân móc lên hông anh, kề bên tai, hà hơi nói nhỏ: “Nhỏ như vậy thì sao mà đủ, muốn gậy thịt lớn của tổng giám đốc Thẩm tiến vào…”

Sau khi nói xong thì rút lui, tay sờ lên dươиɠ ѵậŧ đã cương cứng của anh, nhìn anh bằng vẻ mặt khıêυ khí©h.

Thẩm Tây Thời nắm cằm cô, hung hăng hôn lên. Anh thật sự vừa yêu vừa hận cái miệng nhỏ thành thật này.

Tô Tử Khanh vừa hừ hừ như mèo nhỏ, hôn trả lại anh. Anh hôn vừa vội vừa mạnh, hận không thể liếʍ hàm răng cô một lần.

“Con nhóc lẳиɠ ɭơ này.” Thẩm Tây Thời ôm cô, thẳng người dậy, tay đỡ mông cô, vừa hôn cô vừa đi về phía phòng ngủ: “Ngoan, đến giường sẽ chơi em.”

Anh ném người lên giường lớn màu trắng mềm mại, cởϊ qυầи ra, bao phủ người xuống.

“Lấy bao… ở ngăn kéo tủ đầu giường.” Nhân lúc cái hôn rời đi, Tô Tử Khanh không quên nhắc nhở, nhưng lập tức như nhớ ra cái gì, vội vàng đứng dậy, muốn tóm lấy tay anh.

Nhưng muộn rồi.

Anh kéo ngăn kéo ra, sεメtoy, gậy rung, dụng cụ mυ"ŧ, to to nhỏ nhỏ, đủ loại màu sắc.

Cô sống một mình, bình thường ít có người tới thăm. Cho dù là bạn nữ cũng sẽ không vào phòng ngủ, cho nên cũng không có gì che giấu, đặt ngay ở ngăn kéo để tiện lấy ra dùng.

“Hả?” Thẩm Tây Thời nhíu mày, nhìn cô.

“Khụ…” Tô Tử Khanh có chút quẫn bách: “Nhu cầu… của người trưởng thành…”

Gậy rung và dụng cụ mυ"ŧ dù sao cũng mang lại kɧoáı ©ảʍ khác với người thật.



Nhưng mà lúc có Thẩm Tây Thời thì đã lâu rồi cô chưa sử dụng bọn chúng.

“Anh không thỏa mãn em à?” Thẩm Tây Thời lườm cô một cái. Cả người cô trần trụi, đặc biệt mê người.

Tô Tử Khanh liếc thứ cường tráng bên dưới của anh một chút, ánh mắt mê ly, liếʍ khóe môi: “Trước kia có một mình thì dùng… giờ có anh rồi thì đâu cần chúng nữa.”

Thẩm Tây Thời trong lòng khẽ rung động, thế này là gián tiếp biết được cô độc thân cũng lâu, bên cạnh không có đàn ông. Đúng là sảng khoái tinh thần. Hai ngón tay kẹp lấy áo mưa, đưa tới trước mặt cô: “Đeo lên cho anh.”

Tô Tử Khanh xé bao ngoài, lấy ra chiếc áo mưa thật mỏng, từ từ đặt lên qυყ đầυ to lớn của anh, sau đó kéo xuống dưới.

Cho đến khi đeo xong, Thẩm Tây Thời đỡ eo cô, lên tiếng ra lệnh: “Tự mình ngồi lên.”

Rất có phong thái của bậc đế vương.

Tô Tử Khanh vốn vẫn ngồi quỳ trước mặt anh, bên dưới có nước nhỏ giọt, làm ướt cả đệm. Lúc này tiểu huyệt của cô rất ngứa, vượt tới bên người anh, hai tay đỡ dươиɠ ѵậŧ thô to, chà xát hai lần ở cửa huyệt, đặt ở đúng chỗ sau đó ngồi xuống.

Côn ŧᏂịŧ thô to chen vào hoa huyệt chặt khít, cả hai đều toát ra tiếng rêи ɾỉ đầy thỏa mãn.

Tư thế nữ ngồi trên thế này khiến âʍ đa͙σ cô thít chặt, bao thật sâu lấy dươиɠ ѵậŧ của Thẩm Tây Thời. Tự cô tìm góc độ thoải mái, cọ vào vị trí mẫn cảm nhất của mình, uốn éo.

Ở góc độ này, âm đế cọ vào bụng dưới của anh. Lôиɠ ʍυ thô ráp chà vào phần đế mẫn cảm, trong tiểu huyệt đang phun ra nuốt vào một cây gậy thịt lớn, kɧoáı ©ảʍ song song khiến cô thích tới nỗi kêu lên.

“Ưm… Sâu quá, thoải mái quá… Sờ em đi…” Nói rồi kéo hai tay Thẩm Tây Thời tới đặt lên đầṳ ѵú của mình.

Thẩm Tây Thời sờ bầu ngực mềm mại của cô, nơi đó đang rung lên theo động tác đong đưa của cô. Thẩm Tây Thời xoa ngực cô, bóp lấy núʍ ѵú của cô mà chơi đùa.

Anh nhìn người bên trên. Tóc dài xõa ra, hơi mím môi, con ngươi thấm đẫm tìиɧ ɖu͙©, trong vẻ mờ mịt lộ ra chút ánh sáng, từ trên cao nhìn xuống, bễ nghễ như một nữ vương.

“Ở trên thoải mái đến vậy à?” Anh nắm eo cô, phối hợp với động tác nhấn xuống dưới của cô, bản thân nhấc eo ôm lên trên.

Đương nhiên thoải mái. Đại boss bình thường toàn ra lệnh, nhà tư bản làm mưa làm gió trên thương trường, lúc này ngoan ngoãn bị cô cưỡi trên người, phải nói là thoải mái muốn chết.

Tô Tử Khanh, không hổ là mày, đúng là ra dáng nữ vương!

“Bản vương cưỡi ngươi, đương nhiên thoải mái rồi.”

Tiêu rồi, không cẩn thận nói ra lời trong lòng rồi…

“Thật sao?” Nghe giọng nói của Thẩm Tây Thời như mang theo vẻ nguy hiểm.

Anh xoay người một cái, tình thế bị đảo ngược.

“Nằm sấp cho hẳn hoi, mông nhấc cao lên.” Oai phong chỉ được năm giây, nửa người trên của Tô Tử Khanh bị ấn trên giường, mông vểnh cao, bị một bàn tay ép lại, gậy thịt to dài lần nữa chen vào, chống tới nơi mẫn cảm bên trong cô.

Cô chỉ cảm thấy sau tai ẩm ướt, giọng nói trầm thấp mang theo cảm giác ác bức: “Nhưng bây giờ không phải người vẫn phải ngoan ngoãn bị chơi à? Nữ vương bệ hạ!”

Mẹ kiếp!

Nhân sinh biến hóa khôn lường.

Lần sau nhất định phải tấn công lại!

------oOo------