Quyển 1 - Chương 7: Chắc chỉ là trùng hợp thôi!

P/s: Bắt đầu từ chương này, cuối chương sẽ có một bản lý lịch nhân vật:3

"Này... nhẹ nhàng thôi mà..."

"Yên nào! Sẽ qua nhanh thôi mà!"

"A... nhẹ thôi! Đau..."

"Được rồi, nhẹ lại này..."

"Trời ạ!!! Vậy mà nhẹ lại á???"

Bảo Anh rụt tay lại, la lên oai oái, đồng thời lườm cho Gin một cái sắc lẹm.

"Đã nói là ngồi im. Cô cứ ngọ nguậy như sâu thì làm sao tôi làm?" - Gin bình thản, lông mày hơi nhướn lên - "Đưa tay đây, chưa làm xong."

Bảo Anh lắc đầu nguầy nguậy, thẳng thừng từ chối. Từ lúc này mà trời có sập cô cũng chẳng đưa tay cho anh nữa.

Nói về chuyện này, thì phải tua lại nửa tiếng trước. Cả bọn đang làm bánh rất ngon lành, còn Gin và Bảo Anh thì đứng đó cãi cọ. Cơn giận lêи đỉиɦ điểm khi Bảo Anh đang cầm dao chuẩn bị cắt sô - cô - la, và cứ thế, lưỡi dao vô tình lạnh lẽo cứ thản nhiên chạm sâu vào lòng bàn tay trái ngọc ngà.

"Aaaaa!!!" - Tiếng thét của Bảo Anh khiến cảnh vật đang vô cùng yên bình đột nhiên náo loạn hết cả lên. Chim chóc gì bay tán loạn tứ tung.

Mọi người một phen giật mình. Máu chảy khá nhiều. Ayane thì luống cuống chạy khắp nhà kiếm khăn giấy cầm máu. Akiko và Sumire thì đi lấy hộp cứu thương. Rốt cuộc, người băng bó và sức thuốc cho Bảo Anh lại chính là anh chàng họ Shinakawa.

"Rồi xong!" - Gin đóng hộp cứu thương lại, nhìn bàn tay trái của Bảo Anh được băng bó một cách đẹp đẽ.

Bảo Anh ôm tay của mình. Đang làm bánh dang dở mà lại... Kiểu này là phải bỏ thôi!

"Yên tâm đi, để bọn này làm cho." - Ayane hồ hởi lên tiếng khi thấy gương mặt của Bảo Anh ỉu xìu một đống.

Chưa kịp để Bảo Anh gật đầu, lắc đầu hay lên tiếng, cả bọn đã kéo nhau ra khỏi phòng khách, để cô nàng ở lại một mình với gương mặt đơ không còn chỗ diễn tả.

Sau một hồi ngồi làm ba chuyện ruồi bu để gϊếŧ thời gian, không thể chịu nổi sự chán chường này thêm, Bảo Anh muốn làm gì đó. Cô đi lên phòng mình, lôi cây guitar xuống nhà.

Mặc dù biết là tay trái đang băng bó, nhưng đối với Bảo Anh thì nó chẳng nhằm nhò gì. Ngón tay của cô có thể hoạt động bình thường mà!

Gin đang đứng nặn kem, thấy Bảo Anh đi xuống cầu thang, mang theo cây guitar thì có chút ngạc nhiên trong khoảnh khắc. Anh lập tức trở về thái độ bình thường, im lặng tiếp tục làm việc, miệng nở một nụ cười bí hiểm...

Ngồi xuống ghế sofa, Bảo Anh bắt đầu dạo đàn. Cô đàn hết những bài mà mình đã học, say mê đến nỗi mọi người vào hồi nào cũng không hay.

"Chii - chan!!!" - Ayane la toáng lên - "Cậu đàn hay quá, sugoi*!!"

Bảo Anh giật mình, tay phải bất giác đánh lệch nốt, khiến âm thanh phát ra thật không dễ nghe mấy...

"Chỉ là biết chút chút thôi, không hẳn là giỏi đâu!" - Cô nàng gãi nhẹ gò má đang ửng hồng, khiêm tốn nói. - "À... bánh đã xong rồi à?"

Gin mở cửa đi vào, trên tay anh là một cái mâm để đầy đủ đồ ăn và đồ uống. Anh đặt xuống bàn. Sáu cái ly, một bình trà, sáu dĩa bánh.

"Nhìn như một bữa ăn nhẹ của Hoàng gia vậy! Có cảm giác mình đang biến thành một công nương xứ Pháp. Ôi..." - Ayane đang bay bổng lơ lửng trôi bồng bềnh trên chín tầng mây. Cô nàng đang tưởng tượng mình đang mặc áo váy của một vị tiểu thư Pháp thế kỷ 19, ngồi trong vườn của lâu đài và ăn bánh, uống trà...

"Hỡi thần linh bốn phương tám hướng, xin hãy mang Ayane của con trở về! Con cầu xin người!!!" - Lời "cầu nguyện" của Akiko to đến nỗi muốn nứt luôn tường. Ayane đang ở trên mây thì đột ngột rớt xuống, dập hết mông.

"Aki... cho tớ tưởng tượng một chút nữa thôi mà!" - Ayane phụng phịu.

Mọi người ngồi ăn bánh, uống trà, tám nhảm đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Đã vậy còn tổ chức trò chơi, rủ rê nhau lên phòng của Bảo Anh để khám phá.

"Á!!! Lần đầu tiên tớ thấy nhiều manga* và game như vậy đó!!" - Ayane mắt sáng long lanh, nhìn cái tủ sách của Bảo Anh mà trong lòng cuộn trào hứng khởi.

Gin đứng nhìn dãy ảnh đang được trưng ở trên nóc tủ đồ. Hình của Bảo Anh từ khi cô 3 tuổi cho tới giờ. Lúc cô vào tiểu học, rồi lên cấp hai, rồi...

Đột nhiên, ánh mắt của anh dừng lại, nhìn chằm chằm vào một tấm hình.

Đó là tấm mà Bảo Anh mặc kimono, đứng dưới một cây hoa anh đào.

"Đây là lúc tôi đi lễ hội Hanami**" - Bảo Anh từ đâu xuất hiện, nhìn tấm hình, nói với giọng như đang hồi tưởng lại.

"Cô đã từng đi Nhật?" - Gin hỏi với giọng ngạc nhiên.

"Ừ!" - Bảo Anh trả lời, mỉm cười một cái - "Lúc đó là tôi qua nhà cô chú chơi. Thật tình... vậy mà khi tới đây tôi lại không nhớ đường mới đau. Tôi nhớ là mình có đi dạo loanh quanh, đi lên một con dốc toàn là hoa anh đào. Rồi..."

Bảo Anh đột nhiên ngừng kể, như đang cố lục lại ký ức về cái ngày đó.

"Tôi không nhớ lắm, chỉ biết là lúc đó mình gặp chuyện gì đó rất vui..." - Cô cười dịu dàng, má hơi ửng đỏ lên.

Gin vịn tay lên tủ, nhìn chằm chằm vào tấm hình. Anh đang nghĩ về người con gái ấy...

"Chắc chỉ là trùng hợp thôi."

Anh nhớ lại ngày đó, cái ngày mà anh thật sự bị rung động bởi một người con gái. Cô ấy ẩn gương mặt mình sau chiếc ô Wagasa***, đứng dưới làn mưa hoa anh đào. Khung cảnh lúc đó thật nhẹ nhàng và bình yên, giống như nụ cười lúc cô nhìn thấy anh vậy.

"Cậu có thích hoa anh đào không?"

Câu hỏi đó... đến giờ anh vẫn chưa thể nào trả lời cho cô ấy biết. Anh yêu hoa anh đào, như chính anh yêu cô...

*Manga: Truyện tranh Nhật Bản.

**Hanami: Lễ hội ngắm hoa anh đào được tổ chức hằng năm từ tháng 3 đến tháng 5 ở Nhật.

***Wagasa: Dù giấy của Nhật Bản.

------------------------------

Lí lịch nhân vật: Bảo Anh - Chiaki.

Tên đầy đủ: Hoàng Ngọc Bảo Anh.

Tên tiếng Nhật: Miyamoto Chiaki.

Tuổi: 16.

Cân nặng: 49 kg Chiều cao: 1m62.

Nhóm máu: AB

Tình trạng hôn nhân: Độc thân (Dĩ nhiên).

Tính cách: Thân thiện, hòa đồng, mạnh mẽ, nhưng cũng có lúc yếu đuối.

Sở trường: Nấu ăn, đàn guitar.

Sở đoản: Hay quên, dễ cáu.

Ưa thích: Xem phim, xem anime, manga, chơi game, nghe nhạc.

Món ăn yêu thích: Omurice (Cơm chiên cuộn trứng), những món cay.

Món ghét ăn: Những món đắng.

Câu hay nói: "Tôi là Bảo Anh! Không có gì có thể khiến tôi buồn!"