Chương 7

Trong video giám sát trên màn hình là biệt thự Hồ Đảo ở khu nhà giàu vào đêm đó.

……

Phó Dung Dữ đậu xe trước sân nhà, tắt máy, đi vòng qua ghế lái phụ mở cửa xe, lúc anh cúi đầu, gọng kính và dây đeo mạ vàng hợp lại thành một ánh sáng lạnh lẽo ánh lên sườn mặt anh, lộ ra cảm giác cực kỳ ấm dục.

Mà chuyện anh làm đêm nay vốn chẳng dính dáng đến cấm dục.

Ngay sau đó là Tạ Âm Lâu mặc một chiếc váy trắng dài đến mắt cá chân xuất hiện trong màn hình, ở khoảng cách gần, cái bóng của cô và người đàn ông dưới ánh đèn đường màu vàng ấm áp tràn ngập không khí mập mờ, sau đó cả hai sóng vai đi vào trong biệt thự.

Đoạn video giám sát này đã bị Tạ Âm Lâu cắt bớt, cô muốn làm sáng tỏ vụ tai tiếng không có thật với Ôn Chước, nhưng lại không muốn công bố đối tượng dan díu với công chúng.

Đầu ngón tay trắng nõn nhấp mở một đoạn video khác, là hình ảnh sáng sớm cô thức dậy rồi một mình rời khỏi biệt thự.

Có đoạn video chứng minh cô ngủ lại ở khu nhà giàu này là đủ rồi.

Tạ Âm Lâu tạm dừng trình chiếu ghi hình, quay đầu nhìn về phía Phó Dung Dữ, vừa lúc va vào đôi đồng tử màu hổ phách của anh, đầu óc cô không khỏi hiện lên chi tiết tình ái ướŧ áŧ nào đó.

Ngẩn ra một lúc.

Cả người Tạ Âm Lâu dường như cứng lại, vô thức ngả bám vào ghế dựa, mà bàn tay thon dài của Phó Dung Dữ vẫn đang đặt trên tay vịn ghế dựa của cô, duy trì dáng vẻ đứng đắn kiêu ngạo, tầm mắt dừng lại trên gương mặt cô một giây ngắn ngủi: “Xem ghi hình thì xem đi…… sao lại đỏ mắt vậy?”

Nếu không phải người đàn ông nói từng chữ rõ ràng thì suýt chút nữa Tạ Âm Lâu đã nghe đỏ mắt thành đỏ mặt.

Phó Dung Dữ chỉ chỉ chỗ đuôi mắt cong vυ"t như xoa nhẹ một lớp phấn của cô.

Tối hôm qua Tạ Âm Lâu không đốt hương thôi miên nên ngủ không ngon giấc, vệt đỏ này mãi chưa nhạt đi. Nhịn xuống cảm giác muốn sờ vào đôi mắt, cô lại ngửi thấy hương gỗ tuyết tùng bí ẩn tỏa ra từ cổ tay áo sơ mi khi Phó Dung Dữ đưa tay đến gần cô.

Khiến cô lập tức tỉnh táo lại, bất giác hỏi: “Anh dùng nước hoa của hãng nào vậy?”

“Nước hoa gì?”

Tạ Âm Lâu khựng lại, cũng không thể nói rõ trên người anh có mùi hương tuyết tùng thoang thoảng, ngửi thì thấy hơi quen, giống như mùi hương sau khi đốt gỗ hương tràn ngập trong không khí.

Mập mờ một cách kỳ lạ.

Cũng may Phó Dung Dữ không truy hỏi ngọn nguồn, anh cầm lấy ly thủy tinh đựng nước bên cạnh đưa cho cô.

Tạ Âm Lâu cũng khát, hời hợt nhấp một ngụm rồi nói: “Làm phiền Phó tổng rồi.”

Phó Dung Dữ thấy cô làm bộ làm tịch khách sáo, khớp xương lạnh lẽo tùy ý gõ nhẹ vài cái lên ghế dựa: “Cô Tạ, nói chuyện ba phút được không? Mười giây nợ kia xem như miễn phí cho cô.”

Miễn phí?

Hóa ra cô còn phải đội ơn anh mới phải đạo, đường đường là chủ tịch của tập đoàn Phó thị mà ‘hào phóng’ quá.

Tạ Âm Lâu ôm ly thủy tinh trong lòng bàn tay, trong lòng nghĩ thầm, nhưng ngoài miệng dịu dàng nói: “Không hổ là Phó tổng, đúng là rất biết kinh doanh.”

Đôi môi mỏng của Phó Dung Dữ khẽ nhếch lên, ngón tay thon dài mạnh mẽ xoay ghế dựa sang phía anh, làn váy sườn xám mềm mại của người phụ nữ lướt qua lớp quần tây lạnh băng của anh, như tô điểm thêm màu trắng tinh vào lớp mực dày.

Cúi người đến gần, giọng nói đương nhiên cũng hạ thấp xuống một chút: “Tôi là doanh nhân bình thường, bình thường hay đầu tư vài hạng mục kiếm tiền tuân thủ pháp luật kỷ cương, không có đam mê gì xấu… Thân xác này liệu có lọt vào mắt cô Tạ không?”

“Người làm ăn bình thường không thể nào đứng được trong tòa nhà sang trọng nhất thành phố tài chính.”

Tạ Âm Lâu nhẹ giọng nói anh quá khiêm tốn, hàng mi cong vυ"t rủ xuống dừng lại trên thân hình mặc tây trang giày da của Phó Dung Dữ. Cô học thêu thùa mở cửa hàng, cũng từng đo ni may áo cho không ít người…

Tỉ lệ dáng người cân đối của Phó Dung Dữ hoàn mỹ đến mức giống như một món đồ được cất giấu kỹ không chút khuyết điểm, là người hoàn mỹ nhất mà cô từng gặp.

Phối hợp với gương mặt kia của anh, có thể nói chỉ cần Phó Dung Dữ sẵn lòng, anh sẽ không thiếu bạn giường.

Tạ Âm Lâu không bị sắc đẹp của người đàn ông này làm mê mẩn hoa mắt, giọng điệu trong trẻo bình tĩnh hỏi lại: “Ở đây nào có ai dám coi thường Phó tổng chứ?”

Không khí yên lặng nửa giây.

Nét mặt Phó Dung Dữ không có quá nhiều thay đổi, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh nhìn chằm chằm vào đôi mắt chứa ý cười của cô, mà Tạ Âm Lâu rõ ràng không muốn làm mất lòng anh trước khi chưa lấy đoạn băng ghi hình.

Ngay sau đó, cô mỉm cười nhắc nhở: “Hết ba phút rồi.”

Phó Dung Dữ đột nhiên bật cười, bàn tay thon dài chậm rãi buông ghế dựa cô đang ngồi ra, hương gỗ tuyết tùng bí ẩn thoang thoảng nọ cũng mau chóng tiêu tan.

……

Lấy được đoạn video giám sát này không khó như cô tưởng tượng.

Phó Dung Dữ đưa cho cô rất dễ dàng, mà điều Tạ Âm Lâu làm đầu tiên là mở Weibo, chia sẻ đề tài bùng nổ #Mỹ nhân cổ điển thần bí về chung cứ với đỉnh lưu Ôn Chước triền miên một ngày một đêm # ấy.

Đồng thời chú thích: “Đêm đó vì dưới nhà bị vài bạn fans gửi cho vòng hoa truy điệu, chỉ có thể ngủ lại nhà bạn bè… Còn về chuyện người nào triền miên với người nào, ai mà biết được chứ.”

Ngay sau đó, Tạ Âm Lâu công khai chứng cứ bị fans đưa vòng hoa quấy rối và video giám sát ghi lại việc cô ngủ lại khu nhà giàu lên Weibo…

Cô làm sáng tỏ xong liền rời khỏi Weibo, không có hứng thú xem trận đấu đá phía dưới bài đăng.

Vừa ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt hơi sẫm màu của Phó Dung Dữ đang nhìn chằm chằm đuôi mắt ửng đỏ của mình, không hiểu sao Tạ Âm Lâu lại thấy ngứa ngáy.

Tạ Âm Lâu vẫn không giơ tay lên xoa, cô chậm rãi đứng dậy khỏi ghế dựa, đang định nói vài lời khách sáo với người đàn ông đang ngồi trên sô pha, thì lúc này bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng đập cửa.

Là Hình Lệ thò đầu vào: “Phó tổng, đã đến giờ Mạnh Thơ Nhuỵ hẹn trước với anh.”

Thế này vừa khéo cho Tạ Âm Lâu lấy cớ rời đi, cô vừa nghe vậy, lúc nhìn về phía Phó Dung Dữ, tầm mắt theo bức tường kính nhìn thấy ở khu vực làm việc dưới tầng, Mạnh Thơ Nhuỵ dẫn theo đội ngũ ekip của cô ta đang chờ.

Trên khuôn mặt tuấn tú của Phó Dung Dữ là sự lạnh nhạt hờ hững, không giống như nôn nóng muốn gặp ngôi sao, Hình Lệ yên lặng rụt đầu về.

Ngược lại Tạ Âm Lâu biết tiến biết lùi, bên môi mỉm cười, nói:

“Vậy tôi không quấy rầy Phó tổng bàn hạng mục kiếm tiền tuân thủ pháp luật kỷ cương với người khác nữa……”

Yên tĩnh hai giây.

Cánh cửa phòng tiếp khách quý mở ra rồi lại đóng, không có ai ngăn cản.

Tạ Âm Lâu đi chầm chậm về phía thang máy, vừa bước ra đã nhìn thoáng qua đoàn đội của cô ngôi sao được thư ký dẫn đến phòng họp. Cô nhướng đôi lông mi cong vυ"t lên, nhìn thẳng vào Mạnh Thơ Nhuỵ.

Ở bên trong tập đoàn Phó thị, trước mắt bao người.

Mạnh Thơ Nhuỵ cố đè nén tính cách công chúa sắp nổi lên, cô ta không thể nào làm ầm lên được, chỉ có thể lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng rời đi của Tạ Âm Lâu, trong mắt lóe lên chút nghiền ngẫm.

——

Tạ Âm Lâu vừa rời đi, nhóm chat phòng thư ký đã bùng nổ.

Hình Lệ: ⌈Muốn nghe giọng nói cần trả hai vạn.⌋

Lập tức có người nhảy ra: ⌈Hai giây, hai vạn? Một chữ giá ngàn vàng à?⌋

Hình Lệ: ⌈Mỹ nhân cổ điển kia đến công ty tìm Phó Tổng, tôi vô cùng vinh hạnh được tiếp đãi cô ấy, cô ấy thật sự quá đẹp, thần thái nói chuyện giống như tiên nữ giáng trần, mấy người không muốn nghe thì thôi.⌋

⌈Trời ơi, tại sao hôm nay tôi lại đi gặp khách hàng vậy!⌋

⌈Bây giờ chạy về công ty còn kịp không?⌋

Chờ mọi người điên cuồng spam tin nhắn xong.

Hình Lệ mới khẽ kể công: ⌈Người đẹp đi rồi, tôi có ghi âm lại giọng nói cho mọi người…⌋

Trong lòng đám người thường xuyên bị Hình Lệ lừa tiền lập tức mất cân bằng, trong đó một người phẫn nộ nói: ⌈Nên cho Phó Tổng vào nhóm chat, để anh ta xem bình thường hồ ly Hình gom tiền dân chúng thế nào!⌋

Hình Lệ nói với giọng hợp tình hợp lý: ⌈Các vị bình tĩnh, tôi sẽ đứng trên phương diện đạo đức mà khiển trách bản thân mình thật nặng, bây giờ hãy thu lại dáng vẻ mất giá của các vị đi. Là một người đàn ông, phải nên phóng khoáng vung tiền như rác.⌋

Sau khi điên cuồng gom tiền trong phòng thư ký xong.

Đến giờ tan làm, Hình Lệ bị điểm danh phải đi cùng Phó Dung Dữ tham gia một bữa tụ tập của các lãnh đạo.

Cô ấy nhét điện thoại vào trong túi xách hàng hiệu, dặm lại lớp trang điểm, bước trên đôi giày cao gót màu đỏ, toát lên vẻ phong tình quyến rũ đảm đương nhiệm vụ bình hoa xinh đẹp nhất bữa tiệc.

Tứ Thành về đêm, đường phố phồn hoa, đèn ven đường lộng lẫy sáng trưng.

Tối nay câu lạc bộ Đàn Cung rất náo nhiệt, sảnh tầng chín tổ chức tiệc tư nhân, gần như là tụ hợp những ông to có địa vị hiển hách trong giới kinh doanh. Nhân viên phục vụ mặc sườn xám im lặng rót rượu cho khách, thỉnh thoảng sẽ đảo mắt nhìn về phía vị trí chủ bữa tiệc.

Những người có thể ngồi vị trí trung tâm, thân phận tuyệt đối tôn quý hơn tất cả mọi người ở đây.

Mà tướng mạo của người đàn ông có thân phận tôn quý kia rất trẻ trung, mặc bộ âu phục màu xám nhạt, khuôn mặt tinh xảo và cần cổ thon dài của anh dưới ánh đèn càng tôn lên màu da trắng sáng của anh, lộ ra một cảm giác cấm dục tuyệt vời.

Trong tiệc rượu, những ông lớn bận đàm phán về các hạng mục trị giá trăm triệu.

Nói vài câu có vẻ như nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng phía sau không biết nội tình đã biến đổi thế nào.

Nữ nhân viên phục vụ mặc sườn xám hồng nhạt nghe không hiểu những điều này, cô ta thường xuyên nhìn về phía nhân vật ngồi ở vị trí chính giữa, đột nhiên nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo không gợn sóng của anh nhìn lướt tới mình.

Bàn tay cô ta run lên, bất cẩn làm các ly rượu va chạm vào nhau.

“Xin, xin lỗi…”

Phòng tiệc tư nhân lập tức trở nên yên tĩnh, khuôn mặt cô ta trắng bệch, không ngừng xin lỗi.

Bên cạnh, Hình Lệ đã lên tiếng giải vây: “Đừng sợ, cô tên là gì?”

Nữ nhân viên phục vụ mặc sườn xám hồng nhạt nhanh chóng nhìn vào mắt cô ấy: “Diệp Đào.”

Hình Lệ đưa khăn ăn cho cô ta lau tay, cong đôi môi đỏ tươi: “Tên nghe có vẻ tươi mát hợp ý đó, sau này làm việc phải cẩn thận một chút, bảo giám đốc đổi người khác vào đi.”

Chỉ với dăm ba câu cô ấy đã giải quyết xong người phụ nữ cứ mãi nhìn chằm chằm Phó Dung Dữ cả đêm nay.

Hành vi này khiến cho mấy ông lớn ở đây trêu chọc: “Thư kí Hình không hổ có tiếng vũ khí chắn hoa đào sắc bén nhỉ.”

Nhưng cố tình là Phó Dung Dữ ngồi ở vị trí chủ bàn tiệc lại ngầm đồng ý.

Hình Lệ chớp đôi mắt hồ ly đầy vô tội, chống cằm: “Các anh đang hâm mộ Phó tổng có một thư ký xứng chức như tôi đúng không? Không thì ai đó ra giá cao đào tôi về đi, vừa hay tôi cũng muốn đổi một ông chủ không thích trêu hoa ghẹo nguyệt.”

Nhắc đến khuôn mặt được tất cả phụ nữ yêu thích của Phó Dung Dữ, trong bữa tiệc có ông Mạnh luôn muốn giới thiệu cháu gái của mình đứng lên nâng chén với người đang ngồi ở vị trí ghế chủ: “Phó tổng, lần này Thơ Nhụy nhà tôi làm người phát ngôn nhãn hiệu của Phó Thị, đã bàn đến đâu rồi?”

Sắp tới Phó Dung Dữ muốn đầu tư vào thị trường đá quý ở nước ngoài, vừa hay công ty Mạnh tổng đang làm về mảng này, lúc trước hai bên có tiếp xúc vài lần cũng là vì chuyện này.

Mạnh tổng thuận nước đẩy thuyền muốn cháu gái làm ngôi sao trong giới giải trí giành được quyền phát ngôn của Phó thị.

Phó Dung Dữ nhấp một hớp rượu, môi mỏng mấp máy nói vài câu: “Đàm phán rồi, cô Mạnh không phù hợp với hình tượng phát ngôn cho nhãn hiệu của công ty.”

Ban đầu Mạnh tổng còn tự tin là chắc chắn sẽ được, nhưng không ngờ rằng anh lại từ chối: “Chuyện này, sao lại không phù hợp?”

“Mạnh tổng… Nhãn hiệu công ty chúng tôi có chút yêu cầu về giá trị nhan sắc.”

Hình Lệ thay Phó Dung Dữ trả lời, giọng nói yêu kiều của cô ấy còn thoang thoáng ý cười, chỉ thiếu điều không đứng trước mặt mọi người nói thẳng rằng bằng vẻ ngoài của Mạnh Thơ Nhuỵ, muốn lấy được quyền phát ngôn thì đúng là làm khó thẩm mĩ của Phó tổng.

“…”

Thừa dịp Mạnh tổng nghe không hiểu, có vài người trong bữa tiệc rượu nghe hiểu đã nhanh chóng lảng sang đề tài khác.

Trong đó, đạo diễn Trần Nho Đông của đài tin tức nói: “Vừa hay đài chúng tôi có làm phỏng vấn về nghề thêu thùa, trong đó có một người thừa kế văn hóa phi vật thể sườn xám cực kỳ xinh đẹp.”

“Còn xinh đẹp hơn mấy sao nữ sao?”

Thấy có người tò mò, Trần Nho Đông cũng muốn khoe khoang, vì thế mở video phỏng vấn được lưu trong điện thoại lên.

Hình Lệ cũng thò lại gần xem náo nhiệt, vài ánh mắt đồng loạt nhìn chằm chằm vào sườn mặt của cô gái xinh đẹp trên video, có một giọng nói vô dùng dịu dàng vang lên: “…Tôi họ Tạ, Tạ Âm Lâu, Âm trong Quan Âm, Lâu trong Nguyệt Mãn Tây Lâu.”

Thời gian như dừng lại một giây, tất cả mọi người đều nín thở.

Giống như sợ rằng tiếng thở sẽ làm cho cô gái xinh đẹp trong màn hình sợ hãi.

Phó Dung Dữ ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tiệc, anh không xem video mà chỉ chầm chậm uống rượu trong ly, giọng nói tựa như hứng thú hỏi: “Vì sao không đăng tải?”

Trần Nho Đông ngây người nửa ngày mới kịp nhận ra anh đang nói chuyện với anh ta.

Nhân lúc này, Hình Lệ lanh tay lẹ mắt giành lấy điện thoại, không cho tất cả đàn ông có mặt ở đây nhìn thêm nữa.

Trần Nho Đông cân nhắc từng câu từng chữ giải thích tình huống, là lãnh đạo trong đài thông báo không được đăng lên, anh ta cũng cảm thấy rất đáng tiếc nên mới lưu lại video phỏng vấn người thừa kế nghề thêu lại.

Phó Dung Dữ lạnh nhạt nói một câu: “Văn hóa phi vật thể thế này nên được tuyên truyền rộng rãi.”

“Nho Đông, chẳng phải đài của anh còn có một tiết mục dự bị, hình như chủ đề là tuyên truyền văn hóa phi vật thể đúng không?” Người bên cạnh rất có mắt nhìn, giật tay áo Trần Nho Đông: “Cơ hội kiếm tài trợ cho tiết mục đến rồi, chỉ cần vị này đầu tư, sau này còn lo lắng không có người đầu tư khác dâng tiền lên sao?”

Lúc này, Hình Lệ đúng lúc đưa ra một tấm danh thϊếp, dùng nụ cười chuyên nghiệp của thư ký nói: “Phó Tổng nhà tôi thích nâng đỡ những truyền thống văn hóa kiểu này nhất. Đạo diễn Trần… có rảnh thì tới công ty uống ly trà.”

Có đôi khi chỉ cần Phó Dung Dữ liếc mắt một cái, phía dưới sẽ có vô số người nghiền ngẫm ý của anh mà không cần anh phải nói nhiều.

Khách khứa ở đây thấy thế thì đua nhau thổi phồng di sản văn hóa phi vật thể là bảo tàng của quốc gia, vân vân…

Mà điều ngoài ý muốn của việc tiêu tiền phi nghĩa này là khiến choTrần Nho Đông cầm danh thϊếp nhừ cả tay.

Hình Lệ kéo anh ta sang một bên: “Tiết mục này đừng quên mời cái vị thừa kế sườn sám nha, tôi thấy cô ấy không tệ đâu.”

Trong lúc hai người trò chuyện, Mạnh tổng ngồi cách đỏ nửa cái bàn đảo mắt nhìn sang, vẻ mặt như đang suy tư điều gì đó.

Cuộc cùng tiệc rượu cũng tan.

Tài xế lái xe đưa Phó Dung Dữ về căn biệt thự ở trung tâm thành phố. Trong đêm khuya tĩnh lặng, Hình Lệ xách túi đi theo bên trái, vừa đi vừa mở video phỏng vấn tua đi tua lại đoạn giọng nói giới thiệu của người đẹp Tạ Âm Lâu cho Phó Tổng nghe giải rượu.

“Nguyệt Mãn Tây Lâu…”

Đôi môi đỏ tươi của cô ấy khẽ mấp máy, hình như nhớ đến một bài thơ.

Cô ấy vừa định khen ba của mỹ nhân cổ điển này lựa tên thật hay, nhưng lại thấy Phó Dung Dữ dùng tay xoa trán, nhếch môi nói: “Xóa video này đi.”

Anh lời ít ý nhiều, Hình Lệ lựa chữ mà hỏi, cười khanh khách nói, “Không giữ lại đoạn nào sao?”

Phó Dung Dữ không nói chuyện, cất bước đi vào biệt thự.

Trong căn phòng khách xa hoa rộng rãi rất yên tĩnh, trong đêm tối, xa xa có một ánh đèn luôn sáng rọi.

Trên ghế sô pha mềm mại có một người đàn ông tái nhợt yếu ớt, hình dáng khuôn mặt được ánh đèn bao phủ, đang dùng tay vân vê những sợi tơ mỏng trên gối, nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, anh ấy mỉm cười quay lại nhìn.

Nhưng đôi mắt xinh đẹp màu hổ phách kia lại trống rỗng vô thần, không có ánh sáng.

“Anh?”

—Hết chương 7—

- -----oOo------