Dây Leo

Chưa có ai đánh giá truyện này!
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Edit: nhoclubu Cô yêu anh, thời gian chỉ có 5 giây, gả cho anh lại phát hiện ra, cưới gấp hóa ra chỉ là một cuộc lừa hôn. Anh mắc bệnh nan y, lấy cô chẳng qua chỉ không muốn làm hại người mình yêu, ch …
Xem Thêm

Quyển 1 - Chương 1: Đường mạn (1)
- Bạn yêu cái gì nhất?

Tiền.

- Bạn thích chuyện gì nhất?

Phát tiền lương.

- Ngày nào là ngày bạn thích nhất?

Ngày phát lương.

- Bạn trông chờ chuyện gì nhất?

Tăng tiền lương.

- Bạn ghét chuyện gì nhất?

Trừ tiền lương.

- Chuyện mà bạn không muốn thấy nhất là gì?

Trì hoãn phát lương.

- Bạn thích mùi vị gì nhất?

Tiền mặt lấy ra từ ngân hàng, vừa nhìn vừa ngửi thấy mùi tiền mới.

- Bạn ghét gặp phải chuyện gì nhất?

Không có tiền, nhưng lại có vài đứa bạn kết hôn, tôi ngất đi vì phải đưa tiền mừng.

- Bạn mong ước nhất là chuyện gì?

Gả cho người có tiền, có thể không cần vất vả kiếm tiền.

- Bạn sợ chuyện gì xảy ra, nhưng lại xảy ra rồi?

Bạn trai và bạn thân của tôi dan díu với nhau, phút cuối cùng còn cuỗm mất đi số tiền mồ hôi nước mắt mà tôi vất vả kiếm được!

- Chuyện mà bạn mong đợi xảy ra, nhưng lại có khả năng mãi mãi không bao giờ xảy ra là gì?

Trương Khải Hiên đột ngột đến hẹn tôi, anh ấy nói yêu tôi, nhưng trên thực tế là… anh ấy đã có bạn gái.

**********************

Đường Mạn đặt bút xuống, nhìn phần trắc nghiệm này, bởi vì thời gian chờ đợi có hơi nhàm chán, cho nên tùy tiện trả lời mấy câu hỏi trên tạp chí, nhưng mấy câu trả lời này, hình như? Chỗ nào cũng liên quan đến tiền?

Cô đóng cuốn tạp chí lại, ngồi tựa vào cửa sổ trong một góc nhỏ của McDonald, bây giờ là buổi chiều, là thời gian lười biếng nhất, chán nhất, còn phải chờ một người đàn ông không ra hồn nhất.

Bạn trai cũ, đã chia tay.

Chính xác mà nói, là người bạn tốt Lý Đồng của Đường Mạn đâm sau lưng, sau đó bỏ mặc Đường Mạn, khiến cô thề vĩnh viễn không muốn gặp lại người bạn trai cũ này.

“Bạn sợ chuyện gì xảy ra nhất, nhưng lại xảy ra rồi?

Bạn trai và bạn tốt của tôi dan díu với nhau, phút cuối cùng còn cuỗm mất đi số tiền mồ hôi nước mắt mà tôi vất vả kiếm được!”

Bạn trai cũ của cô, Lý Đông Minh, là nam chính trong câu trả lời này.

Người ta nói “thỏ không ăn cỏ gần hang”, kết quả Lý Đông Minh này thật là hào phóng, duỗi một chân đi đến bên cạnh đứa bạn cùng phòng của cô- Lý Đồng, để cho bên cạnh cô không còn một cọng cỏ.

Đường Mạn cảm thấy rất mất mặt, bạn trai và bạn tốt lại ở dưới mắt mình “ám độ Trần Thương” (*), thông đồng thành đôi, cô lại chẳng hay biết gì cả.

(*) Kế thứ 8 trong 36 kế của Binh pháp Tôn Tử: Chọn con đường, cách thức tấn công mà không ai nghĩ tới.

Chờ đến khi biết tình yêu của hai người, à, không, là gian tình. Ngày hôm sau cô dọn hành lý ra khỏi nhà, Lý Đồng lại làm ra vẻ ngượng ngùng: “Xin lỗi, Đường Mạn, mình yêu anh ấy, anh ấy cũng yêu mình.”

Việc đã đến nước này, Đường Mạn không thể không rộng lượng chúc phúc cô ta, “Không sao, Lý Đồng, chúc cậu năm nào cũng có ngày này, tuổi nào cũng có sáng nay.”

Lý Đồng cười lạnh, “Đường Mạn, cậu ăn không được quả nho thì nói quả nho chua chết cáo.”

Đuờng Mạn trịnh trọng nói, “Tiểu Đồng, nghe nói gần đây cậu đang giảm cân, mình chúc cậu càng giảm càng mập, hơn nữa còn tăng 40 cân, với lại vĩnh viễn không ốm lại được.”

Cô mới nói những lời này, sau lưng Lý Đồng đã hung hăng đóng cửa lại, Đường Mạn không cảm thấy bất ngờ chút nào, ngược lại rất vui.

Lúc cô kéo hành lý xuống lầu, lại không kiềm chế được buồn bã mà khuyên bảo chính mình, “Tốt lắm, cuối cùng tôi cũng tác thành cho một đôi cẩu nam nữ.”

Nhưng đi đến đầu phố, cô khóc, sao có thể khóc chứ, nếu bị người ta vứt bỏ mà còn mang bộ mặt mỉm cười, người đó nhất định có thể làm Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao.

Vĩnh viễn không được tin lời của đàn ông, cho dù hắn có là mặt trăng trên bầu trời, cũng dính ánh sáng của mặt trời, lòng dạ đàn ông chính là bề ngoài của mặt trăng, bạn đứng xem thì rất thi vị, cũng giống như cung trăng, thật ra chỉ là một đống gồ ghề không có nước, tin vào chuyện ma quỷ của bọn họ cũng chính là lấy tình cảm của bạn để lấp đầy hố bom đó.

Có lẽ, phụ nữ trong tình yêu đều là kẻ đui mù, câu này thật sự chí lý trong các chân lý.

Không biết tên bạn trai cũ đâm sau lưng này tìm mình có chuyện gì.

Cô lại nhìn đồng hồ, cho hắn thêm 5 phút nữa.

Lại đợi thêm một hồi, Lý Đông Minh mới hoang mang vội vã chạy đến, thấy Đường Mạn thì lập tức xin lỗi, Đường Mạn không nể nang mà chế nhạo hắn, “Đáng lẽ tôi có nửa tiếng, nhưng vì anh đến muộn 20 phút, là anh đến muộn, cho nên, hiện giờ tôi chỉ có thể cho anh 3 phút, xin anh nói nhanh lên một chút.”

Lý Đông Minh cấp bách, mặt đỏ lên, “Đường Mạn, xin lỗi, anh thực sự có chuyện nhờ em.”

Đường Mạn tức giận đáp: “Ngoài mượn tiền, chuyện khác đều có thể nói.”

Lý Đông Minh giật mình, nhất thời ỉu xìu.

“Không lẽ anh thật sự muốn mượn tiền tôi sao?”

Hắn đành nói, “Em có thể cho anh mượn 1000 đồng không?”

Đường Mạn liếc hắn: “1000 đồng? Bây giờ tôi còn chưa ký hợp đồng chính thức, 1 tháng chỉ có 1500 đồng, thoáng một cái anh muốn cướp đi 1000 đồng, huống hồ cho anh mượn tiền, thì đúng là không bao giờ trả lại, một đi không trở về.”

Lý Đồng cười khổ: “Thật ra thì, mượn tiền bạn gái cũ đã chia tay, là hành vi không phải của đàn ông, huống hồ, anh lại làm tổn thương em sâu sắc như vậy, làm sao còn mặt mũi để xuất hiện trước mặt em, nhớ lại khoảng thời gian chúng ta quen nhau, em quan tâm tỉ mỉ, chăm sóc chu đáo cho anh, vậy mà anh lại tàn nhẫn như vậy, thật sự là anh không đúng.”

Nhìn vẻ mặt hắn buồn bã, Đường Mạn lại có chút không đành lòng, nếu đã đến đây, chi bằng hỏi nguyên nhân: “Nói đi, mượn tiền cũng phải có nguyên nhân chứ.”

Hắn cúi đầu: “Khi anh vận chuyển hàng hóa cho khách, không cẩn thận làm vỡ khay trà của khách, khách hàng bắt anh phải bồi thường, trong tay anh không có nhiều tiền như vậy, còn thiếu đúng 1000 đồng.”

“Đúng là nguyên nhân này?”

“Đúng vậy.”

Đường Mạn thở dài, cũng xem như đã từng quen biết, cũng có tình cảm, cô hơi do dự. Huống hồ, Lý Đông Minh, tuy rằng cùng với Lý Đồng chơi trò đâm sau lưng ấy, nhưng trên thực tế, khi hắn quen Đường Mạn, cũng đối xử rất tốt với Đường Mạn.

Cô không lên tiếng.

Lý Đông Minh bất đắc dĩ thấp giọng, giọng điệu thê lương buồn bã: “Không phải anh lâm vào đường cùng, cũng sẽ không nghĩ đến em, thật ra, em rất tốt.” Tay hắn thử thăm dò, thoáng nắm lấy tay cô, “Đường Mạn, em vừa dịu dàng vừa hiền lành, vừa thông minh vừa đáng yêu, anh… … anh thực sự có lỗi với em.”

Đường Mạn lại mềm lòng, cô không ngừng tự nhắc nhở chính mình, không được tin hắn, không được tin hắn, bất luận thế nào, cũng không được tin hắn.

Kết quả, ma xui quỷ khiến thế nào lại nói: “Tôi cũng không có bao nhiêu tiền, đưa tiền cho anh, sinh hoạt phí tháng này của tôi có chút trở ngại.”

Hắn thấy được ánh bình minh, lập tức thuận thế tiến lên, “Đường Mạn, chúng ta trở lại với nhau đi, chúng ta đừng chia tay nữa, để anh trở lại bên cạnh em nha.”

Hắn muốn trở lại? Đường Mạn ngây người.

Thêm Bình Luận