Chương 3

Editor: Senhh

“Cậu không cần phải mất công đem trả lại nữa.” Viên Phi nói xong lời này liền mở cửa đi ra phòng tắm ngoài ban công tắm rửa. Nhà vệ sinh và bồn rửa mặt trong mỗi ký túc xá đều nằm ở ngoài ban công. Giữa ban công và phòng ngủ được ngăn cách bằng cửa trượt được làm từ kính. Sau khi anh đóng chặt cửa, cửa kính cũng đã chặn lại tiếng nói của ba người bạn cùng phòng trong ký túc xá.

“Này, cậu ấy có ý gì?” Trương Tiểu Phong chỉ vào Viên Phi đang đứng ngoài ban công, ngơ ngác hỏi một người nằm giường bên, một người đối diện anh.

"Cậu ấy bảo cậu không cần phải trả lại nữa."

"Cậu ấy sẽ tự trả."

Lý Sơn Sơn và Liêu Cường mỗi người một câu.

Vẻ mặt Trương Tiểu Phong kinh ngạc: "Cả ngày cậu ấy chỉ ở trong lớp đọc sách hoặc là vẽ tranh, không thể nào tin tức lại nhạy bén hơn mình được."

Liêu Cường nói thêm: "Lại còn làm trợ giảng nữa chứ."

Lý Sơn Sơn gật đầu: "Không có việc gì mà cậu ấy không xử lý được."

Trương Tiểu Phong thở dài: "Mình vẫn muốn gặp thử mỹ nữ học ngành ngôn ngữ Anh kia."

Lý Sơn Sơn nói: "Trước tiên cậu nên suy nghĩ xem làm thế nào để hoàn thành bản thiết kế của cậu đi kìa, giờ này mà còn nghĩ đến mỹ nhân?"

Trong khi cả ba người họ đang nói chuyện thì đèn trong ký túc xá đột ngột tắt. Trong bóng tối, Viên Phi đi từ ngoài ban công vào. Anh đi được nửa đường thì quay lại, đưa tay tìm chiếc radio nhỏ, rồi cầm nó leo lên giường.

Radio cũng có chỗ cắm dành cho tai nghe. Sau khi Viên Phi cắm xuống, đeo hai cái nút tai vào, đột nhiên vang lên tiếng rè rè chói tai. Anh lần mò ấn vào nút chuyển kênh, sau đó anh nghe thấy giai điệu của một bài hát.

"Lắng nghe mùa đông qua, em thức giấc giữa những tháng năm nào. Em nghĩ, em chờ, em mong đợi, nhưng tương lai nào có được an bài trước. Mây mờ giăng kín bên ngoài ô cửa xe, tương lai có người vẫn sẽ đợi em..."(*)

(*) Đây là bài "Gặp gỡ" của Tôn Yến Tư. Lời bài hát trong đoạn này là mình lấy từ bản edit và sub: Công Ôn Nhu, Channel: Tiểu Thụ Cường. Mình nghe thì cảm thấy rất hay, mọi người có thể tìm và nghe thử nha.

Anh không thích nghe những thể loại nhạc như này nên chỉ nghe đến đó liền tắt radio, tháo tai nghe ra rồi nhắm mắt ngủ.

Còn về phía Dương Hồng Quyên thì lại trằn trọc mất ngủ vì radio của cô. Tiết học tiếng phổ thông tiếp theo, cô muốn hỏi thử trợ giảng Viên. Nhưng mỗi tuần chỉ có một tiết nên cô buộc phải đợi thêm một tuần nữa.

Hôm sau, sau khi Dương Hồng Quyên ăn trưa xong thì trở về ký túc xá ngủ bù. Nhưng cô vừa mới nằm xuống giường thì có tiếng chuông điện thoại trong phòng vang lên.

"Ơ. Điện thoại bàn chưa từng có ai gọi tới, vậy mà hôm nay lại kêu." Hứa Đồng đang ngồi ở bàn học dùng máy tính lướt QQ đột nhiên lên tiếng, sau đó liền đứng dậy nghe điện thoại.

Trong ký túc xá, ngoại trừ Dương Hồng Quyên thì ba người còn lại ai cũng có điện thoại di động. Bình thường bọn họ đều dùng điện thoại riêng để liên lạc nên sẽ không có ai gọi vào điện thoại bàn của ký túc xá.

Trương Miểu Miểu và Tống Giai từ trên giường ngồi dậy và cùng nhìn về phía Hứa Đồng đang nghe điện thoại bên dưới, tò mò muốn biết người nào gọi đến và muốn tìm ai. Tất nhiên hai người bọn họ không thể nghe thấy. Còn Dương Hồng Quyên thì cô không quan tâm lắm đến chuyện đó, bởi không có khả năng sẽ có người gọi cho cô.

Không ngờ Hứa Đồng vừa nhận điện thoại liền ngẩng đầu lên nói: "Dương Hồng Quyên, tìm cậu."

Dương Hồng Quyên ngạc nhiên, không biết người nào gọi cho mình, cô đứng dậy xuống giường.

Trương Miểu Miểu và Tống Giai tò mò hỏi Hứa Đồng: "Con trai à?"

Hứa Đồng gật đầu: "Đúng vậy, giọng nói của cậu ấy rất dễ nghe."

Dương Hồng Quyên càng kinh ngạc. Không thể nào, sao một người con trai lại tìm cô cơ chứ? Cô nhấc máy và nói: "Xin chào?"

Chỉ nghe người ở đầu dây bên kia nói: "Tôi là Viên Phi, mời cô lập tức đến phòng 402, khoa tiếng Trung."

Giọng nói trong điện thoại rất trầm, lại còn mang theo sức hấp dẫn của người đàn ông, thực sự rất êm tai. Tuy nhiên, Dương Hồng Quyên vẫn cảm nhận được người nói những lời này đang rất nghiêm túc, thiết nghĩ người ở đầu dây bên kia chắc chắn là người cổ hủ. Cô không ngờ trợ giảng Viên lại gọi điện thoại cho cô nên sửng sốt một lúc rồi mới hỏi: "Văn phòng khoa tiếng Trung ở đâu ạ?"

Dương Hồng Quyên nghe trợ giảng Viên nói xong liền trả lời: "Được ạ."

Mặc dù không biết giữa trưa trợ giảng Viên tìm cô làm gì nhưng đúng lúc cô cũng có chuyện muốn hỏi anh, nên sau khi cô cúp điện thoại liền đi ra ngoài.

Ba cô bạn cùng phòng đều trêu chọc cô: "Quyên Tử, người đàn ông đó là ai vậy?"

Dương Hồng Quyên biết bọn họ lại đang suy nghĩ linh tinh, cô bất lực cười: "Các cậu đừng nghĩ lung tung, là trợ giảng môn học tự chọn của mình."

"Ồ."

Mọi người tiếc nuối "ồ" một tiếng. Đối với họ, tất cả những thứ liên quan đến "dạy học" và "giáo sư" đều không cùng một thế giới.

Dương Hồng Quyên ra khỏi ký túc xá rồi lại đi bộ xuống cầu thang từ tầng sáu, vội vàng chạy đến văn phòng khoa ngôn ngữ Trung.

Ngoài trời rất nóng, lúc cô đến trước cửa phòng 402 trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Cô gõ cửa, sau khi nghe thấy tiếng "Mời vào" liền đẩy cửa bước vào. Vừa mở cửa cô đã nhìn thấy một chàng trai mặc áo sơ mi trắng ngồi sau bàn làm việc đang cúi đầu đọc sách. Ngoài ra, bên phía tay trái của anh có một chiếc radio. Chiếc radio đó trông giống hệt của cô.

Cô đứng ở cửa gọi " Trợ giảng Viên". Viên Phi ngẩng đầu nhìn lên, nói: "Radio cô để quên, lại đây lấy đi."

Dương Hồng Quyên đi tới, nói câu cảm ơn, cô cầm lấy radio rồi lật ngược lại phía sau, cái nhãn cô dính vẫn còn đó. Cô rất vui mừng vì đã tìm thấy radio, nhưng cô không muốn gặp anh vì trong lòng cảm thấy xấu hổ. Cô nói với Viên Phi: "Vậy thì tôi đi đây."

Viên Phi gật đầu.

Dương Hồng Quyên lập tức quay người, vội vàng rời khỏi văn phòng. Một lần nữa, cô lại chạy thục mạng, Viên Phi đóng sách lại, đi ra khỏi văn phòng. Anh là vì trả lại radio cho cô nên mới ngồi trong văn phòng, bởi ở đó có danh sách sinh viên học tiếng phổ thông, trong danh sách còn có số điện thoại.

Dương Hồng Quyên đi xuống tầng hai, nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau. Cô quay đầu lại nhìn thì thấy Viên Phi. Cô nhíu mày, đang yên đang lành tự dưng mình quay đầu lại làm gì chứ! Có nên chào hỏi anh một tiếng không nhỉ?

Dương Hồng Quyên còn đang chìm đắm trong suy nghĩ nên hay không nên thì Viên Phi đã đi lướt qua cô. Cô trầm ngâm nhìn bóng lưng cao lớn kia. Bỗng nhiên người phía trước quay lại, anh đứng dưới cầu thang ngẩng đầu lên nói: "Nhìn đường đi, không là lại vào nhầm nhà vệ sinh nam đấy."

Nói xong câu này, anh mỉm cười rồi nhanh chóng rời đi.

Dương Hồng Quyên bị nụ cười của anh làm cho vừa kinh ngạc vừa xấu xổ. Tốt nhất là cô sẽ không bao giờ gặp anh ta nữa, môn tự chọn thì cô ngồi gần cuối lớp là được.