Chương 40

Nhẹ nhàng đẩy cửa, tiếng chuông tinh tang vang lên.

Một nhân viên đi ra, lịch sự nói: "Tiểu thư, cô đi một mình?"

"Tôi có hẹn."

"À, vâng, cô hẹn với ai?"

"Cô ấy hình như gọi là..."

"Khúc tiểu thư, nơi này!"

Từ xa A Lan đã có thể nhìn thấy Khúc Tang, liền vẫy tay gọi.

Khúc Tang hơi ngẩng đầu lên, lắng tai nghe ngóng nơi phát ra âm thanh, sau khi định hướng được rồi mới bắt đầu bước đi.

A Lan có hơi kinh ngạc khi nhìn thấy đôi mắt vô hồn của Khúc Tang, vội vàng đứng dậy dìu nàng đến chỗ ngồi.

Khúc Tang lịch sự cúi đầu, thì thầm hai tiếng "cảm ơn".

Nhân viên của quán tiến đến, hỏi: "Nhị vị tiểu thư dùng gì?"

A Lan đáp: "Một nước cam."

Khúc Tang tùy tiện nói: "Gì cũng được."

"Vâng."

Đợi nhân viên của quán đi rồi, A Lan mới nhìn qua Khúc Tang. Nữ nhân trước mặt trạc hai mươi chín, ba mươi tuổi, dáng vẻ điềm đạm ưu nhã, khó tránh khỏi trở thành mục tiêu của nhiều alpha.

Có lẽ biết A Lan nhìn mình, Khúc Tang lên tiếng: "Không biết cô tìm tôi vì việc gì?"

"Đừng lo, không có chuyện gì đâu."

A Lan sẵn giọng nói: "Cô và bác sĩ Lâm quen nhau à?"

"À, chị ấy và tôi là bạn thân."

"Chỉ là bạn?"

"Ân."

"Xin thứ lỗi vì câu hỏi đường đột này của tôi, nhưng đứa con trong bụng chị..."

Khúc Tang hơi cười, nói: "Cô hiểu lầm rồi, đứa nhỏ trong bụng tôi không phải con của Vũ Hà."

"Nếu vậy thì tại sao bác sĩ Lâm lại dẫn chị đi khám thai?"

"Vì chị ấy làm việc ở đây, tiện đường nên dẫn tôi đi."

"Vậy chồng chị đâu?"

Ý cười trêи môi Khúc Tang biến mất, nàng không trả lời, cũng không lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.

A Lan biết mình thất lễ, liền đổi sang câu hỏi khác: "Có lẽ chị không biết, nhưng bác sĩ Lâm là một người không có trách nhiệm."

"Có chuyện gì với chị ấy sao?"

"Bạn tôi, Cẩm Thanh, cô ấy đã có thai với bác sĩ Lâm, và như chị thấy, bác sĩ Lâm vẫn vờ như không hay biết gì, đến bây giờ cũng chưa nói sẽ chịu trách nhiệm với mẹ con Cẩm Thanh."

Khúc Tang có chút mạc danh kỳ diệu, nàng không ngờ Lâm Vũ Hà lại là một alpha thiếu trách nhiệm như vậy, rất nhanh rơi vào trầm mặc.

"Và có thể chị không biết, bác sĩ Lâm yêu một mình chị và nhất quyết không chịu bất kỳ trách nhiệm nào với Cẩm Thanh. Dù gì Cẩm Thanh cũng là một omega, cô ấy làm sao có thể một mình nuôi con đây? nếu chuyện này bị phát hiện ra, cô ấy sẽ không thể làm việc ở bệnh viện nữa, cha mẹ của cô ấy sẽ chẳng nhận cô ấy làm con nữa. Mọi việc thật sự quá khó khăn với Cẩm Thanh, nếu như bác sĩ Lâm vẫn cứ thờ ơ như vậy, tôi nghĩ mẹ con Cẩm Thanh sẽ chết mất."

Khúc Tang mím mím môi, gật đầu: "Tôi sẽ nói lại với Vũ Hà."

"Cảm ơn chị, tôi nghĩ chị không cần cố gắng thuyết phục bác sĩ Lâm đâu, nếu chị ấy không cần mẹ con Cẩm Thanh, tôi sẽ an bài mẹ con cô ấy đến nước ngoài sinh sống."

"Tôi nghĩ không nên như vậy đâu, dù gì cô ấy cũng là omega mà, tôi sẽ tìm cách thuyết phục Vũ Hà, tôi tin cô ấy là một alpha có trách nhiệm."

"Nếu vậy xin cảm ơn chị."

"Không có gì."

Khúc Tang rơi vào trầm mặc, nàng nén tiếng thở dài trong lòng, nàng không nghĩ ngay cả Lâm Vũ Hà cũng như vậy.

...

Nghe tiếng bước chân truyền đến, Khúc Tang hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt xinh đẹp mờ mịt nhìn về một hướng vô định.

"Vũ Hà, là chị phải không?"

"Ân, là chị."

Lâm Vũ Hà đặt giày lên kệ, bước vào trong bếp, đem những thứ đồ mình vừa mua đặt lên trêи bàn.

"Hôm nay chị mua ít đồ tẩm bổ cho em, xem em kìa, gầy đến như vậy."

"Khoan nói chuyện đó đi, em có chuyện muốn nói với chị."

Khúc Tang cúi xuống, nói với Đăng Du đang ngồi tô màu bên cạnh: "Du nhi ngoan, lên lầu đi, mẹ nói chuyện với cô Vũ Hà một lúc."

"Vâng."

Đăng Du gôm nhanh màu vẽ, rồi rướn người hôn một cái rõ kêu lên mặt Khúc Tang rồi chạy lên lầu, vào phòng của mình đóng cửa lại.

Lâm Vũ Hà có chút bất khả tư nghị, Khúc Tang muốn nói chuyện gì với nàng a?

Từ phòng bếp vòng ra chỗ Khúc Tang đang ngồi, Lâm Vũ Hà ngồi ở đối diện, hỏi: "Có chuyện gì sao?"

"Chị và Cẩm Thanh..."

Không để Khúc Tang nói hết, Lâm Vũ Hà đã ngắt lời: "Em đừng hiểu lầm, chị không có tình cảm với Cẩm Thanh đâu, chỉ là lần đó chị say quá nên mới..."

"Nên chị mới tiêu ký cô ấy?"

"Ân, chị... lúc đó chị nghĩ cô ấy là em nên..."

"Chị còn có thể nói như vậy sao?" Khúc Tang không tin được Lâm Vũ Hà lại là một alpha thiếu trách nhiệm như vậy: "Chị có thể nghĩ cô ấy là em mà tiêu ký được hay sao? cô ấy cũng là con người, cô ấy cũng biết đau lòng kia mà, sao chị có thể nhẫn tâm đối xử với cô ấy như thế?"

"Chị thật sự không muốn chuyện này xảy ra, nhưng..."

"Vũ Hà, đừng nói nữa, Cẩm Thanh cô ấy cần chị."

"Nhưng..."

"Cô ấy đang có thai!" Khúc Tang gắt lên: "Chị phải chịu trách nhiệm với những gì mình đã làm chứ không phải bào chữa cho lỗi lầm của mình!"

"Nhưng chị không yêu cô ấy."

"Bây giờ chị có thể dùng hai chữ "không yêu" để có thể chối bỏ trách nhiệm với mẹ con cô ấy sao?" Khúc Tang thất vọng nói: "Cô ấy mang thai con của chị, cô ấy nửa lời oán trách cũng không có, vậy mà bây giờ chị lại chối bỏ trách nhiệm với mẹ con cô ấy, chị nghĩ cảm giác cô ấy phải chịu có dễ chịu hay không? Một mình nuôi con, không đơn giản đâu chị à, bên cạnh em còn có chị giúp đỡ, bên cạnh cô ấy không có một ai, cô ấy phải sống thế nào đây? chị có phải muốn nhìn thấy cô ấy giống em trước kia, trầm cảm mà trốn dưới gầm bàn, khóc cũng không dám khóc, cảm xúc đều chết lặng hay không? còn đứa nhỏ đó, nó là con của chị mà, sao chị có thể nhẫn tâm chối bỏ như vậy chứ? nếu chị không muốn đứa nhỏ đó tồn tại, thì làm ơn đừng tiêu ký cô ấy, nếu chị đã xâm phạm linh hồn cô ấy, chị phải có trách nhiệm làm nỗi đau lành lại."

Lâm Vũ Hà nghe Khúc Tang chỉ trích, chỉ có thể cúi đầu xuống, nàng như thế nào lại trở thành như vậy rồi? trước đây chẳng phải nàng đã khinh thường Phương Hàm là người thiếu trách nhiệm rồi sao? sao bây giờ nàng cũng tồi tệ như vậy chứ? Dù nàng không yêu Cẩm Thanh, nhưng đứa nhỏ trong bụng nàng ấy cũng là con của nàng, nàng làm sao có thể tàn nhẫn từ bỏ cốt nhục của mình?

Không nghe Lâm Vũ Hà nói gì, Khúc Tang đứng dậy, kéo tay nàng ấy: "Đi, chị mau đi tìm Cẩm Thanh đi, cô ấy chỉ có một mình, đang rất cần chị ở bên cạnh."

Lâm Vũ Hà nặng nề đứng dậy, nàng nhìn Khúc Tang, đau đớn nói: "Nếu chị rời khỏi đây rồi, chị sẽ không còn cơ hội nào nữa."

"Vũ Hà, chị sai rồi." Khúc Tang nói: "Chúng ta vẫn sẽ là bạn, nhưng gia đình của chị không phải ở đây, mà là ở cạnh Cẩm Thanh, mau đi đi."

"Ân... chị đi... chị sẽ đi..."

Lâm Vũ Hà nặng nề bước đi, tay đặt trêи nắm cửa, dùng hết sức mới có thể đẩy ra, ánh sáng từ đèn đường hắt vào, lòng người tê buốt. Khúc Tang nói đúng, gia đình của nàng không phải ở đây, mà là ở chỗ Cẩm Thanh, chỉ là... tim vẫn sẽ đau...

...

Tiếng chuông cửa vang lên vồ vập khiến Cẩm Thanh phải lập tức dừng ngay công việc của mình, nhanh chóng đi ra ngoài mở cửa. Khu chung cư nàng đang ở thường ít qua lại với nhau, chỉ có mỗi A Lan đến tìm nàng, hôm nay lại có người khác vồ vập nhấn chuông, khiến nàng có điểm mạc danh kỳ diệu.

Vừa mở cửa ra, đã nhìn thấy một người mà Cẩm Thanh không nghĩ sẽ có thể gặp được, vội đưa tay che miệng, lảo đảo lùi về sau.

"Sư tỷ, chị..."

Lâm Vũ Hà nhìn xuống bụng của Cẩm Thanh, giọng nàng như nghẹn lại: "Em... em có thai sao?"

Cẩm Thanh kinh ngạc mở to mắt, sau đó lại lảng tránh ánh mắt của Lâm Vũ Hà: "Không có đâu, trời tối rồi, chị về nhà đi."

"Em tại sao lại muốn che giấu?" Lâm Vũ Hà khàn khàn hỏi: "Em muốn nuôi con một mình sao?"

Nước mắt đọng lại ở khóe mi, lăn dài xuống: "Em không cần chị chịu trách nhiệm, em tự có thể nuôi con của mình, tự có thể chăm sóc con, chị không cần phải cảm thấy day dứt làm gì."

"Em có thể tự nuôi con?"

"Em sẽ tự nuôi con." Cẩm Thanh nhìn Lâm Vũ Hà, trong lòng xót đau: "Em sẽ không cần chị chịu trách nhiệm đâu, vì em thật sự muốn chị tìm đến hạnh phúc thật sự của mình."

"Còn hạnh phúc của em thì sao?"

"Con em chính là hạnh phúc của em." Cẩm Thanh đặt tay lên tiểu phúc, nụ cười xen lẫn những giọt nước mắt: "Đừng lo cho em, em sẽ sống tốt, dù không có chị ở bên cạnh."

Lâm Vũ Hà cảm thấy l*иg ngực mình đau buốt, nàng khiến cho một nữ nhân vì mình mà khóc, lại còn đau đớn đến mức phải tự mình kiên cường. Sai lầm trước kia dường như trở thành dằn vặt, đem trái tim Lâm Vũ Hà bóp nát, không cách nào hô hấp được.

Ba bước biến hai tiến vào trong, đem nữ nhân trước mặt lãm tiến vào trong lòng, giọng nàng như nghẹn lại: "Chị xin lỗi, chị không nghĩ sẽ làm em tổn thương, chị không nghĩ sẽ khiến em phải cố mạnh mẽ như vậy."

"Em không sao, không phải lỗi của chị." Cẩm Thanh đẩy vai Lâm Vũ Hà ra: "Chị đi đi, em không sao đâu."

"Chị muốn chịu trách nhiệm với em và con."

"Không cần đâu." Cẩm Thanh dứt khoát từ chối: "Em không sao đâu."

"Đừng như thế, chị muốn chăm sóc cho hai mẹ con, chuộc lại lỗi lầm của mình."

"Nếu để chuộc lỗi, cái ôm khi nãy đã đủ rồi, giờ chị đi đi, xem như tất cả chỉ là một giấc mơ, được chứ?"

Lâm Vũ Hà giữ lấy hai vai của Cẩm Thanh, bắt nàng nhìn vào mắt mình: "Đừng như vậy, chị thật sự muốn chăm sóc cho hai mẹ con, vì vậy... làm ơn xin em đấy... em đừng khóc nữa... có được không?"

Nhìn những giọt nước mắt của Cẩm Thanh rơi xuống, tim của Lâm Vũ Hà cũng buốt nghẹn, nữ nhân trước mặt dường như đã trở nên rất quan trọng với nàng.

Cẩm Thanh cúi đầu xuống, nước mắt chảy xuống nhiều hơn, không đáp lại lời của Lâm Vũ Hà.

Biết Cẩm Thanh vẫn còn đang lo lắng, Lâm Vũ Hà tiến đến, ôm chặt lấy vai nàng: "Đừng khóc, chị xin lỗi, chúng ta làm lại từ đầu, được không?"

"Chị không yêu em..."

Lâm Vũ Hà nhắm chặt mắt lại, ôn giọng: "Chị sẽ cố gắng quên Khúc Tang, chúng ta... vốn là một gia đình mà..."

Cẩm Thanh ngẩng đầu nhìn Lâm Vũ Hà, đôi mắt vương lệ mở to, nàng và nữ nhân này là một gia đình sao?