Chương 4

Phó Tư Dịch nhìn cô, cười một chút, “ Bằng trực giác của tôi.”

Đứng ở trên hành lang, nắng tháng tư dìu dịu bao phủ, như là ánh mắt của Phó Tư Dịch, sâu xa lại nhu hòa, Trầm Hoan bị chìm trong hồi ức không thể

tự kiềm chế.

Giờ phút này, cô đứng ở ngoài cửa phòng làm việc của Phó Tư Dịch, tuy từ khi trọng sinh tới nay cô chưa từng đến, nhưng

phảng phất cô nhìn thấy nhìn thấy hình ảnh Phó Tư Dịch vùi đầu trên bàn

làm việc, hơi nhíu mày suy tư, thái độ nghiêm túc.

Nhân viên đi qua đi lại làm việc, nhìn cô đứng ở cửa phòng làm việc của Phó Tư Dịch không nhúc nhích, quái dị nhìn lại vài lần.

Trầm Hoan khe khẽ thở dài, tiến lên gõ cửa. Cơ hồ cùng lúc đó, bên trong cánh cửa truyển đến một âm thanh--------

“Mời vào”

Cô nhìn qua không ít văn phòng của nhạc sĩ, những người càng có tài liền

càng không câu nệ tiểu tiết, sinh hoạt càng không có trật tự.

Phó Tư Dịch hiển nhiên không thuộc về kiểu người này, các loại văn kiện

trên bàn làm việc của hắn vĩnh viễn được sắp xếp gọn gàng, chỉnh chỉnh

tề tề, bên notebook còn đặt một chậu cây, cây nhỏ bằng một nắm tay xanh

tươi mang đến cho căn phòng chút sức sống tươi mới.

Trầm Hoan câu nệ đứng một bên, không dám quấy rầy, Phó Tư Dịch thấy cô, hơi hơi mỉm

cười, chỉ về phía sô pha, “Trước ngồi xuống, chờ tôi 5 phút liền xong

việc.”

Cô thấp giọng “dạ” một tiếng, an phận ngồi chờ.

Văn phòng Phó Tư Dịch thay đổi rất nhiều, cô nhớ rõ kiếp trước, trên tường

treo chính là bức tranh Từ Bi Hồng bản gốc, hiện giờ biến thành một bức

tranh cảnh đêm nông thôn nhạt nhẽo điềm tĩnh, trên bức tranh không có

con dấu, không biết là tác phẩm của danh gia nào. Tầm mắt nhìn qua cả

phòng, Trầm Hoan thừa nhận căn phòng này so với trong trí nhớ của cô

khác nhau rất lớn.

Chính là, chăm chú nhìn người đàn ông đang tập trung làm việc, vẫn là lại một lần nữa giúp đỡ cô, điểm này là không

thay đổi so với đời trước.

Trong lúc tâm trạng hoảng hốt, bỏ

xuống tầm mắt thấy được đôi giày da đen, cùng quần âu tối màu. Cô ngẩn

ra, bỗng chốc ngẩng đầu.

“Chỗ tôi chỉ có trà hoa lài, uống

không?” Trong tay Phó Tư Dịch là chiếc ly sứ trắng, hơi nóng mờ mịt, hắn nói tuy là câu nghi vấn, ly trà vẫn thẳng tắp đưa tới trước mặt cô, căn bản là không cho cô cự tuyệt.

“Cảm ơn” Cô bất đắc dĩ tiếp nhận ly trà, một tay cầm quai ly, một tay đỡ đáy ly.

“Độ ấm vừa vặn, có thể uống.” Phó Từ Dịch ôn hòa nhắc nhở một câu.

“Dạ” Hắn quá mức thong dong, so sánh với hắn, cô quả thực như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, Trâm Hoan gật gật, đưa ly trà đến bên miệng,

uống liền vài ngụm.

Phó Tư Dịch nhẹ nhàng xoa ấn đường, hắn quả

nhiên đã dọa cô gái nhỏ rồi, chỉ là nhắc nhở cô độ ấm phù hợp, cô lại

khẩn trương mà liên tục uống nước.

Hắn lui xuống đối diện cô, suy nghĩ nên mở miệng từ chỗ nào, có thể làm cô bớt khẩn trương một chút.

Không ngờ, cô gái nhỏ mở lời tò mò hỏi hắn.

“Ngài vẫn luôn uống chính là trà hoa lài sao?”

Vấn đề này-----Phó Tư Dịch ngạc nhiên, nhẹ nhàng gật đầu, hàm hồ nói, “ Mấy năm trở lại đây mới bắt đầu thích uống”

“Thật trùng hợp, tôi cũng thích uống trà hoa lài” Cô nhớ rõ kiếp trước hắn

thích chính là hương vị nồng đậm của cà phê, hiếm khi chạm vào loại trà

hoa nhạt nhẽo này.

Phó Tư Dịch nhìn cô, ánh mắt mơ hồ, một hồi lâu mới cất tiếng nói, “ Phải không?”

Thanh âm nhẹ đến như có như không.

Trâm Hoan không biết nên trả lời cái gì, khô khan gật đầu.

“Vương Thụy đều đã nói cho cô rồi đi, về sau tôi sẽ phụ trách cô”

Trầm Hoan nhẹ nhàng gật đầu, cuối cùng, mở to hai mắt, thần sắc hoang mang, “ Tôi có thể hỏi ngàu một vấn đề không?”

Từ khi nàng vào cửa nói qua ba câu, hai câu dùng kính ngữ -----ngài. Phó Tư Dịch hơi nhăn mày, “Cô nói.”

“Tổng giám đốc Vương nói ngài chỉ đích danh tôi” cô ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt không biểu cảm của người đàn ông, ngữ khí cẩn thận, “Tôi là có chỗ nào

đáng giá?”

Phó Tư Dịch không vội trả lời cô, ngược lại lo nhận

lại ly trà không từ cô, Trầm Hoan hơi giật mình, đang muốn khách khí mà

khiêm nhượng, liền thấy người đàn ông đưa tay ý bảo cô không sao.

Cô thấp thỏm thừa nhận đãi ngộ cực cao của Phó Tư Dịch.

Nhìn đến ấm trà đỏ thẫm Phó Tư Dịch nhấc lên, cánh tay khẽ nâng, nghiêng ấm trà, nước trà xanh lục trút xuống ly.

Động tác hắn châm trà như mây trôi nước chảy, liền mạch lưu loát, lộ ra một

đoạn cổ tay sơ mi trắng. Trầm Hoan nghĩ, khí chất Phó Tư Dịch ôn nhuận

như ngọc thể hiện ra cho mọi người, nếu cùng hắn ở chung một chỗ, hắn

cũng đảm đương được mỹ danh như vậy.

Trong không khí hương thơm

của trà hoa lài phiêu tán, Trầm Hoan cảm thấy cô uống trà hoa lài hai

đời đều không bằng ly trà Phó Tư Dịch rót cho cô.

“Cô âm sắc thật đặc biệt” Hắn đưa ly trà đầy, nhìn cô, cười nhàn nhạt.

Âm sắc đặc biệt?

Kiếp trước hắn cũng không nói như vậy, lúc ấy hắn không hề khách khí mà chê

nàng, nói nàng âm sắc bình thường, dễ thấy. Như thế nào, lại khác lần

này?

“Trên người của cô có một loại sức sống ngoan cường, một khi có thể phát ra tiềm lực này, tiền đồ không thể lường”

Cô đều sống hai đời, sức sống cũng xác thực là rất ngoan cường.

Trầm Hoan hoài nghi nhìn hắn, hiển nhiên là không tin. Phó Tư Dịch thông minh đến mức nào, chỉ liếc mắt một cái liền nhìn ra?

“Thích ca hát sao?” Hắn thay đổi một loại phương thức thuyết phục cô.

“Thích” Lần này, cô trả lời không chút do dự

“Cô xem, cô thích ca hát, mà tôi lại có thể giúp cô đến một vị trí cao,

giúp cô đạt được điều cô muốn. Đồng dạng, tôi chính là chuyển sang một

lĩnh vực khác, yêu cầu một ngườ đến để chứng thực năng lực khác của tôi. Cô cảm thấy sao?”