Chương 48

Chương 48: Thổ lộ trong đêm yên tĩnh

Kiểu Bích Ngọc cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt phức tạp nhìn Quách

Cao Minh thân mật ôm Lê Yến Nhi rời di…

“Kiều Bích Ngọc, cô không sao chứ?” Lục Khánh Nam an ủi một

câu.

Cô cúi đầu, lông mi dày che giấu cảm xúc trong mắt, nhẹ giọng

lẩm bẩm: “Không sao, bị thương nhẹ mà thôi.”

Lục Khánh Nam chán nản: “Tôi nói này, Cao Minh mang họ Lê kia

rời đi, cô đừng quá đau lòng.”

“Ai đau lòng chứ? Tôi còn lâu mới đau lòng!”

Kiểu Bích Ngọc giống như bị nói trúng tâm sự, cô ngẩng cao đầu

rống to với anh ta: “Hiện giờ tay phải của tôi đau tới mức chảy nước

mắt rồi, anh ta muốn làm gì thì làm, không có một chút quan hệ gì với

tôi!”

Lục Khánh Nam: “…“ Người phụ nữ này đúng là vịt chết còn cứng

mỏ.

Anh ta thấy rõ bi thương xuất hiện trong mắt cô, nhìn chồng mình

ôm người phụ nữ khác rời đi, dù thế nào cũng có chút cảm xúc.

Hai bọn họ cùng đi thang máy tới bãi đỗ xe.

Lục Khánh Nam không nhịn được lải nhải với cô: “Không phải tôi

bảo cô lên tầng cao nhất sao, sao lại chạy tới tầng 35 vậy?”

“Tôi nhìn thấy Lê… Không có gì!” Vẻ mặt Kiểu Bích Ngọc âm

trầm, không muốn nói câu kế tiếp.

Lục Khánh Nam đi tới bên cạnh xe mình, mở cửa xe, tức giận

châm chọc cô: “Kiều Bích Ngọc, tôi đã sớm nói với cô rồi, phụ nữ thì

phải nên nghe lời một chút, vừa rồi Cao Minh tức giận với cô, cô nên

ngoan một chút nghe anh ấy dạy dỗ vài câu thì sẽ không sao, cô cứ

thích chống lại anh ấy…”

Nói đi nói lại, không có mấy người dám nói chuyện với Quách Cao

Minh như vậy, nếu là người khác đã sớm bị đuổi ra ngoài.

“Cả ngày anh ta dịu dàng với cô Lê của anh ta, tôi đắc tội anh ta,

anh ta vừa nhìn thấy tôi đã mắng ngay, dựa vào cái gì mắng tôi chứ?”

Kiều Bích Ngọc nghe anh ta nhắc tới Quách Cao Minh vẻ mặt càng

âm trầm hơn.

Lục Khánh Nam nghe đến đó, cũng cảm thấy kỳ lạ.

Từ xưa tới nay Quách Cao Minh luôn thờ ơ với mọi chuyện, có thể

khiến anh tức giận thật sự không nhiều, nhưng mỗi lần gặp phải

chuyện của Kiều Bích Ngọc, cảm xúc đều khác biệt.

“Trở về nhà họ Quách, tự mình nghĩ biện pháp lấy lòng Quách

Cao Minh đi…“ Lục Khánh Nam ngồi vào vị trí ghế lái, cho cô một đề

nghị.

“Tôi không sai!“ Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc không phục.

Ngay lúc Kiều Bích Ngọc muốn ngồi vào vị trí ghế phụ, bỗng

nhiên có một bóng người chạy vội về bên này.

“Mợ chủ…” Là vệ sĩ của nhà họ Quách.

Vệ sĩ giống như rất lo lắng truy hỏi: “Mợ chủ, cô có thấy cậu chủ

nhà chúng ta đâu không?”

Kiều Bích Ngọc phụng phịu, không trả lời.

Lục Khánh Nam ở bên trong xe hạ cửa kính xe xuống, thò đầu ra

hỏi một câu: “Làm sao vậy?”

Vệ sĩ thấy Lục Khánh Nam cũng ở đây, lập tức cung kính gọi một

tiếng: “Anh Lục.”

Anh ta nhanh chóng nói xong: “Hôm nay chúng tôi đi cùng anh

Quách tới bên câu lạc bộ luyện quyền, 10 phút trước người của

“Civilize“ gọi điện cho anh Quách, nói là mợ chủ ở tầng 35 không liên

lạc được.”

Vệ sĩ nói xong, ánh mắt kỳ lạ đánh giá Kiều Bích Ngọc, tiếp tục

nói: “Vẻ mặt anh Quách âm trầm, cúp điện thoại đã cầm chìa khóa xe

tới nơi này, mấy chúng tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, anh Quách

luôn vượt đèn đỏ tới đây, ở con đường núi đi với tốc độ cao suýt đâm

phải người ta…”

Kiểu Bích Ngọc và Lục Khánh Nam nghe đến đó, biểu cảm đều

ngớ ra một lúc.

“Anh Lục, có phải là bên “Civilize” xảy ra chuyện gì hay không,

nghe nói anh Quách muốn dọn tầng 35?” Vệ sĩ truy hỏi: “Hiện giờ anh

Quách đang ở đâu vậy?”

Kiểu Bích Ngọc mím chặt môi, đôi mắt hơi tối tăm.

“Không có chuyện lớn gì, Cao Minh đã rời khỏi Civilize…” Lục

Khánh Nam lạnh nhạt nói vài câu, vệ sĩ gật đầu với hai bọn họ rồi rời

đi.

Tâm trạng của Kiều Bích Ngọc âm trầm ngồi bên cạnh vị trí lái,

không rên một tiếng.

Lục Khánh Nam lái xe đưa cô về nhà họ Quách trước, dọc theo

đường đi, trong lòng anh ta cũng có chút mơ hồ và khó hiểu.

“Kiều Bích Ngọc, trước đây cô có quen biết Cao Minh không?”

Lúc xe sắp tới nhà họ Quách, Lục Khánh Nam không nhịn được

hỏi một câu.

Kiều Bích Ngọc rầu rĩ nói: “Anh hỏi làm gì, lại muốn nói tôi giống

Lê Yến Nhi à, cô ta chỉ là phẫu…” Thuật thẩm mỹ mà thôi.

“Thôi, Kiều Bích Ngọc, với đầu óc này của cô cho dù trước đây

không quen Cao Minh, cô cũng đắc tội anh ấy tương đối nhiều.” Lục

Khánh Nam buồn bực trừng cô.

Xe vững vàng đỗ bên ngoài cửa lớn nhà họ Quách, Lục Khánh

Nam xoay người cầm lấy túi xách màu đỏ trả lại cho cô: “Túi xách của

cô rơi trên xe tôi, lúc trước ở Civilize không liên lạc được với cô,

chẳng trách tôi gọi cho cô mà cô không nghe máy…”

Kiểu Bích Ngọc nghe anh ta oán giận một lát xong, xuống xe,

theo người giúp việc của nhà họ Quách trở về.

Cô cầm lấy túi xách của mình, đột nhiên như nghĩ tới chuyện gì

đó, lập tức lấy di động của mình ra, quả nhiên là Lục Khánh Nam gọi

cho cô hai cuộc, hơn nữa…

Biểu cảm của cô lập tức phức tạp, đôi mắt nhìn chằm chằm danh

sách cuộc gọi nhỡ, Quách Cao Minh gọi cho cô 12 cuộc gọi nhỡ…

“Chắc hẳn bây giờ, anh đang ở bên cô Lê của anh rồi.”

Kiều Bích Ngọc trở về phòng ngủ, trong lòng tràn ngập buồn bực,

đóng rầm cửa phòng, không hiểu sao rất bực bội.

Rầm…

Vẻ mặt Quách Cao Minh âm trầm, đóng mạnh cửa xe lại.

“Cao Minh…“ Người phụ nữ ngồi bên ghế lái dịu dàng gọi anh

một tiếng, mang theo quan tâm: “Cao Minh, anh làm sao vậy, có phải

là không thoải mái hay không?”

Vẻ mặt Quách Cao Minh âm trầm, quay đầu trừng gương mặt

quen thuộc bên cạnh mình.

Lê Yến Nhi bị ánh mắt âm u của anh nhìn chằm chằm, không hiểu

sao trong lòng hơi bối rối.

“Cao Minh, anh tới Civilize tìm em à?” Trong giọng nói của Lê Yến

Nhi có chút chột dạ, giọng nói nhẹ nhàng yếu ớt giải thích: “Em, em

bị mấy đồng nghiệp ép tới đây, nói là nhất định phải ăn một bữa cơm

với nhà sản xuất.”

Nói xong, vẻ mặt cô ta khϊếp sợ, giống như rất hoảng sợ nắm lấy

tay Quách Cao Minh, giọng nói run run: “Em không nghĩ tới hoàn

cảnh bên Civilize lại phức tạp như vậy, đúng là rất đáng sợ, những

người đó thực sự quá xằng bậy…”

Quách Cao Minh nghe cô ta nói vậy, đôi mắt âm trầm nhìn chằm

chằm gương mặt cô ta, nhưng không nói một tiếng, giống như đang

suy nghĩ sâu xa chuyện gì đó.

Mà Lê Yến Nhi chú ý tới anh có chút không yên lòng.

Giống như anh không quan tâm chuyện của cô ta ở Civilize, chỉ

đang suy nghĩ chuyện gì đó.

“Cao Minh, em đồng ý với anh sau này sẽ không đi tới nơi như

vậy nữa, anh đừng tức giận.” Lê Yến Nhi yêu kiểu ngọt ngào nói,

mang theo cầu xin.

Quách Cao Minh nhìn cô ta, trong lòng tràn ngập cười mỉa.

Nếu cô cũng ngoan như vậy…

Anh dựa lưng vào xe, khép hờ mắt, trong l*иg ngực tràn ngập

cảm xúc phức tạp.

Lúc này anh nhắm mắt, lông mày hơi nhíu lại, Lê Yến Nhi im lặng

ngồi bên cạnh anh, không thể rời mắt khỏi người đàn ông này.

Diện mạo của Quách Cao Minh vô cùng xuất chúng, gương mặt

trắng nõn ngũ quan thâm thúy, có lẽ là vì xuất thân của anh đặc biệt,

cho nên khí chất xa cách không dễ tiếp cận trên người anh, luôn

khiến người ta không tự giác được mê muội.

“Cao Minh…”

Lê Yến Nhi cẩn thận dán sát vào anh, giọng nói của cô ta yêu

kiểu làm nững, cơ thể chủ động dựa sát vào ngực anh, hai tay chậm

rãi cởi cúc áo sơ mi của anh ra…

Cô ta chú ý tới mái tóc ngắn và áo sơ mi của anh hơi lộn xộn,

hình như lúc trước anh rất vội chạy tới Civilize, Lê Yến Nhi nghĩ tới

đây, anh khẩn trương như vậy là vì mình, trong lòng cô ta tràn ngập

ngọt ngào.

Càng thêm lớn mật vươn tay xuống phía dưới, cởi thắt lưng của

anh, tay muốn đi xuống khıêυ khí©h…

“Cao Minh, em rất yêu anh.” Giọng nói của cô ta mê ly bày tỏ tình

yêu, ngẩng đầu muốn hôn môi anh…

“Xuống xe…”

Quách Cao Minh vẫn ngồi yên trên ghế không có bất cứ động tác

gì, nhưng khi mở miệng giọng nói rất lạnh lùng, lập tức phá vỡ bầu

không mập mờ này.

Lê Yến Nhi không cam lòng, mỗi lần muốn tiến thêm một bước

với anh, anh sẽ từ chối, tối nay cô ta nhất định phải…

Cơ thể mềm mại của cô ta dán sát vào l*иg ngực cường tráng

của anh, kí©h thí©ɧ lửa nóng dâng lên, dán sát vào tai anh dùng giọng

điệu hấp dẫn gọi tên anh: “Cao Minh…”

Người phụ nữ chủ động, dùng giọng điệu dịu dàng điểm đạm

đáng yêu thì thầm, đàn ông bình thường đều sẽ không từ chối…

“Anh nói rồi! Xuống xe…”

Nhưng vẻ mặt của Quách Cao Minh không kiên nhẫn đẩy cô ta

ra, Lê Yến Nhi giống như bị giọng nói của anh dọa sợ, lập tức ngớ

người.

“Cao Minh.“ Lê Yến Nhi có chút không cam lòng, nhưng rất e sợ

anh.

Quách Cao Minh nhìn gương mặt cô ta, kìm nén bực bội trong

lòng: “Xuống xe.” Anh ra lệnh một câu cuối cùng.

Ở trước mặt anh, Lê Yến Nhi là một cô gái ngoan ngoãn, cô ta

biết, dựa theo tính cách của Quách Cao Minh, không thể làm trái lời

của anh.

Cô ta xuống xe, được vệ sĩ của Quách Cao Minh đưa về.

Mà Quách Cao Minh ngồi một mình ở vị trí lái chiếc xe thể thao

mở mui, tay phải để tùy ý trên cửa xe, ngẩng cao đầu, im lặng nhìn

chằm chằm bầu trời ở phía xa.

Lê Yến Nhi nhìn anh như vậy, trong lòng luôn có chút bất an.

Cô ta chưa bao giờ thấy Quách Cao Minh như vậy, hình như anh

rất bực bội, người đàn ông giống như anh, còn có thể vì chuyện gì mà

phiền lòng.

Lê Yến Nhi ngồi trong xe của vệ sĩ, quay đầu lưu luyến nhìn phía

sau…

Bỗng nhiên Quách Cao Minh nhếch miệng, giống như nhớ tới

chuyện gì đó, ấn mạnh chân ga đi qua xe bọn họ, biến mất ở trong

đêm đen…

Lê Yến Nhi giật mình, bóng dáng vượt qua đó lộ ra bực bội và lo

lắng, anh đi đâu thế?

Quách Cao Minh đi thằng về nhà họ Quách.

“Anh Quách, có cần chuẩn bị bữa ăn khuya cho anh không?”

Người giúp việc trong nhà thấy anh trở về, lập tức tiến lên ân cần hỏi

thăm.

“Không cần…“ Vừa mới nói xong, Quách Cao Minh dừng bước lại,

trầm giọng hỏi một câu: “Mợ chủ đâu?”

Người giúp việc báo cáo chỉ tiết: “Nửa tiếng trước, cậu chủ nhà

họ Lục đưa mợ chủ trở về, hiện giờ đang ở phòng ngủ hẳn là chưa

(81s1Vku”

Quách Cao Minh nghe đến đó, biểu cảm lộ ra chút phức tạp.

Anh đi thẳng lên tầng hai, nhưng anh không trở về phòng ngủ.

Mà ngồi ở bên phòng làm việc, vẫn ngồi như vậy…

Không biết qua bao lâu, mãi đến khi bên cửa sổ sát đất có gió

mát ban đêm thổi tới, đôi mắt Quách Cao Minh mới nhìn về phía đồng

hồ trên tường, một giờ sáng rồi.

Chắc hẳn cô đã ngủ thϊếp di…

Trên gương mặt lạnh lùng của Quách Cao Minh xuất hiện chút nổi

giận, anh ít khi có cảm xúc như vậy.

Nhất là nhớ tới lúc trước vẻ mặt cô quật cường nhìn thẳng vào

mắt anh…

[Anh dựa vào cái gì mắng tôi?] Giọng nói tức giận của cô luôn

vang vọng bên tai anh… Anh không muốn mắng cô, không muốn cãi

nhau với cô.

Quách Cao Minh rời khỏi phòng đi về phía phòng ngủ, bàn tay

nắm lấy tay nắm cửa, nhẹ nhàng mở ra.

Anh nhìn về phía giường trước tiên, trong phòng ngủ chỉ bật một

cái đèn rất tối, người phụ nữ ở trên giường nghiêng người ngủ say rồi.

Anh đứng bên giường, rủ mắt nhìn gương mặt ngủ say của cô.

Thực ra hôm nay tâm trạng của anh không tốt, hôm nay là rằm

tháng giêng, anh rất hận ngày này, nhất là nhận được điện điện thoại

nói cô đến Civilize, cảm xúc bực bội càng không đè nén được, cho

nên anh mới mắng cô.

Quách Cao Minh nhìn trăng sáng bên ngoài cửa sổ, điều chỉnh

ngọn đèn, cúi người, vén chăn lên, ánh mắt nhìn ngón tay phải của

có.

Không biết cô lại chọc chuyện gì, lần này ngay cả ngón tay đều bị

kẹp tới mức tụ đầy máu đen bầm tím…

Anh cầm lấy tay cô kiểm tra, có khả năng là ban đêm nên cơ thể

rất mẫn cảm, người phụ nữ ở trên giường cảm nhận được đau đớn,

lông mày thanh tú hơi nhíu lại, rút tay về theo quán tính.

“Kiều Bích Ngọc, lúc nào em mới học ngoan một chút…”

Đôi mắt Quách Cao Minh sáng rực nhìn chằm chằm cô, giọng

điệu rất buồn bực lại… Hết cách với cô.

Anh xoay người đi về phía ngăn tủ, muốn lấy hộp thuốc ra.

Nhưng Quách Cao Minh mới đi hai bước, cả người cứng đờ tại

chỗ, nhìn chiếc bánh sinh nhật đặt trên mặt bàn phòng khách nhỏ ở

phòng ngủ…

Là cô mua bánh sinh nhật cho mình.