Chương 47

Chương 47: Phẫu thuật thầm mỹ, ai mới là thế thân

“Cửa không khóa!” Giọng nói thô kệch mang theo chút bực bội

vang lên.

“Người đâu?”

Lê Yến Nhi chỉnh quần áo của mình cẩn thận xong, sắc mặt cũng

rất khó coi, lập tức chạy tới.

Trên hành lang trống rỗng, không có một bóng người.

“Hình như vừa rồi tôi thấy có bóng đen đi về bên này?“ Một

người trong đó hoài nghi.

“Có thể là nhìn nhầm rồi, Civilize rất chú trọng riêng tư của khách

hàng, hơn nữa tầng 35 của chúng ta còn có bảo vệ riêng…”

“Hành lang và thang máy hẳn là có camera, quán Civilize này là

ai mở, tôi đi tìm ông chủ!” Vẻ mặt Lê Yến Nhi kiêu ngạo, cô ta luôn có

chút lo lắng.

Những người khác nghe đến đó, đều lộ ra biểu cảm phức tạp:

“Yến Nhi, ông chủ của quán bar này có khả năng là… Tôi nghe nói,

nghe nói là cậu chủ của nhà họ Quách…”

Quách Cao Minh.

Không thể để anh biết, tuyệt đối không thể!

Lê Yến Nhi lập tức mở to mắt, trong đôi mắt cô ta hiện lên vẻ kinh

hoảng, vẻ mặt nhanh chóng lạnh lùng hơn, lớn tiếng nói với đám diễn

viên: “Hôm nay tôi bị ép tới đây…”

Mấy người còn lại cảm thấy khó hiểu, nhưng thấy Lê Yến Nhi

khẩn trương như vậy, lập tức nghĩ tới chuyện gì đó?

Chẳng lẽ kim chủ thần bí đứng sau lưng cô ta, nâng đỡ cô ta

chính là…

“Mấy người còn đứng ngốc ở đây làm gì, đi tìm cho tôi! Nhìn xem

vừa rồi có người ở ngoài nghe lén hay không…“ Trong lòng Lê Yến Nhi

rất bất an, gào to với bọn họ.

“Này buông ra, tôi không biết anh!”

Đúng lúc này, trong toilet nam ở bên trái hành lang tầng 35 của

quán bar Civilize, Kiều Bích Ngọc đang ra sức vùng vẫy thoát khỏi

một người đàn ông xa lạ.

Vừa rồi cô đứng ở cửa phòng Lê Yến Nhi nghe lén, thấy người ở

bên trong lao ra muốn bắt cô, cô bị dọa sợ gần chết, phía sau lại đột

nhiên xuất hiện một người đàn ông xa lạ, kéo cô đi vào trong toilet

nam.

“Lê Yến Nhi!“

Sức lực của người đàn ông kia rất mạnh, giọng nói của anh ta

khàn khàn, toàn thân đầy mùi rượu, gương mặt không rõ lắm, tay phải

nắm chặt lấy cổ cô, dùng lực đẩy, lưng Kiều Bích Ngọc dựa sát vào

vách tường.

“Tôi, tôi không phải Lê Yến Nhi…”

Cả người Kiều Bích Ngọc bị anh ta đẩy mạnh vào trong toilet,

không gian nhỏ hẹp, bị người đàn ông này đè cô rất khó phản kháng.

Cô ra sức đẩy ngực anh ta, nhưng cảm xúc của người đàn ông

kia rất kích động, đôi mắt anh ta tràn ngập tia máu, hung dữ trừng

cô, Kiều Bích Ngọc bị anh ta nhìn, sau lưng hơi lạnh lẽo.

“Lê Yến Nhi, con đàn bà đê tiện này…”

Anh ta khàn giọng chửi một câu, tay phải vươn ra, đóng mạnh

cửa toilet lại.

Kiểu Bích Ngọc nhìn thẳng vào đôi mắt đầy cừu hận kìm nén dục

vọng của anh ta, trong lòng vô cùng sợ hãi, cô vội vã kêu cứu với

ngoài cửa, nhưng mà vô dụng, đến Civilize đều là “người chơi”, bọn

họ đều không can thiệp vào việc riêng của người khác.

Á „

Cô vươn tay ra muốn ngăn cửa đóng lại, nhưng bị cánh cửa kẹp

vào ngón tay, đau tới mức cô kêu to.

Cuối cùng cạch một tiếng, ván cửa thật dày đóng lại rồi.

Kiểu Bích Ngọc bị nhốt trong không gian nhỏ hẹp, tay bị kẹp đau

xót, ngón tay đau tới mức mặt cô trắng bệch.

Mà lúc này đứng sóng đôi trước người cô là người đàn ông xa lạ

toàn thân đầy mùi rượu, vẻ mặt cô kinh hoảng, đôi mắt khẩn trương

nhìn bốn phía, nhưng trong lúc hoảng hốt không nghĩ ra được biện

pháp.

“Tôi, tôi thật sự không phải Lê Yến Nhi.“ Cô lại một lần nữa lên

tiếng, hy vọng người đàn ông này có thể tỉnh táo một chút.

Có khả năng là cảm xúc của đối phương quá kích động, cho nên

không nghe lọt những lời cô nói, sức lực nắm chặt cổ cô không

ngừng lớn hơn: “Lê Yến Nhi, phần diễn của tôi bị cắt mất, là cô ở sau

lưng xúi giục đúng không?”

Ánh mắt anh ta nhìn cô càng lúc càng nóng rực, giống như cơ

thể bị kí©h thí©ɧ:

Bỗng nhiên anh ta ghìm Kiều Bích Ngọc ngồi lên trên bồn cầu:

“Con đàn bà đê tiện này, cô đừng quên, sáu năm trước lúc cô mới gia

nhập giới giải trí, cô còn phải quỳ xuống liếʍ chân tôi…“

Kiểu Bích Ngọc trợn to mắt nhìn anh ta cởϊ qυầи… Động tác ghê

tởm đó, cô hoảng sợ nắm lấy giấy vệ sinh và cái giá ở bên cạnh đập

về phía người đàn ông.

Nhưng đối phương thấy cô phản kháng, cảm xúc càng kích động

hơn, cơ thể nam tính đè nặng lên người cô, Kiều Bích Ngọc ngồi trên

bồn cầu nghiêng về sau, kìm nén sợ hãi trong lòng.

“Anh nói tôi cắt mất phần diễn của anh, vậy tôi nhận lỗi với anh,

anh muốn gì, tôi đều có thể thỏa mãn anh.”

Kiều Bích Ngọc nhanh chóng nói, giả vờ mình là Lê Yến Nhi đàm

phán với người đàn ông này.

“Lê Yến Nhi, bây giờ cô giỏi rồi, trong giới giải trí này ai mà không

nể mặt cô, cô muốn vai diễn quảng cáo gì đều có thể tới tay, đúng

không?”

Anh ta nhìn về phía cô, giọng nói càng lúc càng kích động: “Tiện

nhân!”

Bốp một tiếng, người đàn ông tát mạnh vào mặt Kiều Bích Ngọc.

“Cô đừng nghĩ rằng tôi không biết, cô đã bám được cậu chủ của

nhà họ Quách, cô ÿỷ vào Quách Cao Minh, cho nên mới muốn làm gì

thì làm.“ Bỗng nhiên anh ta cười phá lên, cười hung dữ đáng sợ.

“Cô nghe cho rõ đây, bây giờ không phải là tôi cầu xin cô! Mà là

cô nhất định phải nghe lời tôi… Nếu, nếu cô không ngoan ngoãn nghe

lời, tôi sẽ nói chuyện cô phẫu thuật thẩm mỹ, phẫu thuật thẩm mỹ

cho Quách Cao Minh…”

Kiều Bích Ngọc bị anh ta tát nên đôi má đau đớn nóng rát, người

đàn ông say rượu này nói rất mơ hồ, khi cô nghe thấy mấy chữ “phẫu

thuật thẩm mỹ”, trong lòng tràn ngập khϊếp sợ.

Người đàn ông trên đỉnh đầu nhìn gương mặt xinh đẹp của cô,

trong người anh ta lập tức trở nên khô nóng, trong mắt tràn ngập đói

khát, cúi đầu muốn hôn lên môi cô.

“Cút ngay…”

Kiều Bích Ngọc nghiêng đầu, hai tay đẩy anh ta ra.

“Lê Yến Nhi, cô dám từ chối tôi, tôi sẽ lập tức đi tìm Quách Cao

Minh nói rõ, cô không phải là người anh ta luôn tìm kiếm…”

Những lời uy hϊếp sau đó của người đàn ông không thể nói ra

miệng, bởi vì Kiều Bích Ngọc dùng khuỷu tay đánh mạnh vào sườn

anh ta, anh ta lập tức hôn mê.

Kiểu Bích Ngọc ra sức đẩy anh ta ra, người đàn ông đang hôn mê

ngã mạnh xuống sàn toilet, cô đứng dậy, lúc này mới thở phào nhẹ

nhõm một hơi.

“Tên khốn nạn, anh đi chết đi cho tôi!”

Vẻ mặt Kiều Bích Ngọc vô cùng giận dữ, nhấc chân phải lên, đạp

mạnh vào bụng người đàn ông này mấy cái.

Nếu không phải không gian trong toilet quá hẹp, người đàn ông

này đã không tới gần được cô: “Vậy mà con lợn chết này dám động

vào mình…” Nghĩ lại vừa rồi suýt bị anh ta hôn, cô đã cảm thấy ghê

tởm.

Nhưng Kiều Bích Ngọc nhìn kỹ người đàn ông xa lạ dưới chân,

trong mắt hiện lên ý nghĩ sâu xa: “Vừa rồi anh ta nói Lê Yến Nhi phẫu

thuật thẩm mỹ sao?”

Sáu năm trước Lê Yến Nhi không có bộ dạng này à?

Trong giới giải trí phẫu thuật thẩm mỹ rất bình thường, nhưng

mà… Vì sao cô ta phẫu thuật thẩm mỹ giống mình như vậy?

Kiều Bích Ngọc không nghĩ nhiều, quán bar Civilize này quá hỗn

loạn, cô mở cửa, vội vàng chạy ra ngoài.

Nhưng mà Kiểu Bích Ngọc vừa chạy ra khỏi toilet, thì nghe thấy

một số âm thanh âm ï, giống như xảy ra chuyện lớn gì đó.

Chỗ hành lang, chỗ thang máy, trong phòng, mọi người đều chạy

ra, giống như đang dọn sân, biểu cảm của khách hàng đều hơi mờ

mịt.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

“Có phải có hỏa hoạn hay không?” Khách quý ở quán bar mơ hồ

hỏi.

“Thật xin lỗi, tầng 35 xảy ra chút chuyện, mời mọi người xếp

ngay ngắn rời đi theo chúng tôi, chúng tôi sẽ có bồi thường, mời đi

bên này…”

Nhân viên quán bar lễ phép giải thích với mọi người, đôi mắt nhìn

về phía đám khách quý, giống như đang tìm gì đó.

Kiểu Bích Ngọc chưa từng gặp tình huống như vậy, có cảm giác

nhân viên phục vụ vô cùng lo lắng.

Cô nghĩ tới Lục Khánh Nam trước tiên, nhưng cô không mang

theo di động bên người, cô bước nhỏ tiến lên, trong lòng nghĩ thầm,

tốt xấu gì Lục Khánh Nam cũng là khách quen ở đây, có lẽ những

nhân viên phục vụ ở đây biết anh ta.

Nhưng mà cô chưa tới gần, đã bị người phía sau túm chặt.

Bỗng nhiên cô bị người ta nắm chặt cổ tay phải, cả người bị đè

lên trên tường, cô hoảng sợ còn chưa kịp phản ứng.

“Vì sao cô lại ở chỗ này?”

Trước mặt cô là gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, đọng lại cảm

xúc tức giận không kìm nén được, sẵng giọng khiển trách cô.

Kiều Bích Ngọc ngơ ngẩn nhìn Quách Cao Minh đột nhiên xuất

hiện trước mắt, đầu óc cô hơi ngây ngốc.

Đúng lúc này, nhân viên phục vụ và khách ở hành lang đều nhìn

về phía bọn họ, liếc mắt một cái đã nhận ra Quách Cao Minh, cả hành

lang vô cùng yên tĩnh, không có ai dám nói chuyện.

“Tôi đang hỏi cô, vì sao cô lại chạy tới đây, không phải là tôi đã

nói không cho phép cô ra ngoài sao?“ Quách Cao Minh giống như vô

cùng tức giận, nghiến răng nghiến lợi lặp lại một câu.

Bàn tay nắm lấy cổ tay cô không ngừng tăng thêm sức lực, nắm

chặt cô đau nên hoàn hồn lại.

“Rất đau, buông ra!”

Kiểu Bích Ngọc nghe anh lạnh lùng chất vấn, cảm thấy hơi ấm

ức, người này lại mắng cô một cách khó hiểu rồi.

Anh nhìn gương mặt cô nhăn lại vì đau, bên má phải của cô có

dấu tay, cùng với tay phải bị thương tụ đầy máu, sắc mặt Quách Cao

Minh càng âm trầm đáng sợ.

Anh sẵng giọng khiển trách cô: “Kiểu Bích Ngọc, cô thích chọc

giận tôi đúng không? Cô cứ thích gây phiền phức cho tôi, cô không

bận tâm…”

“Đứa bé không sao.“ Cô cắn môi phản bác một câu.

Quách Cao Minh lập tức im miệng, đứa bé sao? Cô cho rằng chỉ

là đứa bé…

Đôi mắt sắc bén của anh trừng cô: “Bây giờ cô lập tức cút về cho

tôi! Từ hôm nay trở đi, không được phép rời khỏi nhà họ Quách nửa

bước!” Giọng nói âm trầm lạnh lẽo, khiến người ta không rét mà run.

Kiểu Bích Ngọc nhìn thẳng vào đôi mắt rét lạnh âm trầm của anh,

trái tim lập tức lạnh lễo.

“Cao Minh, là tôi đưa cô ấy tới đây.“

Lục Khánh Nam vội vàng chạy tới, anh ta ở bên thang máy nghe

được Quách Cao Minh dạy dỗ cô, không nhịn được nữa nên đi qua.

Anh ta cảm thấy Quách Cao Minh quá nghiêm khắc và… Khẩn

trương đối với Kiều Bích Ngọc.

“Cậu!” Quách Cao Minh thấy được Lục Khánh Nam, vẻ mặt anh

không được tốt nói: “Ai cho cậu dẫn cô ấy ra ngoài? Tôi đã đồng ý

cho cô ấy ra ngoài chưa?”

Lục Khánh Nam nghe anh nói với giọng điệu lạnh như băng,anh

ta rất kinh ngạc, anh thật sự rất tức giận.

“Tôi muốn Lục Khánh Nam dẫn tôi ra ngoài…“ Kiều Bích Ngọc kìm

nén lửa giận trong lòng, lập tức che chở trước người Lục Khánh Nam,

quật cường nhìn thẳng anh: “Tôi muốn ra ngoài, vì sao còn phải xin

phép anh?”

Quách Cao Minh thấy bộ dạng này của cô, biểu cảm càng lúc

càng âm u.

Kiểu Bích Ngọc nghiêng đầu, thấy một bóng dáng quen thuộc ở

chỗ rẽ, cô xoay người chủ động kéo Lục Khánh Nam: “Chúng ta đi!”

Lục Khánh Nam kinh ngạc, đâu dám đi cùng cô, Quách Cao Minh

chắc chắn sẽ làm thịt anh ta.

Kiều Bích Ngọc cao giọng nói, giận dữ hét: “Người ta đến tìm cô

Lê, chúng ta ở đây chướng mắt làm gì?”

Quách Cao Minh thấy được Lê Yến Nhi ở chỗ rẽ, anh hung dữ

trừng Kiểu Bích Ngọc một cái, nâng bước đi thẳng về phía Lê Yến

Nhi.

Kiều Bích Ngọc và Lục Khánh Nam cứng đờ đứng tại chỗ, tất cả

mọi người đều nhường đường cho Quách Cao Minh.

Cứ như vậy, Quách Cao Minh thân mật ôm Lê Yến Nhi, sau đó

bọn họ nhìn thấy hai người rời đi…