Chương 12

Dù sao Ngụy tổng quản cũng là phận tôi tớ, cũng

không

nhiều lời. Nhưng Phi Yến hiểu

rõ,

sự

việc tiến triển như thế nào, đúng là con vua, dù sao con của Kiêu vương cũng phải thuộc dòng dõi quý tộc. Phi Yến

không

biết bên trong cung diễn ra

sự

việc gì, những thấy nhị hoàng tử tự mình tiến cung, có khi đến tối mới có thể về, hơn nữa thời gian tiến cũng cũng

sẽ

lâu……

hắn

nói

hoàng đế muốn gặp mình sao?

Nghĩ qua chắc cũng

không

phải tự nhiên mà làm vậy, chắc chắn phải có gì đó.

Cứ tưởng rằng

sẽ

quay trở lại bên nhà bá thúc, sống bình thản qua ngày,

không

nghĩ đến lại rơi vào cuộc tranh đấu

không

lý do này…… Đúng là



rắc rối mà!

Nghĩ đến đây, Phi Yến nhíu mày, nhưng chỉ có thể ngồi đợi mà thôi.

Bọn thị nữ bên cạnh hầu hạ đo đạc, Kiêu vương

thì

chạy đến hoàng cung.

Sáng sớm hôm nay,

hắn

lớn mạng tự ý thả người, Thẩm Khang liền mang

một

đội kỵ binh dũng mãnh canh giữ ngoài cửa, chỉ

nói

một

câu: “

không

gặp



Kiêu vương tuyệt đối

không

thả người”

Thẩm Khang này chẳng có chút nào là sợ hãi, chỉ cảm thấy dù vị Kiêu vương này quá sủng ái nữ tử này đến đâu

thì

cũng phải để ý đến thể diện hoàng gia.

Nhưng đợi đến giữa trưa, chẳng thấy thư từ nào của nhị hoàng tử, chỉ thấy cha

hắn

đang

đến, Thẩm Mậu Công nghiêm mặt làm cho

hắn

phải thả người. Thẩm Khang há hốc mồm,

không

biết đầu óc của Hoắc Tôn Đình có bị đá đập

không, đúng là

không

sợ chuyện tự mình tìm đến Thẩm Mậu Công

nóichuyện.

Kiêu vương cũng chẳng để ý thể diện chạy đến quý phủ cáo trạng, cha

hắn

liền đồng ý phối hợp! Tự mình ngồi xe ngựa đến Đại Lý Tự xử lý. Vì thế

hắn

hờn dỗi hỏi phụ thân, có phải đây là cha

hắn

không? Đúng là Kiêu Vương dùng biện pháp hoán đổi làm nhục Thẩm gia, chứ

không

phải chờ muội muội gả đến

thì

không

tính, còn phải tuyển chọn phi tần mĩ nữ xinh đẹp

đi

theo muội muội để gả vào phủ sao?

Thẩm Mậu Công bị con trai làm cho tức chết, trước mặt bao người liền cho

hắn

hai cái tát!

Thẩm Khang nhất thời bị đáng đứng ngây ra, chỉ thấy Kiêu vương cùng cha đều bị điên rồi! Đạo lý ở đâu? Luật lệ ở đâu? Trong lúc đó, tính tình hỗn thế ma vương của Thẩm công tử dâng lên, ngay cả cha

hắn

cũng

không

cản được!

một

mực chắc chắc đây là phản tặc, chính là con tiện tì này!

Bên này hai cha con

đang

giằng co, bên trong phủ của Thẩm gia cũng náo loạn, Kiêu vương phái người tới

nói, tự nhiên phu nhân Chu thị cùng tiểu thư Thẩm Nhã Tịnh cũng ở đó, Chu thị vừa nghe xong, liền rối loạn, quay ra nhìn khuôn mặt trắng bệch của con

gái

nhỏ, lại thấy rất đau lòng, chỉ cảm thấy vị nhị hoàng tử trầm ổn này hóa ra

không

phải rể tốt, hối hận khi thay con

gái

mong hoàng hậu tứ hôn.

Chu thị với Thẩm hoàng hậu đều có thâm tình, trước kia ở Tân Dã, Chu thị có chủ ý gì đều tìm em chồng thương lượng hết.

hiện

tại xảy ra việc này, Chu thị cảm thấy rất hối hận, lúc trường

không

nghe lời hoàng hậu, mong hoàng đế chỉ hôn cho thái tử, mà thuận theo ý con

gái, muốn gả cho Hoắc Tôn Đình làm mất thể diện của Thẩm gia. Vì thế liền đứng ngồi

không

yên,

không

đợi lão gia quay lại, tự mình nàng tiến cung gặp thái hậu.

Vì thế ở Đại Lý Tự, sau

một

hồi cha con giằng co, Uất Trì Kính Nhu được thả ra, Kiêu vương cũng tiến cung sau khi nghe thánh chỉ.

Mặc dù lúc này gần tối, hoàng đế chưa xử lý việc xong, cũng

không

bãi giá hồi cung, ngay tại thư phòng dùng cơm luôn.

Tuy rằng ở hoàng cung

đã

5 năm, nhưng hoàng đế vẫn thích ăn cơm như ngày còn ở Tân dã. Dùng hai lớp mỡ heo lên mặt bánh, thêm chút giấm để có vị chua, lại cho ít ớt vào canh, làm

một

đĩa rau trộn bình thường.

Kiêu vương tiến vào

thì

hoàng đế vừa mới uống xong

một

bát canh, tay cầm thìa làm bằng vàng, múc thêm bát canh. Những người hầu hạ vẫn đứng bên cạnh, khi chứng kiến hoàng đế tự ăn tự lấy

thì

quá quen thuộc, lúc đầu

thì

không

quen nhưng sau dần nhìn thấy cũng chả thấy tội lỗi gì.

Kiêu vương hướng phụ hoàng thi lễ, hoàng đế liền gật đầu, ý bảo

hắn

đứng dậy, ngồi xuống bàn trà, hỏi

hắn

đã

ăn cơm chưa, Kiêu vương

nói

chưa ăn, hoàng đế liền kêu thái giám mang đôi bát đũa đến, kêu nhị hoàng thị dùng bữa cùng.

Hai cha con mồ hôi đầm đìa ăn xong bát canh nóng, Tề đế mới dùng khăn lau cổ, lau trán

nói

: “ Con cùng lão già Thẩm gia có chuyện gì vậy? Chu thị liền vào cung khóc lóc với mẹ con kìa, trẫm đúng là chả có ngày nào sống yên ổn được mà”

Kiêu vương nghe vậy, đứng dậy quỳ gối

nói

: “ Nhi thần phạm vào tội khi quân, mong phụ vương trừng phạt nhi thần”.

Tề đế ợ

một

tiếng, dựa vào ghế, thị nữ

đã

sớm để

một

khối băng ngay cạnh tỏa mát, lại dùng quạt quạt, giúp hoàng đế giải nhiệt.

Hoàng đế khép hờ đôi mắt, lại giống như tìm được điều thú vị liền hỏi: “ Ồ? Vậy con

đang

che giấu chuyện gì vậy?”

“ Tại thời điểm phụ hoàng chỉ hôn, nhi thần rất do dự, đúng là giấu phụ hoàng

một

chuyện”.

Nghe được lời ấy, Tề đế mở mắt ra, nhìn con mình

đang

quỳ dưới đất

nói

: “ Nếu

đã

sớm có ý trung nhân, vì sao

không

nói? Hay đúng là



gái

bán cháo trong lời của Chu thị?”

Kiêu vương cung kính cúi đầu

nói

: “ Phụ hoàng

anh

minh, đúng là nàng. Nhi thầm cảm thấy nàng tốt lắm, mặc dù biểu muội Nhã Tịnh

một

lòng muốn gả chon hi thần, phụ hoàng cũng cha phép, nhi thần cũng

sẽ

cưới biểu muội. Nhưng biểu đệ Thẩm Khang

không

biết nghe từ đâu, đến làm hỗn loạn tiệm cháo người ta, lại bắt người vô cơ, kết quả lại bắt đúng muội muội 14 tuổi của nàng……. Nhi thần cảm thấy, vừa

không

thể lấy nàng, nhưng người nhà nàng lại liên lụy, nam nhi mà

không

bảo vệ được người mình

yêu,

thì

chỉ là vô dụng. Trong lúc nhất thời cực kì tức giận, cùng biểu đệ tranh chấp……….. Bây giờ lại làm kinh động đến phụ hoàng cùng mẫu hậu,

thật

sự



không

đúng…….”

Sắc mặt hoàng đế trầm xuống: “ Cứ tưởng rằng con

đã

ăn năn hối lỗi, theo ta chinh chiến khắp nam bắc, làm việc

đã

trầm ổn, lại động vào tình cảm nam nữ làm xáo trộn cảm xúc! Con nghĩ con vẫn là

mộttiểu tử ở Tân Dã thôi sao? Sao lại có thể vì

một

chút

không

kiềm chế được mà làm việc như vậy!”

Hoàng đế nổi giận, trong thư phòng im lặng, cứ có tiếng tí tách từ chậu băng………

Mà Kiêu vương vẫn quỳ sấp xuống

không

nhúc nhích,

không

nhìn



biểu cảm, nghĩ chắc cũng

đang

sợ hãi.

Tề đế đè nén con tức, hỏi tiếp: “ Nghịch tử, hoặc là

không

gây chuyện, hoặc là nếu

đã

gây ra còn lớn chuyện hơn nhiều, nếu chỉ trêu hoa ghẹo nguyệt

thì

dừng lại thôi, trầm nghĩ

nói

nữ tử kia là con

gái

của quan triều cũ………. Nếu

không

phải

thì………. Cha nàng là tướng quân triều cũ… con

gái

của Uất Trì Đức?”

Hoắc Tôn Đình nghe vậy khẽ ngẩng đầu

nói

: “ Phụ hoàng

nói

đúng, nhi thần nhất thời mê muội, bị nữ nhân bán cháo kia mê hoặc, có chút

không

tự chủ được, cũng

không

để ý nàng là con

gái

của quan thần thời trước.

hiện

tại chỉ vì nhi thần, làm cho biểu muội thương tâm, coi như là bị phụ vương trách mắng tỉnh, sau khi trở về, liền xin lỗi biểu đệ mong rằng phụ thân đừng vì nhi tử mà tức giận, bảo vệ long thể quan trọng hơn…….”

Lời này

nói

ra, Tề đế liền hòa hoãn, cuối cùng thở dài

nói

: “ Uất Trì Đức……… trẫm và ông ta cũng coi như là quen biết nhau, Khi đó con

đi

học xa nhà, quân Lương lại đến Tân Dã tập luyện, trẫm từng đến phủ của Uất Trì Đức tướng quân. Chính khi đó,

hắn



một

đệ đệ là quan trong Đại Lương, ông ta lên làm tướng quân, chỉ sau mỗi vương hầu, nhà cũng coi như quyền quý! Mà lúc đó trẫm chỉ là

một

người giữ thành, bổng lộc hàng năm

không

đủ để mẹ con tiêu dùng, đến nỗi mỗi tháng nàng đều về nhà mẹ đẻ xin

một

ít tiền.

Uất Trì tướng quân cũng giúp nhà chúng ta, cùng vì tiền đồ của trẫm, mẹ con đành cầm hết đồ trang sức, của hồi môn, gom đủ ngân lượng mới đủ sống qua ngày. Đúng là tạo hóa trêu người,

không

nghĩ tới mười năm qua

đi, trẫm đứng lên hàng đế vương, mà

hắn

lại nằm nghỉ bên chiến trường, ngày xưa phú quý là vậy, mà bây giờ

một

tiểu thư danh giá lại

đi

bán cháo……..”

Hoắc Tôn Đình nghe vậy

nói

: “ Phụ hoàng chính là kiếp sau của rồng, vận mệnh muốn người xoay chuyển giúp thiên hạ thái bình”

Tề đế thở dài

một

tiếng: “ Uất Trì tướng quân có mang con

gái

đi

cùng, dáng vẻ rất xinh đẹp, tên………. Tên là gì nhỉ?”

“ Bẩm phụ vương, nàng tên Uất Trì Phi Yến” Hoắc Tôn Đình

nói.

“ À, nhớ rồi, Uất Trì Đức có gọi nàng là Yến nhi. Tuổi

không

lớn lắm, nhưng lễ nghĩa rất quy củ, mặc dù hưởng vinh hoa phú quý nhưng

không

tỏ ra kiêu ngạo….. Lại

nói

tiếp,

không

phải nàng

không

xứng với nhà ta, mà là Hoắc gia ta

đang

mộng tưởng trèo cao đến nhà người ta

thì

có………”

Hoắc Doãn nhớ tới cố nhân, trong lòng

không

khỏi xúc động, từ lúc Tần Dã khởi nghĩa đến nay, trong lúc đau khổ, làm

một

vị hoàng đế cao ngạo

không

tránh khỏi



đơn tịch mịch: ngày quen biết nhau

thìít vì sao lúc chết lại

đi

lại vội vàng như thế?

Nay mang bộ mặt này cho ai xem? Trước kinh mang phú quý về nhà, mở tiệc chiêu

đã

ở quê nhà muowif ngày,

không

chỉ là tạ ơn quê hương, đơn giản vì muốn thoát khỏi cảnh đói nghèo.

Nghĩ vậy, Tề đế cũng

không

muốn đề cập với lời lão già Thẩm gia kia, chỉ

nói

: “ Nay ngoại trừ biên cương hơi náo loạn vì phản quân, mọi nơi đều an ổn, nhiều người ở triều cũ vẫn còn, chúng ta

khôngphải xa lánh hay miệt thị họ, hướng họ thành con dân của đại Tề là được.

Tướng quân Uất Trì

anh

dũng, lại chết

trên

chiến trường khi

đang

giao co với quân Tề ta, còn rất nhiều người đồng tình với ông ấy. Tiểu tử Thẩm gia đúng là vô liêm sỉ, cho dù

hắn





là hoàng hậu, lại ỷ vào thế mạnh đó mà vây bắt người trước mặt toàn dân thiên hạ. Con nhìn

đi! Ngày mai lên triều, ta

sẽtrị

hắn

một

phen!”

Hoắc Tôn Đình nghe vậy chần chờ: “ Nếu như vậy, chẳng phải

không

thể chút thể diện nào sao, mẫu hậu……….”

Lúc này Tề đế

đang

chuẩn bị tiếp túc phê tấu chương, chỉ

nói

: “ Thẩm gia dạy con

không

nghiêm, để con gây chuyện, tạm hoãn chức thống soái của

hắn, để trong nhà hối lỗi”.

nói

xong liền phất áo, ý bảo

hắn

nên rời khỏi thư phòng.

Trong lúc từ cung

đi

ra, Tiếu Thanh chờ Kiêu vương ngoài cửa cung, thấy Kiêu vương liền hỏi: “ Nhị điện hạ, hoàng đế

không

giáng tội đúng

không?”

Hoắc Tôn Đình chỉ

nói

một

câu: “ Hồi phủ thôi!”

Nhưng Tiếu Thanh vẫn có chút lo lắng, gần nhất là

trên

triều, hoàng đế nhìn nhị điện hạ có vẻ

khôngvừa mắt, vài lần tránh cứ. Lần này lại vì

một

nữ nhân mà gây chuyện, làm sao hoàng đế

không

giáng tội được?

Nghĩ vậy, cứ

đi

đến nửa đường Tiếu Thanh lại hỏi: “ Kiêu vương,

không

phải thuộc hạ lắm mồm………

thật

sự

lần này ngài…. Cũng rất khác người, vị quốc cữu kia trong triều như

một

mặt trời, quần thần ai cũng kính trọng

hắn, ngay cả hoàng đế cũng có vài phần kính trọng, nếu ngài làm Thẩm gia mất thể diện, cái này….. vẫn nên ngày mai đến phủ quốc cữu xin lỗi

đi!”

Hoắc Tôn Đình thấy ra khỏi cung được

một

đoạn, mới chậm rãi

nói

: “ Quần thần tín trọng…….. Tiếu Thanh, ngươi cảm thấy làm chuyện đó là chuyện tốt sao?”

Tiếu Thanh bị hỏi ngạc nhiên, có chút

không

hiểu.

Hoắc Tôn Đình

nói

tiếp: “ Thẩm gia có công lao khiến Hoắc gia ta có cả thiên hạ, cho nên phụ hoàng kính trọng ông ấy, nhưng Thẩm gia chỉ có

một

vị quốc cữu duy nhất, phụ hoàng

không

phải giờ cho Thẩm gia địa vị như thế lần thứ hai,



ràng đại ca ta là thái tử muốn hướng vào nữ nhi Thẩm gia, muốn có

một

thỉnh cầu. Nhưng

không

nghĩ được phụ hoàng lại

không

để ý mặt mũi Thẩm gia, liền theo ý của biểu muội, tứ hôn cho bổn vương.

Phụ hoàng đem Thẩm Nhã Tịnh tứ hôn cho bổn vương, nếu bổn vương mừng rỡ như điên, tự nhiên

sẽđược quốc cữu chống đỡ, cái đó mới thực

sự

chọc tức phụ hoàng, ngay lúc này, bổn vương làm mất thể diện Thẩm gia, phụ vương cũng có cớ thu hồi chiếu lệnh ban hôn!”

nói

đến đây, Kiêu vương cười lạnh: tuy rằng Thẩm Mậu Công ngoài mặt khiêm tốn, nhưng chẳng ai cam đoan là

hắn

không

có dã tâm?

hắn

quản lý hộ bộ, nhưng con cháu đều kiểm soát mọi nơi, bên ngoại Chu thị phát triểu, mẫu hậu ương nganh, là tâm bệnh của phụ vương. Bữa tối đêm nay, phụ vương ăn uống rất vui vẻ, còn ăn hơn hai chiếc bánh,

không

e ngại mẫu hậu thể

hiện

uy quyền.

Tiếu Thanh nghe thế, mới bừng tỉnh, khâm khỏi bội phục Kiêu vương thấu hiểu tâm tư Hoắc Doãn.

Hoắc Doãn được coi như đức thánh hiền từ, rất coi trọng thanh danh. Năm đó khởi binh Tân Dã, nhị thái tử

không

để ý luật pháp, sát hại thái tử triều cũ, bức bách phụ thân tạo phản.

Nhưng đó là trong nội bộ, trỏng lòng đều



ràng, dã tâm của Hoắc Doãn

đã

có từ lâu, gϊếŧ thái tử cũng chỉ là cái cớ mà thôi.

Nhưng đến phút cuối cùng, nguyên nhân gϊếŧ thái tử, lại làm ra cái trò “ con bức cha mình tạo phản”, đúng là cái lý do mĩ miều và vô tội.

Chính cái danh bất nghĩa, bất hiếu, nhị điện hạ đều phải đeo

trên

lưng,



ràng nhị điện hạ lập nhiều chiến công, nhưng bởi vì mang danh gϊếŧ thái tử triều cũ, tắm trăm lần cũng

không

sạch……. Quả nhiên là giọt nước

không

qua được mắt lão hồ ly, tranh giành mọi thứ, cuối cùng lên làm hoàng đế

một

cách hiên ngang.

Nhưng chủ tử đúng là rất kì lạ,



ràng bị lợi dụng, chẳng thấy

hắn

xấu hổ, lại tự mình chịu đựng, làm người khác khó có thể trách móc.

Trở về đến vương phủ

đã

khuya,

hắn

đi

đến phòng khách thấy Phi Yến

đang

nặng nề ngủ thϊếp

đi.

Cũng khó trách nàng ngủ sâu như vậy,

một

đêm

không

ngủ, ban ngày lại lo lắng cho Kính Nhu,

hiện

tại muội muội bình yên, bá thúc cùng Uyên Ương cũng dần khỏi, cũng yên tâm, chờ Kiêu vương trở về,

không

chịu nổi ý chí liền nằm xuống giường chợp mắt

một

lát,

không

biết Kiêu vương

không

tiếng động

đi

đến, thân hình cao lớn đứng trước giường.