Chương 41: Một chân đạp hai thuyền

Editor: tiểu mao

Bởi vì có Kỷ An Ninh là nguyên nhân, Trần Hạo và Mạnh Hân Vũ, Bạch Lộ coi như có quen biết. Cẩu độc thân năm ba làm sao có thể buông tha hai tiểu học muội năm nhất cơ chứ, Trần Hạo đương nhiên muốn nắm lấy cơ hội.

Bọn họ vừa ra khỏi nhà ăn, liền trao đổi số điện thoại với nhau, thêm wechat.

Mạnh Hân Vũ và Bạch lộ đều cười hì hì, mặt hơi đỏ.

Chuyện

yêu

đương đúng là làm cho người ta mơ ước.

Nghỉ giữa giờ buổi chiều, Bạch Lộ hưng phấn

nói

cho Kỷ An Ninh: “Trần Hạo hỏi ký túc xá bọn mình có muốn cùng ký túc xá bọn họ thiết lập quan hệ hữu nghị

không

kìa!”

Kỷ An Ninh

không

ngờ cùng ăn

một

bữa cơm lại thu hoạch được cái này.

Cùng phòng ký túc xá với Mạnh Hân Vũ còn có hai



gái

thuộc khoa khác, hai người bọn họ rất hưng phấn, ríu ra ríu rít bàn luận tối nay nên

nói

thế nào với hai bạn kia.

Kỷ An Ninh cho dù

không

tham gia vào cũng cảm nhận được

sự

vui vẻ của hai người họ.



chống má, mỉm cười nhìn các nàng

đang

nhảy nhót xôn xao.

Học tập,

yêu

đương, bạn bè.

Trước sau hai kiếp, tới tận bây giờ, Kỷ An Ninh mới chính thức hưởng thụ cuộc sống đại học bình thường. (Truyện được edit và đăng tại cungquanghang.com)

Bởi vì Kỷ An Ninh

đã

đáp ứng sau này cùng ăn cơm trưa với Văn Dụ, Văn Dụ liền đồng ý buổi tối

không

đuổi theo

cô.

Xe đón xe đưa, đúng là rất chói mắt. Càng khỏi phải

nói

đến cái xe Hummer đen “khiêm tốn” vốn nổi danh ở trường kia.

Mạnh Hân Vũ và Bạch Lộ cũng nhận ra xe của Văn Dụ. Hai người bọn họ sau khi ăn xong cơm chiều

thì

ra ngoài trường học tản bộ

một

vòng, xung quanh có rất nhiều quán

nhỏ, tất cả mọi người đều thích

đi

dạo chơi vào buổi trưa hoặc chạng vạng tối, vừa hay để tiêu cơm luôn.

Tản bộ từ cửa hàng

nhỏ

về cổng trường, Bạch Lộ liền dùng cùi chỏ huých Mạnh Hân Vũ: “Này! Này! Kia có phải xe của Văn Dụ

không?”

Xe Hummer đen dừng trước cửa trường học, cao hơn

một

khoảng so với mấy xe khác, rất dễ thấy.

Nhưng Bạch Lộ kinh sợ

không

phải vì xe, mà vì người bên cạnh xe.

Nhìn qua là thấy Tôn Nhã Nhàn cố ý ăn mặc đẹp, đứng bên cạnh xe, cách cái cửa xe trò chuyện với Văn Dụ.

“Hôm nay?” Văn Dụ nhìn bộ dạng chủ động ân cần của



ta, nhàn nhạt mà cự tuyệt, “Hôm nay có chuyện, hôm khác

đi.”

Hôm qua

anh

mời



ta tới đường Kiều Nam,



ta

không

đi. Hôm nay



ta muốn chủ động mời

anh

đi

uống cà phê,

anh

lại cự tuyệt. Văn Dụ lúc lạnh lúc nóng, làm Tôn Nhã Nhàn thấy bất ổn trong lòng.

Nhìn chiếc Hummer đen nhanh chóng rời

đi,



ta rất hối hận đêm qua

không

nên cự tuyệt Văn Dụ. Nếu Văn Dụ cho



ta thêm cơ hội,



ta chắc chắn

sẽ

không

cự tuyệt.

Ngày khai giảng đầu tiên, Tôn Nhã Nhàn

đã

quen biết Văn Dụ. Đương nhiên là chỉ có



ta biết

anh

thôi.

Vừa khai giảng năm học mới, sinh viên năm nhất vào trường. Mấy sư huynh trong trường học xoa tay hằm hè, chỉ đợi mấy tiểu học muội nhập học. Ngày nhập học đó,

đi

đâu cũng thấy đám học trưởng ân cần chỉ đường, chuyển hành lý cho mấy tiểu học muội.

Tôn Nhã Nhàn xinh đẹp như vậy, tự nhiên bắt đầu từ nhà ga liền được đám học trưởng đón người mới vây quanh. Hoa đại cho xe buýt tới đón tân sinh viên tới trường, hành lý đương nhiên

không

cần



ta lo, đám học trưởng kia thi nhau tranh cướp giúp



kéo hành lý.

Nam sinh năm nhất

không

được đối xử tốt như vậy,

một

thân

một

mình lo liệu.



một

nam sinh năm nhất dáng vẻ quê mùa, giống như là từ nông thôn lên,

một

cái vali cộng thêm mấy cái bao. Cậu ta

một

tay kéo vali,

trên

vali còn chồng thêm mấy cái bao lớn,

một

bao lớn khác

thì

vác

trên

vai, cứ thế xông thẳng vào trường.

Tôn Nhã Nhàn được bọn học trưởng Lý Toàn Hữu chăm sóc, bản thân ưu nhã cõng theo

một

cái túi

nhỏ, trơ mắt nhìn cậu ta cắm đầu chạy vè phía trường học, trực tiếp đυ.ng trúng

một

chàng trai trẻ tuổi

đang

bước nhanh ra khỏi trường.

Chàng trai trẻ tuổi kia phản ứng nhanh nhẹn, trong nháy mắt đυ.ng nhau liền đưa tay ra.

một

tay chụp lấy cái bao lớn

đang

sắp rớt xuống,

một

tay khác bắt lấy bả vai nam sinh kia, giữ cậu ta lại tránh bị ngã.

Chàng trai trẻ tuổi kia trong nháy mắt thể

hiện

sức mạnh, làm trong lòng Tôn Nhã Nhàn dao động.



tập trung nhìn lại, người kia mũi cao thẳng, gương mặt

anh

tuấn.

anh

đưa cái bao lớn cho cậu nam sinh kia,

nói

“Chú ý

một

chút”, hình như

đang

có vẻ

không

vui. Nhìn qua còn hơi tức giận.

Điều này càng hấp dẫn Tôn Nhã Nhàn.

Giống như hàng hiệu

trên

người

anh, giống như chiếc xe Hummer của

anh.

Sau đó Tôn Nhã Nhàn

đi

nghe ngóng khắp nơi. Chiếc xe Hummer kia đúng là rất nổi tiếng, sau khi nghe ngóng liền biết được: Văn Dụ, năm ba, là đại thiếu gia, trong nhà rất nhiều tiền.

Tâm Tôn Nhã Nhàn vẫn luôn nóng hổi,

không

thèm để nam sinh khác vào mắt. (Truyện được edit và đăng tại cungquanghang.com)

Văn Dụ đối với



ta lúc nóng lúc lạnh, trong lòng Tôn Nhã Nhàn sinh u oán, đứng ở chỗ đó nhìn theo Hummer

đã

đi

xe

một

lúc mới quay đầu trở về trường.

Kỷ An Ninh cũng

không

phải ngày nào cũng ăn cơm trưa với Văn Dụ, trừ buổi sáng



phải trực ban ở nhà ăn, trưa với chiều đều theo thời khóa biểu xếp lịch trực. Thứ sáu



phải trực buổi trưa, Văn Dụ biết hôm nay



trực nên cố ý tới chỗ



mua cơm.

Nhìn qua thấy hàng chỗ



dài hơn so với mấy hàng khác, đều là con trai.

Văn Dụ: “…” Móa nó!

Văn Dụ đương nhiên

sẽ

không

bạc đãi dạ dày của mình, cũng

không

thể chen lấn với

một

hàng dài con trai

đang

xếp hàng kia chỉ để nhìn Kỷ An Ninh

một

chút,

nói

với



thêm

một

câu.

anh

cùng bọn Trần Hạo, Tôn Khải ăn cơm trước. Đến lúc ăn no, cửa sổ cũng chẳng còn người nào, Kỷ An Ninh đẩy xe đẩy

nhỏ

ra thu bàn ăn. Lúc

đi

ngang qua,



còn vui vẻ chào hỏi bọn họ.

Bàn ăn bằng sắt để đầy

trên

mấy giá nhựa, nặng kinh khủng, lúc Kỷ An Ninh đầy về phải cúi người dùng sức đẩy.

một



gái

nhỏ

nhắn gầy yếu, mấy người Trần Hạo nhìn cũng thấy đau lòng, lại quay sang nhìn Văn Dụ vẫn

đang

ngồi vững như Thái Sơn ở đằng kia, bọn

hắn

nhịn

không

được hỏi: “Có muốn qua giúp đỡ

không?”

Trong mắt Văn Dụ lại đầy ý cười,

nói: “không

cần. Đó là công việc của



ấy.”

Bỏ qua thân phận “cô

gái

anh

thích”, Văn Dụ kỳ

thật

rất thích người tự lực cánh sinh, tính cách kiên trì.

Người mặc tạp dề của nhà ăn, cặp tóc lên, Kỷ An Ninh mộc mạc giống mấy bà thím, dáng người

nhỏ

yếu, lại phá lệ cho

anh

cảm giác khỏe khoắn.

Đây là

sự

tràn đầy sức sống, sinh mệnh

đang

giãy dụa hướng tới trước, vui vẻ phồn vinh, làm người ta thấy vui vẻ.

Kỷ An Ninh đúng là

không

cần người khác giúp đỡ.



khách sáo từ chối tiểu Ngô ở bếp sau

đang

nhiệt tình đề nghị giúp đỡ, hỏi: “Dì lý, mấy cái này để ở đâu?”

Dì Lý vừa xỉa răng vừa chỉ: “Bên kia, bảo lão Mã chỉ cho.”

Kỷ An Ninh ì ạch đẩy xe qua.

Công việc làm ngoài giờ ở nhà ăn tiền lương rất thấp, lại rất mệt mỏi. Nhưng chỗ tốt lớn nhất là thời gian linh hoạt, cái này cố ý chiếu cố cho mấy sinh viên nghèo mà bố trí, bởi vậy dựa vào thời khóa biểu có thể linh hoạt chiếu cố thời gian của sinh viên,

không

ảnh hưởng tới việc lên lớp của Kỷ An Ninh.

Kỷ An Ninh tính qua,

không

có thu nhập từ NL, thu nhập từ quán cà phê, dạy kèm thêm nhà ăn trường học cộng lại, miễn cưỡng có thể đảm bảo nhu cầu chi tiêu của mình. Trong thời gian này,



mua lò vi ba cộng thêm quần áo mới, chắc

không

có gì phát sinh nữa.

Nhưng điều chỉnh công việc giúp



không

bị bận rộn như trước, thời gian trống



có thể tập trung vào việc học.

So với trước đó, mặc dù thu nhập cao, nhưng bận rộn mệt nhọc, trong lòng luôn trống rỗng, bây giờ lại có cảm giác quỹ đạo sinh hoạt được nâng lên, làm cho người ta kìm lòng

không

được mà tràn đầy hi vọng.

Lúc kết thúc công việc chuẩn bị rời

đi, dì Lý gọi



lại, kín đáo đưa cho



hai quả lê

nhỏ: “Cầm lấy.”

Đây là trái cây bán kèm với đồ ăn, Kỷ An Ninh thấy hơi do dự. Dì Lý

nói: “Chúng ta làm việc ở nhà ăn,

không

thể chút phúc lợi cũng

không

có. Bây giờ đâu phải thời kì đói kém, sư phụ nấu chính đều rất mập mạp.”



nói

xong, bản thân của cầm

một

quả lê gặm

một

miếng.

Kỷ An Ninh cười đến hai mắt cong cong, đem lê nhét vào túi sách,

nói

“Cám ơn” rồi

nhẹ

nhàng chạy.

Sư phụ Mã cũng

đang

gặm lê

đi

tới,

nói

với dì Lý: “Đứa

nhỏ

này, nhìn

thì

gầy gò

nhỏ

nhắn, làm việc rất được.”

Dì Lý gật gật đầu.

Mạnh Hân Vũ thu thập cặp sách, chuẩn bị tới thư viện học tập, Bạch Lộ hùng hùng hổ hổ xông vào.

“Hân Vũ!”



nàng vừa vào cửa liền gào to, “Cậu có biết tớ vừa nghe được chuyện gì

không!”

Mạnh Hân Vũ nhìn



nàng

nói

chuyện đến thở

không

ra hơi, cười



nàng: “Nhìn cậu gấp chưa kìa, uống ngụm nước

đi

rồi

nói

tiếp.”

Bạch Lộ chạy vội lên lầu, đúng là thở

không

ra hơi, nâng cốc lên uống ừng ực mấy ngụm, “Cạch” để ly xuống,

đi

thẳng vào vấn đề: “Tôn Nhã Nhàn lên xe Văn Dụ,

đi

cùng

hắn

kìa!”

Tin tức rất có tính xung kích, Mạnh Hân Vũ cũng kinh ngạc: “Sao cậu biết? Cậu thấy rồi à?”

“không

phải tớ! Là Hà Hướng Đông!” Bạch Lộ

nói, “Hà Hướng Đông ra ngoài ăn xâu nướng

thì

nhìn thấy.

hắn

ta còn cằn nhằn cả đường với tớ.”

Cái gì mà “Con

gái

xinh đẹp đều hám giàu” linh tinh gì đó.

Hà Hướng Đông chính là người xuất

hiện

trong mộng Văn Dụ, nam sinh

nói

ba nghìn tệ cũng nguyện ý. Nam sinh này

đã

theo đuổi Tôn Nhã Nhàn từ túc tập huấn quân

sự, nhưng

hắn

muốn nhan sắc

không

có nhan sắc, muốn dáng người

không

có dáng người, muốn gia thế

không

có gia thế, Tôn Nhã Nhàn nhìn

hắn

chướng mắt.

Kiếp trước,

hắn

ra là người giúp Tôn Nhã Nhàn tung tin đồn.

Kiếp này, Tôn Nhã Nhàn lên Hummer của Văn Dụ, trong mắt

hắn



ta liền trở thành “con

gái

hám giàu”.

hắn

căm giận, đúng lúc nửa đường gặp phải Bạch Lộ liền cằn nhằn nguyên đoạn đường về.

Nếu

không

phải Bach Lộ suy nghĩ

một

chút liền biết chuyện giữa Văn Dụ và Tôn Nhã Nhàn, cơ bản lười nghe tên này

nói, loại con trai ánh mắt thiển cận cho rằng mua

một

cái túi mấy trăm tệ là loại con

gái

hám giàu, đúng là lý luận cứt chó.

“Tôn Nhã Nhàn sao lại cùng Văn Dụ…” Mạnh Hân Vũ xoắn xuýt, “Cậu

nói

xem An Ninh liệu có biết

không? Chúng ta có nên

nói

cho An Ninh

không?”

Bạch Lộ cũng do dự xoắn xuýt.

“Chiếu theo ý An Ninh

thì

Văn Dụ

đang

theo đuổi cậu ấy… Hai người bọn họ chưa phải người

yêu.”



nàng

nói, “Chúng ta nếu

nói

với cậu ấy, có phải hơi lo chuyện bao đồng

không?”

Đây cũng là nguyên nhân Mạnh Hân Vũ

đang

xoắn xuýt.



nàng thẳng tính, nếu Kỷ An Ninh và Văn Dụ công khai là người

yêu, Văn Dụ cùng Tôn Nhã Nhàn mập mờ như vậy



nàng

đã

sớm

nói

thẳng với Kỷ An Ninh rồi.

Nhưng Văn Dụ và Kỷ An Ninh lại

không

phải là người

yêu. Bọn



cùng ăn cơm với bọn Văn Dụ, Trần Hạo, đều cảm giác được, hai người này còn chưa tiến tới giai đoạn

yêu

đương.

“Đúng là đểu cán.” Mạnh Hân Vũ cả giận, “Dù gì cũng

đang

theo đuổi Kỷ An Ninh, sao còn

một

chân đạp hai thuyền.”

“Đúng vậy. Làm hại tớ còn thấy

anh

ta đẹp trai, còn khuyên An Ninh tiếp nhận kìa.” Bạch Lộ cảm thông trong lòng, thở dài, “Nam sinh dáng dấp đẹp trai lại giàu có đúng là

không

đáng tin.”

Mạnh Hân Vũ suy nghĩ

nói: “Nhìn lại

thì, An Ninh chỉ đơn giản muốn cùng Văn Dụ làm sư huynh muội cùng câu lạc bộ thôi, tớ cũng

không

muốn truyền chuyện này ra, rảnh rỗi

đi

lo chuyện, An Ninh nếu

thật

sự

có ý định tiếp nhận Văn Dụ, vậy chúng ta nhất định phải

nói

cho cậu ấy.”

Nhất thời, hai người đều có ấn tượng cực kì kém với Văn Dụ.

Mà Tôn Nhã Nhàn… Tôn Nhã Nhàn tối hôm đó bị làm cho mờ mắt.