Chương 8: Từ Chối

Trong đầu Chu Nghệ Tuế mấy ngày kế tiếp đều là những lời này.

Mặc dù trước đó từng có suy đoán, nhưng khi đó rất nhanh phủ định.

Kỳ thật cô cũng không thích hợp đối mặt với loại chuyện này, một lần duy nhất cô yêu lưu lại cho cô chỉ có những lời khó nghe cùng đánh giá không ra gì, có lúc cô nằm mơ, đều có thể mơ thấy Đàm Phong cùng cô không có yêu nhau, nếu không yêu thật tốt biết bao, hai người có thể một đường đều là người nhà, thậm chí Đàm Phong kết hôn, cô cũng là một người thân mà không phải mất đi người thân như vậy.

Chu Nghệ Tuế rút ra được từ một đoạn tình yêu này là không nên đem bạn biến thành người yêu, đến cuối cùng mất đi người yêu đồng thời cũng mất đi bạn.

Chu Nghệ Tuế nhìn nhìn tin nhắn, Lãng Trăn cũng không có hỏi cô cái gì. Ngày đó cô đem người từ trên sàn nhà kéo lên trên ghế sô pha, sau đó rời đi.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mãi cho đến hôm nay, Lãng Trăn cũng không có nói chuyện cùng cô, đây không giống thật sự thích cô đi?

Chu Nghệ Tuế có chút buồn rầu, cô không quá thích loại trạng thái này, giống như có chuyện vẫn luôn gác ở nơi đó, làm cho bên trong lòng người không thoải mái.

Nếu Lãng Trăn trực tiếp cùng cô nói, cô có thể trực tiếp cự tuyệt, nhưng Lãng Trăn cái gì cũng không nói.

Chu Nghệ Tuế nằm mơ cũng mơ thấy Lãng Trăn, trong chốc lát cùng cô nói, cô như vậy mà mơ tưởng tôi yêu cô chắc, trong chốc lát lại cùng cô nói, Chu Nghệ Tuế, anh yêu em.

Loại không rõ ràng này, cảm giác không trên không dưới quá hành hạ người mà.

Phải biết rằng, Chu Nghệ Tuế là người bị phản bội, còn phải

cần đến lý do, bất kể có bao nhiêu tổn thương, cô đều phải có một đáp án, mới tính chuyện này kết thúc, đó là chứng cưỡng ép.

Rối rối rắm rắm đã mấy ngày, Chu Nghệ Tuế rốt cuộc vẫn chịu không nổi, nếu cô không đem việc này làm cho rõ ràng, cô có thể nghẹn chết.

Vừa lúc, Chu Nghệ Tuế chú ý đến vụ án gϊếŧ vợ của Lãng Trăn thắng kiện, thẩm phán bác bỏ khởi tố kiểm phương, Chu Nghệ Tuế lúc trước làm trợ lý cũng là lúc Lãng Trăn đang thu thập chứng cứ vụ án này, tìm được rất nhiều điều không hợp lý, Chu Nghệ Tuế đối với án này cũng coi như là quen thuộc.

Chu Nghệ Tuế nhắn cho Lãng Trăn: “Lãng Trăn, cậu gần đây bận việc không?”

Sau đó, Lãng Trăn sau hơn một giờ mới trả lời: “ Khá tốt, có chuyện gì không?”

Chu Nghệ Tuế: “……” Cô cảm thấy ngày đó tuyệt đối là ảo giác, nhìn một chút tốc độ trả lời tin nhắn, nhìn nhìn lại lời nói, thấy thế nào cũng không giống thích mình.

Thế cho nên vấn đề Chu Nghệ Tuế định hỏi không hỏi ra được, chỉ có thể nói: “Lúc trước cậu giúp bài pháp luật cho mình rất nhiều, nên muốn mời cậu ăn một bữa cơm.”

“Có thể, ngày mai vào buổi tối mình có rảnh, cậu rảnh không?”

“Vậy ngày mai vào buổi tối.”

Chu Nghệ Tuế suy nghĩ đến lúc đó hay là hỏi một chút, đùa giỡn hỏi một chút, bằng không nghẹn ở trong lòng, trong lòng mình không được tự nhiên.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

“Cậu thật tốt, không biết còn tưởng rằng cậu thích mình.” Chu Nghệ Tuế trêu người đối diện.

Lãng Trăn nhìn vào mắt cô, không tránh né không trốn tránh, cười khẽ: “Vậy cậu không biết sao?”

Chu Nghệ Tuế lúc này ngây ngẩn cả người. Cô không nghĩ tới Lãng Trăn sẽ nghiêm túc hỏi cô nhưu vậy.

Lãng Trăn thấy phản ứng này của cô, vẻ mặt ôn nhu một ít: “ Đây không phải là chuyện rất bình thường sao? Cậu không có bạn trai, mình cũng không có bạn gái, mình thích cậu, muốn cùng cậu ở bên nhau, không phải chuyện xấu đi?”

Chu Nghệ Tuế bị Lãng Trăn dùng ánh mắt nhìn chăm chú như vậy, mặt có chút hồng, lắp bắp mà nói: “ Hay là …… Hay là tính.”

Lãng Trăn: “Lý do sao? Trong lòng vẫn nhớ Đàm Phong sao?”

Chu Nghệ Tuế sửng sốt một chút, cô đã lâu không có nhớ tới Đàm Phong, ngẫu nhiên nhớ cũng chỉ là hoài niệm khoảng thời gian vui vẻ lúc

còn trẻ con.

Cô ngẩng đầu, nhìn về phía Lãng Trăn, cô từ nhỏ khát vọng có một mái nhà, có một mái nhà ấm áp ổn định.

Nhưng Lãng Trăn không được, cô…… Cảm thấy mình không xứng với anh.

Kỳ thật Chu Nghệ Tuế biết, cô cũng không phải là người ưu tú đặc biệt gì, từ nhỏ đến lớn, Đàm Phong nhìn một lần là nhớ, cô phải

đọc rất nhiều lần, Đàm Phong bọn họ tùy tùy tiện tiện là có thể thi những bài thi nâng cao, cô dùng hết toàn lực cũng chỉ là bài thi mức bình thường.

Thế giới này có chút không công bằng chính là thời gian, có một số người nỗ lực đến đâu cũng không bằng xuất phát điểm của người khác.

Mà Lãng Trăn, so Đàm Phong còn ưu tú hơn, cô không xứng với anh.

Cô nói không nên lời, nhìn người này, thiên chi kiêu tử như vậy, cô không muốn đem những vết thương đã thối rữa chảy mủ đặt ở trước mặt anh.

Chu Nghệ Tuế rũ mắt, nhẹ giọng nói: “ " Ừ.. Mình quên không được Đàm Phong.”

Vẻ mặt của Lãng Trăn lúc đó thậm chí không có tức giận, chỉ là ánh mắt đột nhiên trở nên lạnh, tựa như lập tức về con người cao cao tại thượng ai cũng không quan tâm, một thiên chi kiêu tử, anh kéo kéo khóe miệng, đó là một góc độ châm chọc cười khẽ một tiếng: “Vậy chúc cậu đạt được ước nguyện.”

Không biết vì cái gì, Chu Nghệ Tuế cảm thấy trong nháy mắt, lòng mình giống như là bị thứ gì hung hăng nắm được, làm đau làm đau.

Chu Nghệ Tuế đem tất cả sức lực đều đặt trên bài thi, lúc này cô không có gì phải lo lắng nữa rồi.

Chỉ là, ngẫu nhiên đêm khuya, cô sẽ nhớ tới Lãng Trăn, nhớ tới lúc anh chủ động giúp mình bộ dáng ôn nhu, nhớ tới anh uống say rồi nói yêu cô, cuối cùng sẽ nhớ tới lúc cô từ chối anh, rồi ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

Năm cô 16 tuổi đã cùng Đàm Phong yêu

nhau, lúc ấy yêu rất đơn giản, Đàm Phong tỏ tình với cô, nói cả đời đều phải ở bên nhau, Chu Nghệ Tuế đồng ý.

Trừ bỏ bị Đàm Phong phản bội trong đoạn thời gian đó, cho tới bây giờ cô không có trải qua loại cảm xúc rối loạn như này.

Chu Nghệ Tuế đã vài tháng không có nhìn thấy Lãng Trăn, ngẫu nhiên sẽ nhìn thấy tin tức của anh——

Lần trước án gϊếŧ vợ, Lãng Trăn thắng kiện, nhưng gần như bị toàn bộ dân mạng mắng chửi, đương nhiên, phản ứng trong nghề cùng trên mạng, người thường phản ứng không giống nhau, trên mạng nhìn vào tình nghĩa, cảm thấy Lãng Trăn lợi dụng chỗ sơ hở pháp luật giúp tội phạm thoát tội, nhưng mà, người trong nghề xem lại quá trình, Lãng Trăn lại một lần danh tiếng vang xa.

Chu Nghệ Tuế còn ở trên mạng cùng người ta mắng nhau, rõ ràng vụ án có vấn đề, hung khí không tìm được, Lãng Trăn biện hộ không có bất kỳ vấn đề gì, trên mạng nhất trí người chồng mua bảo hiểm cho vợ xong gϊếŧ vợ lấy tiền, cư dân mạng hận không thể hóa thân làm thẩm phán trực tiếp phán tử hình.

Nhưng mà, tình huống như vậy cũng không có bao lâu, cảnh sát bắt được hung phạm, lúc này dư luận lại chuyển hướng.

Chu Nghệ Tuế nhìn lời khen của mọi người cho Lãng Trăn càng xem càng cảm thấy trong lòng càng thấy vui vẻ.