Chương 7: Anh Thích Em

Trong khoảng thời gian này bất kể

là Chu Nghệ Tuế hay Lãng Trăn đều không nhắc tới chuyện

Đàm Phong với Lãng Duyệt.

Hai người cũng vội vàng.

Chu Nghệ Tuế muốn phụ trách sinh hoạt Lãng Trăn, còn phải làm bài kiểm tra luật, Lãng Trăn muốn xử lý chuyện văn phòng, còn muốn chuẩn bị mở phiên toà, từ bệnh viện về nhà một khắc cũng không nghỉ ngơi.

Buổi chiều, Lãng Trăn ngồi ở trong thư phòng, đang xem tài liệu trợ lý đã sửa sang lại, chờ đến lúc anh ngẩng đầu, mới chú ý tới người bên kia, mệt đến mức ngủ quên rồi.

Cô ghé vào trên bàn sách, mang tai nghe, di động để trên màn hình hiện thị video pháp luật vẫn đang chạy,

đáy mắt có quầng thâm nhàn nhạt, trong thư phòng an tĩnh cực kỳ.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Lãng Trăn đứng dậy, đem video ấn tạm dừng.

Khi quay người lại, anh dừng lại, ánh mặt trời dịu dàng bao quanh người này, dường như hấp thụ ánh nắng vàng vàng trước mặt vào trong cơ thể mình. Lăng Chấn không thể nhìn đi chỗ khác.....

Chờ đến khi anh

lấy lại tinh thần,khoảng cách mặt đối phương cách mình chưa đến nửa tấc, thậm chí anh có thể cảm giác được hơi thở ấm áp của đối phương.

Lãng Trăn đột nhiên lui về phía sau, giây tiếp theo liền rời thư phòng.

Đồng thời khi cửa thư phòng đóng lại, Chu Nghệ Tuế mở mắt, ánh mắt một mảnh tỉnh táo.

Cô chủ muốn nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, một bên nghỉ ngơi, một bên nghe video.

Lúc này cô chỉ cảm thấy mặt mình nóng lên.

Làm thế nào?

Chu Nghệ Tuế nhớ tới chuyện trước đây, cuối cùng dừng hình ảnh nụ hôn nhẹ kia.

Chu Nghệ Tuế hậu tri hậu giác ý thức được cái gì.

Buổi tối, Chu Nghệ Tuế nằm ở trên giường, trong đầu tất cả đều là lời chỉ trích của Đàm Phong nói cô. Đàm Phong nói cô liên lụy anh ta cả đời.

Trong chốc lát là Đàm Phong, trong chốc lát là Lãng Trăn nhẹ nhàng hôn, Chu Nghệ Tuế vươn tay, day day trán, nơi đó còn lưu lại cảm giác lúc đó....

Cô……

Chu Nghệ Tuế do dự một chút, cảm thấy thật không công bằng.

Nếu cô không biết tình cảm Lãng Trăn, hai người vẵn có thể làm bạn tốt.

Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Nhưng hiện tại không được, Chu Nghệ Tuế thật sợ hãi, cô sợ một ngày nào đó Lãng Trăn chỉ trích cô, nói cô là con chồng trước, lợi dụng anh có lòng tốt.

Chu Nghệ Tuế nghĩ thông suốt điểm này, trong lòng như trống rỗng, toàn thân yếu ớt.

Chu Nghệ Tuế vào ngày hôm sau nhắn tin cho Lãng Trăn: “Tôi hôm nay có chút không thoải mái, anh có thể tìm người khác giúp anh nấu cơm không?”

Chu Nghệ Tuế nghĩ, theo lý thuyết Lãng Trăn tìm trợ lý sinh hoạt rất dễ, tính tình anh tốt, dễ nuôi, còn hỗ trợ rửa chén quét nhà vệ sinh……

Nghĩ đến đây, Chu Nghệ Tuế đột nhiên phản ứng lại, Lãng Trăn sẽ rửa bát, quét nhà dọn vệ sinh, rõ ràng trên danh nghĩa cô là trợ lý sinh hoạt, nhưng trên thực tế, Lãng Trăn lúc nào cũng rất bận rộn nhưng vẫn giúp cô làm việc nhà……

Vậy mà cô một chút cũng không phát hiện.

Chủ yếu là Lãng Trăn bắt đầu từ cấp 3 không gần nữ sắc đã tạo ấn tượng quá sâu, dẫn tới cô luôn nghĩ người này không biết yêu là gì, không yêu ai đó lại là điều hiển nhiên.

Lãng Trăn trả lời rất nhanh: “ Nghỉ ngơi cho tốt, uống nhiều nước ấm.”

Chu Nghệ Tuế thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Được, cậu cũng chú ý nghỉ ngơi.”

Những ngày kế tiếp, Chu Nghệ Tuế có đủ loại cớ, Lãng Trăn cũng không làm khó cô,

thậm chí giúp cô chuẩn bị bài kiểm tra, không cần đi nhà anh, chủ động nói với cô,

anh tìm được rồi một trợ lý sinh hoạt mới rồi.

Chu Nghệ Tuế hoàn toàn thở dài nhẹ nhõm một hơi, bắt đầu hoài nghi, có thể là bản thân nghĩ sai rồi, Lãng Trăn đối với cô cũng không phải loại ý tứ này……

Đến nỗi cái hôn môi kia, hôn lên cái trán, có khả năng sao…… Có khả năng là cảm thấy cô đáng yêu? Giống như là người

nuôi chó nuôi mèo cũng sẽ nhịn không được hôn

một chút.

Chu Nghệ Tuế đã yêu và biết tình yêu là cái dạng gì, trừ bỏ lúc đầu chính mình phát hiện đầu óc có chút choáng váng, hiện tại bình tĩnh lại, cảm thấy chính mình khả năng có chút tự luyến.

Lãng Trăn thấy thế nào cũng không giống như là sẽ động lòng phàm, nói nữa, nếu thích, sao có thể sẽ nhịn được?

Đúng là kiểm tra pháp luật ngày càng quan trọng, Chu Nghệ Tuế dồn hết sức lực để cô gắng thi đậu, cũng không quan tâm thứ khác.

Ngẫu nhiên vẫn sẽ thu được một hai tin nhắn của Lãng Trăn, chỉ là đơn thuần quan tâm cô tiến độ chuẩn bị bài thi thế nào, cũng không hỏi chuyện gì khác.

Chu Nghệ Tuế bắt đầu cảm thấy

rất có khả năng bản thân thật sự hiểu lầm.

Tháng sáu thời tiết đã rất nóng bức, Chu Nghệ Tuế ở trong một tầng hầm nhỏ, trong phòng chất đầy sách pháp luật, cô ngồi cũng không ngừng đổ mồ hôi.

Khi Lãng Trăn gọi đến, Chu Nghệ Tuế đang cân nhắc Lý Tứ phạm tội gì khi

nổ súng vào Trương Tam.

Bên kia dường như có rất nhiều người, Chu Nghệ Tuế nghe được giọng của một cô gái: “Chào, là Tuế Tuế sao?”

Chu Nghệ Tuế lần đầu tiên nghe được người xa lạ gọi cô như vậy,ngay sau đó cô ý thức được đối phương dùng chính là di động của Lãng Trăn, chắc là do Lãng Trăn ghi chú.

“Là tôi, có chuyện gì sao?”

Bên kia nói nói: “Xin chào, tôi là thực tập sinh trong văn phòng, thầy Lãng cùng mọi người liên hoan uống say, hiện tại thầy Lãng đang ở trước cửa nhà mà không có thẻ chìa khóa, không thể đi thang máy. Thầy Lãng nói chị có thẻ chìa khóa, chị có tiện đến đây không?”

Chu Nghệ Tuế: “Chờ tôi một chút.”

Chu Nghệ Tuế lúc này mới nhớ tới, Lãng Trăn đưa thẻ chìa khóa cho cô khi cô là trợ lý sinh hoạt đến giờ cô vẫn cầm. Cô đứng dậy cầm chìa khóa và mang đến cho ai đó.

Nhà Lãng Trăn nằm trong khu nhà cao cấp, trước cửa có ba cây hoa hướng dương đuôi cá cao ngất,

thực tập sinh đang ở dưới tán hoa đuôi cá chờ Chu Nghệ Tuế, trong bóng đêm hoa hướng dương đong đưa nhẹ nhàng.

Thực tập sinh mặc một váy ngắn màu đỏ nghịch ngợm lại gợi cảm, Chu Nghệ Tuế cũng không nghĩ quá nhiều, chuẩn bị đưa thẻ chìa khóa cho đối phương.

Đối phương hình như cũng thấy rõ ràng bộ dáng của Chu Nghệ Tuế, sửng sốt một chút, tiện đà mở miệng nói: “Chị…… Chị đưa thẻ cho tôi là được.”

Chu Nghệ Tuế vốn cũng nghĩ như vậy, nhưng đối phương này vừa nói, Chu Nghệ Tuế liền đa tâm, bất động thanh sắc nói: “Không có việc gì, vừa lúc tôi còn có đồ ở trong nhà Lãng Trăn, chúng ta cùng đi.”

Thực tập sinh hình như có chút không vui, nhưng Chu Nghệ Tuế đã ở phía trước đi rồi, trên bậc thang, vào đại sảnh tòa nhà, Lãng Trăn liền ngồi ở trên sô pha đại sảnh.

Anh mặc sơ mi trắng đã mở hai cúc áo trước ngực, trước kia mặt luôn nghiêm túc nghiêm túc, hiện tại bởi vì cồn mặt đỏ không ít, cả người nhìn qua thật đúng là…… Vô cùng hấp dẫn người.

“Lãng Trăn? Tỉnh tỉnh, trở về ngủ tiếp.”

“Thầy Lãng uống say, tôi đem thầy ấy đỡ trở về.” Thực tập sinh vừa nói một bên cứng còng thân thể đi đỡ Lãng Trăn.

Cũng may Chu Nghệ Tuế cảm thấy chỗ nào không thích hợp, thực tập sinh rõ ràng một cô gái, Lãng Trăn lại là người đàn ông cao lớn cường tráng, nhưng luôn có một loại Lãng Trăn say rượu bị chiếm tiện nghi.

Hơn nữa

gần đây cô luôn xem một ít vâu hỏi

bên trong đề cập không ít về việc người đàn ông không vi phạm pháp luật khi say rượu.

Chu Nghệ Tuế vội vàng bước tới, đem Lãng Trăn đỡ lên: “Để tôi.”

Chu Nghệ Tuế lúc này mới cảm giác được người Lãng Trăn rất nóng, trạng thái hình như không đúng lắm.

Thực tập sinh tay cầm thẻ chìa khóa thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô ta đã hạ thuốc Lãng Trăn.

Về sau Lãng Trăn đã biết về, cho cô ta một cái lựa chọn, đi ngồi tù hoặc giúp anh một cái chuyện.

Cô ta thật sự không muốn ngồi tù.

Thực tập sinh nơm nớp lo sợ cùng Chu Nghệ Tuế với Lãng Trăn cùng nhau đi thang máy tới tầng 30, lúc từ thang máy đi ra, Chu Nghệ Tuế lễ phép nói: “Cảm ơn em đưa anh ấy trở về.”

Thực tập sinh ước gì chạy nhanh đi, lập tức

nói: “Tôi đi đây, còn lại phiền chị rồi.”

Cô ta đi như bay, làm khó cô ta ăn mặc váy ngắn bó sát người, giày cao gót còn có thể đi nhanh như vậy.

Chu Nghệ Tuế nhìn bóng lưng người này như đang chạy trốn, cảm thấy chính mình có phải hiểu lầm người ta rồi không?

Quái xấu hổ.

Chu Nghệ tuổi đỡ người, đứng ở cửa, nhà Lãng Trăn dùng khóa vân tay mở cửa.

Chu Nghệ Tuế lấy tay trái cầm tay phải Lãng Trăn, trong miệng nói: “ Cậu rốt cuộc uống bao nhiêu hả,

như thế nào say thành như vậy ……”

Người uống say

nhẹ nhàng cười một chút,

“Còn cười, nóng thành như vậy.” Chu Nghệ Tuế nhéo tay anh,

mới phát hiện tay anh càng nóng.

Cũng may cửa mở, Chu Nghệ Tuế mang theo người đi vào, liền nghe được người vốn đang cười khẽ đột nhiên ở bên tai cô nghiêm túc lại đứng đắn nói: “Tuế Tuế, anh thích em.”

Chu Nghệ Tuế bị hoảng sợ, nhẹ buông tay, người liền té ngã trên sàn nhà.