Nghĩa trạm thỉnh thoảng cũng
sẽ
có người tới. Vào kì nghỉ, học sinh được nghỉ dài, thỉnh thoảng cũng
sẽcó phụ huynh mang con của họ tới đây để trải nghiệm.
Người lui tới hỗn độn, nhưng phần lời đều là những người lương thiện.
một
người phụ nữ đẹp ư? Trong khoảng thời gian này, người phụ nữ xinh đẹp từng tới đây chỉ có Tần Đường.
Như cảm nhận được gì đó, Tưởng Xuyên ngẩng đầu.
Lộ Toa
đang
đứng ở đầu hành lang tầng hai, dựa vào lan can cầu thang nhìn xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt
anh, đôi môi tô son đỏ mỉm cười.
Tưởng Xuyên bình tĩnh đối diện
cô
ta vài giây, vẻ mặt bình tĩnh
không
gợn sóng. Tiểu Thành theo ánh mắt
anh
nhìn về phía Lộ Toa, gãi đầu
nói: “Chị Tần Đường cũng
sẽ
không
quay lại, cho nên em liền để
cô
ấy ở phòng đó. Phòng đó sạch
sẽ, ánh sáng cũng tốt.”
Tưởng Xuyên nhàn nhạt quét mắt nhìn cậu ta
một
cái, “Tôi có
nói
cô
ấy
không
trở lại sao?”
Tiểu Thành há hốc miệng, A Khởi cũng
nói: “Có mà. Hôm qua
anh
có
nói
đó.”
Tưởng Xuyên lạnh giọng: “Tôi
nói
cô
ấy
sẽ
không
bao giờ trở lại à?”
Tiểu Thành và A Khởi cả người run lên, cũng
không
biết sao bầu
không
khí lại trở nên đè nén như vậy.
Hai người đứng co rúm lại, Tiểu Thành thử hỏi: “Nếu
không, em sắp xếp cho
cô
ấy
một
phòng khác?”
“không
cần.”
Tưởng Xuyên
đi
nhanh vào phòng khách.
Dì Quế kêu lên: “Đến giờ ăn cơm rồi.”
Lộ Toa xuống nhà, Tiểu Thành nhìn
cô
ta cười cười: “Chị Lộ Toa ăn cơm.”
Lộ Toa hỏi, “Tôi
không
thể ở lại gian phòng kia sao?”
Tiểu Thành vội vàng lắc đầu: “không
không, có thể ở lại, có thể ở lại mà.”
Lộ Toa cười cười: “Vậy là được rồi.”
Trước khi Tưởng Xuyên
đi,
trên
bàn ăn có nhiều hơn
một
người, đó là Tần Đường, Tưởng Xuyên ra ngoài
một
chuyến, sau khi trở về người lại đổi thành Lộ Toa. Ánh mắt Lữ An lượn qua lượn lại
trênngười hai người.
anh
quen Tưởng Xuyên sớm nhất, cũng là người duy nhất
trên
bàn ăn này biết được mối quan hệ của Tưởng Xuyên và Lộ Toa.
Người phụ nữ này tới đây làm gì?
Muốn quay lại à?
A Khởi nhìn về phía Lộ Toa,
nhỏ
giọng hỏi: “Đồ ăn có hợp khẩu vị của chị
không
ạ?”
A Khởi cảm thấy Lộ Toa và Tần Đường giống nhau, đều là những người phụ nữ vừa xinh đẹp lại có tiền, chính là đại gia, là bạch phú mỹ trong miệng mọi người, cho nên sinh hoạt
sẽ
không
giống bọn họ. Cơm canh đạm bạc Tần Đường
không
kén chọn nhưng
không
biết Lộ Toa có giống như vậy
không.
Lộ Toa cười: “Ăn rất ngon. Tay nghề của dì Quế
không
tồi, sau này cháu còn muốn theo dì để học hỏi thêm đây.”
Dì Quế thụ sủng nhược kinh, có chút xấu hổ cười: “cô
thích là tốt rồi, tôi cũng
không
có tài năng gì…”
Sau khi ăn xong, dì Quế và A Khởi
đi
dọn dẹp, vào phòng bếp rửa bát, dì Quế
nói: “Dì còn tưởng
cô
gáinày
sẽ
rất khó hầu hạ,
không
ngờ cũng là người dễ
nói
chuyện, giống Tần tiểu thư, tuy nhìn có vẻ khó ở chung nhưng thực ra đều là người tốt.”
A Khởi vừa rửa chén vừa nhìn ra ngoài,
nhỏ
giọng
nói: “Thực ra cháu vẫn cảm thấy chị Tần Đường tốt hơn
một
chút.”
Dì Quế cười: “Đúng là tốt
thật, lớn lên xinh đẹp, lại còn tốt bụng.”
A Khởi
nói: “Cháu cảm thấy chị Lộ Toa này coi trọng
anh
Tưởng, lúc nãy ăn cơm, cháu thấy ánh mắt chị ấy lén lút nhìn về phía
anh
Tưởng. Trước khi chị Tần Đường
không
có như vậy….”
Cho nên, trong lòng
cô
có chút
không
vui.
Cảm thấy Lộ Toa này chính là dạng phụ nữ có thể nửa đêm đến gõ cửa phòng Tưởng Xuyên.
Dì Quế thu lại nụ cười: “A Khởi, tâm tư của cháu đừng đặt
trên
người Tưởng Xuyên nữa. Trong lòng cậu ấy
không
có cháu.”
A Khởi hơi dừng lại, cúi đầu, chán nản
nói: “Cháu biết….”
Dì Quế vỗ đầu
cô: “Tiểu Thành cũng khá tốt mà.”
A Khởi trừng mắt: “Cháu mới
không
thích cậu ta đâu, lớn lên chả đẹp gì cả.”
“Ôi cái đứa
nhỏ
này…...có đẹp cũng đâu thể mài ra cơm mà ăn chứ.”
“Có thể mà….”
………
Tưởng Xuyên đứng trong sân viện hút thuốc, Lữ An hạ giọng hỏi: “Sao
cô
ta lại tới đây?”
“không
biết.”
Lữ An quay đầu lại nhìn người phụ nữ
đang
ngồi trong phòng khách, “Tôi cảm thấy….chuyện này
khôngđơn giản.
anh
nên cẩn thận
một
chút.”
Tưởng Xuyên búng tàn thuốc,
nói: “Nếu thực
sự
có chuyện,
anh
hãy bảo Tiểu Thành dẫn hai người kia tránh
đi
nơi khác.”
“Tôi biết rồi.”
Cũng
không
còn cách nào khác cả.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Lữ An quay đầu lại nhìn, sau đó xoay người rời
đi.
Tưởng Xuyên thoáng quay đầu lại, nhả ra
một
vòng khói, “cô
tới đây làm gì?”
Lộ Toa nhìn
anh: “anh
nói
xem?”
Tưởng Xuyên
không
hề hé răng, hút thuốc xong, ném tàn thuốc xuống đất, dùng chân di di.
“anh
có người trong lòng
thật
rồi ư?”
“Ừ.”
“Tần Đường?”
Tưởng Xuyên bất động thanh sắc, liếc nhìn
cô
ta
một
cái: “không
liên quan đến
cô.”
“anh
không
xứng với
cô
ấy.”
“Thế sao?”
“Trong lòng
anh
nhất định cũng nghĩ như vậy.”
Tưởng Xuyên cười khẽ: “Tôi
không
nghĩ như vậy.”
Tưởng Xuyên chậm rãi thu lại nụ cười: “Dù sao cũng xứng đôi hơn khi ở với
cô.”
anh
ba lần bốn lượt
nói
chuyện
không
chút lưu tình, đến nửa điểm tình cảm cũng
không
cho, Lộ Toa cuối cùng cũng
không
nhịn được nữa: “anh…. Đúng là càng ngày càng
không
thú vị.”
Tưởng Xuyên quay đầu lại, cười nhạo thành tiếng: “thì
sao? Tức quá
thì
có thể rời khỏi đây.”
Sắc mặt Lộ Toa lập tức khôi phục lại
sự
bình tĩnh: “Tôi
không
đi.”
“cô
cũng biết rồi đấy, chỗ này của tôi
không
nuôi người ăn
không
ngồi rồi, hoặc là làm việc, hoặc là quyên tiền quyên vật.” Tưởng Xuyên nhìn
cô
ta chằm chằm: “cô
chọn loại nào?”
“Tôi chọn….” Lộ Toa tới gần, dính sát vào người
anh: “Bồi
anh, được
không?”
Tưởng Xuyên vẫn cười như cũ: “cô
thấy sao?”
Lộ Toa nhìn
anh
ý cười
không
chạm đến đáy mắt, chậm rãi thu hồi lại tươi cười.
Tưởng Xuyên xoay người rời
đi.
…….
Lộ Toa tới được
một
khoảng thời gian rồi, cũng thực
sự
bỏ ra
một
số tiền quyên
một
xe tải vật tư, để Lữ An và Tiểu Thành mang vào trong núi.
Lộ Toa ngồi
trên
hành lang tầng
một, laptop để
trên
đùi, ngón tay gõ như bay
trên
bàn phím.
A Khởi ngồi ở băng ghế
nhỏ
trong sân, lặng lẽ đánh giá
cô
ta.
Tối hôm qua
cô
thấy Lộ Toa đến gõ cửa phòng Tưởng Xuyên, nhưng…. Tưởng Xuyên
không
cho
cô
ta vào.
cô
ta đến đây
đã
được nửa tháng rồi, cũng
không
biết tối hôm qua là lần thứ bao nhiêu nữa…… A Khởi phẫn nộ xé vỏ túi, Lộ Toa lại dường như cảm nhận được ánh mắt của A Khởi, đột nhiên nâng mắt lên nhìn, A Khởi vội vàng cúi đầu. Cũng
không
biết tại sao
cô
lại có chút sợ Lộ Toa.
Tuy rằng ánh mắt
không
quá lạnh lùng, nhưng A Khởi vẫn cảm thấy có chút
không
thoải mái.
Lộ Toa cười
một
cái, gập máy tính lại.
đi
về phía A Khởi, mỉm cười
nói: “A Khởi, chúng ta
đi
dạo phố
đi.”
A Khởi kinh ngạc ngẩng đầu: “Nhưng….nhưng em còn phải trông nhà.”
Lữ An dẫn
một
nửa người
đi
rồi, ban ngày Tưởng Xuyên về cơ bản là
không
ở nhà, Lộ Toa rủ
cô
đi
dạo phố, vậy
thì
trong nhà chỉ còn lại dì Quế.
Lộ Toa nhìn lướt
một
vòng trong sân viện, cười: “Trong nhà cũng
không
có đồ gì đáng giá mà. Hơn nữa
không
phải còn có dì Quế sao?”
“Nhưng…..Nhưng…….” A Khởi có chút do dự.
đã
rất lâu rồi
cô
không
đi
dạo phố, lần cuối cùng là hơn nửa tháng trước, lúc
đi
dạo chợ đêm với Tiểu Bạch.
Lộ Toa mỉm cười, kéo tay A Khởi: “đi
thôi,
đi
một
chút thôi mà, chị mời em ăn cơm.”
A Khởi vẫn do dự: “anh
Tưởng bảo em trông nhà mà….”
Lộ Toa xoay người lại cười: “Chị
đi
thay quần áo. Nếu em muốn
đi
thì
cũng
đi
rửa mặt thay đồ luôn nhé.”
A Khởi nhìn theo bóng dáng thướt tha của Lộ Toa, xoa tay, sau đó chạy vào phòng bếp tìm dì Quế: “Dì Quế, cháu
đi
chơi
một
lát nhé.”
Dì Quế
đang
nhào bột: “A?
đi
với ai thế?”
“đi...đi
cùng chị Lộ Toa ạ.”
“Ô…..” Dì Quế
nói: “đi
cùng
cô
ấy sao? Vậy
thì
cháu chỉ có thể xem thôi, cũng
không
mua được gì mà.”
A Khởi cắn môi, “Cháu chỉ là muốn
đi
xem
một
chút thôi,
không
mua.”
Dì Quế cười: “Vậy cháu
đi
đi.”
A Khởi nhoẻn miệng cười đáp lại: “Vậy cháu
đi
đây.”
A Khởi thay
một
bộ váy xinh đẹp, còn xịt nước hoa được Tần Đường cho, có chút thẹn thùng đứng đợi Lộ Toa dưới nhà.
Lộ Toa đến bên cạnh
cô, nhướng mày
nói: “Trang điểm
thật
là xinh nha.”
A Khởi cười, Lộ Toa
nói: “Còn xịt cả nước hoa à?”
Chanel, đây
không
giống thứ mà A Khởi có thể mua.
A Khởi gật đầu: “Vâng ạ, chị Tần Đường tặng em đó.”
Lộ Toa nhìn
cô
ấy, “Ừ, chúng ta
đi
thôi.”
………
Tưởng Xuyên nắm chặt tờ giấy chứng nhận trong tay. Trong ảnh là
một
chàng trai khoảng hơn 20 tuổi, mặc cảnh phục, tràn ngập sức sống tuổi trẻ, ánh mắt
anh
khí.
Đây là ảnh chụp khoảng 8,9 năm trước, khi
anh
mới vào cảnh đội.
Năm 25 tuổi, bị tước bỏ cảnh tích, tấm giấy chứng nhận này trở thành vật tưởng niệm duy nhất của
anh, thỉnh thoảng
sẽ
mang ra nhìn lại
một
chút. Cũng chỉ có thứ này có thể chứng minh
anh
đã
từng là
một
người cảnh sát.
Tưởng Xuyên bỏ giấy chứng nhận vào trong phong bì, viết địa chỉ xong, đưa cho Tào Nham: “Gửi
đigiúp tôi.”
Tào Nham nhìn nhìn: “Cái gì thế?”
“một
đồ vật rất quan trọng, có người nhớ nó.” Tưởng Xuyên cười
một
cái, có vài phần bất đắc dĩ, “Mấy hôm nay luôn có người theo dõi tôi, tôi sợ mình gửi
đi
sẽ
bị người khác lấy mất, đành phải nhờ
anh
giúp
một
tay.”
Gửi cho
cô,
cô
sẽ
vui hơn.
Tào Nham ước lượng phong bì trong tay, rất
nhẹ, như là
không
có trọng lượng.
“Được.”
“Chuyện tôi bảo
anh
điều tra, tra được chưa?”
Sắc mặt Tào Nham trở nên nghiêm túc: “5 năm trước Lộ Toa bắt đầu trở thành
một
đấu giá viên, trùng hợp chính là, mỗi
một
lần
cô
ta tham gia đấu giá, nhất định người của tập đoàn Côn Luân
sẽ
có mặt, hơn nữa nhất định
sẽ
đấu giá được đồ, giá cả đều xa xỉ.”
Đầu lưỡi Tưởng Xuyên liếʍ
một
vòng quanh răng, ngả người vào ghế dựa, “Hình thức đấu giá như thế nào?”
Tào Nham: “Có tư nhân, có công khai, cũng có cả hội đấu giá từ thiện. Nhưng tư nhân
thì
hơi khó điều tra, do mấy người đó đều có thân phận đặc thù, hơi khó động vào.”
Tưởng Xuyên
không
hỏi lại nữa, những việc này đều có cảnh sát xử lý,
anh
không
lo.
Hy vọng duy nhất chính là mong sao Khương Khôn sớm lọt lưới.
Tào Nham thở dài: “Chuyện này liên lụy quá lớn, có
một
số người
không
thể động vào được, cho nên chỉ đành cứng đối cứng với Khương Khôn, tìm được bằng chứng vững chắc.”
Tưởng Xuyên châm thuốc, vẫn
không
hé răng.
Tào Nham đá vào chân ghế
anh
đang
ngồi: “anh
cmn có thể hé răng
một
câu
không??”
Tưởng Xuyên đứng lên, “Những chuyện này tôi nhúng tay quá nhiều
sẽ
ảnh hướng
không
tốt, đây là chuyện của cảnh sát mấy người.”
Sau đó xoay người rời
đi.
Tào Nham nhíu mày, ảnh hưởng gì
không
tốt chứ? Chuyện của cảnh sát mấy người ư…..
Có phải bản thân
anh
cũng
đã
quên,
anh
cũng chính là
một
người cảnh sát rồi
không?
Nhưng nghĩ lại
thì
có lẽ Tưởng Xuyên sợ ảnh hưởng đến Tào Thịnh
đi, bởi để cho Tưởng Xuyên tham dự vào vụ án lần này, là do Tào Thịnh sử dụng tư quyền. Đợi vụ án này kết thúc, Tào Thịnh nhất định có thể thăng chức.
“Đợi chút, chúng ta
đi
làm chén rượu
đi?”
Tưởng Xuyên quay lại, “Được,
đi
thôi.”
Chuyện phiền lòng nhất của Tưởng Xuyên bây giờ chính là từ sau khi
anh
trở về, Tần Đường tiểu
cônương kia liền
không
để ý đến
anh
nữa, cho dù
anh
gọi điện thoại bao nhiêu lần cũng
không
chịu nghe máy.
Cho nên sau đó,
anh
liền
không
gọi nữa.
Tưởng Xuyên biết
cô
rất cố chấp với chuyện của
anh, cho nên
anh
lo lắng
cô
sẽ
xảy ra chuyện, còn để Tào Thịnh phái người
đi
theo
cô, nếu có tình huống xảy ra
anh
cũng có thể biết được sớm nhất.
anh
thiếu
cô
một
sự
yên tâm.
Tưởng Xuyên cúi đầu nhìn đồ vật trong tay Tào Nham: “Đầu tiên gửi thứ này
đi
trước
đã.”
Tào Nham: “Gấp cái gì? Trời
đã
tối đen rồi, sáng sớm mai
sẽ
đi
gửi cho
anh.”
Tưởng Xuyên vẫn bất động: “Gửi trước
đã.”
“Gấp như vậy sao?”
“Ừ, cho yên tâm.”