Chương 11: Sóng gió

Vừa nhìn thấy Nhạc Y Giang, Đông Phương Bất Bại giật mình, hắn trong nháy mắt khoác lên người trường bào đỏ rực kia, một tay phóng ra kim châm về phía Nhạc Y Giang. Nàng dùng kiếm đỡ lấy, lập tức nhảy lên cao chém xuống, hắn nhanh như cắt né được kiếm của Y Giang, tay còn lại mang kịch độc chưởng vào bụng nàng. Thanh Ca hoảng loạn chạy ra khỏi giường, thấy nàng bị thương, vội chạy đến ôm nàng ngã xuống đất. Nhạc Y Giang phun ra máu đen, môi tái nhợt, mặt trắng bệch. Đông Phương Bất Bại thu tay về, nhìn hai người đang ngồi dưới đất cười nhạt

"Haha, Nhạc Y Giang, Nga My và Tà giáo nước sông không phạm nước giếng, hôm nay ngươi đến phá chuyện tốt của ta, có thể lẻn vào Hắc điện của ta bản lĩnh không nhỏ, hắn là ái nhân của ngươi sao hahaha?"

Vừa nói hắn vừa chỉ tay về phía Thanh Ca. Y phục của Thanh Ca hơi xộc xệch để lộ bờ vai trắng tuyết nõn nà của nàng, Thanh Ca ôm lấy nàng như muốn gào thét, vì nàng mà mỹ nhân kia bị thương, sao có thể như vậy.

"Tên đoạn tụ khốn kiếp, ngươi có phải là mù rồi không, ngay cả ta cải nam trang ngươi cũng không nhận ra"

Đông Phương Bất Bại sửng sốt

"Cái gì, ngươi...ngươi là nữ nhân"

vừa nói tay hắn vừa rung rung chỉ về phía nàng. Nàng căm giận, bây giờ không cần giấu nữa, nếu như nàng không nói thật e là, nàng và Y Giang đều bỏ mạng tại đây

"Đúng vậy, Y Giang, ta xin lỗi, là ta lừa ngươi, lừa bá tánh Giang Nam này, ta...ta xin lỗi, ngươi sao lại không màng mạo hiểm đến cứu ta, Y Giang, ta phải báo đáp ngươi thế nào đây?"

Nàng có vẻ khá kích động nhìn Y Giang vừa khóc vừa nói. Nhạc Y Giang hơi thở gấp gáp đưa tay lên mặt nàng, nói ra từng câu, từng chữ rõ ràng.

"Ta mặc kệ nàng là nam nhân hay nữ nhân, có thể vì lần đầu tiên ta gặp nàng, ta đã yêu nàng từ khi Thừa phủ xảy ra chuyện, ta không ngày nào ngủ được, ta nhớ nàng, ta đã không ngừng suy nghĩ, ta muốn xông thẳng vào Hắc điện, vì ta biết, Đông Phương, hắn sẽ bắt nàng. Ta...ta..thật sự thích nàng"

Lời này của Y Giang khiến Thanh Ca không khỏi rơi lệ, lần đầu tiên, Y Giang như một tiên nữ, cứu nàng trong đám hắc tặc kia, bây giờ Y Giang lại không màng nguy hiểm đến cứu nàng.

"Nhạc Y Giang, đa tạ nàng, nàng nhất định sẽ không có chuyện gì, ta...sẽ dùng cả đời này bồi nàng"

Thanh Ca ôm chặt nàng hơn. Đông Phương Bất Bại chứng kiến cảnh này, khí tức tràn đến não, hắn gào thét, một chưởng đánh về phía Thanh Ca. Lúc này, nàng ôm Y Giang vào lòng, xoay lưng về phía hắn, đỡ lấy một chưởng kia. Không những là một chưởng, mà còn chứa cả hơn mười cây kim châm mang kịch độc.

Vừa trúng một chưởng, hơn mười cây kim châm hàng loạt đâm vào lưng nàng. Chất lỏng màu đỏ từ từ chảy xuống, nhiều lại càng nhiều, đến mức ướt đẩm hết trường bào của nàng. Thanh Ca đau như từng thớ thịt bị cắt đứt ra, nàng cố nén, cắn răng chịu đừng, không thể để Y Giang thấy nàng đau đớn. Y Giang xoay đầu lại nhìn khuôn mặt thanh tú kia bây giờ đã trắng bệt, môi tái nhợt đi, máu từ môi từ từ trào ra, từng giọt, rồi từng giọt, đôi môi tái nhợt kia trong chốc lát là đầy máu đỏ. Thanh Ca dù đau đớn, đôi tay vẫn không buông Y Giang, cứ thế ôm chặt nàng. Cứ thế hai mắt nhìn nhau, Thanh Ca khẽ cười với nàng, từng tiếng không rõ ràng thốt ra

"Y Giang, ta chỉ có thể bảo vệ nàng như vậy, ta xin lỗi nàng"

Chưa nói dứt câu Đông Phương Bất Bại lại một lần nữa phóng kim châm tới, lần này là hàng loạt chiếc kim còn có chỉ đỏ, phóng tới nàng. Từng chiếc, từng chiếc xuyên qua người nàng, đâm tới Y Giang. Nàng còn chút ý thức lập tức đẩy Y Giang ra xa, một mình đỡ hết tất cả kim châm, chỉ đỏ xuyên qua người nàng, màu chỉ đỏ pha lẫn màu máu, từng giọt rơi xuống. Y Giang thơ thẩn nhìn người trước mặt, nàng hét lớn, tiếng hét xé tan lòng người, tiếng hét đau đớn đến tận trời xanh.

"KHÔNG"

Đông Phương Bất Bại cười nhạt, phất áo bỏ đi, sau đó, nhiều tên hắc y nhân đến, lôi Thanh Ca đi, còn Y Giang thì bị đánh ngất.

Sau khi Diệp khâm sai mất tích, mấy ngày sau một đoàn quân lính đến vây bắt đoàn người của Địch Long tướng quân. Thống lĩnh đoàn quân lính này là Tả Thương Lang - thống đốc thủ thành Giang Nam. Hắn thông cáo toàn Giang Nam là Diệp khâm sai cấu kết môn phái Nga My ỷ vào quyền lực, ra tay gϊếŧ hại các quan viên dưới trướng hòng gϊếŧ người diệt khẩu, che đậy âm mưu phản quốc. Nhạc gia cũng vì chuyện này mà liên lụy, Y Giang hôn mê một tuần chưa tỉnh, toàn bộ Nhạc gia trang đều bị đẩy vào ngục. Địch Long bị đánh thuốc độc, hôn mê bất tỉnh, đoàn người hộ tống Thanh Ca có cả Tiểu Lý Tử mất tích không dấu vết. Sự việc này lan rộng khắp Giang Nam, nhưng không một ai tâu về với hoàng đế, cho nên tin tức cửu nhi của hắn, hắn đều chẳng hay, chẳng biết.

Thanh Ca người đầy thương tích, thân thể trôi theo dòng nước từ Bắc Trung huyện trôi dạt đến bờ sông Ngân Bích ở ngoại thành Giang Nam. Thân thể nàng bị vướng vào tản đá ở cạnh bờ, một thân rỉ đỏ. Sau khi bị Đông Phương Bất Bại động thủ, hắn cho người vứt xác nàng xuống vách núi cho hổ ăn sói xé. Nàng rơi từ vách núi cũng may có nhiều cành cây vớt lấy nàng. Rồi từ trên cây, nàng rơi xuống một dòng suối trôi dạt đến bờ sông Ngân Bích.

Một cô nương tầm 19 tuổi ôm y phục ra bờ sông giặt đồ. Đang giặt, nàng thấy nước sông có gì không ổn, là màu đỏ, nước sông có pha lẫn màu đỏ, còn có mùi tanh như máu. Nàng ta hoảng hốt, đi dọc bờ tìm xem có chuyện gì, bất ngờ nàng nhìn thấy một thân y phục trắng nhuộm đỏ màu máu, thân thể bị vướng vào tảng đá. Nàng hoảng loạn chạy về báo với dân làng, phụ thân nàng cùng nhiều trai tráng, già trẻ đều xúm nhau chạy ra bờ sông. Một tên nam nhân cao to bước xuống dòng nước, đẩy thân thể Thanh Ca lên, một tên trên bờ bắt lấy được tay nàng kéo nàng vào bờ, bắt đầu đẩy l*иg ngực nàng.

"Thái An ngươi nhẹ tay thôi, ngươi xem hắn thân thể yếu đuối như vậy, ngươi đẩy mạnh như vậy, ta nghĩ nước chưa ra hắn là chết rồi"

Một lão nương nói với tên đang đẩy nước cứu nàng. Sau một hồi, nàng vẫn không tỉnh dậy, một cô nương đẩy hắn ra

"Hắn rõ ràng còn thở, ngươi là làm cái gì, để ta"

Cô nương cuối người xuống định hô hấp giúp cho nàng. Đột nhiên Thanh Ca bừng tỉnh, nàng mở mắt ra đã thấy cô nương mặt to môi dày kia hôn lấy mình. Nàng hốt hoảng đẩy ra, một thân định ngồi dậy, nhưng vừa cử động, máu từ các vết kim châm đâm thủng cứ liên tục chảy ra. Sau đó nàng nhìn mấy người lạ mặt xung quanh nàng, nàng ngất đi. Dân làng lập tức đưa tên thư sinh kia đến đại phu.