Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Thầm Hương Bơ Sữa

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
chương 21.

Nghe vậy, Lâm Hề Trì sững người một lúc, ngước đầu, ngơ ngác nhìn anh.

Trạng thái sa sút ban đầu bỗng tan biến trong phút chốc, một dòng cảm xúc gì đó khó tả chạm dãi lan tỏa vào sâu trong đáy lòng, có phần buốt nhói xen lẫn ngọt ngào.

Nhất thời cô không biết phải hình dung cảm giác này như thế nào.

Lâm Hề Trì siết chặt nắm tay, mím môi, thấy anh không có ý định nói tiếp nữa mới chủ động lên tiếng, ngữ khí mềm mại hơn nhiều so với hồi nãy.

"Là sao?"

Mắt Hứa Phóng không to, mí mắt rất mỏng, một mí, đuôi mắt xếch, hình dáng hẹp dài, con ngươi đen láy thâm trầm, cực kỳ nội liễm, hiếm khi bộc lộ cảm xúc rõ ràng ra bên ngoài.

Vì vậy cho dù đã quen nhau rất nhiều năm nhưng khi nhìn vẻ mặt của Hứa Phóng, Lâm Hề Trì vẫn khó lòng đoán biết được suy nghĩ trong đầu anh lúc này. Cô từ từ nín thở, như thể chỉ cần hít thêm một hơi nữa thôi sẽ khiến bản thân cảm thấy khó chịu.

Tầm mắt của Hứa Phóng vẫn luôn đặt trên người Lâm Hề Trì, tựa như đang cố gắng thăm dò mọi suy nghĩ trong nội tâm của cô. Sau vài giây yên lặng, Hứa Phóng từ từ tiến lại gần, dừng lại cách chóp mũi cô 10cm.

Hứa Phóng trầm giọng lặp lại lần nữa, thanh âm có chút khàn khàn: "Độc nhất vô nhị"

Hơi thở của Lâm Hề Trì lại có xu hướng ngưng trệ.

Nói xong, Hứa Phóng lập tức đứng thẳng người, trong phút chốc cao hơn cô 20cm, nhìn từ trên xuống nói: "Nếu nhà cậu đã có nhiều chó như vậy, chi bằng đến nhà tớ đi"

"..."

"Những cái khác tớ không chắc có thể đảm bào" – Hứa Phóng lười biếng lia mắt đi chỗ khác hòng che giấu biểu cảm có vài phần không được tự nhiên của anh, tiếp tục tiến về phía trước – "Vị trí chó độc nhất vô nhị vẫn có thể giữ lại cho cậu"

"..."

Lâm Hề Trì phút chốc hồi thần, lấy tay vỗ đầu mình. Cô hít một hơi thật sâu, nghiêm nghị nhắc nhở anh: "Nhà cậu sao lại không có con chó nào? Rõ ràng có một con chó già gần hai mươi tuổi mà"

"..."

"Cậu đuổi nó ra chỗ khác đi" – Lâm Hề Trì nhăn mũi, chán ghét nói: "Hung dữ muốn chết, cậu phải tạo môi trường tốt cho tớ. Tớ với nó, hai con chó không thể ở chung một phòng được"

Hứa Phóng cực kỳ kinh thường hành vi vì muốn xỉ nhục anh mà không ngần ngại bôi đen chính mình của Lâm Hề Trì.

Hứa Phóng lạnh lùng lườm cô một cái: "Đồ điên"

Sau khi Hứa Phóng phán một câu xanh rờn chấm dứt chủ đề này, Lâm Hề Trì hồi tưởng lại nguyên nhân khiến tâm trạng cô không vui, bỗng nhiên không còn cảm thấy chua xót như ban nãy nữa. Cô bước nhanh hai bước để bắt kịp Hứa Phóng, đi bên cạnh anh, thuận miệng đáp: "Ừ, con chó đó còn bị điên nữa, tớ sợ lắm"

"..."

Nhận ra tâm trạng cô đã thực sự khôi phục lại như bình thường, Hứa Phóng liền chuyển sang chủ đề khác.

Khoảnh khắc nói ra, Hứa Phóng thậm chí có cảm tưởng mình đang trở thành mẹ của Lâm Hề Trì, không ngừng từng chút từng chút một gỡ bỏ khúc mắc trong lòng cô.

"Hôm qua cậu nói cốc bị ném vỡ?"

Nghe vậy, Lâm Hề Trì 'à' một tiếng, gật đầu: "Ừ"

"Biết ai ném không?"

"Không biết" – nhắc đến việc này, Lâm Hề Trì rõ ràng không còn cảm thấy nặng nề như trước nữa – "Tớ về ký túc xá thì thấy bị vỡ rồi, mãnh vỡ văng tung tóe trên sàn nhưng không ai dọn hết"

Nếu cố tình ném thì dọn làm gì, chắc chắn là muốn để đó cho cô xem.

"Mẹ già" Hứa Phóng chỉ hận rèn sắt không thành thép, tiếp tục dẫn dắt: "Chẳng lẽ là cố ý?"

Lời vừa nói ra, Lâm Hề Trì lập tức quay ngoắt đầu nhìn anh, vẻ mặt hệt như đang nhìn tên ngốc: "Chứ còn gì nữa"

"..."

"Đến tận bây giờ cũng chưa thấy ai nhắn tin xin lỗi tớ, nếu là bất cẩn làm rơi chắc chắn đã xin lỗi tớ rồi"

Nhìn vậy mà cũng có lúc thông minh sáng dạ ra phết.

"Hơn nữa một cái cốc cũng không đáng mấy đồng, không khó để mở lời như vậy" – Lâm Hề Trì vuốt cằm, đột nhiên có chút phiền não – "Nhưng tớ đoán không ra là do ai làm, tớ cảm thấy tớ chung sống tương đối hòa hợp với bọn họ mà"

Trong lúc Lâm Hề Trì còn đang trầm tư suy nghĩ.

Hứa Phóng im lặng một lúc, bỗng nhiên nhớ tới sự việc hôm về nhà, lạnh nhạt nói: "Bạn cùng phòng học chung môn tiếng Anh với cậu, hôm thứ sáu đến tìm tớ nói, cậu bảo cô ta về cùng tớ"

Lâm Hề Trì đang xoắn xuýt bỗng nhiên sững người, vẻ mặt mê man.

"Hả?"

Hứa Phóng vốn dĩ không ngờ rằng lúc kể việc này cho cô, bản thân sẽ cảm thấy chột dạ, anh hồi tưởng lại thái độ của mình ngày đó, mơ hồ nói: "Tóm lại cậu cứ biết có sự việc như vậy là được"

Lâm Hề Trì im lặng mấy giây: "Thế cậu về cùng cậu ấy à?"

Không ngờ rằng câu đầu tiên cô hỏi sẽ là như vậy, Hứa Phóng sững người một lúc, rất nhanh liền hồi thần, anh khẽ 'xuy' một tiếng, khóe mắt liếc cô, sau đó quay đi không nói năng gì.

"Rắm Rắm" – Lâm Hề Trì cho rằng phản ứng này của Hứa Phóng là đang ngầm thừa nhận, bắt đầu nghiêm túc giáo huấn anh: "Cậu đừng dễ dàng tin người quá, nếu có chuyện gì tớ nhất định sẽ báo trước với cậu"

Hứa Phóng nghiêng đầu nhìn trời, nhàn nhạt ngáp một cái, rõ ràng là không muốn nghe.

Lâm Hề Trì thở dài: "Cậu ngây thơ quá mà, nếu có con gái tìm cậu.."

Thấy cô còn muốn tiếp tục giảng đạo, Hứa Phóng rốt cuộc không kiên nhẫn nổi nữa, lập tức đánh gãy lời cô, biểu tình u ám, giọng điệu vừa khó chịu vừa nóng nảy: "Không có, cậu im đi"

Lâm Hề Trì chớp mắt, ồ một tiếng, sau đó lại nói đến việc cái cốc bị vỡ: "Nếu dựa theo lời cậu nói thì tớ cảm thấy hình như là do cậu ta làm"

"Ừ"

"Nhưng tớ không có bằng chứng" – Lâm Hề Trì lại bắt đầu âu sầu, "Làm sao bây giờ, tớ phải vờ như không hay không biết à?"

Hứa Phóng – người đối đối bất kỳ ai cũng có thù tất báo, bao gồm cả cô gái mà mình thích – đưa ra đề nghị như lẽ đương nhiên: "Vậy cậu cũng ném vỡ cốc của cô ta đi"

Ý tưởng này làm Lâm Hề Trì cảm thấy không nói nên lời, cô trầm mặc, cúi đầu, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

Hứa Phóng cho là cô không dám, khẽ hừ một tiếng: "Gan cậu đúng là ---"

Anh vẫn chưa nói xong thì thấy Lâm Hề Trì lại ngẩng đầu, biểu tình càng phiền não hơn hồi nãy: "Cậu ta có hai cái cốc lận, tớ không biết nên ném cái nào"

"..."

"Một cái màu hồng, một cái màu trắng" – Lâm Hề Trì vuốt cằm, ra chiều thâm sâu suy xét– "Tớ cảm thấy cái màu hồng đắt hơn, hay là ném cái đắt hơn nhỉ?"

Hứa Phóng: ".. Tùy cậu"

* * *

Bị bạn cùng phòng làm vỡ cốc khiến Lâm Hề Trì cảm thấy thất vọng về năng lực giao tiếp của chính mình, nhưng khi biết người đó là Tân Tử Đan, cô liền thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Xét cho cùng, bình thường đa phần cô hay đi cùng Nhϊếp Duyệt, mặc dù thời gian chung sống với Trần Hàm không nhiều như Nhϊếp Duyệt, nhưng những lúc ở cùng cô ấy, cô vẫn cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Nhϊếp Duyệt và Trần Hàm đều là người hướng ngoại và nhiệt tình.

Vậy chỉ còn thừa lại người cô thường rất ít nói chuyện trong ký túc xá - Tân Tử Đan.

Thực tế là, hai bọn cô chỉ mới quen nhau được hơn một tháng, tình cảm vẫn chưa tính là quá mặn nồng.

May thay, thời gian quen biết nhau quá ít nên không gây ảnh hưởng gì lớn đến Lâm Hề Trì. Sau khi nói chuyện với Hứa Phóng, Lâm Hề Trì liền ném việc này ra sau đầu, không quan tâm đến nữa.

Đi bộ hơn mười phút, Lâm Hề Trì cũng nói chuyện hơn mười phút, cổ họng đã có chút khô khốc. Thấy Hứa Phóng vẫn không ngừng đi về phía trước bèn oán trách nói: "Giờ đi đâu?"

"Không biết" – Hứa Phóng cúi đầu xem điện thoại – "Cậu muốn về trường hay đến nhà ông ngoại?"

Lâm Hề Trì còn đang phân vân: "Khi nào cậu về trường?"

"Chiều thứ hai" – nói đến đây, anh ngước mắt lên liếc cô một cái rồi tiếp tục: "Nhưng.."

"Vậy tớ cũng thứ hai về"

Hai người đi không mục đích vô tình đã đến cuối con phố ăn vặt, dòng người qua lại ở đây rõ ràng thưa hơn đoạn trước rất nhiều, chỉ thấy rải rác thân ảnh vài người.

Lâm Hề Trì chỉ tay vào tiệm kem ly trước mặt, ánh mắt tha thiết nói: "Rắm Rắm, mình đi ăn cái kia đi"

Giá kem ly của tiệm này tương đối đắt so với các quán khác, lâu lâu ăn một lần cũng bị coi là xa xỉ.

Vì vậy trước cửa quán chỉ có lác đác mấy người.

Quán kem được trang trí tương đối xinh xắn, tinh xảo, trong tủ lạnh trước cửa đặt đủ loại hương vị khác nhau, màu sắc tươi sáng, vị trí và hình dạng đều được bày bố cẩn thận tỉ mỉ, ánh đèn mờ nhạt càng tô điểm cho sắc kem thêm bắt mắt, câu dẫn ánh nhìn của mọi người.

Dù cách một lớp thủy tinh nhưng Lâm Hề Trì vẫn cảm nhận được không khí mát mẻ. Đặc biệt là trong tiết trời nắng như đổ lửa này, cảm giác mát lạnh ấy lại càng khiến con người ta thêm sảng khoái.

Lâm Hề Trì đã từng nhìn thấy nhãn hiệu của tiệm kem ly này ở gần trường. Lúc đó vừa nhìn đến giá tiền, cả cô và Nhϊếp Duyệt đều kinh ngạc há hốc miệng, đứng trước cửa nói không nên lời. Mặc dù bị hấp dẫn nhưng vẫn không vào vì quá đắt.

Nhưng hôm nay thì khác.

Hôm nay đi cùng với đại gia Hứa Phóng.

Người nghèo Lâm Hề Trì phấn khởi đứng trước cửa tiệm, chỉ tay cho nam phục vụ đứng trước quầy lễ tân: "Xin chào, lấy cho em một ly kem vị Matcha"

Nói xong Lâm Hề Trì liền quay đầu hỏi: "Cậu ăn không?"

Hứa Phóng lười để ý đến cô, lôi điện thoại ra quét mã trả tiền.

Vì quán nhỏ nên chỉ có hai nhân viên phục vụ, ngoại trừ nam sinh trước quầy lễ tân, còn một nữ sinh nữa đang cúi đầu làm kem cho cô.

Lâm Hề Trì buồn chán lại bắt đầu nói nhảm: "Trước đây có một khoảng thời gian, vì thiếu tiền sinh hoạt phí nên tớ sống rất thảm"

Nói đến đây, Lâm Hề Trì nhìn Hứa Phóng, ánh mắt mang theo vẻ khiển trách.

Nam sinh trước quầy có vẻ cũng đang cực kỳ buồn chán, ánh mắt như có như không dừng trên người Lâm Hề Trì.

Lâm Hề Trì không để ý, chỉ mãi nói: "Sau đó có một ngày, tớ rất rất đói, bèn lấy xu cuối cùng còn lại trong túi ra mua hai cái bánh bao.

"... "

" Kết quả trên đường có người làm rơi kem xuống đất.. "

Lâm Hề Trì còn nói lan man một tràng dài đằng sau –" Tớ không để ý nên dẫm phải, sau đó bị ngã. Cái bánh bao tội nghiệp của tớ cũng bị rơi xuống cống thoát nước, vì việc này mà tớ đã khóc một trận. Vậy nên sau này tớ ghét cay ghét đắng những người trừ tiền sinh hoạt phí của tớ "

Nhưng cô không có cơ hội nói ra câu cuối cùng.

Vì đúng lúc này, Hứa Phóng nhìn chằm chằm nam sinh trước quầy, ra vẻ nghiêm chỉnh cắt ngang lời cô:" Sau đó cậu liền nhặt cây kem đó lên ăn "

Lâm Hề Trì:"..."
« Chương TrướcChương Tiếp »