Chương 28

Những ngày sau đó trôi quá khá bình thường, dù kế hoạch đêm Noel không hoàn hào như dự định nhưng những kỷ niệm vui vẻ trong lúc đi chơi củng đủ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người.

Hôm sau ra mạng thì mình nhận được tin nhắn của em nói là xin lỗi vì không lên được. Chắc củng là sắp sếp của ông trời đây mà, dù sao thì hôm ấy củng là ngày của bốn đứa, có lẽ lão sẽ dành riêng em cho mình vào một ngày đẹp trời nào khác chỉ có hai người. Mình tự động viên như thế và tiếp tục trở về cuộc sống thường nhật với một hy vọng mỏng manh, chẳng biết đâu là đầu đâu là cuối.

Hai tuần sau là sinh nhật bà H, Tr với C thì không đến được. Ngoài mình ra thì còn có một cô bạn nào của bả củng dễ thương phết, cả ba đứa cùng đi chợ nấu nướng ăn uốn rồi hát hò đến chiều nên củng vui. Bà H còn nói định làm mai cho mình cô bạn này mới ghê chứ. Xinh thì củng xinh thật mà sao mình nhìn chẳng có tí cảm xúc nào cả . Ngoài những lúc bị cuốn theo công việc, học tập, hầu như tất cả những suy nghĩ của mình lúc rãnh rổi đều là dành cho em. Đó là cuộc sống của một thằng yêu đơn phương đúng nghĩa. Đã đơn phương rồi mà lại còn ở xa nữa chứ, thiệt là khổ quá trời khổ.

Tết năm đó mình không về nhà, vì tiền thưởng khá cao nên mình định sẽ ở lại cày qua năm mua con điện thoại. Cái thứ này bây giờ nó phổ biến lắm rồi, sống thành phố mà không có là không được. Và đây củng là cái tết đầu tiên xa nhà, công nhận nó buồn ghê ghớm. Hương vị tết ở trên này phải nói nó nhạt nhẽo, chán ngắt không giống ở quê một chút nào cả. Trừ ngày mùng một được nghỉ ra thì từ chiều mùng hai đã phải đi làm, làm xong hết ngày mùng hai là cảm tưởng như củng hết tết. Ra đường vẫn xe cộ ồn ào,vẫn hàng quán tấp nập, khác hơn ngày thường có chăng chỉ là một chút yên ả sớm mai. Ngoài ra thì y hệt, thiệt chán.

Nhưng củng nhờ thấy nó bình thường như vậy mà mình bớt buồn bớt tuổi. Ráng cày cho xong cái tháng này rồi nghĩ xã hơi ít bữa chứ củng cực quá, cứ tối ngày làm cắm mặt, không ngóc đầu lên nổi. Sáng đi học, chiều đi làm đến tối, về ngủ rồi lại sáng đi học… quanh quẩn như một con heo trong chuồng hết ngày này tháng khác, xung quanh có gì xảy ra còn chẳng biết nổi chứ nói chi đến gái với gú.

Rồi tháng tết củng trôi qua, lương lậu các kiểu củng được hơn ba triệu. Mình xúc ngay một con Sony Ericson gần hai chai, chụp ảnh quay phim mượt thôi rồi.

Một ngày đầu tháng ba, mình xin nghỉ vài hôm để về Vũng Tàu thăm ngoại. Dù đi đâu, vất vả thế nào thì đây củng là nơi yên bình nhất mà mình muốn trở về. Sau hai ngày thăm hỏi họ hàng chú bác, thay vì xuống Bà Rịa đón xe lên lại Sài Gòn thì mình lại bắt xe đi ngược về Long Khánh. Thôi kệ, ít nhiều gì củng tạt ngang một chút, có còn hơn không.

Xuống xe ở ngay tượng đài, hình ảnh quen thuộc của những đêm chạy nhảy đuổi bắt ngoài công viên làm mình bồi hồi. Cứ như việt kiều đi Mỹ về không bằng ấy, chẳng biết là em có nhà không, định đi thẳng vô nhà mà sợ ăn quả trớt quớt nên thôi, gọi điện trước cho nó chắc cú.

– Alo!

– Dạ…làm ơn cho gặp Th với ạ!

Mình lại giật mình, lần nào gọi điện nghe hai chữ “Alo” đều không biết là ai, giọng mẹ giọng con gì y chang nhau, không tài nào nhận ra được. Tốt nhất là cứ lịch sự cho an tâm.

– Dạ Th nghe đây, ai đấy ạ?

– Hehe, đại ca của ngươi đây, phẻ hơm?

– A, Xeko à? Làm gì mà nói chuyện lịch sự thế? Tưởng ai chứ!

– Tại anh tưởng là mẹ. Hehe, rảnh đi uốn bia hông?

– Hihi, đi! Anh về đây đi rồi em bao anh đi uốn bia.

– Ok, nói là làm à nha. Ta đang ở ngoài tượng đài đây nè, lấy xe ra rước ta đi!

– Sax, ngươi nói thiệt hay giỡn đó!

– Thiệt chứ giỡn gì. Nhanh đi, khát khô cổ rồi nè!

– Vậy là đang ở ngoài tượng đài hả? ông mà nói xạo là coi chừng tui à nghen!

– Uhm.

Nói rồi ẻm cúp máy, tính kiểm chổ trốn coi ẻm thế nào mà sợ ẻm tìm không ra rồi đi mất, không gọi được lại thành thằng dở người nên thôi.

Tầm mười phút sau thì một con găng-tơ đầu trần, phóng như vừa giật được cái giỏ của ai lao tới. Ẻm đạp thắng cái két, bánh lết một khúc rồi dừng ngay trước mặt mình.

– Về lúc nào sao không nói trước thế? Anh Tr đâu? – mặt ẻm tươi rói, nhìn mình cười tít mắt

– Mới tới, có một mình à!

– Hihi, bộ trên đó vất vả lắm hay sao mà nhìn như con cò ma vậy Xeko? – ẻm nhìn mình một lượt từ trên xuống dưới rồi phán câu nghe nát cả lòng.

– Uhm, ốm xưa giờ mà. Có mẹ ở nhà không?

– Có, mẹ nói đi đâu đi tí nữa về ăn cơm.

Sax, sao mà nhanh miệng thế không biết.

– Giờ đi uốn café hay sao? – ẻm hỏi mình.

– Sax, mới đòi bao đi uốn bia đây mà nhanh quên thế! – mình trêu.

Ẻm tự nhiên mắc cở nhìn xuống đất rồi cười cười, có vẻ đang suy nghĩ gì đó. Đừng nói là ẻm đang nghỉ xem có quán bia nào ngon nha, nhìn cái mặt gian gian cộng với tính con này thì dám thiệt lắm à.

– Thôi kiếm chổ nào mát mát yên tĩnh ngồi được rồi, bia bọt tính sau! – mình gợi ý.

– Ok, lên xe! – ẻm nghẩm nghĩ một lát rồi trả lời.

Chạy ngược ra quốc lộ, con nhỏ đèo mình một đoạn rồi quẹo vào công viên Hòa Bình. Chổ này xưa còn được gọi là K4, rất rộng, thoáng mát và có nhiều thú nuôi, mình nghe kể là như vậy.

Mua hai cái vé vào cổng hết mười hai nghìn, ẻm chở mình chạy thẳng xuống phía cuối công viên. Từ cổng chạy xuống tới phần cuối cùng củng ngót nghét hơn cây số, công nhận ở đây mát mẻ và thơ mộng thiệt, rất hợp với ý mình. Có điều con nhỏ phóng ghê quá, chẳng kịp thưởng thức gì cả.

Trong này có rất nhiều hồ, mình nhẩm sơ củng bốn năm cái. Ẻm dừng xe ở cái cuối cùng, là một hồ sen khá rộng. Từ mặt đất người ta xây nhiều bậc tam cấp để đi lên thành hồ cao gần bằng đầu người. Những tảng đá ong đã củ nát, rong rêu và lá khô bám đầy làm cho vẻ đẹp của nó thêm phần cổ kính. Có lẽ chiếc hồ này được xây từ thời Pháp thuộc. Thành hồ được giăng một bờ rào kẽm gai củng đã hoen gỉ ngăn cách với những đám sen rực rỡ bên trong.

Bên phải hồ là hai khu chuồng khỉ, là khỉ, vượn hay con gì thì mình củng chỉ biết một cái tên là khỉ. Chuồng cao khoảng hai chục mét, rộng gấp đôi. Bên trong mình đoán có khoảng bốn năm loài do căn cứ vào màu sắc và hình dáng. Thấy có người đến, một con bâu lại sát bờ rào, lẽo đẽo đi vòng quanh theo mình.

– Nó khoái anh rồi kìa, chắc nhìn anh thân thiện quá! – mình khoái chí.

– Xí! con này là đại ca trong chuồng đấy. Anh mà đứng gần là nó giật hết đồ trên người anh cho coi!

– Ghê thế!

– Uhm, nó dữ lắm. Quăng đồ ăn vào là nó lấy sạch, chia cho con nào thì con đó mới được lấy!

– Giang hồ dữ vậy!

– Haha, giờ mới để ý, nhìn mặt nó gian gian giống y chang như anh.

– Ê, ăn nói tầm bậy tầm bạ! – mình vòng tay ra sau gáy định tóm cổ ẻm

– Hí hí! Em nói thiệt chứ bộ, coi mặt hung dữ chưa kìa! – ẻm vừa cười vừa thụt cổ chạy ra xa.

Con nhóc này láu cá quá, muốn bắt được phải dùng mưu chứ dùng sức là không ăn thua rồi.

– Nghe nói ở đây sở thú mà sao có mấy con vầy nhóc?

– Còn bên đây nữa nè.

Ẻm dẫn mình qua bên trái hồ sen. Bên này củng có thêm một số chuồng nho nhỏ nuôi trăn, rùa, nhím, bồ nông và vài con tầm phào gì nữa. Còn có một cái chuồng khá rộng nuôi một con Công.

– Chỉ có vậy thôi à?

– Uhm, lúc trước nhiều lắm mà người ta chở đi hết rồi !

– Ra vậy. Mà con công gì bé xíu thế này?

– Con này mà bé xíu á? Nó già lắm rồi đó, vầy là to lắm rồi.

– Anh tưởng nó phải cao to lộng lẫy, ghê gớm lắm chứ, nhìn cứ như con cò ghẻ ấy!

– Sax, đúng là không biết gì hết. Khi nào nó xòe đuôi ra anh mới thấy, bình thường nó cụp đuôi lại thì chỉ có vậy thôi.

– Sao nó không xòe đuôi ra đi?

– Không biết, mấy năm rồi không ai thấy nó xòe đuôi ra cả, em củng chỉ nghe chứ chưa được thấy bao giờ, chả hiểu sao nữa.

– Chắc trong quá khứ có chuyện gì ghê ghớm lắm đã xảy ra nên nó không bao giờ xèo đuôi nữa! – mình suy luận.

– Sax, ông tâm lý quá nhỉ.

– Hehe, qua bên này coi đi!

Hai đứa lại chạy lóc chóc qua mấy chuồn bên cạnh. Thật ra thì đây củng là lần đầu mình đi sở thú và nhìn mấy con này ngoài đời. Công nhận tụi nó xấu tệ và chẳng có gì hấp dẫn như trên tivi.

– Nhìn con Bồ Nông này sao mà sầu thảm thế? Tóc tai bạc trắng cả ra như thế chắc là già lắm rồi. Nhìn kìa, mắt mở còn không nổi nữa, chết đến nơi rồi không chừng!

– Uhm, nhìn tội quá! – ẻm nghe mình chém gió củng xụ mặt tiu nghỉu.

– Còn mấy con rùa này nữa, bộ không ai chăm sóc hay sao mà nhìn ghê thế?

– Có mấy người quản lý ở đây, họ hay tới cho tụi nó ăn rồi đi luôn chứ không vệ sinh gì cả!

– Thảo nào, nhìn mặt mủi gớm ghiếc y như ngươi!

– Ê tên kia, nói cái gì đó hả?

Ẻm nhảy dựng lên định bay tới táp mình nhưng không trúng.

– Thôi lại ghế ngồi đi, mấy con này xấu hơn anh tưởng. – mình đi ra cái ghế đá gần đó

– Xí! Ông làm như mình đẹp lắm không bằng ấy!

– Sax, liên quan gì ở đây trời!

Dù nói vậy nhưng ẻm củng đi theo mình.

Không gian thật là mát mẻ, lãng mạn, có chổ hay thế này mà giờ mình mới biết. Ẻm ngồi cạnh bên, mắt nhìn ra phía con Công, từng làn gió nhẹ nhàng thổi vào làn tóc em cuốn theo mùi Enchanteur nồng nàn quyến rũ xộc vào mủi… Tự nhiên bao nhiêu cảm xúc lại dâng trào trong lòng ngực làm mình cảm thấy bối rối hết sức. Đẹp thật, người đẹp cảnh củng đẹp, giá như tất cả đều là của mình thì hay quá.

Cứ thế này hoài củng không được, lúc trước còn viện thi cử này nọ chứ giờ xong hết rồi thì còn đợi gì nữa? Mà không đợi thì củng chẳng biết làm gì. Nhìn em vô tư như thế thì sao mà hiểu được tình cảm của mình. Mà giả có hiểu được đi chăng nữa thì đã sao? Bao lâu qua chỉ mỗi trái tim này là không ngừng âm ỉ, còn em thế nào mình nào đâu biết được. Mọi thứ dường như phải làm lại từ đầu, có lẽ mình không nên vội vàng mà làm hỏng tất cả…

– AAA! nhìn kìa Xeko, con Công nó xòe đuôi ra kia!

————–