Chương 9

“Anh…”

Cô liếʍ môi.

“Anh bị bỏng?!

Nghe được chữ “bỏng”, khóe miệng Lam Khâm hơi cong và đôi mắt dưới lớp kính đang đỏ ửng cũng theo đó mà kéo lên, cười cười với cô.

Đúng vậy, ngay từ thời niên thiếu anh đã gặp một trận hỏa hoạn, mặc dù ngoài thân không bị thương gì, nhưng do bị hít quá nhiều khí cháy, khiến cổ họng anh bị bỏng nghiêm trọng, dây thanh quản và miệng, thậm chí là cả thực quản cũng không may mắn mà chịu số phận này, sau một quãng thời gian sống không bằng chết để chạy chữa, anh bị mất khả năng nói, ngay cả việc nhai nuốt cũng trở nên khó khăn.

Ký ức đau đớn này đã khắc sâu tận tâm khảm anh.

Dù sau khi vết thương khép lại, nhưng có một số vết thương không thể xóa nhòa, vừa nuốt thức ăn vào, thân thể sẽ nảy sinh bài xích mãnh liệt, cho dù có cưỡng ép nuốt được hơn nửa cũng sẽ nôn ra toàn bộ, càng thêm thống khổ.

Tang Du chưa từng đoán được mọi chuyện là như vậy.

Lam Khâm nói về những tai ương xảy ra với anh cũng vô cùng đơn giản, nhưng cô đã từng chăm sóc một bệnh nhân tương tự với anh, sự thống khổ và tra tấn cô hoàn toàn có thể tưởng tượng được.

Cô thấy Lam Khâm cười, ngay lập tức cảm thấy bực bội khiến l*иg ngực khó thở, vội vàng nhìn xuống, nhanh chóng lật giấy sang trang hai, biểu cảm càng thêm khϊếp đảm, ngập ngừng một lúc lâu mới cất thành lời: “Đợi, đợi đã… Ý anh là… Anh chỉ có thể ăn được đồ ăn do tôi nấu?!”

“Chuyện này chắc có lẽ là vì trùng hợp thôi!” Tang Du có chút hoảng loạn, cô cảm giác như mình đang đọc một câu chuyện ly kỳ, không chút nghĩ ngợi đã nhận định lời giải thích của Lam Khâm hoàn toàn là thiên phương dạ đàm (*): “Tiên sinh, bản thân tôi làm công việc của một hộ lý, tôi có thể nói rõ ràng với anh, cho dù vì thân thể hay khả năng ăn uống của anh có vấn đề, những triệu chứng đó không thể vì một người xa lạ như tôi mà hóa giải được.”

(*) Thiên phương dạ đàm: truyện nghìn lẻ một đêm, ý chỉ chuyện ly kỳ, không có thật.

Lam Khâm rũ mắt, nếu như, không làm người xa lạ nữa thì sao?

Tang Du đọc từng chữ trên giấy: “Theo như anh viết, anh không đưa được thức ăn qua cổ họng, hai năm trước tình cớ đi qua tiệm bánh của tôi, ngửi thấy mùi bánh thơm nên mua về và ôm hy vọng sẽ ăn được, kết quả anh phát hiện mình không bị nôn, từ đó về sau dựa vào việc ăn bánh của tôi để duy trì, nhưng gần đây tôi quá bận rộn, tiệm bánh dừng hoạt động, vì vậy anh cũng không ăn gì nữa.”

Cô càng nói càng cảm thấy vô lý, khẽ lắc đầu: “Chắc chắn chỉ là ngẫu nhiên, những món anh được thử quá ít.”

Mùi thức ăn, thì loại nào cũng có mà?

Từng nguyên liệu hay các bước nấu ăn cũng làm ra được thành phẩm tương tự, đâu có gì đặc biệt đến độc nhất vô nhị?

Lam Khâm biết cô sẽ có phản ứng như vậy.

Cô nghi ngờ cũng dễ hiểu thôi, bởi vì chính anh cũng không tin.

Viết ra những dòng này cũng không hẳn là sự thật, mà trước mắt chuyện quan trọng nhất là giải thích với cô, còn nguyên nhân chân chính gì đó, chỉ là một góc nhỏ thôi.

Lam Khâm viết: “Là thật.”

Tang Du sửng sốt.

Anh đưa mắt nhìn cô: “Cho dù có kỳ lạ thế nào, chuyện “tôi chỉ có thể ăn đồ ăn do cô nấu” đã được nghiệm chứng qua vô số lần, bao gồm cả tối hôm qua.”

Những lời nói trong bụng cô như cắm rễ bên mép, nhất thời không phản bác được, tờ giấy trong tay phát ra tiếng “loạt xoạt”, cô chợt nhớ tới còn trang thứ ba chưa xem, kìm nén cảm xúc tiếp tục lật qua, lần này không thể dùng khϊếp sợ để hình dung được nữa.

“Anh nói muốn ở cạnh tôi, chính là muốn dùng tiền mời tôi chăm sóc anh?” Cô nghĩ mình hoa mắt rồi, dí sát tờ giấy vào mặt mình đếm đi đếm lại ba lần: “Số tiền, bảy, bảy con số?”

Thiếu chút nữa hét lên.

Lam Khâm thẳng lưng, lo lắng hình như quá ít thì phải, anh định viết thêm mấy số không nữa, nhưng sợ sẽ dọa cô.

Tang Du trầm ngâm thật lâu, miễn cưỡng thở hổn hển nói: “Cho nên, anh có con mắt nhìn khác về tôi, bánh đậu phộng mang theo bên mình, thậm chí ngay từ đầu đã sắp xếp tôi đến tiêm dinh dưỡng, cũng là vì lý do này? Anh cố chấp nhận định tôi là nguồn thức ăn duy nhất của anh, không tiếc lãng phí trên người tôi mấy triệu tệ?”

Không phải như vậy.

Lam Khâm cau mày, tất cả sức lực đè xuống bút, từng chữ bị bút ấn xuống như đâm xuyên qua giấy: “Không lãng phí, nhiều hơn chút nữa cũng đáng giá.”

Tang Du nhìn chằm chằm mấy dòng này.

Cô khẽ lắc đầu, nói rõ ràng: “Không được, tôi không đồng ý.”

Nồi trong bếp phát ra tiếng sùng sục, bữa sáng đã xong xuôi.

Tang Du nặng nề dựa vào lưng ghế sofa: “Tiên sinh, nếu như không phải tôi đã hiểu anh một chút, biết anh sẽ không nhàm chán mượn cớ đùa giỡn với tôi, nhưng tôi có thể mời anh ra ngoài ngay bây giờ. Chuyện anh nói, tôi không thể hiểu, cũng không dám tiếp thu.”

“Anh là bệnh nhân, cần được chữa trị chính quy, mà tôi chỉ là một y tá, vừa nhận được giấy chứng chỉ về dinh dưỡng cách đây không lâu, kinh nghiệm còn rất ít, tôi chưa từng làm một công việc với hệ thống chữa trị lâu dài. Mặc dù tôi rất thích tiền, nhưng tôi biết mình biết ta, với điều kiện của tôi, dù có thế nào cũng không đáng để anh bỏ ra một cái giá cao như vậy.”

Cô nói, gương mặt không còn huyết sắc hơi miễn cưỡng nở nụ cười: “Dĩ nhiên, nếu anh chỉ đơn thuần thích thức ăn do tôi nấu, dù anh cần công thức nấu ăn của tôi, tôi cũng nguyện ý đưa cho, không lấy tiền của anh.”

Đầu lưỡi Lam Khâm nếm được mùi máu tanh nhàn nhạt.

Anh đặt bút: “Cô không tin, phải không?”

Nói cho cùng, nguyên nhân chân chính của cô, là Tang Du không tin anh, chứ không phải cô không thể.

Tang Du nói thật: “Đúng, không tin.”

Cô không muốn nói nữa, xếp lại ba tờ giấy rồi trả lại cho anh, đến phòng bếp bê bát đũa.

Nắp nồi được mở ra, hương vị thơm lừng của cháo xông ra, là mùi vị mà Lam Khâm khát vọng nhất, nhưng lúc này đây, trái tim anh như bị treo lơ lửng trên ván gỗ, rồi bị từng gai nhọn đâm vào.

Tang Du bày thức ăn ra bàn xong, đứng đó nhìn bóng lưng anh.

Gầy gò thẳng tắp, nhưng lại lộ ra sự chống đỡ kiên cường của anh.

Buổi sáng hôm nay, Lam Khâm tĩnh lặng ăn nửa bát cháo ngọt, không lâu sau điện thoại của anh vang lên, sau khi nhận máy, giọng nói đối phương vang lên: “Tiên sinh, năm phút nữa tôi sẽ đứng dưới tầng nhà Tang tiểu thư đón ngài.”

Tang Du nghe được là giọng chú Trần.

Lam Khâm ra cửa, cô không tiễn.

Anh cúi người cất ngay ngắn dép vào trong tủ, vịn tường đứng lên, vững vàng rồi mới đi.

Tang Du đứng tần ngần nhìn cửa trong chốc lát, lại nhịn không được đi đến cửa sổ, nhìn xuống phía dưới nơi một chiếc xe màu xám tro, chú Trần từ chỗ ghế lái chạy chậm đến cạnh Lam Khâm, ông ôn hòa nhưng không cho phép anh cự tuyệt mà đỡ lấy.

Trong lòng cô không hiểu sao như bị cấu lấy, cắn môi, hai chân không chịu sự khống chế mà vọt tới cạnh bàn ăn, dùng túi nylong sạch bọc bánh bao hấp vẫn còn nóng hổi, không kịp đổi giày, đi thang máy chạy thẳng xuống tầng.

Vừa xuống đến nơi, chú Trần đang đóng lại cửa xe đằng sau của Lam Khâm.

“Tang tiểu thư?”

“Chú Trần,” Tang Du đột nhiên cảm giác tay hơi mất sức, mũi chân trùng xuống, nhắm mắt nhắm mũi đưa túi cho ông: “Mới nãy anh ấy có ăn chút cháo, cái này… Có lẽ anh ý cũng ăn được.”

Tang Du nói xong cũng cảm thấy hối hận, cảm giác như mình đang giấu đầu hở đuôi vậy.

Ngoài mặt thì nói không tin, nhưng trong lòng thì không đành lòng để anh khó chịu vì đói, mấy cái bánh bao hấp cũng muốn bỏ vào túi cho anh.

Chẳng khác gì đang tự vả cả!

Cô không dám nhìn vào trong xe, đưa túi được bọc kín cho chú Trần, rồi chạy thẳng một mạch không quay đầu, về đến nhà phát hiện một bọc thuốc nhập khẩu vẫn còn đang để ở huyền quang, Lam Khâm quên mang đi, giờ đuổi theo cũng chẳng kịp nữa.

Tang Du phiền muộn sờ sờ bọc thuốc, thay dép sạch, đang tính cầm đôi dép bẩn vào phòng về sinh cọ rửa, đột nhiên wechat của Mạnh Tây Tây nhảy ra.

“Tiểu Ngư, có tin tức! Trung tâm hồi phục đã có quyết định nội bộ về nhà dinh dưỡng lâm sàng, quy tắc cụ thể mới nhất thì hôm nay sẽ công bố!”

Tang Du chấn động trong đầu: “Công bố vào lúc nào? Tớ qua ngay.”

Mạnh Tây Tây trấn an cô: “Khoảng mười giờ sáng, cậu không cần tới đâu, tớ sẽ thông báo cho cậu luôn.”

Tang Du vẫn luôn đợi quy tắc này.

Nguyên nhân đơn giản lại trực tiếp, tiền lương cao gấp đôi so với thời kỳ thực tập của y tá bình thường, sau khi chính thức làm việc không chỉ tăng gấp ba lần, nếu có những ca bệnh đặc biệt sẽ có mức thù lao rất cao, đây là cám dỗ quá lớn đối với cô.

Hơn nữa trong lĩnh vực này cũng khan hiếm nhân tài, mà trung tâm bình phục có nhu cầu rất lớn, trừ những người được mời bên ngoài với mức lương cao, còn lại chủ yếu là trong nội bộ, thường khích lệ những y tá thi đậu bổ túc, yêu cầu cũng sẽ thấp hơn.

Tang Du nào còn để ý đến cọ dép nữa, đứng trong phòng khách đi qua đi lại mấy vòng, vất vả lắm mới đến mười giờ, Mạnh Tây Tây gửi hình chụp màn hình tới, thuận tiện ghi âm giọng nói.

“Cậu cứ xem trước một chút, phần mấu chốt bị chặn rồi.”

Mặt Tang Du như sắp dán vào màn hình, cô nhỏ giọng đọc từng chữ khiến cho cô khổ sở: “… Ít nhất đã từng có thời gian dài theo dõi và thành công cải thiện thể chất bệnh nhân, cần cung cấp toàn bộ quá trình cặn kẽ và nhật ký công việc.”

Mạnh Tây Tây chống cằm cầm điện thoại, ghi âm: “Những người được thuê bên ngoài phải đạt ba yêu cầu, quả thật tiêu chuẩn đã được hạ xuống rồi.”

Hiếm khi thấy Tang Du mặt mày ủ dột: “Tiêu chuẩn lâu dài là gì?”

Mạnh Tây Tây vuốt vuốt màn hình, tìm được chú thích: “Ít nhất phải nửa năm.”

Nửa năm.

Hồi trước cô đã từng tiếp xúc với rất nhiều khách hàng, nhưng lâu nhất cũng chỉ có ba tháng, hơn nữa người đó chỉ bị suy dinh dưỡng, không tính là bệnh.

Mạnh Tây Tây nghĩ cách giúp cô: “Tiểu Ngư, bây giờ cậu vẫn còn kịp đó, cái này không có thời hạn, chỉ cần đạt tiêu chuẩn thì lúc nào cũng apply được.”

“Tớ còn quá trẻ, thiếu kinh nghiệm, phối cơm cũng chỉ là chuyện vặt vãnh, không đủ to lớn.” Tang Du xòe tay ra đếm: “Tớ thử nhiều lần lắm rồi, có nhu cầu lâu dài cũng không vừa lòng về tớ.”

“Thiếu kinh nghiệm không có nghĩa là thiếu kiến thức, bữa ăn phải phối hợp thế nào mới dễ nuốt, khách hàng ngắn hạn của cậu khen cậu cũng là một minh chứng.” Mạnh Tây Tây bất mãn chuyện cô tự chê bai chính mình: “Tớ cũng không tin không có ai có đôi mắt tinh tường thưởng thức? Giai đoạn đầu tuy giá thấp nhưng vẫn có thể cân nhắc.”

Tang Du thở dài thâm thúy.

… Đúng là có thật.

Chỉ là giá chẳng thấp chút nào, hơn mấy triệu như trò đùa nện thẳng xuống, cao đến mức não tụ máu tim ngừng đập, hại cô thiếu chút nữa toi đời.

Ngừng nói chuyện với Mạnh Tây Tây, Tang Du thất thần ngồi chốc lát, dư quang quét qua dép ở cạnh ghế sofa, mới nhớ tới có việc cô quên chưa làm.

Lúc cúi người xuống nhặt đồ, tầm mắt cô lướt qua tấm thảm chỉnh tề mà cô chuẩn bị cho Lam Khâm hôm qua, cùng với đó là một ly thủy tinh trong suốt đã được rửa sạch sẽ trên bàn trà.

Đây là… sữa đậu nành hôm qua mà.

Tang Du hơi ngây ngẩn, Lam Khâm uống sao?!

Cô nhớ lại nội dung trên tờ giấy của anh, “Chỉ có thể ăn được đồ cô nấu.”

Nhìn một chút, vậy thì khá kỳ lạ, sữa đậu được mua từ siêu thị, không thể nghĩ là sữa cô rót cũng giống như sữa cô làm được nha?

Tang Du sờ sờ mũi, cô cảm giác như mình đang bị lừa dối vậy.

Sau khi dọn dẹp phòng khách xong, cô nâng mặt lên vào phòng tắm, cầm nửa chậu nước ngồi xổm dưới đất, trong đầu có rất nhiều suy nghĩ rối loạn, trong lúc vô tình nhấc cùi chỏ, ngẫu nhiên làm đổ chai tẩy rửa.

Cũng may vẫn còn gần nửa chai, bị đổ không nhiều lắm.

Cô vội vàng kéo dùng khăn giấy khô lau đi, lúc dẫm thùng rác muốn ném vào, mắt lướt qua trong thùng mà hơi ngây ra.

Hai ngày nay bạn cùng phòng của cô đi công tác chưa về, túi rác trong thùng cô mới đổi ngày hôm qua, cho vào không ít hoa khô héo khiến thùng như gần đầy lên, bây giờ trên đống hoa lá còn có một vài tờ giấy.

Rõ ràng là giấy bị dính quá nhiều nước khiến nó nhũn ra, nhưng bên cạnh đó còn lộ ra một góc giấy trông có chút kinh dị.

Là thứ mà cô thường gặp trong trung tâm hồi phục, uế vật nôn mửa.

Tang Du ngây người đứng cạnh thùng rác, như đang tưởng tưởng đến tình cảnh lúc đó.

Sau khi cô vào phòng, Lam Khâm uống sữa đậu nành, rồi chạy vào phòng vệ sinh nôn ra, đến khi nôn xong, cố gắng dọn dẹp những chỗ bẩn mà anh vô tình gây ra, cuối cùng thứ lưu lại duy nhất cũng chỉ là tờ giấy đã lau của anh sau khi súc miệng.

Mà cô có thói quen đeo bịt tai, hoàn toàn không nghe được động tĩnh gì, nếu không phải lúc nãy tinh mắt, cô sẽ chẳng phát hiện được.

Anh không lừa cô.

Đúng là sẽ nôn thật…

Buổi sáng anh chẳng nói một chữ, nhưng trong mắt là những tia máu dày đặc, anh trịnh trọng viết từng chữ, đoan đoan chính chính chờ cô thức dậy.

Nắp thùng rác kêu “cạch” một tiếng đóng lại.

Trong đầu Tang Du trống rỗng, lúc Lam Khâm viết chữ cổ tay thon gầy di chuyển, hình ảnh này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, cô cúi đầu xoa xoa khóe mắt, ngực bị nén đến phát đau.

*

Lần nữa nghe được tin tức về Lam Khâm đã là mười ngày sau.

Một tuần này cô cũng không nhàn rỗi là bao, tất cả những khách hàng đã từng hợp tác đều chủ động liên lạc lại, hy vọng có thể thông qua bọn họ để được giới thiệu những cơ hội hợp tác làm ăn lâu dài, những bệnh nhân trong trung tâm hồi phục cô cũng đã dò xét, đáng tiếc không có được câu trả lời ngoại lệ nào cả.

Hoặc là uyển chuyển nói cô còn quá trẻ, nếu làm mấy đồ ăn vặt dinh dưỡng hoặc phối cơm thì có thể tin tưởng, nhưng điều dưỡng bệnh nhân lâu dài thì lý lịch của cô vẫn còn quá ít ỏi.

Hay là thẳng thừng cự tuyệt, còn nói với giọng điệu khinh thường: “Tiểu Ngư à, cô nhìn cái giá này thì làm sao mà nhận được, thấp quá thì thấy có lỗi với cô, cao quá… Thà đi tìm người có kinh nghiệm phong phú, phối cơm phù hợp với cuộc sống của chúng tôi còn hơn.”

Tang Du sứt đầu bể trán, trừ khi có công việc hoặc đi làm thêm bên ngoài thì thời nào khắc nào cô cũng suy nghĩ về chuyện đó, người có thể hỏi, có thể nghĩ cách cũng đã thử rồi mà đều không có kết quả, đang lúc chống cằm trên bàn than thở thì nghe được trưởng khoa gõ cửa.

“Lại lười biếng à?”

Tang Du bật dậy như lò xò, giơ tay thề thốt: “Không đâu ạ, em mới làm xong, chuẩn bị tan làm.”

Trưởng khoa liếc nhìn đồng hồ trên tường, quả thật đã sắp đền giờ, ngón tay chỉ vào cô, cũng chẳng nói lời trách mắng gì: “Trước thì em đừng tan làm vội, bệnh nhân ở Lâm Giang cần người đến tiêm dinh dưỡng, em thu dọn đồ đạc rồi qua bên đó một chuyến, coi như đó là tiền làm thêm giờ.”

Tang Du sửng sốt: “Ngài nói… Ai ạ?”

Trưởng khoa “chậc chậc” hai tiếng: “Mới mấy ngày thôi mà đã quên rồi, tòa Lâm Giang, chỉ đích danh em đến tiêm đó, nhớ lại chưa?”

Tang Du chậm rãi gật đầu: “…Em chưa quên.”

Không phải quên, mà là chẳng nghĩ tới.

Từ sau buổi sáng chẳng vui vẻ đó, đảo mắt đã mười ngày trôi qua, nhưng Lam Khâm vẫn chưa hề liên lạc với cô.

Không xuất hiện, không nhắn tin, không tiêm chích.

Tang Du tưởng anh đã nghĩ thông suốt buông tha cho cô, hoặc đã nghĩ cách khác tốt hơn.

Sao đột nhiên lại…

Trưởng khoa lại dặn dò cô mấy câu, xoay người rời khỏi phòng. Tang Du ở phòng y tá yên lặng trong chốc lát, rồi theo yêu cầu đơn thuốc kê khám tại nhà mà chuẩn bị xong nước thuốc cùng ống tiêm tĩnh mạch, trước khi đi, cô về phòng nghỉ cầm túi, rồi đi ngang qua ngăn tủ mới được chuyển tới cạnh tường.

Tầng dưới của tủ đã được gắn lại, cũng không có ai có thể chui vào trong đó được nữa.

Cô không khống chế được nhớ lại đêm hôm ấy, Lam Khâm như một yêu tinh ngồi đó, ánh mắt nhìn cô đầy sợ hãi lúng túng, cùng với khi anh bước ra khỏi nhà cô, hai bàn tay anh khẽ run, do nhiệt độ từ nóng chuyển sang lạnh.

Tang Du lấy điện thoại trong túi ra, dựa lưng vào cửa mở ra khung wechat với Lam Khâm.

“Anh có khỏe không?”

“Gần đây ăn uống thế nào?”

Cái gì vậy chứ, cứ hỏi chuyện ăn uống thế này, đó là chuyện của anh mà, xóa thôi.

Tang Du cắn môi rầu rĩ, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng thẳng thừng gửi cho anh một câu: “Tại sao anh cần phải tiêm dinh dưỡng vậy?”

Gửi thành công.

Cô cứ tưởng phải đợi một lúc mới được trả lời, thậm chí còn nghĩ chẳng nhận được hồi âm nào.

Kết quả mới chớp mắt một cái, một dòng chữ đã gửi đến ——

“Tôi đã ăn hết bánh bao rồi.”

Má —— cái giọng điệu này, sao nghe ủy khuất quá vậy?!