Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Nghiệt Trở Về

» Tác Giả: Băng Lãnh Nữ Nhân
» Tình Trạng: Hoàn Thành
» Đánh Giá: 6.08 / 10 ⭐
» Tổng Cộng: 13 Bình chọn
Nguyên văn là cán bộ cao cấp, lạnh nhạt tùy hứng, thích làm theo ý mình. Tác phẩm này không phải là một bản thiện lương, không có điểm đạo đức quan trọng. Nói một cách đơn giản thì đây chính là câu chuyện nhàm chán kể về một đám con nhà giàu vô sỉ.

Mọi người đều nói Thù Man là một cô gái thanh nhã và ung dung như một cơn gió, vĩnh viễn vẫn điềm đạm như thế, không hề có một chút gợn sóng, không quan tâm đến chuyện hơn thua, nhưng khóe mắt lại mang theo nụ cười làm cho người ta cảm thấy thoải mái.

Nhưng không ai hay biết rằng, trong lòng cô đang ngủ đông lại có một con yêu nghiệt điên cuồng, chôn giấu một loài ma quỷ xinh đẹp.

Diễm lệ, diêm dúa, lẳиɠ ɭơ, khó hiểu, lạnh lùng, điên cuồng mới là bản tính của cô.

Thù Man được xem là một cô gái có số khổ, bẩm sinh phát dục đã không hoàn chỉnh, lại còn bị tật, vào năm hai tuổi bị phát hiện không thể nói được, bị người nhà lạnh nhạt mà vứt bỏ ở ngoài cửa của am ni cô, được ni cô nuôi dạy thành người.

Từ nhỏ Thù Man đã nhìn thấy hết nhân thế vô tình, trải nghiệm được tình người lạnh ấm bất thường, vốn tưởng rằng cô sẽ phải sống một cuộc sống đè nén như vậy suốt đời, ai ngờ-------

Năm hai mươi bảy tuổi, vận mệnh bị sai lệch, Thù Man chết bởi một tai nạn ngoài ý muốn, nhưng có lẽ ông trời cũng cảm thấy buồn tủi, nên Thù Man đã sống lại------

Sau lần đó, yêu nghiệt đã thoát ra khỏi cái l*иg, ma quỷ xinh đẹp xuất hiện---- -----

Sau khi sống lại, cô chạm phải một cuộc sống mà kiếp trước chưa từng tưởng tượng tới, người đó vốn là kiêu căng, sau khi Thù Man đổi linh hồn xong, đã làm gì mà hậu thế lại không buông tha cho?

Sau lần đó, cô bắt đầu cùng bọn họ dây dưa mập mờ, hoặc là diễm lệ, phóng đãng, điên cuồng------

Chu Nam Hải: Tôi là anh trai của cô ấy, nhưng sau khi em gái đã mất trí nhớ xong, lại sinh ra tình yêu lσạи ɭυâи cấm kỵ, anh yêu cô trong lúc cô lơ đãng diễm lệ, vừa xinh đẹp lại thông minh----

Bạch Thành: Lão tử yêu cô ấy từ trong xương tủy, từ trong đôi mắt chứa đầy tà khí của em-----

Phú Tu: Trong nháy mắt đó, cái nhìn kia, tôi si mê em, không hề hàm chứa du͙© vọиɠ của thế tục, cho nên lão tử nhất định phải giành em về tay mình----lại không ngờ rằng----

Nam Tạm: Người phụ nữ kia, là viên trân châu sáng nhất thế gian, nhưng lòng dạ lại lạnh lùng, làm cho tôi không có cách nào kiềm chế được cơn điên của mình, rồi sau đó lại đau lòng, và tan nát cõi lòng!

Lý Khanh: Lần đó anh đã gặp em ở bệnh viện, anh thấy em là người trong ngoài bất đồng, sau này em cho anh nhiều điều ngạc nhiên, vui mừng, hơn nữa lúc này môi em lại nhếch lên thành đường vòng cung, làm cho anh đoán không được, lại càng có du͙© vọиɠ với em, càng đến gần em, khi đã tiếp xúc với em, anh ngày càng trầm mê, dần dần đã không có cách nào có thể kiềm chế được mình, trái tim cao ngạo bất tri bất giác trong lúc lơ đễnh đã rơi vào tay giặc mất rồi.

Lưu Nhiên: anh và em là loại người giống nhau, dùng bề ngoài hòa nhã để che giấu nội tâm yêu nghiệt của mình, dù nụ cười như gió để mai táng linh hồn ma quỷ xinh đẹp, không phải là không muốn buông tay, chỉ là không gặp ai lại có hứng thú như thế-------……Người……Sự…..Vật!

Mà tôi đã gặp em, Thù Man, đó là cô gái có cùng bản chất với tôi, cho nên tôi đã quấn quýt si mê cô ấy, tuyệt đối không buông tay, có chết cũng không buông tay! Cho dù em không hề cho anh một lời hứa hẹn! Nhưng anh biết người có thể đến gần trái tim em chỉ có anh.

Lưu Huyền: Tôi là anh trai sinh đôi của nó, tôi đã gặp được em----khi em mang đầy lòng thù hận và hủy diệt. Tôi hận em cướp đi em trai duy nhất của tôi, hận khi sau lưng em ngoài em trai tôi ra còn có một người đàn ông chu toàn lo cho em hết mọi thứ, em trai tôi yêu em, yêu đến nỗi nó đã vứt bỏ mọi thứ, cả lòng tự tôn lẫn sự kiêu ngạo, thậm chí, bao gồm cả sinh mạng.

Em----Tôi muốn em phải trả giá thật lớn, cái giá đó đúng là sống không bằng chết!

Nhưng---Tôi không ngờ là tôi lại đang trả thù trái tim của mình----thì ra là---em đang có bệnh, sau khi em trai tôi mất thì bệnh của em lại ngày càng nghiêm trọng, thật là nghiêm trọng----giống như một cơ thể đã chết rồi, không có nhiệt độ, không có lương tâm.

Như vậy đã làm đau lòng người khác, cũng làm cho người yêu em, người đàn ông luôn trông chừng em đã tan nát cõi lòng.

Bởi vì, khi em bị bệnh, em cũng biết, trong lòng mình chỉ có một thứ duy nhất, không còn gì khác, yêu sâu như vậy, sâu như vậy----
Quyển 1 - Chương 1: Thù Man từ đâu tới
Editor: Rea

Echbienthai: Lịch post của mình không ổn định, nhưng mình sẽ cố gắng để được 1c/tuần. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ mình ^^

Chu gia ở quân khu Bắc Kinh là một gia tộc lớn, cũng được xem như máu mặt trong giới. Chu lão gia Chu Hoành Vũ là Phó Tư Lệnh của sư đoàn lục binh 38, được trao tặng quân hàm Thượng Tướng.

Chu phụ Chu Liêm Li thuộc tuổi tứ tuần, có cấp bậc là Thiếu Tướng, tại sư đoàn 28 ở Bắc Kinh đảm nhiệm chức tham mưu trưởng.

Nói tóm lại là mặc kệ là về gia thế hay danh tiếng thì cũng được xem là tốt, trừ đại tiểu thư của Chu gia đã được mọi người dung túng, cưng chiều quá mức ra, thì Chu Nham Hinh là một người làm cho người khác vô cùng nhức đầu, tránh né còn không kịp.

Trước kia thì Chu gia cũng là một gia tộc lớn, mặc dù loạn thế nhập ngũ cho nên tên gia tộc vẫn được đặt theo gia phả như cũ, tên của những đứa con sau này đều có chữ “Nham”.

Con lớn nhất là Chu Nham Băng, đã tốt nghiệp Đại học Quốc Phòng Bắc Kinh, sau khi ra nước ngoài tu nghiệp ba năm trở về thì vào bộ đội tu nghiệp hai năm, hiện nay là Doanh trưởng đội cảnh giới.

Con thứ hai là Chu Nham Hải, tốt nghiệp Đại học Nam Kinh, đã du học ở Ý và trở về, sau khi cùng cha và ông nội tranh cãi một trận ầm ĩ , bởi vì không nghe theo con đường an bài của mọi người trong nhà là vào bộ đội nhập ngũ, đã từng tuyệt thực kháng nghị, cuối cùng giằng co không xong thì để cho anh đạt được ước muốn của mình.

Vì sao lại giằng co không xong, nếu như không phải là Chu phu nhân khóc sướt mướt vì đau lòng cho đứa con đang chịu tội, thì cũng là tùy đứa nghịch tử này. Sau lần đó Chu Nham Hải đã vứt bỏ tất cả, bắt đầu đi kinh doanh, mới 25 tuổi đã chen vào được top 500 người giỏi nhất, cũng không thèm dựa vào gia thế, làm cho tất cả mọi người đều ganh tỵ chết được.

Chu lão gia gia thấy đứa cháu còn nhỏ mà đã có được thành tựu như vậy, thì cũng có cảm giác gọi là vui mừng, huống chi trong nhà không chỉ có một đứa cháu, rồi ông cũng bình thường trở lại.

Phải nói đến con gái của Chu gia là Chu Nham Hinh, đây là một mối nguy hại, từ nhỏ đã được chìu chuộng, ăn sung mặc sướиɠ, Diễn đàn Lê Qúy Đôn tính khí cậy mạnh hễ một chút là phát hỏa, chỉ cần cô vui mừng là đảm bảo sẽ bị giày vò tới chết, hơn nữa còn cố tình gây sự, vô pháp vô thiên, thôi liền quên đi.

Từ khi còn nhỏ đã được mọi người cưng chìu, chuyện gì cũng để mặc cô, người nhà phải nói mãi thì khó khăn lắm cô mới tốt nghiệp đại học được, tuy là đại học hạng nhất, nhưng còn văn bằng thì chính là dựa vào gia thế hùng hậu của Chu gia đi cửa sau để lấy được cho đứa cháu.

Dĩ nhiên, trong mắt người ngoài đây chính là một gia tộc giàu có và oai phong, nhưng chuyện phiền não trong đó thì chỉ có tự mình biết---- -----

Mấy ngày nay không khí tại Chu gia lúc nào cũng trầm thấp, không khí ngột ngạt, mặt của ông cụ thì đen lại, nhìn ai cũng không vừa mắt, động một chút là đánh người, sau khi ngừng một chút thì tất cả những người đi theo ông, nhân viên bảo vệ, mọi người đều cẩn thận, chỉ sợ không cẩn thận đυ.ng phải lại xui xẻo, lại lần lượt dọn dẹp…..

Nếu không phải do người đặc biệt của Chu gia gây họa, bạn nói xem nếu cô ấy yêu người nào, thì sẽ quấn lấy người đó, bò lên ai không được, thì lại nhắm tới Thái Tử Gia, cùng với người ta tranh giành người tình.

Bỏ qua tác phong thường ngày của cô, đánh nhau, uống rượu….Cô là ai chứ? Người ta xuất thân là quản lý của khách sạn quốc tế, còn không uống chết cô sao?

Lý Khanh là ai, chính là người vẫn làm vui lòng chủ nhân từ đầu đến cuối. Từ đầu đến giờ vẫn ngồi một bên, mỉm cười yếu ớt lạnh nhạt, gương mặt bình tĩnh thong dong cho đến khi Chu Nham Hinh té xỉu, lúc này mới không nhanh không chậm gọi cho 120, tiểu tử này chính là yêu nghiệt, một bụng đầy xấu xa.

Phải! Giống như liều mạng gặp phải chuyện không may, ngộ độc rượu, hộc máu, hôn mê, đến nửa tháng nay vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, cũng sẽ không lo lắng gì cho người nhà, nhất là người luôn nâng niu cô trong lòng bàn tay Chu Hoành Vũ, thật đau lòng!

Lẽ ra, Chu gia và Lý gia cũng xem như là có quen biết, quan hệ từ trước đến giờ cũng không tệ. Chu Hoành Vũ và Lý Mậu là chiến hữu cũ, cùng chiến đấu vào sinh ra tử, sau khi giải phóng thì một vào quân doanh, một ở lại văn phòng, chức vụ cũng không hơn nhau bao nhiêu, chỉ là Lý Mậu thăng cấp nhanh hơn ông, nhưng Chu Hoành Vũ so với Lý Mậu lại cao hơn một bậc.

Huống chi cũng không thể vì chuyện này mà cùng với bạn hữu trở mặt được, lại còn cụ ông của nhà họ Lý tới tận đây vì cháu mình mà xin lỗi, nên cho dù Chu gia có hận Lý Khanh đi nữa thì cũng chỉ có thể nhẫn nhịn trong lòng.

Ông cụ tức giận cắn răng nghiến lợi, mắt mở trừng trừng, “Đồ ranh con, mày cũng được đấy, Lý Khanh, mày dám…….Lại dám làm chuyện như vậy đối với cục cưng bảo bối của ta, để rồi xem sau này ta sẽ tìm mày tính sổ! Hừ!”

Trong thư phòng của Chu gia, Chu Hoành Vũ ngồi uống trà ở bàn bát tiên bên cạnh hỏi con trai: “Ly tử, Hinh nhi còn chưa tỉnh lại sao?”

“Vẫn chưa, buổi sáng con vừa mới xem rồi, Tôn viện trưởng, An chủ nhiệm đều nói đã qua hai ngày rồi, cha yên tâm đi, cũng nên để nha đầu này biết tội một chút.” Chu Liêm Ly liền để ly trà xuống, nhìn phụ thân, trong mắt tràn đầy buồn bã, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, còn nhiều hơn là thương yêu.

“Ai……Đều là do chúng ta dạy hư nó, cũng được, hy vọng là sau lần này nó sẽ rút ra kinh nghiệm, ai……” Ông cụ lại thở dài một tiếng, đối với đứa cháu gái này, ông cũng không biết phải làm sao, chỉ biết đau lòng!

Hội quán Hoàng Cung------

Một nhóm nam nữ trẻ tuổi, yêu nghiệt tề tụ. Đàn ông thì vốn là tuấn mỹ phong trần ngàn dặm một người, tất cả phụ nữ đều phóng đãng xinh đẹp động lòng người, như thể để lấy lòng tất cả thiên chi kiêu tử.

Ngọn đèn ái muội, âm nhạc ồn ào, trên quầy rượu thủy tinh in hoa sang trọng, toàn những loại rượu nhập khẩu, tiếng ly thủy tinh va chạm giòn tan, tiếng cười đùa trêu chọc nhau, quần ma loạn vũ, thỉnh thoảng lại pha những tràng cười----

Người đàn ông tuấn mỹ vẫy tay với với mỹ nữ đang quấn quanh người mình, mỹ nữ liền thức thời đi tắt thứ âm nhạc ồn ào, gọi những người chị em đang nhảy múa không ngừng đi ra khỏi căn phòng, để lại không gian cho những thiếu gia có thân phận bất phàm.

“Tôi nói này Khanh tử, lần này cậu cũng quá đáng thật đấy, đem nha đầu kia chỉnh cho còn nửa cái mạng. Nghe nói lão già nhà cậu cũng thu dọn không ít, chậc chậc….Còn cái bộ dạng sa sút này, xem ra không giống cậu nha?” Người đàn ông trẻ tuổi mặt dài, mi mắt hơi xếch lên, môi mỏng khẽ nhếch, vẻ mặt thật đáng đánh đòn, cười nhìn Lý Khanh chỉ lo uống rượu.

“Đúng vậy, A Khanh, lần này cậu cũng quá độc ác rồi, cho dù cậu không thích nha đầu mãnh liệt kia thì cũng phải xem mặt mũi của Chu lão gia chứ hả?” Một người đàn ông mặc quân trang liền phụ họa.

“Đúng vậy, cũng là do Chu Nham Hinh tự chuốc lấy phiền, Chu gia cũng bớt lo, đầu óc cô ta đã bị nước vào rồi, phàm là người có đầu óc, ai cũng thấy là Khanh Tử chán ghét cô ta, vẫn còn chưa tự xem lại mình, trận giáo huấn này xem truyện được edit tại diễn đàn lê quý đôn như là nhẹ.” Phú Tu liền tà tứ liếc hai người một cái, miệng nói ra những lời ác độc.

“Ha ha……” Lý Khanh chỉ liền cười nhẹ, mặt mày đã sinh động trở lại, chính là vẻ mặt cười đầy tà khí, đáy mắt đầy vẻ phóng đãng: “Xem ra để tỏ vẻ trong lòng có áy náy, ngày mai tôi phải nên đi thăm cô ta, các cậu nói đúng không?”

“Bộ dáng không tốt, tính tình cũng tệ lại tỏ ra đức hạnh, rõ là……” Bạch Thành liền nhấp một ngụm Whisky, vẻ mặt châm chọc nhìn mấy người kia.

“Ha ha….Ha ha…Đúng vậy….” Mấy người kia liền cười xấu xa phụ họa.

Nhìn một chút đều biết, đây đều là yêu nghiệt, không ai là kẻ dễ bắt nạt, trong bụng đều là xấu xa---một phòng bao bốn người, nếu không phải là gia thế nhất đẳng thì bọn họ cũng được mọi người xem là Vương tử, từ nhỏ đã sống trong Đại viện, trong trường học đều là vua, mắt cao ngất, tính tình so với quỷ còn hư hỏng hơn, đều là tinh quái hại người.

Phú Tu, ông nội chính là Tư Lệnh Quân Khu Nghiễm Châu, là hàm Thượng Tướng. Bạch Thành, cha là Tham mưu Trưởng của lục quân, là cùng thuộc hệ thống trực tiếp với Chu Liêm Ly, quân hàm ngang nhau, là Trung Tướng. Nam Tạm, cha là Phó Tư Lệnh Quân Khu Vũ Hán, hàm Trung Tướng. Lưu Nhiên, ông nội là Tổng chỉ huy khu Hậu Cần, hàm Thượng Tướng.

Ít nhiều gì trong nhà mấy đời cũng là quân nhân, những lão gia của nhà họ cùng với Chu Hoành Vũ, Lý Mậu đều là người trên quan trường, mấy nhà đều quen biết nhau cũng không tệ.

Thời tiết cuối mùa xuân, trời trong nắng ấm, những yêu nghiệt kia đều đồng loạt xuất kích, hướng tới “Bệnh viện Quân Khu Bắc Kinh”.

Khu nội trú của Tổng viện, nằm ở lầu 11đến lầu 15, tất cả 25 tầng đều thuộc các phòng bệnh của cán bộ cao cấp. Mỗi gian phòng đều được trang trí đẹp đẽ và thanh lịch, có các thiết bị y tế hiện đại, có thể vào được nơi này tất nhiên là gia thế không cần phải bàn, hộ lý và nhân viên đều là cấp bậc siêu chuyên nghiệp, mỗi lần vào đây nếu không phải là thủ trưởng, thì cũng là người nhà của thủ trưởng, ngay cả viện trưởng cũng phải đợi, đây đúng là quyền lợi!edit by Rea

Khi đó Thù Man tỉnh lại, thần trí còn có chút hoảng hốt, cô giương mắt nhìn hoàn cảnh chung quanh hoàn toàn lạ lẫm, tường trắng tinh, căn phòng chứa đầy hoa tươi, cái vị gay gay của thuốc sát trùng xộc ngay vào mũi.

Căn phòng đang rất yên tĩnh, không có ai, làm Thù Man hơi nhíu mày-đầu lại càng đau, cô không biết mình đang ở chỗ nào.

Thật lâu sau, Thù Man hoàn hồn lại, giật giật thân thể có chút cứng ngắc, cô giơ tay, ngón tay thon dài, làn da trắng nõn, đầu ngón tay được sơn vẽ rất đặc sắc.

Chân mày Thù Man nhăn lại càng sâu hơn, cô chưa từng thấy thứ này bao giờ, huống chi, những thứ lòe loẹt này….Rất khác biệt….Cô không có điều kiện để động tới mấy thứ này

.

Trong lúc lơ đễnh, cô hơi khẽ động, tay phải liền truyền đến một trận đau đớn, cô hơi dời tầm mắt đi thì chỉ thấy mu bàn tay phải đang có kim cắm vào, từng giọt nước trong suốt từ hãy ủng hộ chúng tôi tại diễn đàn lê quý đôn chai truyền dịch chảy xuống nhập vào huyết quản, bình chỉ còn nửa chai thuốc nước, xem ra cô đang ở bệnh viện, nhưng phòng bệnh này…..

Đang lúc Thù Man còn đang xem xét thì cửa phòng bị đẩy ra, một người đàn ông trung niên mặc áo trắng liền đi đến, tầm mắt của Thù Man và áo dài trắng chạm nhau---

“Chu đại tiểu thư, cô tỉnh rồi.”

Áo dài trắng bước đến đầu của giường bệnh, xem xét kĩ tình hình của Thù Man một lần nữa: “Xem ra trạng thái cũng rất tốt, tôi lập tức đi thông báo cho viện trưởng và chủ nhiệm, viện trưởng!” Nói xong, người đàn ông liền chạy như bay ra khỏi phòng bệnh, mang theo âm thanh hưng phấn và vui mừng cùng với tiếng bước chân chạy trên hành lang truyền đến…..

“Chủ nhiệm, viện trưởng, Chu tiểu thư tỉnh rồi!”

Thù Man lại càng nghi hoặc: “Thủ Trưởng? Viện Trưởng? Chủ Nhiệm?”

Lại nâng lên hoa văn vẽ trên ngón tay, thân ở phòng bệnh, căn phòng xa hoa này----

Đối với tất cả, với Thù Man mà nói là một sự xa lạ dữ dội-------

Phòng bệnh xa hoa thế này, vừa nhìn đã biết là người như cô không thể vào được. Cô là gặp chuyện ngoài ý muốn, không lẽ…..Cái lão keo kiệt kia, nhưng cũng không thể an bài cho cô ở phòng bệnh cao cấp thế này được.

Chuyện này nên giải thích thế nào đây?

Nghĩ không ra, Thù Man cũng không hao tâm tổn sức nữa, lẳng lặng nhắm mắt dưỡng thần, khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt.

🎲 Có Thể Bạn Thích?