Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Hồ Bạch Lang: Ân A Lạp Huyễn Thế

Chương 2: Bạch Khuyển?

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Đi theo ta.” – vị thủ trưởng quay lưng lại với Ân A Lạp, bước thẳng vào trong.

“Ân A Lạp” – Hạ Khương nhíu mày. – “Cái tên này có chút quen thuộc...”

Ân A Lạp liếc nhìn Hạ Khương, có lẽ hắn đã đoán ra vài phần.

“Đây là hai vị kiểm dược sư giỏi nhất ở chỗ ta, tốt nhất ngươi nên mang ra thứ gì đó có ích.”

“Thủ trưởng yên tâm, phiền hai vị xem giúp ta lọ đan dược này” – Ân A Lạp lôi từ trong túi ra một lọ đan dược trắng khắc ấn kí hình hồ ly nhiều đuôi, đặt lên hộp đựng trên bàn.

“Đây là...” – Vị dược lão sư tiến lại gần. – “Không thể nào. Ngươi lấy thứ này ở đâu?!”

Vị lão sư thiếu điều lao tới nắm áo cô mà lay, hoảng hốt cùng cực. Ân A Lạp chỉ cười nhẹ không nói.

“Chuyện gì?” – Vị thủ trưởng nắm áo lão dược sư kéo hắn đứng thẳng lên, thật mất mặt.

Vị dược sư trẻ tuổi hơn xoay xoay lọ đan dược, nhìn kĩ ấn kí yêu hồ bên trên.

“Ấn kí này là của Ân A Lạp, cả vùng Tây Vực không ai dám động đến hắn, chỉ cầu hắn vứt cho một thất bại luyện đan nào mà không được. Tên nhóc này sao lại có đan dược của hắn, mà còn là tứ phẩm đan dược. Có thể là giả...”

“Vậy thì cứ kiểm định đi.”

Vị dược sư trẻ tuổi bảo nô bộc mang vào một chậu nước, rồi thả bình dược vào, mùi thảo dược thoang thoảng bốc ra, ấn kí cũng theo đó sáng lên.

“Không...Không thể nào, ngươi từ đâu mà có?” – Vị dược sư trẻ tuổi sững sốt lùi lại mấy bước.

“Vậy các ngươi nghĩ Ân A Lạp là người như thế nào?”

Thủ trưởng nhíu mày nhìn cô, đánh giá một lượt từ trên xuống rồi ngỏ kính ngữ.

“Ân A Lạp đại nhân ghé qua lại không tiếp đón nồng hậu, thất lễ rồi.” – Hắn không phải không biết, Ân A Lạp ở Tây Vực không phải là người dễ đυ.ng.

“Tẩy Linh Đan” – Cô ngả người ra ghế, phẩy phẩy chiếc quạt – “Có thể hủy đi linh căn của một tam giai đạo sĩ, cũng có thể khiến người có phế linh căn loại bỏ đi bớt những linh căn dư thừa.”



Không phải Tẩy Linh Đan đã thất truyền rồi sao? Vị lão dược sư bất ngờ đứng dậy cầm lọ dược mở ra xem, quả thật là Tẩy Linh Đan. Vị thủ trưởng liếc nhìn hắn một cái, hắn liền đặt lọ dược xuống rồi cung kính báo.

“Tẩy Linh Đan ở nước ta đã biến mất từ lâu, hiện tại xuất hiện lại, giá không dưới trăm vạn.”

“Haha. Thủ trưởng, ông phải bán giá cao cho ta rồi.” – Ân A Lạp cười sảng khoái, nháy mắt với thủ trưởng một cái.

“Tất nhiên, hạ mỗ sẽ không để công tử thất vọng.” – Vị thủ trưởng quay người dặn dò nô bộc– “Mau chuẩn bị cho Ân A Lạp đại nhân một phòng đấu giá chữ Thiên.”

“Thủ trưởng khách khí rồi” – Cô đứng lên, lại phủi vạt áo một phát rồi rảo bước đi theo tên nô bộc.

[Sàn đấu giá]

“Tên Ân A Lạp đó lai lịch như nào, lại có thể ngồi phòng chữ Thiên.”

“Được đối đãi cũng quá tốt rồi đi...”

....

Tiếng bàn tán lại xôn xao, Ân A Lạp ngả người chờ đợi món hàng của cô lên đấu giá.

“Và món tiếp theo là Tứ phẩm linh dược: TẨY LINH ĐAN! Giá khởi điểm 50 vạn lượng”

Tẩy Linh Đan! Hạ Khương đứng bật dậy, hắn đã tìm thứ này lâu lắm rồi, đệ đệ hắn được cứu rồi.

“70 vạn!”

“90 vạn!”

“120 vạn”

“150 vạn!”



Hạ Khương hơi siết tay lại, nếu hắn bỏ lỡ lần này sẽ không mua được nữa...

“300 vạn!”

“300 vạn lần 1”

“300 vạn lần 2”

“Chốt giá, mời Hạ thế tử theo ta vào phòng giao dịch”

Hạ Khương thở phào nhẹ nhõm, may mà không có nhiều kẻ hiểu biết về đan dược này, nếu không có 10 lần 300 vạn chắc cũng không mua nổi.

Ân A Lạp thích thú nhâm nhi bánh hoa mai, lần này cô giàu to rồi, ai mà biết đan dược đó lại có giá trị như thế chứ. Cầm theo vài cái bánh, cô đứng dậy chuẩn bị rời đi.

“Món tiếp theo, nô ɭệ Khuyển Tộc, Bạch Khuyển, giá khởi điểm 300 vạn!”

“Ổ...” – Ân A Lạp nhìn xuống dưới, một tên cún con tóc trắng.

Cô tùy tiện buông thả khí tức bản thân một chút, phía dưới đột nhiên im bặt, áp lực khiến họ cảm giác nên giữ yên lặng sẽ tốt hơn, thế nhưng tên tiểu cẩu kia lại không ảnh hưởng, còn xác định được cô là người tạo ra khí thế đó.

“Thú vị...” – Ân A Lạp ngồi lại xuống ghế, giơ bảng giá lên. – “1000 vạn lượng”

“Cái gì, hắn ta điên rồi, 1000 vạn cho một con chó giữ nhà?”

“Không thể tin được?!”

“1000 vạn lần 1!”

“1000 vạn lần 2 “

“1000 vạn lần 3! Chốt giá, mời Ân A Lạp công tử theo ta vào phòng giao dịch”

Phù... Ta lại nghèo rồi huhu, Ân A Lạp xoa xoa túi đựng tiền, rời khỏi phòng chữ Thiên. Tên tiểu khuyển kia có sức mạnh không tầm thường đâu, có lẽ nên đánh cược một lần xem.
« Chương TrướcChương Tiếp »