Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Yêu Em Một Lời Khó Nói Hết

Chương 17

« Chương TrướcChương Tiếp »
Edit: Ryn

Beta: Yang

–––––––––––––––

Từ khi cúp điện thoại một lúc lâu sau, Lộ Phân Phân vẫn không thể tin được.

Trong đầu Lộ Phân Phân đột nhiên xuất hiện rất nhiều ý nghĩ kỳ quái, cô thậm chí còn tự luyến mà cảm thấy.

Có phải Minh Thì Tiết có một chút thích mình không?!

Giọng nói của một vài người đang trò chuyện bên cạnh đã kéo cô trở lại. Lộ Phân Phân nâng ly nước lên, trong đầu hiện lên ánh mắt dịu dàng của Minh Thì Tiết.

Có lẽ, do tối hôm qua cô đã hiến thân quá tốt? Anh không đành lòng từ chối, vậy nên trả lại cô cái mác tiểu nhân tình ư?

Không, phải tự tin lên, người Minh Thì Tiết thích chính là mình!

“Phân Phân?” Lâm Phồn Tư tiến lại gần: “Mọi chuyện không phải vẫn rất ổn sao? Sao trông cậu có vẻ rầu rĩ vậy?”

Lão Cốt Đầu lo lắng: “Không phải lại xảy ra chuyện gì nữa chứ?”

Cậu Trần gầy gò cố ý chọc giận Lão Cốt Đầu: “Có khi ngoài miệng Minh tổng nói yêu, nhưng ngài ấy lại không biết vốn đã bị chị đại nhìn thấu.”

Lâm Phồn Tư: “Không thể nào! Tổng giám đốc Minh là người không nói hai lời, tớ đã từng phỏng vấn ngài ấy, tớ có quyền lên tiếng.”

Cậu Trần gầy gò: “Cậu nói chuyện này để làm gì? Làm anh ta lo lắng, sốt ruột rồi kìa.”

Lộ Phân Phân cũng có chút không nắm chắc được trong lòng Minh Thì Tiết có vị trí cho cô hay không, anh cũng không có nói rõ ra.

Một lát sau, Lão Cốt Đầu nhận được một cuộc gọi từ phó chủ tịch công ty khoa học kỹ thuật Phân Phi, yêu cầu anh ta chuẩn bị phương án để đấu thầu.

Cả người Lộ Phân Phân thả lỏng.

Cảm thấy món cua vàng hôm nay đặc biệt ngon, cô cũng mang về cho chủ nợ của mình một phần.

Minh Thì Tiết có một body rất đẹp, anh cũng luôn chú trọng đến việc quản lý vóc dáng. Ở phòng tập thể dục, ở hồ bơi, ở trên đường chạy, mỗi ngày đều xuất hiện bóng dáng của anh.

Minh Thì Tiết nhìn thấy chiếc túi cua vàng mà Lộ Phân Phân mang về nhà, anh hơi đưa tay lên nhìn đồng hồ, lại nghiêng đầu nhìn cô gái đang đứng trong phòng tắm sấy tóc.

Anh cầm đũa lên.

Lộ Phân Phân sấy tóc xong đi ra ngoài, ánh mắt nhìn lướt qua một vòng, không nhìn thấy Minh Thì Tiết đâu.

Trên bàn ăn, túi cua vàng cô mang về đã bị anh ăn sạch.

Lộ Phân Phân nghĩ có thể anh đang tăng ca.

Minh Thì Tiết có vẻ bận rộn hơn so với những gì cô nghĩ nhiều, còn anh thì cứ ra vẻ như mình không hề bận rộn, dường như vì muốn ở bên cô, nên đã cố ý sắp xếp thời gian rảnh.

Lộ Phân Phân kéo rèm cửa lại.

Cô quay đầu lại, vô tình nhìn thấy bóng dáng cao lớn trên đường chạy dưới lầu.

Lộ Phân Phân:???

Buổi tối vẫn còn chạy, chả trách anh luôn giữ được phong độ tốt như vậy!

Cô cũng có thể!

Lộ Phân Phân nóng lòng muốn thử, kéo tủ quần áo ra, lấy ra một bộ đồ thể thao.

Gần đây cô ăn rất ngon miêng, ăn khá nhiều nên đã tăng vài kg, mặc dù hầu hết đều phát triển ở những nơi Minh Thì Tiết thích chạm vào.

“…”

Hay là thôi đi.

Dù sao anh cũng thích chạm vào.

Nghĩ đến đây, Lộ Phân Phân cất bộ đồ thể thao vào lại tủ quần áo.

Sau đó cô yên tâm thoải mái thả mình xuống giường.

Nửa đêm.

Lộ Phân Phân nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm, một lát sau, vị trí bên cạnh lúng xuống, cô bị một bàn tay to kéo qua, mùi hương thân thể quen thuộc chui vào khoang mũi, l*иg ngực rắn chắc làm cho người ta đặc biệt có cảm giác an toàn, cô bất giác lầm bầm một tiếng, vô thức dựa vào.

Dây áo ngủ vô tình trượt xuống, và sau đó, Lộ Phân Phân bị hành hạ đến mức không ngủ được nữa.

Lộ Phân Phân cảm thấy, gần đây bọn cô làm chuyện vợ chồng thân mật có chút thường xuyên.

Trước kia Minh Thì Tiết cũng không có ham muốn mãnh liệt với chuyện này lắm, lúc trước anh thậm chí còn làm hòa thượng hơn hai tháng, về sau làm trung bình một ngày hai lần, ngay cả tư thế cũng không đổi. Gần đây không chỉ thay đổi đa dạng tư thế, còn khiến hôm sau cô không dậy nổi.

Bαo ©αo sυ trong nhà đã báo động khẩn cấp, Lộ Phân Phân tự mình mua vài hộp trên mạng.

Cái khác cô không sợ, chỉ sợ anh cố ý dùng hao, sau đó một ngày nào đó nói với cô không còn nữa, rồi lại gieo một hạt giống nhỏ vào trong bụng cô.

Lâm Phồn Tư nhìn Lộ Phân Phân mở gói hàng chuyển phát nhanh, khϊếp sợ nói: “Cậu định livestream bán bαo ©αo sυ à?”

Lộ Phân Phân đóng ngăn kéo lại: “Cái này gọi là lo trước khỏi họa*.”

“Tớ thấy cậu là sợ việc kết hôn sinh con.” Lâm Phồn Tư quá hiểu Lộ Phân Phân, bởi vì ban đầu do nguyên nhân gia đình nên cô mới kết hôn, chứ Lộ Phân Phân vốn không có ý định kết hôn sinh con.

“Minh tổng là người đàn ông tốt như vậy, cậu không có ý định sinh một đứa của riêng mình với ngài ấy sao? Cái khác thì không nói, là GEN, cái này phải tốn bao nhiêu tiền mới có thể mua được bộ gen tốt như vậy!!” Lâm Phồn Tư nói đùa: “Còn có gia sản thừa kế hơn trăm tỷ nữa, chẳng lẽ cậu không động lòng sao?”

“Động lòng.” Lộ Phân Phân ném cây kéo sang một bên: “Vì vậy, tớ dự định tự mình thừa kế tài sản cá nhân của chính mình.”

Lâm Phồn Tư “Ô” một tiếng: “Không hổ là Lộ chị đại của tớ! Có rất nhiều suy nghĩ đặc sắc!”

Lộ Phân Phân nằm xuống ghế sô pha, trên tay thì lột cam, lười biếng nhấc mí mắt lên: “Hôm nay cậu cố ý tới đây, chỉ muốn nói chuyện này với tớ thôi sao?”

Lâm Phồn Tư thu hồi thái độ đùa cợt của mình, do dự một chút rồi ấp úng nói: “Người phụ nữ kia đã quay về rồi.”

Động tác lột cam của cô dừng lại: “Âu Dĩ Đồng?”

Lâm Phồn Tư gật đầu.

“Sao cậu biết?” Trên mặt Lộ Phân Phân không hiện ra biểu cảm dư thừa nào, nhìn qua giống như thuận miệng hỏi tới.

Lâm Phồn Tư nói: “Cuối tuần trước tớ về thăm bà nội thì gặp phải.”

Lộ Phân Phân “Ồ” một tiếng.

Lâm Phồn Tư thăm dò: “Mấy năm nay, cậu có nhớ tới bà ấy không?”

Lộ Phân Phân cười một tiếng.

Một người phụ nữ cả đời sống dựa vào chồng, mà mới chỉ có chút khổ sở đã không chịu được, chồng vừa phá sản lập tức bỏ rơi con gái đi theo người đàn ông giàu có khác chạy ra nước ngoài tránh nạn, có gì đáng giá để cô nhớ tới đâu chứ.

“Tư Tư nếu tớ nói cho cậu biết,…” Lộ Phân Phân bình tĩnh nói: “Năm đó không phải bà ấy không tìm được tớ, tớ chỉ lừa gạt các cậu thôi. Cậu có ngạc nhiên không?”

Lâm Phồn Tư phản ứng rất nhanh: “Bà ấy bỏ rơi cậu sao?!”

Lộ Phân Phân không thèm để ý: “Ừm.”

Bởi vì gia đình người đàn ông giàu có kia không thể chấp nhận cô, cho nên cô bị Âu Dĩ Đồng bỏ rơi. Chuyện này cô đã nói dối với bạn bè bên cạnh là Âu Dĩ Đồng trước khi lên máy bay đã về nhà tìm cô, cô không muốn đi, cho nên đã trốn đi, Âu Dĩ Đồng không tìm cô, đành phải đi trước, sau đó đã hoàn toàn mất liên lạc.

Tất cả đều là cô bịa ra từ những việc giả dối đó.

Trước khi đi, Âu Dĩ Đồng có nói: “Từ nhỏ mẹ đã được nuông chiều mà lớn lên, cũng quen với cuộc sống sung sướиɠ rồi. Chú ấy không chấp nhận con, con hãy ở nhà bác một thời gian, chờ chú ấy đồng ý, mẹ sẽ đến đón con.”

Sau đó, cô chờ từ mười sáu đến mười tám tuổi. Đợi đến khi tốt nghiệp đại học, Âu Dĩ Đồng cũng không đến đón cô.

Lâm Phồn Tư hỏi: “Cậu có hận bà ấy không?”

Miệng Lộ Phân Phân cắn một múi cam: “Không có cảm giác gì.”

Trước kia Lộ Phân Phân đều xem yêu và hận là một chuyện gì đó rất nhàm chán, lạnh nhạt, không có bất cứ điều gì có thể lay động tới cô.

Bây giờ, người duy nhất có thể khiến cô thay đổi là Minh Thì Tiết.

Sáng thứ Hai.

Cuộc họp đại cổ đông ở trụ sở chính của tập đoàn MSJ vừa kết thúc, một vài quan chức cấp cao mặc âu phục giày da rời đi, sau đó phó chủ tịch của Phân Phi đi vào văn phòng.

Thư ký nâng tay lên: “Lưu tổng mời vào.”

Lão Lưu cười tủm tỉm hỏi: “Thư ký Lãnh, tâm trạng của Minh tổng hôm nay thế nào?”

Thư ký Lãnh buông tay, tỏ vẻ bất lực không thể giúp đỡ: “Nhìn không ra, không khác gì ngày thường.”

Lão Lưu cười nói: “Vất vả rồi.”

Người đàn ông trung niên này, dù đã trải qua bao nhiêu cuộc chiến trên thương trường, nhưng giờ phút này vẫn phải chờ bên ngoài văn phòng chủ tịch, chỉnh lại vạt áo, ổn định hơi thở, sau đó mới mỉm cười đi vào.

Ông ta hăng hái nói: “Minh tổng, đây là phương án tiến cử của tổ dự án lần này, mời ngài xem qua.”

Minh Thì Tiết ngẩng đầu lên: “Chú chịu trách nhiệm về dự án này, không cần phải đưa cho tôi ký.”

Trước đây khi trụ sở chính của MSJ còn ở nước ngoài, trụ sở trong nước dựa hoàn toàn vào nhóm cựu chiến binh này để ổn định tình hình, Minh Thì Tiết rất tôn trọng bọn họ.

Lão Lưu gật đầu nói: “Vâng. Nhưng lần này có hai công ty thực lực tương đương, mọi người đều tranh luận xem nên chọn bên nào. Các lãnh đạo cấp cao của công ty đã tổ chức một cuộc họp, cuối cùng vẫn cảm thấy để ngài quyết định là thuyết phục nhất.”

Lão Lưu đặt hai bản kế hoạch trên bàn làm việc của anh.

Đầu tiên ông ấy khen ngợi phương án của người bạn học của bà chủ một lần nữa, sau đó nói: “Công ty này rất thành thục về mọi mặt công nghệ, nhưng nó vẫn còn khá mới, có thể là một số lãnh đạo cấp cao của chúng ta không hiểu được suy nghĩ của người trẻ tuổi.”

Minh Thì Tiết: “Bao nhiêu người?”

Lão Lưu cười nói: “Tất cả.”

Một hai lãnh đạo cao cấp phản đối thì không nói, nhưng tất cả các lãnh đạo đều nhất trí bỏ phiếu phản đối. Rõ ràng đây là vấn đề của bên kia.

Minh Thì Tiết: “Ý chú là, vấn đề gây tranh cãi ở chỗ tôi sao?”

Lão Lưu không đi vòng quanh nữa: “Đây là công ty của bạn Minh phu nhân.”

Nhìn qua một chút, công ty nhỏ của bạn Minh phu nhân thực sự rất có ý tưởng, nhưng lại vẽ hóa quá mức, nhiều chi tiết không phù hợp với nhu cầu thị trường.

Minh Thì Tiết cẩn thận xem xét hai phương án.

Một vài phút sau, anh nhìn về phía Lão Lưu nói: “Tôi đã hứa cho họ tham gia đấu thầu, nhưng không có nghĩa họ là người chiến thắng cuối cùng. Chú Lưu, chú là người phụ trách dự án này, chú nên chọn những điều có lợi cho công ty và nhân viên, chứ không phải xem xét về một mối quan hệ không cần thiết. ”

Lão Lưu cảm động đến mức suýt nữa lau nước mắt: “Cảm ơn Minh tổng đã ủng hộ công việc của tôi!”

“Chú Lưu vất vả rồi.”

Thư ký Lãnh dùng năng lực quan sát vẻ mặt hạng nhất của mình, liếc nhìn tấm ảnh chụp chung trên bàn làm việc, thấp giọng nói: “Nếu ngài từ chối Thiên Đằng, liệu phu nhân có giận dỗi ngài không?”

Các ngón tay thon dài của Minh Thì Tiết bay lượn trên bàn phím máy tính.

“Sẽ.”

Thư ký Lãnh: “…”

Vậy sao ngài còn bình tĩnh như vậy!

Thời gian của ông chủ là vàng là bạc, mỗi một phút đều rất trân quý, lịch trình luôn dày đặc, hẳn là tạm thời không có thời gian dỗ ngọt Minh phu nhân.

Nhìn bề ngoài có vẻ anh đang rất bình tĩnh.

Nhưng thực tế, anh đã dành hơn ba giờ để làm cho ra một bảng đối chiếu.

Buổi chiều, Lộ Phân Phân livestream xong, cô đi thay đồ ở nhà, vừa mặc quần áo vào đã nghe thấy tiếng mở cửa bên ngoài.

Cô tắt máy tính, dựa vào khung cửa phòng ngủ thò đầu ra ngoài nhìn.

Minh Thì Tiết đứng ở cửa thay giày, trên tay cầm một bó hoa hồng lớn, nhìn thấy cái đầu xuất hiện ở khung cửa, ánh mắt lạnh nhạt trở nên ôn hòa: “Anh về rồi.”

Lộ Phân Phân chào đón: “Hoa hôm nay thật đẹp.”

“Thích không?”

“Thích.”

Bình thường anh tan làm đều trong giờ cao điểm, hôm nay về sớm hơn một tiếng đồng hồ, Lộ Phân Phân nhận lấy hoa tươi: “Lát nữa, em sẽ đi cắm. Về sớm như vậy, là muốn nấu cơm sao?”

Vừa xoay người, đã đυ.ng phải bức tường thịt sau lưng.

“Phân Phân.” Minh Thì Tiết ôm cô, dịu dàng nhìn thẳng vào mắt cô: “Hôm nay, tâm trạng em có tốt không?”

Lộ Phân Phân mờ mịt gật gật đầu: “Rất tốt á.”

Trong livestream lại tăng thêm lượng hàng, doanh số tháng này của cửa hàng thuê tăng gấp ba lần so với tháng trước, cô còn bảy tháng ba ngày là sẽ trả sạch nợ, bà dì luôn trì hoãn không đúng giờ, ba tháng nay lại đúng giờ đến thăm, khẩu vị ăn cũng rất tốt, tâm trạng sao không tốt được.

Minh Thì Tiết nắm tay cô, đột nhiên nói: “Vậy chúng ta mở một cuộc họp.”

Lộ Phân Phân: “? ”

Lộ Phân Phân đi theo Minh Thì Tiết vào thư phòng, bị anh sắp xếp ngồi trên ghế xoay.

Cô đối với ghế xoay có bóng ma tâm lý không thể miêu tả, vừa ngồi lên đã lập tức nhớ đến cảnh tượng lần đó ở phòng làm việc của anh, vành tai Lộ Phân Phân bỗng chốc đỏ lên.

Cô căng thẳng nên nói nhiều: “Chủ đề của cuộc họp là, tâm trạng của em có tốt không sao?”

“Phải là…” Minh Thì Tiết cân nhắc dùng từ: “Không biết việc này có khiến tâm trạng của em còn tốt hay không?”

Lộ Phân Phân thành công bị làm cho choáng váng.

“Phân Phân, nhìn bên kia.” Minh Thì Tiết bật máy chiếu, gõ một vài lần trên bàn phím máy tính, màn hình nhảy ra một bảng phân tích dữ liệu dày đặc.

“Em đọc có hiểu không?”

Lộ Phân Phân thành thật lắc đầu: “Đọc không hiểu.”

“Đây là bản mô phỏng phương án của bạn em, phần còn lại là bản đấu thầu thành công công ty kia. Bởi vì kế hoạch của dự án được bảo mật nên anh không thể lấy được dữ liệu, nhưng dữ liệu chung này cũng khá là chính xác.”

Lộ Phân Phân bối rối một chút, rất nhanh đã hiểu ra, ý của anh là phương án của Lão Cốt Đầu đã bị đào thải.

Cô nhìn kỹ vào các kí tự lớn dưới cùng của màn hình.

Minh Thì Tiết rất hiểu cô, biết cô sẽ không hiểu, cho nên ngoài việc bản thảo được trình bày vô cùng chi tiết, mà cuối cùng còn có một câu tóm tắt.

– Số tiền lỗ cụ thể được áp dụng cho phương án 2 là: 175.483.330.000 nhân dân tệ.

Lộ Phân Phân nhìn thấy một chuỗi con số chuẩn xác ở phía sau, ánh mắt cô trợn tròn.

Cô đã hiểu rồi!

Điều này có nghĩa là nếu đầu tư cho phương án này nhất định sẽ lỗ rất nhiều tiền.

Lộ Phân Phân hoàn toàn không ngờ đến hiện tại Lão Cốt Đầu lại có tiền đồ như vậy, lòng ham muốn lớn đến mức ngay cả hạng mục hơn trăm triệu cũng dám nhận. Nghe Lâm Phồn Tư nói tiền vốn đăng ký của công ty bọn họ không vượt quá một triệu, nhân viên công ty cũng chỉ có mười người.

“Những thứ này, đều là anh tính sao?” Lộ Phân Phân hỏi.

“Ngoài anh ra, còn thông qua hai vị quản lý rủi ro cùng nhau tính ra.” Minh Thì Tiết nói nhẹ nhàng.

Lộ Phân Phân ngây ngốc.

Anh dành rất nhiều thời gian và nhân lực chỉ để cho cô một lời giải thích?

“Sự khác biệt giữa công ty nhỏ và doanh nghiệp lớn là thái độ đánh giá sự rủi ro, công ty của bạn cùng lớp của em còn rất trẻ, vì vậy rất chú ý tới sự đổi mới, mà đó chính là điều bọn anh không coi trọng nhất.” Minh Thì Tiết tiếp tục nói: “Ngay cả khi nó lỗ 1 nhân dân tệ, giám đốc tài chính của công ty anh cũng sẽ từ chối.”

Nói đến lĩnh vực mà Minh Thì Tiết am hiểu, anh giống như đang phát sáng, với khí chất tinh anh cùng với vẻ trầm tĩnh, không có gì có thể ngăn cản được mị lực của anh.

Lộ Phân Phân nhìn chăm chú vào Minh Thì Tiết vài giây, nhưng cô đã nhanh chóng thu hồi tầm mắt, gật đầu tỏ vẻ mình đã nghe hiểu.

Cô có chút ghét bỏ Lão Cốt Đầu. Sao cậu ta có thể đưa ra một phương án kém cỏi như vậy để lừa gạt anh chứ.

Chờ đã, có phải anh đang nghi ngờ cô vì muốn giúp bạn học cũ, mà mặc kệ anh mất tiền không?

Nghĩ tới đây, Lộ Phân Phân nhếch khóe miệng, thở dài một tiếng.

Minh Thì Tiết dừng lại, quan sát vẻ mặt của cô.

Lộ Phân Phân nghiêng đầu, len lén liếc mắt nhìn vào bảng phân tích dày đặc số liệu trên màn hình lớn, nhiều trang như vậy, có phải anh làm rất lâu không?

Bởi vì cô giúp đỡ người khác, đã để cho anh làm nhiều công việc như vậy.

Trong lòng Lộ Phân Phân cảm thấy rất có lỗi, không dám nói chuyện, yên lặng cúi đầu suy nghĩ lại chính mình.

Minh Thì Tiết: “Không vui sao?”

Lộ Phân Phân khẩu thị tâm phi(1), giọng nói khàn khàn: “Không.”

Minh Thì Tiết nắm lấy tay cô, quỳ gối trước mặt cô, thì thầm: “Những tổn thất này là tài sản chung trong hôn nhân của chúng ta, mặc dù không nhiều, nhưng anh cảm thấy cần phải cho em biết.”

Gần hai trăm triệu, cái này gọi là Không! Nhiều! Sao!

Nếu mà không tìm thấy vấn đề, có thể anh sẽ sử dụng phương án này, rồi tiêu phí mất rất nhiều tiền.

Lộ Phân Phân nghĩ thôi cũng đau lòng, hiện tại cô thậm chí có chút hoài nghi Lão Cốt Đầu, có phải sau khi cậu ta biết quan hệ giữa cô và Minh Thì Tiết thì ỷ lại nên không làm tốt văn bản đấu thầu không.

Và cô là đồng phạm! Một con chim non ngu ngốc giúp đỡ tân binh trẻ đi mổ tiền của chồng mình!

“Nếu em nhất định muốn giúp bạn cùng lớp này…” Anh thỏa hiệp: “Cũng không phải là không thể.”

Lộ Phân Phân không thể tin được mà ngẩng đầu lên.

Rõ ràng anh có thể trực tiếp từ chối, căn bản không cần phải vòng vo tam quốc để giải thích cho cô như vậy.

Bị đối xử khắc nghiệt trong một thời gian dài, cô dường như đã quên mất hai từ “tôn nghiêm”. Nhưng bây giờ, cô đã tìm lại được cảm giác được quan tâm, được tôn trọng mà mình đã đánh mất rồi.

Hốc mắt của Lộ Phân Phân đỏ lên.

“Sao lại khóc?” Đôi mắt sâu thẳm không sợ hãi của anh hiện lên một vẻ hoảng loạn: “Anh sẽ gọi điện thoại cho họ, sử dụng phương án của bạn học của em.” Anh có hơi luống cuống tay chân: “Đừng khóc, Phân Phân.”

“Không khóc.” Lộ Phân Phân mím môi, ngẩng đầu: “Bụi bay vào mắt.”

Tất nhiên Minh Thì Tiết sẽ không biết được, cô đang cố ý nói như vậy để làm dịu bầu không khí, anh ngẩn người, tự động dịch ra câu nói theo nghĩa đen, sau đó nâng hàm của cô lên, cẩn thận kiểm tra mắt.

“Mắt nào?”

Lộ Phân Phân bị dáng vẻ nghiêm trọng của anh chọc cười: “Con mắt thứ ba.”

Minh Thì Tiết xoa xoa đầu cô: “Nghịch ngợm.” Ngón tay anh lướt qua đuôi mắt cô, bàn tay ấm áp khẽ kề sát má, nhẹ giọng hỏi: “Chỗ nào?”

Lộ Phân Phân bị nghẹn nước mắt: “Trong lòng.” Cô chỉ vào vị trí trái tim: “Ở đây.”

Minh Thì Tiết: “…”

Lộ Phân Phân thấy dáng vẻ căng thẳng của anh, nhịn không được mà muốn trêu chọc anh một chút.

Đuôi mắt cô nâng lên, cười xinh đẹp quyến rũ, nắm lấy tay anh: “Nếu không anh chạm vào thử.”

Minh Thì Tiết kinh ngạc nhìn cô, cánh tay bỗng cứng đờ, nhẹ giọng dỗ dành: “Phân Phân, đừng đùa giỡn.”

Ánh mắt của cô trở nên u oán, buông cánh tay anh ra, rũ mí mắt xuống: “À.”

Robot này không hiểu!

Cô đứng dậy, chuẩn bị rời đi.

Vừa mới xoay người, đã bị người đàn ông phía sau kéo trở về.

Minh Thì Tiết nhìn vào vẻ mặt của cô, kết luận: “Tức giận rồi.”

Lộ Phân Phân không phủ nhận, dù sao phủ nhận cũng sẽ bị anh nhìn ra.

Một giây sau, Lộ Phân Phân cảm giác vạt áo đã bị kéo một chút, cô không thể tin được chuyện xảy ra, trợn to hai mắt, chậm rãi cúi đầu.

Bàn tay to của chủ nợ thật sự đã đặt lên, nhẹ nhàng dán vào vị trí chính giữa ngực cô.

Lộ Phân Phân: “!!?!?!?!?”

Tại sao cô lại đùa giỡn với robot chứ!

Trong thế giới của anh chỉ có thực hiện mệnh lệnh! Căn bản không có đùa!

Chỉ có hai ba giây ngắn ngủi, cô cảm thấy dài giống như một vạn năm trôi qua vậy.

Trái tim anh đập điên cuồng, làn da dưới ngón tay thon dài của anh tựa như bị đốt cháy, ngọn lửa lửa bừng lên từ tứ chi, máu toàn thân đều sôi trào.

Pháo hoa nổ đùng đùng trong đầu cô, ngay cả hơi thở cũng bị đình trệ.

“Chạm vào.” Minh Thì Tiết thu tay lại: “Sẽ không tức giận nữa.” Anh giống như đang nói một chuyện rất bình thường.

Mặt Lộ Phân Phân đỏ bừng thành tôm hùm đất cay: “Em…Em không tức giận.”

Tầm mắt của Minh Thì Tiết dừng lại ở nơi anh vừa chạm qua, giọng nói khàn khàn: “Chuyện của bạn học, cũng không tức giận?”

Lộ Phân Phân cố gắng duy trì một tia lạnh nhạt còn sót lại, ra vẻ bình tĩnh, gật đầu một cái, rồi lén lút kéo cổ áo lên.

Cô hít một hơi thật sâu, cuối cùng đã bình tĩnh lại: “Lần này, em không nên nhúng tay vào.” Bởi vì cô là người ngoài nghề, cách hành như cách sơn(2), đối với nhân sĩ mà chỉ vẽ giang sơn vốn là một loại sai lầm lớn.

“Thực xin lỗi, đã gây thêm phiền phức cho anh.”

Tầm mắt của Minh Thì Tiết còn dừng ở nơi anh vừa chạm qua.

Lộ Phân Phân cúi đầu, nhận thấy được ánh mắt nồng nhiệt kia, đoán rằng anh đang nhìn mình, cuối cùng sự hoảng sợ không yên lại quét nhanh qua sự tỉnh táo còn lại của cô.

Cô liếʍ môi: “Anh nhìn em thế này, làm cho em cảm thấy mình trong lòng anh, là một người không biết phải trái vậy.”

Minh Thì Tiết không nói gì.

Lộ Phân Phân cho rằng anh thừa nhận, có chút tủi thân: “Em là loại người không phân biệt được phải trái mà.”

“Không phải.” Minh Thì Tiết cúi người, dịu dàng hôn lêи đỉиɦ tóc cô: “Em rất hiểu chuyện.”

(1)Khẩu thị tâm phi 口是心非 kǒu shì xīn fēi có nghĩa là miệng thì nói vậy nhưng tâm lại không phải vậy, ngoài miệng nói một đằng trong lòng lại nghĩ một nẻo.

(2) Cách hành như cách sơn: Là một thành ngữ, hàm ý: Không phải là người chuyên môn trong một nghề nghiệp sẽ cảm thấy xa lạ đối với nghề nghiệp ấy giống như thuộc vào một thế giới khác, hoặc bị ngăn cách, che lấp bởi một rặng núi to, không thể thấy được những chuyện trong lãnh vực ấy.
« Chương TrướcChương Tiếp »